Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 158: Nhiều mắt thế này, e rằng cũng không đủ cho mặc cảnh thâm móc đâu


Editor: Nguyetmai

Nguyên nhân khiến Quý Noãn không được những cô gái trong giới danh gia vọng tộc chào đón nhiều năm qua không chỉ là vì các cô nàng không phục nhan sắc của cô, mà còn vì cả cái miệng không chịu thua thiệt này.

Bất kể là trước kia hay hiện tại, dù cô đã trải qua hơn mười năm đời người, nhưng vẻ điềm tĩnh và kiềm chế của cô vẫn ẩn chứa tính cách không cho ai đè đầu cưỡi cổ. Ai muốn chiếm ưu thế với cô ở đây, e rằng phải rèn luyện thêm vài năm nữa mới được.

Nhưng xem xét lại, hình như dáng vẻ bà Mặc này của cô đúng thật là hơi ức hiếp cô gái họ Hàn kia.

Suy cho cùng, chỉ riêng cái danh bà Mặc của cô thôi cũng đủ để chèn ép người khác rồi, huống hồ cái danh hiệu này còn khiến đám thiên kim tiểu thư nghiến răng ôm hận.

Cô Lâm thấy cô Hàn đã tức đến nỗi không thốt nên lời, bèn quyết định dũng cảm bước ra: "Khí thế của bà Mặc mạnh mẽ thật đấy, quả nhiên kết hôn với Mặc Cảnh Thâm có khác. Nghe nói lần trước, khi cô xuất hiện trong buổi tiệc loại này còn giả vờ yếu đuối để được Mặc tổng bế đi. Chúng tôi còn tưởng cô khống chế cuộc hôn nhân này thế nào, hóa ra là giả vờ ngây thơ vô tội trước mặt Mặc tổng. Bây giờ Mặc tổng không có mặt ở đây là cô bắt đầu lấy khí thế ra để chèn ép người khác phải không? Quả là người đàn bà nham hiểm! Cô có dám nói mình không cố ý làm bẩn váy của cô Hàn không? Dám nói cô không nhắm vào cô ấy không?"

Quý Noãn lạnh lùng liếc cô ta một cái: "Tại sao tôi phải nhắm vào cô ta?"

"Chẳng lẽ không phải vì cô biết cô Hàn luôn thích Mặc tổng hay sao? Lại bởi vì cô ấy từng có chút quan hệ với Mặc tổng, cho nên cô mới ghen tuông và ôm hận trong lòng. Hôm nay gặp cô ấy ở đây, cô liền muốn làm bẩn váy của cô ấy để cô ấy xấu mặt? Hơn nữa, ở đây có ai mà không biết đức hạnh trước đây của cô? Một đại tiểu thư cao ngạo không ai bì nổi, thường xuyên ức hiếp người khác, bây giờ còn giả vờ thanh cao vô tội gì chứ?"

Quý Noãn lập tức sa sầm mặt: "Tôi ngoại trừ chưa hề để ý đến những người không liên quan như các cô, thì tôi ức hiếp các cô khi nào hả? Chuyện cao ngạo này hình như không cần cô phán xét. Cũng như nói về cô Hàn đây, cô ta bảo tôi cởi lễ phục đưa cho cô ta mặc, tôi từ chối. Đây chính là cô ta tự lấy đá ghè chân mình, bản thân cô ta bị mất mặt, thế mà lại trở thành tôi ức hiếp cô ta sao?"

"Vốn dĩ cô nhắm vào tôi mà! Nếu không cũng sẽ không đụng vào tôi!" Cô Hàn mượn cơ hội lên tiếng.

Quý Noãn lập tức nheo mắt lại: "Một người đã từng liên tục giở thủ đoạn nhảy lầu để theo đuổi chồng tôi nhưng vẫn không được anh ấy để mắt tới. Cô Hàn, cô có chỗ nào đáng để tôi chú ý? Có chỗ nào đáng để tôi nhắm vào? Hả?"

Chuyện cũ năm đó bỗng nhiên bị khơi lại, sắc mặt cô Hàn lập tức tái mét, càng thêm nhói lòng vì chữ "chồng tôi" của Quý Noãn.

"Làm người phải biết mình biết ta, nếu đã hắt nước bẩn ra mà không thu lại được thì tự quỳ xuống đất mà liếm cho sạch sẽ, đừng trông chờ người khác lau giúp cô." Quý Noãn lạnh nhạt nói xong liền quay người bỏ đi.

"Quý Noãn! Cô đừng kiêu căng tự mãn! Cô có thể gả vào nhà họ Mặc còn không phải là nhờ dáng dấp như hồ ly tinh của cô sao! Để tôi xem cô còn có thể dùng thủ đoạn quyến rũ này bao nhiêu năm! Bây giờ Mặc Cảnh Thâm cần cô, ai biết được sau mấy năm nữa anh ấy phát chán, đá cô ra khỏi nhà họ Mặc thì sao? Đến lúc đó, loại hàng đã qua tay như cô chỉ có thể lượn quanh van xin ngủ với mấy ông già! Chỉ có cái mặt mà thôi, cô có vốn liếng gì để kiêu ngạo chứ! Ra vẻ gì mà ra vẻ!" Bỗng nhiên cô Hàn chửi ầm lên như cực kỳ tức giận.

Quý Noãn hơi khựng lại, lia mắt nhìn cô ta một cái: "Chỉ có cái mặt? Còn cô thì ngay cả cái mặt cũng không có, vậy mà dám đứng đây nói về vốn liếng với tôi sao?"

