Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 11: Chỉ là bà mặc trên danh nghĩa, đúng không?


Sắc trời dần tối.

Quý Noãn cầm bình giữ nhiệt mới mua chứa đầy canh xương thơm ngào ngạt trở về bệnh viện.

Đầu phố vừa lên đèn, một chiếc Rolls-Royce Ghost màu đen phiên bản giới hạn chạy ngang qua.

Thẩm Mục thoáng nhìn ra ngoài, bỗng ngạc nhiên nói: "Mặc tổng, kia có phải là cô Quý không?"

Mặc Cảnh Thâm dời mắt khỏi văn kiện trên tay, đôi mắt đen sâu thẳm đột nhiên nhìn về hướng Thẩm Mục chỉ.

***

Khi Quý Noãn ra khỏi bệnh viện lần nữa thìđã tám giờ tối.

Vừa định đi đến bãi đỗ xe đối diện thì khóe mắt cô chợt nhìn thấy một cửa hàng nhãn hiệu xa xỉ trên con phố trước mặt.

Trong tủ kính là một chiếc áo sơ mi màu xám đậm rất đẹp, hình như là thương hiệu thời trang nam cao cấp kinh điển của Pháp, dùđểđến mười năm sau cũng không lỗi thời, màu sắc vô cùng trầm ổn khiêm tốn.

Nếu Mặc Cảnh Thâm mặc vào nhất định sẽ rất hợp!

Hơn nữa, hình như trước giờ cô chưa từng mua đồ gì cho anh. Đừng nói làáo sơ mi, lúc mua nhẫn kết hôn cũng là người lớn nhà họ Mặc quyết định đi chọn. Đến cả nhìn cô cũng chưa kịp liếc mắt tới.

Càng nghĩ càng thấy bản thân đã bạc đãi anh đã lâu, Quý Noãn dứt khoát bước vào cửa hàng đó.

Vừa bước vào, nhân viên trong cửa hàng thấy cách ăn mặc của cô thì hai mắt lập tức sáng rỡ bước tới nghênh đón.

"Hoan nghênh ghé thăm, cô muốn chọn áo sơ mi hay làâu phục ạ? Cô muốn mua cho bạn trai hay sao?" Nhân viên cửa hàng vồn vã hỏi.

"Áo sơ mi." Quý Noãn nói rồi quay người đi về phía tủ kính, ngắm nghía cái áo cô vừa nhìn trúng từ bên ngoài.

Nhân viên cửa hàng đi theo phía sau: "Côđúng là có mắt chọn đồ! Đây là kiểu dáng mới nhất vừa được mang từ Paris về chiều hôm qua. Chất liệu của áo sơ mi này được dệt từ sợi tổng hợp 300s, sờ vào rất mềm mại dễ chịu, là cực phẩm trong các loại áo sơ mi sợi tổng hợp. Hơn nữa…"

Trong phòng thửđồ bỗng có một nam một nữđi ra. Họ mới thử xong quần áo, đang chuẩn bị tính tiền thì cô gái xinh đẹp có dáng người cao gầy vừa ngoái lại đã nhìn thấy Quý Noãn.

"Ôi, đây chẳng phải là cô Quý sao?"

Nghe thấy giọng nói ấy, Quý Noãn quay người lại nhìn. Người đàn ông bên cạnh người phụ nữ kia cũng kinh ngạc quay đầu lại.

Vừa nhìn thấy hai người họ, Quý Noãn lạnh nhạt dời mắt đi, nói với nhân viên cửa hàng: "Lấy cho tôi cái áo này, cỡ màđàn ông có chiều cao chuẩn 1m88 mặc vừa ấy. Phiền cô kiểm tra kích cỡ cẩn thận giúp tôi, đừng lấy nhầm."

"Vâng ạ!" Nhân viên cửa hàng vui vẻ vội vàng quay người đi in hóa đơn. Quý Noãn nhìn sang chỗ khác, muốn tìm một cái cà vạt phù hợp để phối với áo.

Cô gái bên kia bị phớt lờ hoàn toàn thì lườm: "Đúng là ra vẻ! Ở ngoài ra vẻ nhưđại tiểu thưăn trên ngồi trốc, thật ra chỉ là một đứa con riêng! Còn là một đứa con riêng chiếm chỗở của người khác!"

Dứt lời, cô gái đó quay lại nhìn người đàn ông đang lạnh lùng nhướng mày sau lưng: "Đúng không Thiên Viễn? Lúc trước nhà họ Quý suýt chút làm thông gia với nhà họ Hàn các anh nhỉ? Kết quả vẫn là bác Hàn có tính toán trước, không cho anh cưới một đứa con riêng vào nhà. Nếu không thì bây giờ cô Quýđây đã là vợ của anh rồi."

