Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 179: Giả?


Editor: Nguyetmai

Quý Noãn cũng không định hạ thấp giọng, chỉ cười nói: "Ba, ba còn nhớ khi còn bé, con có một bài tập, đó là đặt câu với hai cụm từ tai vách mạch rừng và có tật giật mình không. Lúc đó con còn chưa biết phải đặt thế nào, nhưng bây giờ nghĩ lại cuối cùng con cũng đã biết phải đặt thế nào rồi."

Hiển nhiên người bên ngoài nghe ra ẩn ý trong lời nói của Quý Noãn. Bà ta nấp ngoài cửa định đi nhưng khi biết đã bị phát hiện, bà ta đờ người đứng bên ngoài một lúc rồi đột ngột đẩy cửa vào phòng.

"Noãn Noãn, con không thể nói vậy được. Đúng là tai vách mạch rừng nhưng không hề liên quan đến có tật giật mình. Vừa rồi dì định chuẩn bị trở về phòng lấy đồ, nghe con và ba ở trong phòng sách nói chuyện, nhất thời tò mò nên mới nghe thử vài câu. Không ngờ lại nghe thấy con ở đây vu cáo hãm hại dì!" Thẩm Hách Như bày ra vẻ mặt oan uổng nhìn khuôn mặt lạnh như tiền của Quý Hoằng Văn: "Ông à, Noãn Noãn đúng là con gái ông, nhưng bây giờ nó nói gì hay làm gì đều có mục đích rõ ràng. Đầu tiên, nó đuổi Mộng Nhiên đi, bây giờ lại quay qua đối phó tôi!"

Thẩm Hách Như giả vờ oan ức, Quý Noãn cũng giả bộ theo. Cô dời mắt nhìn về phía Quý Hoằng Văn, nụ cười trên môi như ẩn giấu sự khổ sở: "Ba, ba có thể không tin con, nhưng không thể không tin báo cáo phân tích thành phần thuốc này. Con là con gái ba, dù sao cũng không bỏ thuốc ba như người ngoài. Con gái chỉ hi vọng ba sống lâu trăm tuổi, nhưng có người lại không muốn vậy."

Mí mắt Thẩm Hách Như giật giật. Quý Noãn bây giờ quả là cứng mềm đều chơi, giả vờ ấm ức nhượng bộ nhưng rõ ràng lại đang ép buộc Quý Hoằng Văn xem trọng chuyện này.

Chặn đường lui của người khác mà có thể hiểm ác như vậy, đúng là không thể xem thường cô!

"Ba, nếu như ba nghĩ đến tình nghĩa xưa cũ với dì Thẩm, muốn đóng cửa giải quyết riêng chứ không muốn làm lớn chuyện thì con sẽ không nói nữa. Ba muốn giải quyết thế nào, con cũng sẽ không can thiệp." Quý Noãn lại nhượng bộ lần nữa.

Nghe thì có vẻ là nhượng bộ nhưng thực chất cô không hề có ý định chuyện lớn hóa nhỏ.

Thẩm Hách Như nhận ra chủ ý của Quý Noãn, bà ta hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt vẫn không thể không gượng cười: "Noãn Noãn, con nói vậy là không đúng rồi. Rõ ràng dì chẳng làm gì cả, bây giờ con lại nói cứ như ba con đang bao che dì vậy. Ông ấy là ba con, nhưng cũng là chồng dì, ai lại giở thủ đoạn hại chết chồng mình chứ?"

Nhịn, bà ta phải nhịn. Nếu không, Quý Noãn sẽ tiếp tục bày ra thủ đoạn gì đó khiến bà ta trở tay không kịp.

Thần sắc Quý Hoằng Văn hơi u ám mờ mịt, rõ ràng ông cũng định làm như lời Quý Noãn nói. Cho dù chuyện này là thật hay giả, ông cũng không định làm lớn chuyện.

Việc kinh doanh của nhà họ Quý ngày càng sa sút. Mỗi ngày ông đều hao tâm tổn trí, làm gì còn lòng dạ trông nom chuyện trong nhà. Vì vậy, ông đều giao tất cả cho Thẩm Hách Như quản lý. Nhưng nếu quả thật mọi chuyện giống như lời Quý Noãn nói, hiện giờ, vì để giữ mặt mũi bản thân, ông không thể làm lớn chuyện được.

"Noãn Noãn, trước tiên con trở về phòng nghỉ ngơi đi." Đột nhiên Quý Hoằng Văn lên tiếng.

Ông không hề nhắc nửa chữ về chuyện thuốc thang. Đầu tiên Quý Noãn mím môi không lên tiếng, sau lại mỉm cười: "Vâng."

Sau khi Quý Noãn trở lại phòng ngủ của mình, cô vẫn điềm tĩnh lạnh nhạt. Trầm ngâm chốc lát, cô cũng hiểu được đại khái trong lòng ba đang suy nghĩ gì. Cô cầm điện thoại lên, tùy ý lướt vài cái.

Tiếp đó, Quý Noãn mở phần mềm cài đặt camera quay lén trong điện thoại ra, bật xem lại đoạn video mà camera quay được. Khi nhìn thấy hình ảnh mình muốn, khóe miệng cô bất giác cong lên, rồi lại lặng lẽ cất điện thoại vào túi.

Lúc này, trong phòng sách.

