Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 161: Chẳng lẽ cô không biết mặc cảnh thâm đã từng đính hôn tại mỹ?


Editor: Nguyetmai

Cô Hàn tưởng rằng có thể mượn cơ hội này để thoát thân, ai ngờ Quý Noãn chỉ nhìn cô ta một cái, trong mắt ánh lên vẻ như cười mà không phải cười.

"Tuy rằng tôi không có ý định làm lớn chuyện, nhưng nếu xin lỗi mà có thể giải quyết vấn đề thì còn cần đến cảnh sát làm gì nữa?" Gương mặt xinh đẹp sắc sảo của Quý Noãn phủ một lớp giễu cợt mỏng manh, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại pha lẫn nửa phần lạnh lùng.

Vừa rồi chẳng phải Quý Noãn này còn giả vờ ngây thơ trước mặt Mặc Cảnh Thâm đó sao? Bây giờ là thế nào đây? Ỷ có Mặc Cảnh Thâm chống lưng lại bắt đầu ra vẻ đúng không?

Cô Hàn nghiến chặt răng kìm nén không lên tiếng. Hơn nữa đang ở trước mặt ba mình nên cô ta phải tiếp tục giữ thái độ biết lỗi, đỏ mặt nói: "Chỉ là một ly rượu vang thôi mà, không cần… không cần phải gọi cảnh sát đâu…"

Vừa rồi cô Lâm ngồi xổm dưới đất sống chết không chịu cởi quần áo bỗng nhiên đứng bật dậy, nói với ánh mắt đầy căm phẫn: "Mặc tổng, e rằng đến anh cũng không biết rốt cuộc Quý Noãn khinh người cỡ nào. Dù anh không giúp cô ta thì cô ta vẫn có thể đè đầu cưỡi cổ chúng tôi. Cô ta thấy anh ở đây cho nên mới giả vờ hiền lành vô tội! Cô ta không yếu ớt như khi có anh ở đây thế này đâu! Thật khiến người ta buồn nôn mà!"

Quý Noãn nhướng mày: "Hóa ra đến tận bây giờ cô vẫn còn chấp nhất chuyện tôi không nể mặt các cô? Vừa rồi cô không nghe thấy cô Hàn nói lời xin lỗi sao? Tôi bị oan, chẳng lẽ đã có bằng chứng thuyết phục rồi mà phải mềm lòng ư?"

Cô Lâm liếc cô, sau đó nhìn sang Mặc Cảnh Thâm, không tin anh thật sự có thể bị kỹ thuật diễn xuất của Quý Noãn lừa.

Rốt cuộc cũng không có nhiều người thích nhìn Quý Noãn đắc ý thế này. Mấy cô thiên kim đứng sau thấy cô Lâm làm chim đầu đàn thì cũng dứt khoát hùa theo vài câu: "Đúng vậy, không ngờ bà Mặc lại diễn như thế… Mặc tổng, anh vừa đến là cô ấy liền rúc vào lòng anh tỏ ra yếu đuối. Sự thay đổi này thật sự khiến người ta sợ hãi thán phục…"

Lần này, trong đại sảnh lại vang lên những lời phê phán ác ý và trắng trợn gần như giống nhau từ mấy thiên kim nhà giàu.

Rất nhiều người muốn nhìn thấy Quý Noãn hồn bay phách tán, hoặc là bị bỏ rơi, hay là bị lạnh nhạt thảm hại.

Dù khí thế của các cô nàng không đủ mạnh mẽ trước mặt Mặc Cảnh Thâm, nhưng họ không tin với những chỉ trích và hoài nghi của nhiều người như vậy mà Quý Noãn còn có thể giữ được thể diện. Dù hôm nay không thể lột mặt nạ của cô thì cũng nhất định phải khiến cô làm trò hề cho thiên hạ mới được.

Lúc này cô Hàn cũng thừa cơ nhìn về phía Mặc Cảnh Thâm với ánh mắt mong ngóng. Nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, giọng nói lanh lảnh của cô ta hơi run rẩy, thậm chí hơi kích động: "Mặc tổng… Chuyện vu oan bà Mặc em đã xin thứ lỗi và cũng nhận lỗi, nhưng vừa rồi cô ấy chế giễu em quá mức. Trước giờ em luôn vô cùng cảm mến Mặc tổng, em còn có ý định tìm cơ hội gặp anh trước khi anh kết hôn, vì cảm xúc không ổn định nên đã xảy ra chuyện nhảy lầu tự sát. Việc này với em mà nói là quá khứ đáng xấu hổ, nhưng bà Mặc đã vạch trần vết sẹo của em và chế giễu em… Thích một người không hề sai, huống chi còn là lúc Mặc tổng chưa kết hôn, lẽ nào cô ấy không cần phải xin lỗi em sao?"

Mặc Cảnh Thâm không chút rung động liếc nhìn cô ta với ánh mắt lạnh nhạt: "Tôi nên vỗ tay khen hay hành động nhảy lầu tự sát của cô, hay là phải nhìn những cô gái thích tôi với một ánh mắt khác? Quá khứ tiêu cực và thái độ xử sự quá khích của cô liên quan gì đến tôi?"

