Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 217: Thân phận của quý noãn


Editor: Nguyetmai

Mấy người trong cửa hàng nghe thấy câu này, trong nháy mắt chân liền mềm nhũn.

Cái, cái… cái gì mà cô Quý chứ?

Nhân viên cửa hàng đẩy Quý Noãn ban nãy cũng ngây người nhìn cô từ nãy đến giờ vẫn không tỏ thái độ gì.

Kể cả Lăng Phi Phi đang vật lộn với khóa kéo của bộ váy cũng ngơ ngác trố mắt nhìn Quý Noãn.

Chẳng phải Quý Noãn chỉ là quản lý của một phòng giao dịch nhỏ thôi sao? Sao Tổng Giám đốc của chuỗi công ty bách hóa Quý thị ở Hải Thành lại tỏ thái độ với cô như tiểu thái giám nhìn thấy Lão Phật gia thế này?

Trần tổng và Trương tổng rất tha thiết đưa danh thiếp của mình cho Quý Noãn: "Cô Quý, chúng tôi là người phụ trách của trung tâm thương mại này. Cô ở thành phố T có bất cứ vấn đề gì cần chúng tôi ra mặt giúp đỡ thì có thể liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào. Điện thoại của chúng tôi tuyệt đối mở máy hai mươi bốn giờ đối với cô."

Đối diện với hai người này, trên mặt Quý Noãn chẳng những không có nụ cười khách sáo nào, mà ngược lại, cô chỉ thờ ơ nhìn lướt qua danh thiếp mà bọn họ đưa tới, sắc mặt lạnh lùng: "Xử lý ổn thỏa vấn đề của trung tâm thương mại các ông trước đi đã."

Hành động hoàn toàn không nể mặt này của cô không những không gây bất mãn cho Trần tổng và Trương tổng, mà còn khiến cho hai người ngày thường ăn trên ngồi trốc này gật đầu lia lịa, luôn mồm nói: "Vâng vâng vâng, được được, chúng tôi sẽ xử lý ngay ạ."

Đích thân thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Quý thị đại giá quang lâm, ai dám thất lễ chứ?

Toàn bộ công ty bách hóa này đều là của nhà họ Quý các cô!

"Cô Quý, mời cô ngồi. Cô ngồi xuống trước đi, nơi này cứ giao cho chúng tôi!" Trần tổng cung kính mời Quý Noãn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, lại ra hiệu cho nhân viên đem chút đồ uống tới.

Nhân viên cửa hàng mặc dù không rõ cô gái được gọi là cô Quý này rốt cuộc là ai, nhưng vẫn sợ hãi lập tức đi rót một cốc cà phê bê tới.

Phong Lăng đứng bên cạnh, khóe môi như có như không nhếch lên. Mặc dù Bạch Vi ngạc nhiên, nhưng ngẫm lại cũng cảm thấy sinh viên được Giáo sư Lâm thu nhận thì nhất định thân phận không đơn giản. Có lẽ bình thường Quý Noãn đã quá khiêm tốn mà thôi.

Nhưng bên kia lại bỗng "rẹt" một tiếng, dây kéo đằng sau váy Lăng Phi Phi bỗng nhiên bị bung ra vì cô ta nghiến răng kéo mạnh.

Quý Noãn cầm cốc cà phê, cúi đầu chậm rãi thổi cho bớt nóng.

Cách làn khói mờ mịt, cô nhìn thấy nét mặt khác nhau của Lăng Phi Phi và các nhân viên cùng quản lý của cửa hàng. Quý Noãn thấy cô ta lúng túng đứng đó vì lỡ làm hỏng khoá kéo, nhìn về phía cô bằng sắc mặt khó coi. Nhưng do không xác định được Quý Noãn rốt cuộc là ai nên trong lúc nhất thời cô ta không biết đặt ánh mắt phức tạp vào đâu.

Sau đó, Quý Noãn và người quản lý sắc mặt đã tái nhợt vì nhận thấy đại sự không ổn kia lại nhìn nhau lần nữa.

Vừa chạm mắt với Quý Noãn, sống lưng của quản lý cửa hàng càng cứng ngắc, muốn hỏi thăm Trần tổng và Trương tổng xem rốt cuộc cô là ai. Nhưng lời vừa lên đến khóe môi thì cô ta lại bị Trần tổng và Trương tổng trừng mắt mà sợ đến nỗi chân tê rần.

"Lại là cô!" Trương tổng bỗng nghiêm giọng với quản lý: "Lần trước nhận được báo cáo, nói lễ phục trong cửa hàng các cô định giá không đúng tiêu chuẩn của thương hiệu! Họ còn nói quản lý của cửa hàng các cô quá kiêu căng phách lối. Có khách hàng còn bức xúc đến nỗi trực tiếp báo cáo lên cấp trên. Trước đó chính cô đã đến văn phòng chúng tôi viết kiểm điểm và giấy cam kết, cam kết sau này sẽ chỉnh đốn cách phục vụ của nhân viên cửa hàng, cũng phối hợp sửa giá thương hiệu! Vậy mà mới chỉ hai tháng, cửa hàng của các cô lại xảy ra chuyện lần nữa!"

Sắc mặt quản lý xám ngắt, cô ta muốn giải thích, nhưng bị Trần tổng quát lại.

