Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 143: Đại tổng giám đốc mặc hơi khinh người nhé


Editor: Nguyetmai

Phong Lăng lại đạp và nghiến mạnh chân vào háng một tên, tiếng kêu rên ở dưới đất càng tăng thêm, chấn động cả cửa kính phòng làm việc.

Quý Noãn muốn kéo Phong Lăng lại cũng không được.

Cô gái tóc ngắn thân thủ nhanh nhẹn khó tin, chỉ trong giây lát Tiếu tổng đang sợ hãi đứng một bên cũng bị đá một cú vào mặt, thảm hại ngã xuống đất, tím luôn cả nửa bên mặt.

Còn hai gã du côn đằng sau thấy vậy thì hùng hùng hổ hổ lao đến. Quý Noãn dùng sức níu lấy quần áo Phong Lăng, cô hơi lo ngại có thể xảy ra án mạng.

Bây giờ cô mới thật sự nhận ra Mặc Cảnh Thâm đã cử một người rất lợi hại đi theo cô. Lúc này cô đang lo lắng Tiếu tổng và đám du côn này có thể còn sống ra về hay không.

Quý Noãn cố nén thôi thúc muốn vỗ tay. Phòng giao dịch của cô mới khai trương, nếu có chuyện đổ máu chết người thì chính là đại kỵ trong làm ăn.

Một gã du côn giận đùng đùng vươn tay đến như muốn túm tóc Quý Noãn lôi đi. Tay gã vừa đến gần Quý Noãn thì Phong Lăng đã giơ chân lên đạp vào người gã. Có vẻ như dù đối phương là ai, dám động đến Quý Noãn thì cô gái này tuyệt đối không nương tay.

Nhìn thấy Phong Lăng đá hai gã kia bị thương, dường như còn nghe thấy tiếng xương bánh chè gãy ra, Quý Noãn thấy sống lưng lạnh toát, lại nhìn xuống sinh mạng hai gã đàn ông sắp bị hủy dưới chân Phong Lăng.

"Đợi một chút! Xin nương tay!" Quý Noãn vội vươn tay dùng sức ôm lấy cánh tay Phong Lăng: "Gần tòa nhà này có một đồn cảnh sát, gọi điện cho cảnh sát đến đây bắt người đi! Sẽ có người trừng trị bọn họ! Trong nước không giống căn cứ huấn luyện ở nước ngoài của cô, đừng để xảy ra án mạng!"

Lúc này động tác của Phong Lăng mới dừng lại, sắc mặt lạnh lùng tàn nhẫn nhìn mấy phế vật nằm lăn lộn trên sàn.

Cô tưởng Quý Noãn ở trong phòng làm việc, tòa nhà lại có bảo vệ, chỉ cần Quý Noãn không đi ra ngoài thì cũng không có việc gì, nên mới tranh thủ thời gian đi mua bình nước ở gần đó. Vậy mà mới vừa quay lại thì đã nghe thấy tiếng kêu sợ hãi và tiếng đồ vật bị đạp đổ từ phòng làm việc. Cô xông vào thì đã thấy Quý Noãn suýt nữa bị những gã kia làm bị thương.

Phong Lăng không trả lời, nhấc chân ra khỏi sinh mạng bên dưới, bước đến sau lưng Quý Noãn, đảm bảo không làm phiền nhưng cũng vẫn giữ khoảng cách an toàn để bảo vệ cô.

Quý Noãn đỡ Tiểu Bát vừa bị ngã xuống đất lên: "Em không sao chứ?"

Tiểu Bát lắc đầu một cái, rồi thấp thỏm nhìn người đằng sau Quý Noãn, nhỏ giọng nói: "Chị Đại, cô ấy thật là lợi hại!"

Quý Noãn cười. Lúc trước cô còn hoài nghi không biết cô vệ sĩ này có bản lĩnh đến đâu.

Thực tế chứng minh hoài nghi của cô đúng là thừa thãi.

Nếu Mặc Cảnh Thâm đã chọn lựa kỹ càng một người đi theo cô thì làm sao có thể không xuất sắc được?

***

Cảnh sát mau chóng chạy đến, bắt mấy tên du côn đi. Tiếu tổng nhếch nhác cũng bị lôi đi.

Quý Noãn trao đổi riêng thăm hỏi với vị cảnh sát phụ trách vụ việc. Sau khi xác nhận chính cảnh sát điều tra ra được video của camera giám sát quay Tiếu tổng và quản lý Hứa vụng trộm thuê phòng ngoại tình chứ không phải có người nhiều chuyện trong phòng giao dịch lấy video trong máy tính cô giao nộp thì cô mới yên tâm.

Chỉ cần những chuyện rác rưởi này thật sự không liên quan đến người trong phòng giao dịch thì cô cũng không mảy may quan tâm.