Cô Hàn bị chặn họng, không ngờ mình lại bị phản đòn, càng tức đến nghiến răng.

Ba của cô Hàn cũng ở đây, nghe thấy bên này tranh chấp bèn đi qua. Trông thấy Quý Noãn, mặc dù e ngại hiện giờ cô có nhà họ Mặc chống lưng, nhưng thấy con gái mình bị chọc tức thế này, lại thấy váy của con gái mình bị bẩn thì không khỏi nhíu mày, thế là ông ta bèn dùng thái độ trưởng bối đến chỉ bảo: "Bà Mặc, làm người phải thực tế một chút mới tốt, cô làm sai thì nên thừa nhận. Mặc dù con gái tôi không nên gióng trống khua chiêng ầm ĩ làm mất mặt cô ở đây, nhưng cô đã làm bẩn quần áo của nó, cô vốn nên có thái độ đúng mực mới phải."

"Nghe không hiểu tiếng người sao?" Lúc này Quý Noãn đã mất kiên nhẫn, càng không muốn lời qua tiếng lại với những người này. Cô cảm thấy rất phí thời gian: "Tự cô ấy làm bẩn váy của mình, không liên quan đến tôi. Ông không tin thì tự đi mà xem camera, xem xong rồi thì hãy ra đây nói chuyện."

Sắc mặt của ông Hàn lập tức trở nên khó coi: "Gia giáo của bà Mặc quả thật kém cỏi. Ba cô dạy cô nói chuyện với người lớn như thế sao? Xem ra tôi phải tìm thời gian để đến nói chuyện với Chủ tịch Quý và ông cụ Mặc mới được."

Nếu không nể mặt Quý Noãn trước mặt bao người, thì bây giờ ông Hàn quả thật muốn tát cho Quý Noãn một bạt tai để cô biết phải trái.

Cô Hàn ỷ có mọi người chống lưng và có ba mình bên cạnh, lúc này liền ngạo mạn và ương ngạnh nhìn về phía Quý Noãn: "Sự thật đã bày ra trước mắt, dù sao cũng đúng là cô đụng phải tôi. Xem camera cũng không thấy được lực đụng, bây giờ chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ cũng được, nhưng tôi vẫn muốn yêu cầu kia! Cô cởi váy ra! Tôi mặc không được thì sao? Tôi cũng đâu có nói là tôi muốn mặc! Cô cởi váy ra thì tôi sẽ không so đo với cô nữa!"

Ngay lúc này, sau lưng Quý Noãn vọng đến một giọng nói ẩn chứa ý cười biếng nhác: "Cô Hàn, cô nhất định phải bảo bà Mặc cởi quần áo trước mặt mình sao? Ở đây không tới vài trăm thì cũng vài chục người, nhiều mắt thế này, e rằng cũng không đủ cho Mặc Cảnh Thâm móc đâu."

Giọng nói này là của Thịnh Dịch Hàn, rõ ràng đang nói giúp Quý Noãn, nhưng những lời này lại khiến Quý Noãn cực kỳ khó chịu.

Lời nói của anh ta ẩn chứa sự đùa cợt châm chọc rõ rệt mà chỉ mình cô mới có thể nghe được.

"Anh Thịnh, tôi nghe nói anh từng có chút quan hệ với nhà họ Quý. Lúc này anh đứng ra nói giúp cho bà Mặc, anh không sợ sẽ gây ra hiểu lầm sao?" Lúc này cô Hàn đã không nén nổi sự kiêu ngạo. Cho dù bây giờ anh ta là người thừa kế của nhà họ Thịnh, thân phận không thể khinh thường, nhưng cô ta cũng hoàn toàn không chịu lép vế hay nể mặt Thịnh Dịch Hàn.

"Hơn nữa, bà Mặc cũng không đến nỗi không có váy dự phòng. Chỉ là cởi lễ phục thôi thì cô ta cũng còn đồ lót bên trong. Đệ nhất mỹ nữ Hải Thành mà không khoe thân cho mọi người thấy thì ai có thể kết luận cô ta xứng với mấy chữ này chứ." Cô Hàn trừng mắt nhìn Quý Noãn.

"Cô Hàn, Công ty Tổng hợp dưới danh nghĩa của nhà họ Thịnh nằm ở gần đây. Nếu cô muốn, bất cứ lúc nào cô cũng có thể đến đó chọn vài món. Tất cả chi phí cứ tính cho tôi." Thịnh Dịch Hàn vẫn cười khẽ: "Cô không nhất thiết phải làm khó người khác như thế."

Cô Hàn không buông tha: "Anh Thịnh muốn làm sứ giả hộ hoa à? Nếu hôm nay tôi muốn Quý Noãn cởi đồ thì sao?"

"Tôi chỉ nói thế thôi, cổng lớn của Công ty Tổng hợp Thịnh thị lúc nào cũng mở rộng chào đón cô Hàn, nhưng rõ ràng là cô không có ý định nể mặt tôi." Thịnh Dịch Hàn cười như không cười.

Cô Hàn đã tức đến mất hết lý trí, hừ lạnh một tiếng.

"Mặt mũi anh Thịnh không dùng được, vậy còn mặt mũi của tôi thì sao?"

Một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo chợt vang lên khiến mọi người sửng sốt. Ai ai cũng ngạc nhiên lia mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm không biết đã xuất hiện ở đằng sau đám đông từ khi nào.

Bình luận