Thẩm Hách Như không đoán ra trong đầu Quý Hoằng Văn đang nghĩ gì. Không khí bức bối trong phòng sách khiến bà ta hơi chột dạ, bước lại gần ông, cười nói: "Ông à, trước kia khi ông mới cưới tôi, Quý Noãn đã chẳng thích tôi, nhưng ít ra nó không quậy cả nhà ầm ĩ cả lên. Bây giờ, chắc nó thấy tôi hiền quá nên coi thường, vì vậy mới…"

Quý Hoằng Văn bất chợt giơ tay lên tát vào mặt bà ta một cái, giận dữ quát: "Đừng cho rằng tôi bao che bà là vì tôi tin câu chuyện hoang đường kia! Lúc mẹ con bà cắt đứt quan hệ, tôi vẫn chưa quên được ánh mắt nó khi bị đuổi ra khỏi nhà họ Quý đâu! Cho dù bà và nó có cắt đứt hoàn toàn hay không, mẹ con các người đã sớm chực chờ rình rập nhà họ Quý chúng tôi rồi đúng không?"

Thẩm Hách Như run lên, bà ta cứng đờ người hết nửa ngày mới vội vàng vươn tay ra kéo cánh tay ông: "Ông à, ông đừng bị lời nói của Quý Noãn lừa gạt! Tôi thật sự chưa từng làm chuyện như vậy! Ông cũng biết ban đầu tôi phải hạ quyết tâm nhường nào mới có thể cắt đứt quan hệ mẹ con mà. Ông có biết bao nhiêu năm qua, chỉ cần có người nhắc đến tên nó thì tôi đều cảm thấy không tự nhiên. Trong lòng người làm mẹ như tôi vẫn luôn thấy khó chịu, nhưng hai người không thể lại nghi ngờ tôi vì chuyện của nó! Tôi thừa nhận, bây giờ Dịch Hàn đã trở về nhà họ Thịnh. Chuyện năm đó là do nó không đúng, nhưng đây đều là chuyện đã qua! Tôi xin thề những chuyện Dịch Hàn làm sau khi trở về nhà họ Thịnh đều không liên quan đến tôi! Cho dù là Thịnh Dịch Hàn hay nhà họ Thịnh đều không liên quan đến tôi nữa!"

Quý Hoằng Văn cười khẩy: "Thật sao?"

"Trời đất chứng giám! Nhiều năm nay, tôi ở nhà họ Quý đều một lòng một dạ chăm sóc cái nhà này giúp ông…" Mắt Thẩm Hách Như đỏ ửng.

Quý Hoằng Văn cười ra tiếng: "Chuyện thuốc này là thế nào? Cho dù Quý Noãn chưa bao giờ thích bà, nhưng nếu không có chứng cớ thì nó sẽ không bao giờ ăn nói lung tung như thế! Bản báo cáo phân tích thành phần thuốc cũng ở đây, bà còn gì giải thích?"

Thẩm Hách Như lập tức cãi lại: "Bản báo cáo phân tích này là giả!"

"Giả?" Quý Hoằng Văn lạnh mắt nhìn bà ta: "Bà có thể dùng cái gì để chứng minh đây là giả?"

"Chẳng phải là mang thuốc đi kiểm tra sao, vậy thì chúng ta kiểm tra lại lần nữa đi! Chúng ta kiểm tra ngay trước mặt mọi người luôn! Tôi không tin, ngay trước mặt mọi người chúng ta mà nó lại có thể động tay động chân. Quý Noãn lấy bản báo cáo này là muốn hãm hại tôi, không chừng nó lấy thuốc từ chỗ nào đó để làm báo cáo giả!"

Quý Hoằng Văn im lặng nhìn bà ta mấy lần, nhưng vẻ mặt vẫn không vui.

Thẩm Hách Như tựa như vô cùng oan ức: "Ông xem, bây giờ chân tướng thế nào còn chưa biết, chỉ vì mấy câu nói của Quý Noãn mà ông đã không tin tôi, lại còn cái mặt hầm hầm này nữa. Bây giờ con gái ông thông minh quá mà, còn biết cách để ly gián vợ chồng chúng ta rồi."

Quý Hoằng Văn đang ngấm ngầm lửa giận, nghe thấy những lời này thì vẻ mặt càng thêm khó coi. Ông không nói tiếng nào đã bước nhanh ra khỏi phòng sách. Thẩm Hách Như thấy thế thì mắt sáng rỡ, xoay người đi theo: "Ông à, ông nhất định phải kiểm tra lại thuốc này, giúp tôi tẩy sạch tiếng oan. Nếu không làm sao tôi có thể sống tiếp trong cái nhà này được…"

Quý Hoằng Văn đang muốn đi về phòng mình, Thẩm Hách Như lẽo đẽo theo sau. Nhưng khi hai người đi ngang qua trước cửa phòng Quý Noãn thì cô đã đứng đấy từ bao giờ.

Quý Noãn đứng trước cửa, nghịch chiếc điện thoại trên tay. Rõ ràng cô đã nghe hết lời nói vừa rồi của Thẩm Hách Như, trong mắt ẩn nụ cười đùa cợt lại như có phần nhìn thấu bà ta.

Nụ cười kia thật thản nhiên nhưng đầy ý tứ khiến người ta khó lòng suy đoán.

Bình luận