Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 164: Sao nháy mắt đã trở thành cô vợ bé nhỏ rồi?


Editor: Nguyetmai

Ngành bất động sản trong nước càng ngày càng có chiều hướng tăng trưởng. Cô và Tổng Giám đốc BGY ngồi trong phòng họp trao đổi quan điểm của mình về ngành bất động sản trong nước.

Mỗi một câu nói của Quý Noãn đều khiến Tổng Giám đốc BGY càng thêm mong chờ về lần hợp tác tiếp theo với Phòng giao dịch Mặc Noãn sau này.

Bọn họ đang trò chuyện vui vẻ thì điện thoại di động trên bàn họp rung lên. Quý Noãn không nhìn vào màn hình, liền tiện tay tắt máy, sau đó tiếp tục cười nói.

Trong câu lạc bộ Tử Tinh Thành, Mặc Cảnh Thâm nghe thấy tiếng tắt máy, liền liếc nhìn màn hình điện thoại di động.

Nam Hành nhìn người đàn ông cầm điện thoại vẫn chưa kịp bước ra khỏi phòng VIP, giễu cợt hỏi: "Vẻ mặt đó của cậu là sao hả? Chẳng lẽ Quý Noãn tắt điện thoại của cậu?"

Mặc Cảnh Thâm không nói câu nào.

Cô nhóc này thật sự học được cách tắt máy rồi sao?

Cuối cùng anh cũng phải bắt đầu suy nghĩ lại mấy lời của Tần Tư Đình lúc nãy, nói anh cái gì mà để kệ Quý Noãn là cô sẽ mọc cánh bay đi.

Quý Noãn mới hai mươi tuổi, có rất nhiều không gian trưởng thành và học hỏi. Nghĩ tới một ngày nào đó trong tương lai, nếu cô thật sự trưởng thành hoàn toàn, thay da đổi thịt, lột xác trở thành Quý tổng anh không thể nào nắm trong tay, thì…

Mặc Cảnh Thâm hơi nheo mắt.

Từ đầu đến cuối, Tần Tư Đình vẫn luôn điềm tĩnh ngồi uống rượu trên ghế sofa vuông bên kia, nhẹ nhàng lắc lắc ly thủy tinh trong tay, cười nói: "Dám tắt điện thoại của cậu, Quý Noãn đúng là người đầu tiên. Chờ cô ấy tới đây tôi phải khen cô ấy mới được, rất giỏi!"

Vừa dứt lời, Tần Tư Đình lại nói tiếp: "Đã không còn sớm nữa, đừng nói là xảy ra chuyện gì nhé. Cậu có cần đến chỗ cô ấy xem thử không?"

Nam Hành nhìn đồng hồ: "Có Phong Lăng bên cạnh, cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Điện thoại này tuyệt đối là do chính cô ấy tắt. Tôi để trợ thủ đắc lực của mình bên cạnh vợ cậu ta, nếu thế mà còn xảy ra chuyện thì chẳng phải thật uổng phí nhiều năm tôi đào tạo Phong Lăng hay sao?"

Mặc Cảnh Thâm đi qua, trước khi ngồi xuống ghế sofa liền đá bay cái chân đang gác lên bàn trà của Nam Hành. Sau khi ngồi xuống thì anh mới hờ hững nói: "Nếu không tách Phong Lăng ra khỏi cậu, e rằng cậu đã chết dưới tay cô ấy rồi."

Nam Hành đột nhiên bị sặc thuốc, ho đến nỗi trong đôi mắt sâu thẳm nổi tơ máu, khó khăn nói ra: "Con m* nó cậu bảo tôi sẽ chết dưới tay cô ấy hả?"

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt cười nhạo: "Tôi thấy dạo này cậu thật sự rảnh lắm thì phải?"

"Sao hả? Tôi rảnh lắm đấy thì sao, cậu muốn đánh nhau với tôi à?" Nam Hành ngậm thuốc, nheo mắt.

"Hai cậu muốn giết nhau thì tránh xa tôi ra một chút. Hơn nửa đêm rồi, tôi không muốn tha hai bệnh nhân bị thương nặng về bệnh viện đâu. Hôm nay ông đây hiếm khi không phải trực đêm." Tần Tư Đình cười giễu.

***

Hơn nửa tiếng sau, rốt cuộc Quý Noãn cũng xuất hiện ở câu lạc bộ Tử Tinh Thành.

Được bảo vệ dẫn đến trước cửa phòng VIP, cô đẩy cửa ra, nhìn thấy phòng VIP rất rộng. Ghế sofa, bàn trà, micro đứng và rất nhiều thiết bị mà chỉ có House Party cao cấp mới có, mọi thứ đều đủ cả.

Bên trong chỉ có ba người.

Mặc Cảnh Thâm, Nam Hành và Tần Tư Đình.

Tần Tư Đình hiện tại đã được xem là người quen cũ. Nam Hành thì Quý Noãn chỉ mới nghe tên chứ chưa gặp lần nào. Nghe nói bình thường anh ta sống ở Mỹ, kinh doanh súng ống đạn dược, từng phát tài ở Hải Thành, sau đó nổi danh ở Mỹ.

Cô vừa mở cửa là đôi mắt sa sầm lạnh lùng của Mặc Cảnh Thâm liền nhìn về phía cô, lên tiếng: "Noãn Noãn, qua đây ngồi."

Quý Noãn gật đầu, vừa định đi qua thì lại thấy vẻ mặt Nam Hành như không thể chịu đựng nổi, giống như sởn gai ốc.

