Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 110: Trái tim bé nhỏ của mình rung động rồi!


Quý Noãn hơi trố mắt, một giây sau, anh đã hôn xuống.

"Bây giờ anh muốn hôn là hôn à…"

"Hôn là hôn?" Mặc Cảnh Thâm cười nhẹ trêu chọc.

Không phải muốn thêm lần nữa chứ?

Vừa rồi anh cho cô ăn no, chẳng lẽ chỉ để cô tích cóp sức lực?

Hôn xong rồi, rốt cuộc anh cũng buông cô ra, đỡ lấy gáy cô, kề trán cô, nhìn cô chăm chú.

"Bà Mặc từng nói, không ai được phép có tình ý với người đàn ông của cô ấy." Anh cúi đầu ngắm ánh nước giữa lông mày cô, hài lòng nhìn cô bị hôn đến ý loạn tình mê: "Trái lại, ai dám có tình ý với bà Mặc, anh cũng sẽ tuyệt đối không khách sáo."

"…"

Mặc Cảnh Thâm thế mà còn có một mặt bá đạo này, nhưng lại cố ý không thể hiện ra.

Hơn nữa, người đàn ông bá đạo này sẽ không làm người ta mất hứng, mà thay vào đó lại khiến cô lập tức muốn thể hiện lập trường của mình theo bản năng.

Ban đầu, chỉ có Thịnh Dịch Hàn yêu cô đơn phương, chuyện này chẳng liên quan gì đến cô cả.

Quý Noãn nhìn anh chằm chằm, bỗng chủ động ôm lấy vai anh, ngẩng đầu hôn mạnh lên môi anh một cái. Trước ánh mắt lập tức chuyển màu thâm trầm mãnh liệt của anh, cô nói rất chân thành: "Được!"

Một chữ "được" chân thành này tựa như phó thác toàn bộ thế giới bé nhỏ mà cô âm thầm giấu tận đáy lòng vào tay anh.

Mặc Cảnh Thâm rũ mắt, trực tiếp đè cô xuống giường, Quý Noãn ngã ra sau, nhìn anh.

Người đàn ông thuần khiết và dịu dàng trước mặt là Tổng Giám đốc Mặc thị khó tiếp cận, thế nhưng lúc này anh hấp dẫn đẹp trai như yêu nghiệt vừa nóng bỏng lại mê người.

Có một không hai trên đời!

***

Bên kia, đến khi tiệc tối kết thúc, An Thư Ngôn vẫn không thấy Mặc Cảnh Thâm trở lại.

Dân Hải Thành đều biết Mặc Cảnh Thâm là người lý trí và lạnh lùng cỡ nào. Nhưng hết lần này tới lần khác, một người trước giờ chưa từng hành động theo cảm tính như anh lại cứ phá lệ vì Quý Noãn.

Sáng sớm, An Thư Ngôn gặp Mặc Thiệu Tắc tại đầu cầu thang khách sạn Vương Đình.

"Chào chú Mặc." An Thư Ngôn lễ phép gật đầu chào ông ta.

Mặc Thiệu Tắc nhìn cô ta, nghiêm nghị hỏi: "Sao sắc mặt cháu kém vậy, cả đêm không ngủ à?"

An Thư Ngôn khẽ cười: "Có ngủ ạ. Chắc là cháu ngủ muộn quá nên trông vẻ mặt không tốt."

"Thời gian vừa rồi cháu ở trong nước, những gì cháu chứng kiến đều như tối qua sao? Cảnh Thâm nghiêm túc với Quý Noãn à?" Vẻ mặt Mặc Thiệu Tắc có vài phần u ám.

An Thư Ngôn chần chừ một lát, im lặng chậm rãi gật đầu.

Đầu tiên, Mặc Thiệu Tắc vô cùng bất mãn, sau đó lạnh lùng nheo mắt lại, vô cùng uy nghiêm.

Lát sau, Mặc Thiệu Tắc gằn giọng nói ra từng chữ: "Nếu vậy, cháu còn muốn thân phận bà Mặc này không?"

An Thư Ngôn im lặng hồi lâu, hít sâu hai cái, ánh mắt có vài phần cố chấp: "Chú Mặc, có lẽ chú muốn hỏi cháu, cháu còn muốn Mặc Cảnh Thâm không, đúng không?"

Không đợi Mặc Thiệu Tắc lên tiếng, cô ta lại kiên định đáp khẽ: "Đáp án của cháu là, cháu muốn ạ."

Mặc Thiệu Tắc nhìn cô ta một lúc lâu bằng ánh mắt sắc bén, cuối cùng phất tay: "Được, chú biết rồi, cháu về nghỉ ngơi đi."

An Thư Ngôn kính cẩn gật đầu: "Cảm ơn chú Mặc."

Dứt lời, cô ta liền quay người đi.

***

Lúc Thẩm Mục mang điện thoại di động tới, Quý Noãn đang sấy tóc trong phòng tắm. Tiếng mấy sấy ù ù quá ồn, cô chỉ biết Thẩm Mục đến để đưa túi xách của cô và đồ gì đó của Mặc Cảnh Thâm.

Lúc cô sấy tóc xong đi ra, Thẩm Mục đang cung kính hạ giọng với Mặc Cảnh Thâm: "Vâng, tôi biết rồi, Mặc tổng."

Mặc Cảnh Thâm ra hiệu cậu ta có thể đi được rồi. Thẩm Mục gật đầu, lia mắt khách sáo cười với Quý Noãn rồi mới quay người rời đi.