Lúc Tiếu tổng bị giải đi thì nghe thấy cuộc nói chuyện của Quý Noãn với vị cảnh sát kia, lúc này anh ta mới có chút ảo não, sắc mặt thất vọng khó kiềm chế. Nhất định là nhà anh ta cũng bị xới tung không yên ổn được nữa rồi. Từ một người đàn ông diện mạo không tệ, tài sản không tồi mà chỉ trong chớp mắt đã bị một vệ sĩ nữ đánh cho sưng mặt không ngóc đầu lên được. Anh ta chỉ dùng ánh mắt không cam lòng quét qua Quý Noãn một cái rồi ngay sau đó bị cảnh sát đè đầu dẫn đi.

***

Vào lúc xế chiều, Quý Noãn quay về sau một tiếng đi khảo sát công trình xây dựng của phòng giao dịch.

Trong xe, Quý Noãn ngồi ở hàng ghế sau, đang chống tay đọc tài liệu trong tay thì nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên. Cô bắt máy nghe người bên kia báo cáo.

Bây giờ cô đã biết trước không ít ngành nghề và xu thế giá cả thị trường, cũng có thể bảo đảm tương lai có thể mở rộng phòng giao dịch. Chờ đến thời gian thích hợp thì phòng giao dịch có thể trở thành tập đoàn bất động sản lớn số một trong nước.

Nhưng kinh doanh kiếm tiền và quản lý phòng giao dịch là hai chuyện khác nhau. Bây giờ mức đầu tư của phòng giao dịch đã vượt xa dự tính của cô, nên cô càng muốn thu mua thêm nhiều bất động sản xây dựng. Quy mô phòng giao dịch cần được mở rộng, phòng Nhân sự, phòng Tài vụ và các phòng khác đều sẽ có vô số chuyện cần cô để ý hàng ngày.

Quý Noãn mong muốn đời này có thể thành công có được cả tình yêu và sự nghiệp. Mặc dù trước kia cô có du học ở Mỹ, cũng có thành tích học tập rất tốt, nhưng dù sao cũng không được đào tạo chính quy về quản lý doanh nghiệp và kinh doanh thương mại gì đó. Cho dù tư duy của cô cùng với việc biết trước mọi chuyện cũng đã đủ rồi, nhưng trên phương diện quản lý thì vẫn còn thiếu sót. Bây giờ vừa mới bắt đầu mà cô đã hơi sứt đầu mẻ trán.

Hai ngày nay Hạ Điềm nhắn tin cho cô nói sau khi xuất viện sẽ đến phòng giao dịch giúp cô một tay.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Quý Noãn lấy tay chống trán, đặt điện thoại di động sang bên cạnh, đảo mắt nhìn ra sắc trời đang dần tối ngoài cửa xe.

***

Buổi tối ở Ngự Viên.

Có chị Trần nấu bữa tối, Quý Noãn e rằng trong thời gian tới sẽ không có cơ hội thấy Mặc Cảnh Thâm tự mình vào bếp.

Trên bàn ăn, đũa của Mặc Cảnh Thâm vừa vươn ra thì vô tình đũa của Quý Noãn cũng chạm phải anh. Anh liếc cô một cái, lại hướng đũa sang đĩa khác để gắp, đũa của Quý Noãn cũng vội vã đưa theo.

Cứ đấu đũa như vậy mãi, cuối cùng Mặc Cảnh Thâm đặt đũa xuống, đôi mắt tối sẫm sâu xa chớp mắt nhìn Quý Noãn chằm chằm, trong mắt như còn ẩn giấu tia cười.

Tay anh thoải mái đặt lên bàn, tư thế nhàn nhã, khác hẳn với Quý Noãn đang trầm ngâm ngồi đối diện.

"Em có tâm sự sao?" Ngón tay thon dài của anh cầm món ăn đặt xuống trước mặt Quý Noãn, sợ cô không với được.

Lúc này Quý Noãn mới hoàn hồn, ngước mắt nhìn vào ánh mắt quan tâm của anh, cúi xuống đã thấy gần như các món ăn cô thích đều đang ở trước mặt.

Cô buông đũa xuống nói: "Gần đây em định mua sách về quản lý doanh nghiệp tự học ở nhà. Anh có gợi ý cuốn sách nào hay không?"

Mặc Cảnh Thâm cầm chiếc ly thủy tinh trên bàn lên, cúi đầu thản nhiên uống một hớp nước, lịch lãm ung dung biến nước uống bình thường thành rượu vang cao cấp.

Sau đó anh thong thả chậm rãi nói: "Chỉ là khoản đầu tư hai trăm triệu đô thôi mà đã khiến em có áp lực lớn như vậy sao? Còn phải mua sách quản lý doanh nghiệp tự học hả?"

Sao cô lại có cảm giác hình như anh đang chế giễu cô…

Quý Noãn lại cầm đũa lên gắp một miếng rau cho vào miệng nhai, bất mãn nói: "Sao em lại nghe ra, Đại Tổng Giám đốc Mặc có chút khinh người vậy? Trong vòng ba năm anh có thể biến vốn đầu tư năm mươi triệu thành ba tỷ, em lại không có được năng lực như anh sao?"

Mặc Cảnh Thâm cười nhìn cô: "Đọc sách không bằng học hỏi người khác. Có gì khó thì cứ hỏi anh, chẳng phải hữu ích nhiều hơn sách sao?"

Bình luận