"Tôi nói này, hai người ở nhà tình chàng ý thiếp thế nào cũng được, có thể chú ý đây là nơi công cộng một chút được không?" Nam Hành lạnh lùng khiển trách.

Thật sự quen biết Mặc Cảnh Thâm nhiều năm như vậy, Nam Hành cũng chưa từng thấy anh chủ động với ai, chứ đừng nói đến thân mật niềm nở như thế này. Đúng là phá vỡ giới hạn chấp nhận của bọn họ mà.

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nhìn anh ta: "Nhấc cái chân ra."

Nam Hành: "…"

M* nó, anh ta rất muốn mắng người nhưng phải nhịn. Chẳng mấy chốc thấy Quý Noãn đã đi tới, chân Nam Hành đang gác lên bàn trà quả thật cản đường, anh ta rụt chân lại, đồng thời nhìn thoáng ra ngoài cửa.

Sau khi Phong Lăng đưa Quý Noãn đến liền hết phận sự mà đứng ngoài cửa, quay người định đứng chung với mấy vệ sĩ trước cửa.

"Đừng ngoài đó làm gì? Vào đây." Nam Hành lạnh giọng nói như ra lệnh.

Vừa rồi Quý Noãn cũng định bảo Phong Lăng vào cùng, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy vẫn không vào. Cô vừa ngồi xuống bên cạnh Mặc Cảnh Thâm đã nhìn ra cửa nói với Phong Lăng: "Đúng rồi, cô vào đây đi, cũng đâu phải người ngoài."

Phong Lăng vẫn đứng ở ngoài cửa, không nói gì, chỉ bình thản nhìn lướt qua Nam Hành một chút chứ cũng không chào hỏi boss cũ tiếng nào. Cô nhìn Quý Noãn, nói: "Nơi này không hợp với tôi. Bà Mặc, tôi ở ngoài canh cửa, có việc gì cứ gọi tôi."

Nói xong, Phong Lăng lập tức ra ngoài đóng cửa lại.

Trong phòng VIP không khỏi có sự tĩnh lặng quái dị. Quý Noãn đã quen với tính cách vừa cứng vừa lạnh này của Phong Lăng, thấy cửa đóng lại cũng không yêu cầu quá đáng nữa.

Mặc Cảnh Thâm nhìn Quý Noãn, đưa menu rượu trên bàn trà cho cô: "Em muốn uống gì?"

Quý Noãn cúi đầu nhìn menu rượu, sau đó lại thấy trên bàn trà có nhiều rượu ngon như thế, bèn cười nói: "Không cần phiền phức vậy đâu, nhiều rượu thế này cơ mà, em uống chung với các anh cũng được."

Kết quả, Mặc Cảnh Thâm liền lấy lại menu rượu trong tay cô, ấn chuông gọi nhân viên phục vụ đến, gọi cho cô một ly nước ép trái cây nóng, vài loại trái cây lạnh và thịt nguội.

Tận đến khi nhân viên phục vụ nhận lấy menu rời đi, Mặc Cảnh Thâm mới nói: "Anh đã nói rồi, sau này em đừng hòng uống rượu nữa."

"Em có uống nhiều đâu mà…"

"Một hớp cũng không được."

"…"

Kể từ lúc Phong Lăng đóng cửa lại, sắc mặt Nam Hành vẫn luôn thâm trầm. Lúc này nghe thấy hai người bên cạnh vẫn đang phát rồ rải thức ăn chó thì anh ta chịu hết nổi, liếc Quý Noãn bên cạnh một chút rồi cười khẩy khiển trách: "Vừa rồi chẳng phải cô gái này còn to gan dám tắt điện thoại của cậu đó sao? Sao nháy mắt đã trở thành cô vợ bé nhỏ rồi? Ngay cả nước ép trái cây cũng phải làm nóng thì yếu ớt cỡ nào hả?"

Tần Tư Đình hững hờ rót rượu: "Tôi đã sớm được chứng kiến rồi, cậu cũng tập thích ứng đi là vừa. Có điều, theo y học, đúng là phụ nữ nên ít uống lạnh, cố gắng uống nóng nhiều hơn, vậy mới tốt cho cơ thể."

Nam Hành lạnh lùng quở trách, híp mắt cười nhạo: "Quả nhiên cậu bị đầu độc không nhẹ, đầu óc mơ màng đến nỗi sắp hò hét cổ vũ cho hai người này rồi."

Tần Tư Đình vẫn cười rất hững hờ: "Cậu tưởng rằng anh em cậu dễ dàng lắm sao? Tôi thấy mình 80% là bị hai người họ ngược quá lâu nên mắc hội chứng Stockholm*. Giờ quen luôn rồi, hai ngày mà không bị ngược là tôi thấy khó chịu."

(*) Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, những cảm xúc nói trên của "nạn nhân" hoàn toàn vô lý vì họ đang nhầm lẫn hành vi hành hạ với lòng tốt của kẻ bắt cóc, mặc cho những nguy hiểm mà họ đã phải trải qua. Ở đây tác giả ám chỉ Tần Tư Đình đã bị hai vợ chồng Mặc Cảnh Thâm ngược thành quen.

Nam Hành hơi nghiêng người trên ghế sofa, lạnh nhạt nói: "Cậu muốn bị ngược đến vậy sao? Được, tôi thành toàn cho cậu."

Tần Tư Đình giương mắt nhìn anh ta: "Thành toàn cái gì?"

Nam Hành nhìn ra cửa với ý tứ sâu xa: "Cậu sẽ biết nhanh thôi."

Bình luận