"Hai chúng ta đều không mang theo điện thoại, sao Thẩm Mục biết chúng ta ở đây?" Quý Noãn nhìn bóng lưng đã đi vào thang máy, buột miệng hỏi Mặc Cảnh Thâm lúc anh đóng cửa phòng lại.

Mặc Cảnh Thâm bình thản nhìn cô, sau đó chỉ vào điện thoại bàn trong phòng.

Lúc này Quý Noãn mới nhận ra. Cô cầm lấy túi xách của mình, tìm được bộ đồ đã mặc trước khi thay lễ phục trên xe hôm qua. Nhưng trong túi chỉ có quần áo bên trong, còn áo khoác ngoài đã rơi trên xe của Thịnh Dịch Hàn.

Về chuyện liên quan tới Thịnh Dịch Hàn, cô do dự không dám nhắc tới. Sau khi thay đồ cô mới phát hiện điện thoại đã hết pin từ tối qua. Cô lấy bộ sạc trong túi xách ra rồi để điện thoại lên tủ đầu giường.

Kết quả, pin vừa được sạc, mở máy thì âm báo tin nhắn vang lên mấy tiếng.

Trên màn hình xuất hiện một tin nhắn nằm trên cùng, đến từ một số lạ.

"Nghỉ ngơi tốt nhé"

Bốn chữ rất bình thường, lại còn ngắn gọn đến nỗi cả dấu chấm câu cũng không có.

Quý Noãn nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó, ngón tay hơi dừng lại trên màn hình, nghi ngờ hồi lâu mới đoán ra được đây là ai. Cô bèn mở album ảnh trong điện thoại để tìm ảnh hồ sơ bệnh án của Hạ Điềm đã được chụp trước đó. Trong đó có một trang ghi chú số điện thoại di động của bác sĩ điều trị chính cho Hạ Điềm.

Quả nhiên là Thịnh Dịch Hàn.

Những năm qua, cô và Thịnh Dịch Hàn đều ăn ý phớt lờ nhau. Dù lướt qua nhau trong bệnh viện thì họ cũng nhìn nhau như người xa lạ. Anh ta là bác sĩ khoa Chỉnh hình, cô là bà Mặc, hai người đã sớm không còn liên quan gì đến nhau, đột nhiên anh ta lại có dụng tâm gây chú ý với cô.

Nguyên nhân là gì đây?

Bởi vì anh ta sắp danh chính ngôn thuận trở về nhà họ Thịnh? Bởi vì trong tứ đại gia tộc ở Hải Thành sẽ có một cuộc chiến mới thuộc về anh ta?

Anh ta thật sự… như cô đã từng thấy, dưới vẻ ngoài tuấn tú là dã tâm ngút trời ư?

Mặc Cảnh Thâm đang đứng bên cửa sổ nói chuyện điện thoại với bên công ty, quay lại thì thấy vẻ mặt cô như có điều suy tư, bèn hỏi: "Em sao vậy?"

Quý Noãn ngẩng đầu, khi nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng hoàn hảo của anh bị ánh nắng chiếu sáng rực thì khựng lại. Cô giữ bình tĩnh, nhanh tay xóa đi mẩu tin nhắn không nên xuất hiện kia: "Không có gì."

Mặc Cảnh Thâm nheo mắt nhìn cô gái đang ngồi bên mép giường.

Anh chỉ hờ hững nhìn cô nhanh tay nhấp vào màn hình điện thoại di động, sau đó sải bước đi qua cầm lấy điện thoại cô.

Quý Noãn muốn lấy lại, nhưng rồi rụt tay về bởi vẻ mặt lạnh lùng của anh.

Tin nhắn kia đã được xóa, tin nhắn chưa đọc nằm trên cùng mà bây giờ Mặc Cảnh Thâm nhìn thấy đều đến từ Hạ Điềm, liên tục ba tin.

"Noãn của mình! Trái tim nhỏ bé của mình rung động rồi, bị mất ngủ mấy ngày luôn! Bác sĩ Thịnh kia đúng là đẹp trai dã man! Tiếp xúc trong bệnh viện lâu như thế, giờ mình mới biết anh ấy cực phẩm thế này!"

"Cậu biết rõ về bác sĩ Thịnh lắm đúng không? Có phải anh ấy mắc chứng tự kỷ không? Nếu không tại sao bình thường anh ấy lại lạnh lùng thế hả? Chẳng nói chẳng rằng, nhìn ai là có thể đông chết người đó. Nể gương mặt đó, mình sẽ tha thứ cho tảng băng ấy!"

"A a a, mình vẫn không ngủ được! Còn nữa, mặt mũi bác sĩ Thịnh này siêu đẹp luôn, mũi cao ơi là cao, thẳng ơi là thẳng. Chẳng phải nói mũi của đàn ông có liên quan với cái phía dưới sao? Tảng băng này mặc áo khoác trắng trông rất hào hoa phong nhã, nhưng hoàn toàn không giấu được bản lĩnh phòng the của anh ấy. To cao, linh hoạt, bản chất tốt! Hu hu, rung động thật rồi, mình rất muốn ngủ với anh ấy! Noãn Noãn, trước kia cậu từng quen biết bác sĩ Thịnh mà không động lòng với anh ấy sao?"

Vẻ mặt Mặc Cảnh Thâm không chút gợn sóng, mà không khí xung quanh lại rõ ràng giảm xuống mấy độ.

Quý Noãn vỗ trán.

Toi. Đời. Rồi!

Bình luận