Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 111: Trừ em ra


Chỉ mấy tin nhắn thế thôi mà cô đã cảm thấy mình không còn sống được bao lâu nữa.

Xưa nay, giữa bạn thân với nhau không hề giữ mồm giữ miệng, trong tin nhắn thì mấy chuyện thô tục hơn cũng dám nói!

Đây đúng là là cắm dao vào mắt Mặc Cảnh Thâm mà!

Sau đó, cô nhìn thấy ánh mắt Mặc Cảnh Thâm quả thật như đang phóng dao về phía mình. Mưa thu lạnh lẽo tầm tã, núi tuyết gì gì đó… tất cả những hình ảnh đó đều không thể hình dung được sắc mặt lạnh thấu xương của anh lúc này.

"Khụ." Quý Noãn chột dạ, giơ tay vén tóc ra sau tai, bình tĩnh giải thích: "Chuyện này, kiểu tán dóc riêng tư giữa phụ nữ bọn em vốn là thô tục không kiêng dè như thế…"

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm nặng nề nhìn cô, vẫn không trả lại điện thoại mà liếc nhìn cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt sắc bén: "Kiểu nói năng không giữ mồm giữ miệng chính là nghiên cứu mũi của đàn ông?"

Quý Noãn: "…"

Mặc dù ban đầu cô hoàn toàn không nghĩ tới chuyện kia, nhưng ánh mắt lại không tự chủ mà nhìn vào mũi của Mặc Cảnh Thâm.

Cô nhớ mang máng lúc mới kết hôn, vì cô luôn kháng cự cuộc hôn nhân này nên Hạ Điềm đã từng tận tình khuyên bảo, nói rằng người đàn ông Mặc Cảnh Thâm này chính là cực phẩm gì gì đó. Hình như cô nàng cũng từng nói mũi của Mặc Cảnh Thâm vừa cao lại thẳng, đừng thấy anh thoạt nhìn là kiểu đàn ông cấm dục, kích thước tuyệt đối không nhỏ đâu nhé…

Tóm lại là cô nàng đã từng một phen đánh giá mọi mặt trong ngoài của Mặc Cảnh Thâm, còn si mê rất nhiều ngày. Cô nàng nói Quý Noãn không ngủ với một người đàn ông như thế là phí của trời.

Bất chợt chạm phải ánh mắt Mặc Cảnh Thâm, Quý Noãn đột nhiên lấy lại tinh thần, lập tức vươn tay muốn cướp điện thoại về.

"Mấy chuyện riêng tư của phụ nữ vốn chẳng có đầu đuôi gì cả, nghĩ đến đâu thì nói đến đó. Đàn ông các anh được phép ngắm cặp đùi mang vớ đen giày cao gót của phụ nữ vào mùa hè, mà không cho phép phụ nữ bọn em thỉnh thoảng tán dóc về chủ đề này sao?" Quý Noãn vừa giải thích vừa cướp lại điện thoại.

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng liếc cô, chỉ giơ tay hơi cao chút đã tránh được tay cô, không cho cô được như ý.

"Em thấy anh chú ý đến vị trí từ vai trở xuống của phụ nữ khi nào?" Giọng điệu của anh chẳng lành.

Quý Noãn lườm nguýt: "Ngày nào anh cũng lăn qua lộn lại giày vò em, đừng nói từ vai trở xuống, từ eo trở xuống cũng bị anh nhìn thấy hết."

Không những nhìn thấy hết, mà từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều bị anh hôn khắp!

Mặc Cảnh Thâm cười khẩy vì sự ngang ngược của cô: "Trừ em ra."

"Mặc kệ, dù sao thì anh trả lại điện thoại cho em trước đã!" Quý Noãn không thể với cao bằng anh, bèn nhảy lên giường, nhào qua muốn giật lại.

Mặc Cảnh Thâm thấy cô nhào tới, không né tránh, cũng không giơ tay cao hơn, mà ôm lấy cả người cô vào lòng ngay lúc cô chạm vào điện thoại di động.

Quý Noãn bất ngờ ngã nhào về phía trước, loạng choạng ngã vào người anh, gương mặt áp sát vào cằm anh. Cô vừa định cầm chắc điện thoại di động rồi lùi về phía sau, ai ngờ cánh tay mạnh mẽ sau lưng đồng thời siết chặt, bên tai vang lên tiếng nói trầm lạnh của anh: "Vì chuyện riêng tư giữa phụ nữ bọn em mà bà Mặc cũng đã thể hiện hết bản lĩnh ôm ấp yêu thương rồi."

"Rõ ràng là anh bỗng nhiên ôm eo em…" Quý Noãn ngẩng đầu muốn giải thích, nhưng vừa ngẩng lên thì cánh môi bỗng sượt qua môi anh.

Cô vẫn chưa kịp phản ứng thì anh đã chụp lấy gáy cô hôn xuống.

Cô đứng không vững trên giường, áp sát nửa người vào người anh, uốn éo thắt lưng, tay vẫn nắm chặt điện thoại di động. Tư thế này… không nói được là mập mờ hay kỳ quặc.

Dù sao nụ hôn này cũng hoàn toàn không thể nào đánh đồng với mập mờ, ngược lại giống trừng phạt hơn. Anh hôn sâu đến nỗi gần như muốn cướp hết toàn bộ hơi thở của cô.