Người phụ trách thương hiệu đứng bên cạnh cũng răn dạy quản lý và nhân viên cửa hàng. Đồng thời cô ta cũng nịnh nọt để cứu vãn hình ảnh thương hiệu của mình, tránh cho những vấn đề nhỏ nhặt làm thương hiệu của bọn họ bị gạch tên khỏi trung tâm thương mại quy mô lớn này.

Nhưng kết quả là cửa hàng vẫn bị cưỡng chế niêm phong do làm tổn hại đến hình ảnh của trung tâm thương mại. Trung tâm thương mại Quý thị sẽ không hợp tác với thương hiệu lễ phục cao cấp ở Pháp của bọn họ nữa, yêu cầu bọn họ phải dọn tất cả hàng hóa trong vòng hai ngày, để trống mặt tiền cửa hàng, vĩnh viễn không ký hợp đồng, không bao giờ hợp tác lại nữa.

Cho dù thế nào đi nữa, quản lý và những nhân viên sắp thất nghiệp kia cũng không ngờ mình lại gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy. Hơn nữa bọn họ còn bị phạt tiền và trừ tiền lương, ngay cả người phụ trách thương hiệu cũng luống cuống theo.

Bọn họ biết vấn đề phát sinh từ Quý Noãn, muốn Quý Noãn nói giúp một câu. Nhưng cô lại ngồi yên trên ghế sofa, không thèm nhìn bọn họ dù chỉ một cái.

Người phụ trách nhãn hiệu chịu trách nhiệm quản lý hình ảnh và tiếp thị trên toàn bộ tỉnh thành ở Pháp thấy thương hiệu sắp bị gạch tên khỏi trung tâm thương mại lớn nhất thành phố T thì tức đến nỗi nghiêm nghị mắng các nhân viên và quản lý cửa hàng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Các cô làm ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu của chúng tôi, còn gây ra hậu quả nặng nề thế kia, tưởng trừ tiền lương là có thể giải quyết xong à? Nếu cuối cùng vẫn không có cách nào cứu vãn thì ba ngày tới nhân viên pháp chế của thương hiệu sẽ đến tìm các cô! Vì hành vi ngu xuẩn của các cô mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng thế này, bộ phận pháp chế của thương hiệu không kiện các cô tán gia bại sản cũng không thể về báo cáo kết quả! Một đám ngu xuẩn! Còn không mau xin lỗi cô Quý! Nghĩ cách cầu xin! Cứu vãn tổn thất của thương hiệu đi!"

Vừa nghe không chỉ bị phạt tiền, mà còn bị bộ phận pháp chế của thương hiệu kiện tụng, những nhân viên và quản lý cửa hàng vốn đã căng thẳng giờ lại càng sợ hãi hơn, vội vàng đi đến chỗ Quý Noãn luôn mồm xin lỗi.

Thái độ lúc này của quản lý và nhân viên cửa hàng hèn mọn chỉ thiếu nước quỳ hẳn xuống đất. Trong đó, quản lý cửa hàng đứng mũi chịu sào bỗng nhiên tiến lên kéo tay Quý Noãn, muốn van nài cô hãy "đặt mình vào hoàn cảnh của người khác" mà nói giúp một chút.

Trước khi tay của quản lý đụng đến tay của Quý Noãn thì Phong Lăng đã đá đổ bình nước sôi trên bàn trà. Nước sôi văng vào tay quản lý, cô ta lập tức kêu lên đau đớn, lùi về sau mấy bước, hoảng sợ nhìn Quý Noãn vẫn ngồi yên trên ghế sofa, thái độ vô cùng bình thản.

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Vi đứng bên cạnh rốt cuộc cũng nhận ra mối quan hệ khăng khít giữa Phong Lăng và Quý Noãn.

Chẳng trách trước đó cô cứ cảm thấy cô Phong Lăng này dường như luôn vô tình hay cố ý bảo vệ Quý Noãn. Bây giờ xem ra, thân phận của Quý Noãn quả nhiên không tầm thường.

Dù hiện giờ không rõ thân phận của Quý Noãn rốt cuộc là như thế nào, nhưng cô có dự cảm… cảm thấy sau này Lăng Phi Phi sẽ tiêu đời.

Sau khi quản lý bị bỏng lùi về sau mấy bước, cộng thêm mấy nhân viên cửa hàng vướng víu lại muốn đến năn nỉ, Phong Lăng lạnh lùng định ngăn cản mấy cô ả đến gần Quý Noãn thì Trần tổng và Trương tổng đã không nhìn nổi, bèn đi tới khiển trách: "Tất cả đứng ở đây làm gì? Cô Quý không thể tiếp tục ở lại đây nghe các cô nói nhảm, các cô tự mình đi tìm người phụ trách thương hiệu và pháp chế để giải quyết chuyện thương hiệu của mình đi!"

Bảo vệ trong trung tâm thương mại được phái tới để kéo mấy nhân viên cửa hàng đang người quỳ người ngồi khóc lóc cầu xin ra, tránh để họ tiếp tục quấy rầy Quý Noãn.

Lăng Phi Phi vẫn ở bên kia giữ lấy dây kéo bị hỏng sau lưng. Thừa dịp tình hình hỗn loạn mà cô ta mặc lại quần áo của mình, cũng không thèm quản chuyện lễ phục, chỉ đứng bên trong nhìn Quý Noãn. Cô ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về thân phận của cô.

Bình luận