Sắc mặt cô Hàn trắng bệch: "Em… em nói là vừa rồi bà Mặc vạch trần vết sẹo của em, em đã xin lỗi cô ấy, cho nên cô ấy cũng phải…"

Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nói: "Trông tôi giống như sẽ ra mặt bênh vực cho người dưng như cô, hay rảnh đến mức đi bảo vệ chính nghĩa cho người đã vu oan cho vợ mình lắm sao?" Mà cô ta lại còn là một cô gái không có quan hệ gì với anh, kể ra quá khứ của mình ở đây để nhằm nhận được sự thông cảm, hoặc có thể nói là muốn gây ấn tượng với anh.

Hơn nữa trong mắt Mặc Cảnh Thâm, ngoài Quý Noãn ra thì tất cả những người khác đều không liên quan gì đến anh.

Cô Hàn cắn môi, dùng tay ôm lấy váy vừa mới cởi một nửa. Đối mặt với người đàn ông mình từng thích trong thời gian dài, cô ta vô cùng uất ức cúi đầu, nghẹn ngào nói một câu: "Nhưng cô ấy…"

Mặc Cảnh Thâm đã không còn nhìn cô ta, mà nhìn vào đám người vừa rồi có ý đồ tiếp tục dồn ép Quý Noãn bằng ánh mắt bình tĩnh không chút biến hóa.

"Làm vợ tôi thì yếu đuối hay một mình đảm đương một cõi cũng không sao cả. Phụ nữ lúc nên mềm yếu thì nên mềm yếu, lúc nên cứng rắn thì phải đúng mực như thế."

Giọng nói của anh từ đầu đến cuối luôn lạnh nhạt, nhưng lại khiến cho những người đứng đây vây xem biết điều mà hoàn toàn câm miệng trong phút chốc. Trong đại sảnh lại chìm trong sự im ắng kỳ lạ lần nữa.

Cô Hàn hít một hơi thật sâu như không cam lòng, như căm giận. Thỉnh thoảng cô ta liếc qua liếc lại Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn.

Bỗng, trong đám người có người lên tiếng: "Cô Hàn, cô vẫn chưa cởi đồ xong à?"

Sự yên tĩnh bị phá vỡ, lý trí và lòng tự tôn cuối cùng của cô Hàn bỗng chốc vỡ vụn.

Câu nói của người đó giống như đánh thức mọi người trong nháy mắt. Rất nhiều người vốn đang chờ xem Quý Noãn làm trò cười, bây giờ đã hiểu phải đứng về phe nào mới có thể tự bảo vệ mình và tránh bị liên lụy.

Con người thường có xu hướng như thế, giậu đổ bìm leo là việc vui lớn nhất trong giờ rỗi rãi của nhóm thiên kim thượng lưu này, chẳng có ai quan tâm đến ranh giới cuối cùng của đạo đức cả. Chung quy phải có một người có thể cản được tất cả phong ba, cứu vớt mọi người ở đây, cũng như an ủi cô gái đang được Mặc Cảnh Thâm ôm trong lòng kia thì may ra mới có thể tránh được nhiều phiền phức.

Viền mắt của cô Hàn đỏ ửng, hai tay siết chặt váy không chịu cởi tiếp. Cô ta nhìn thấy Quý Noãn được Mặc Cảnh Thâm ôm gọn trong lòng mà thật sự sắp tức chết, cắn răng nói với Quý Noãn: "Người đàn ông mà cô giành được từ tay cô gái khác giờ đây che chở cô trước mặt mọi người thế này, bà Mặc, nhất định là cô đắc ý lắm?"

Quý Noãn hờ hững liếc nhìn cô ta một cái, không hiểu câu "người đàn ông giành được từ tay cô gái khác" là có ý gì.

Ánh mắt lạnh lẽo của Mặc Cảnh Thâm lại khiến cô Hàn giống như bị nhét vào hầm băng trong phút chốc, toàn thân phát run. Nhưng cuối cùng cô ta vẫn nổi điên, gần như mất hết lý trí vì đám người xung quanh lúc này đang chế nhạo cô ta. Cô ta đè nén nỗi sợ trong lòng, lớn tiếng nói: "Ánh mắt đó của cô là sao hả Quý Noãn? Chẳng lẽ cô không biết Mặc Cảnh Thâm đã từng đính hôn ở Mỹ! Anh ấy đã từng có vị hôn thê… Á!"

Cô Hàn còn chưa dứt lời thì Phong Lăng đứng giữa đám vệ sĩ đã đá vào sau đầu gối cô ta một cái. Cả người cô ta bỗng lảo đảo rồi ngã quỳ xuống đất.

"Cởi có cái váy thôi mà nói nhảm nhiều vậy, có muốn tôi cởi giúp cô không?" Phong Lăng lạnh giọng.

Chân của cô Hàn đau kinh khủng, quỳ dưới đất túm lấy váy, run rẩy không nói câu nào, dè dặt ngước mắt lên. Vừa chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Mặc Cảnh Thâm thì cô ta liền dựng tóc gáy.

Bình luận