Cho đến khi Quý Noãn bị hôn đến lưỡi tê rần, anh mới buông cô ra, sau đó lại lạnh lùng nhìn vào điện thoại di động của cô.

"Trước đêm nay, anh sẽ sắp xếp cho cô ấy chuyển sang khoa Chỉnh hình của một bệnh viện khác."

Mặc Cảnh Thâm nói một câu quả quyết như thế ngay bên khóe môi của Quý Noãn khi cô bị hôn sắp nghẹt thở.

"Chuyển viện sao?" Cô nhìn anh: "Quả thật hai ngày trước em từng có quyết định này, nhưng chân của Hạ Điềm không thể cử động. Lỡ như trong lúc trên đường chuyển viện xóc nảy mà xảy ra tổn thương gì…"

"Người do anh phái đi, em còn không yên lòng?" Mặc Cảnh Thâm cúi đầu, nhìn cô hờ hững.

Mục đích của anh là để cô tránh xa Thịnh Dịch Hàn, còn mục đích của Quý Noãn là để Hạ Điềm tránh xa tên cặn bã kia.

Cho dù là nguyên nhân gì, để Hạ Điềm rời khỏi bệnh viện hiện tại cũng là chuyện tốt, xem như vất vả một lần mà nhàn nhã cả đời.

"Cũng được, vậy anh tính chuyển đến bệnh viện nào?"

"Anh sẽ sắp xếp."

"… Ồ."

Quý Noãn vừa đáp lời, vừa thỉnh thoảng ngước lên theo mắt của anh.

Rõ ràng là anh để ý đến mấy tin nhắn vừa rồi, rất để ý.

Nếu anh trông thấy tin nhắn mà Thịnh Dịch Hàn gửi tới, đoán chừng bây giờ anh sẽ không chỉ chuyển viện cho Hạ Điềm đơn giản như vậy đâu.

Quý Noãn vừa thấy mình may mắn vì đã nhanh tay xóa tin nhắn đó đi, vừa thầm mắng Hạ Điềm chết tiệt, đúng là hại chết con người ta mà!

Bình thường cô nàng thích nói mấy chuyện thô tục với cô thì thôi đi, bàn tán về cơ bắp của minh tinh nào đó trên tivi, hay tâm sự về người mẫu nam bộc phát thú tính nào đó cũng được đi, ấy thế mà cô nàng lại tán dóc về Thịnh Dịch Hàn.

Cô từng thấy bạn thân chơi khăm nhau, nhưng chưa thấy ai khăm thế này! Đồ ngốc Hạ Điềm!

Quý Noãn cúi đầu vừa nhắn tin trả lời Hạ Điềm, vừa báo tin sắp chuyển viện. Cô còn chúc mừng cô nàng có thể thoát khỏi tảng băng kia. Sau đó không thèm đếm xỉa tới tin nhắn kêu rên của Hạ Điềm gửi tới, cô ngước lên nhìn Mặc Cảnh Thâm một chút.

"Đúng rồi." Cô chủ động chuyển chủ đề: "Ở bệnh viện đó có một tên công tử ngân hàng nhỏ đang theo đuổi Hạ Điềm, nhưng hắn ta hoàn toàn là một tên cặn bã. Anh có thể giúp em một việc không? Đừng cho tên đó có cơ hội đến gần Hạ Điềm, tốt nhất là ném hắn tới châu Phi, cả đời cũng đừng quay về đây nữa."

Mặc Cảnh Thâm nhìn vẻ mặt cô muốn tránh vấn đề vừa nãy mà thản nhiên hỏi: "Ngân hàng nào?"

"Hình như là một ngân hàng tư nhân ở Hải Thành, có quan hệ tài chính với ngân hàng ở Hồng Kông."

Giọng của Mặc Cảnh Thâm trở nên nặng nề: "Chẳng qua chỉ là một doanh nghiệp tài chính cỡ nhỏ, muốn đưa người sang châu Phi một cách hợp pháp thì mua lại là xong."

Khóe miệng Quý Noãn giật một cái: "Mua lại?"

"Phạm vi kinh doanh của Mặc thị bao gồm rất nhiều lĩnh vực. Phần lớn những ngân hàng tư nhân và xí nghiệp tài chính ở Hải Thành đều có quan hệ với Mặc thị. Chẳng qua chỉ là một ngân hàng nhỏ, em còn muốn phí thời gian đấu trí với hắn?"

Cũng đúng.

Đấu trí với loại cặn bã kia đúng là phí thời gian. Mua lại cổ phần của ngân hàng bọn hắn, không chỉ là cách trực tiếp nhất, mà còn một mũi tên trúng hai đích.

Dù sao ngành tài chính bây giờ cũng càng ngày càng có lãi. Có được chuỗi quan hệ doanh nghiệp tài chính của một ngân hàng cũng là một thu hoạch, mua lại cũng không lỗ.

Quý Noãn bỗng cười thành tiếng, chủ động ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu: "Cảm ơn ông xã! Ông xã thật tốt! Ông xã là số 1!"

Mặc Cảnh Thâm cười khẩy, rút cánh tay ra, hoàn toàn không tin bộ dạng này của cô.

Bình luận