Hàn Thiên Viễn là một cậu ấm ăn chơi nổi danh ở Hải Thành. Trước đây tên này quả thực cũng thèm nhỏ dãi dung mạo và dáng người của Quý Noãn.

Nhưng Quý Noãn lại chẳng nể mặt anh ta. Cô vừa kiêu ngạo lại bướng bỉnh, không ít lần làm anh ta mất mặt.

Vì vậy dần dần cậu ấm này từ yêu thích trở nên công kích cô. Sau khi Quý Noãn kết hôn, anh ta lấy việc nghe ngóng chuyện xấu của Quý Noãn làm niềm vui.

Cô gái kia vẫn không ngừng líu lo: "Còn nữa, mấy đời nhà họ Mặc đều đi theo con đường thương nghiệp lẫn chính trị. Cho dù là quyền thế hay uy danh đều tuyệt đối là số một số hai trong nước, sao lại có mắt như mùđi cưới một đứa con riêng về làm vợ chứ."

Hàn Thiên Viễn hiếm khi có cơ hội châm chọc Quý Noãn, lập tức bày ra gương mặt giễu cợt: "Nói không sai, nếu không phải ông cụ Mặc kiên trì, cộng thêm nhà họ Quý muốn ôm chặt đùi nhà họ Mặc thì loại người như cô ta căn bản chẳng bước qua được bệ cửa của nhà họ Mặc nữa là."

"Em nghe nói sau khi kết hôn, lâu vậy rồi mà Quý Noãn cũng chưa từng xuất hiện cùng Mặc Cảnh Thâm, đoán chừng là cô ta đã sớm bị"đày vào lãnh cung" rồi. Chỉ là bà Mặc trên danh nghĩa, đúng không?" Cô gái kia vừa cười vừa cốý ngoái lại nhìn Quỳ Noãn với ánh mắt giễu cợt.

"Thưa cô." Nhân viên cửa hàng lo Quý Noãn bịảnh hưởng đến tâm trạng sẽ bỏđi, dẫn đến việc tờ hóa đơn sắp tới tay sẽ bay mất, cho nên cô ta vội vàng cầm túi quần áo đãđược gói kỹđi tới: "Tôi đã gói áo lại cho cô rồi, cô quẹt thẻ hay ghi sổạ?"

Từđầu đến cuối Quý Noãn đều không nhìn hai người kia. Cô chưa lên tiếng thì cô gái nọ bỗng xáp lại gần: "Cô Quý sang quá nha, mua một chiếc áo sơ mi một trăm sáu mươi nghìn luôn, cô chi nổi không đấy?"

Rốt cuộc Quý Noãn cũng nhìn cô ta một cái, thản nhiên nói: "Hóa ra thiểu năng cũng không phải ngốc hoàn toàn, ngay cả mấy số cũng có thểđếm được rõ ràng."

Cô có chút ấn tượng về cô gái này. Cô ta tên là Chu Nghiên Nghiên, gia thế không tệ, tính tình khinh người còn hơn cả mình trước đây. Cũng không biết tại sao cô ta lại biết được những bí mật kia của nhà họ Quý, thường xuyên rêu rao khắp nơi trong giới thượng lưu chuyện Quý Noãn là con riêng.

Dĩ nhiên Quý Noãn không phải con riêng, nhưng nhà họ Quý quả thực cũng không chỉ có hai người con gái là cô và Quý Mộng Nhiên. Đây đều làác nghiệt do ba cô gây ra lúc còn trẻ. Tất cả người nhà họ Quýđã sớm giữ kín như bưng mấy chuyện này, không ai dám đề cập tới cả.

Bị mắng là thiểu năng, Chu Nghiên Nghiên trừng Quý Noãn hồi lâu, rồi mở miệng châm biếm: "Cô chắc rằng thẻ này có thể quẹt được hả? Chẳng phải trước khi cô gả vào nhà họ Mặc, tất cả thẻ của côđều đã bịđóng băng rồi sao? Có cần tôi và anh Hàn mua giúp cô không? Chỉ có một trăm sáu mươi nghìn! Cô Quý không cần khách sáo với chúng tôi đâu!"

Quý Noãn không đổi sắc mặt, nhưng trong lòng lại trầm xuống. Quả thực côđã quên béng chuyện này!

Lúc trước, để cô không đào hôn, ba côđã nhẫn tâm đóng băng tất cả thẻđứng tên cô.

"Đường đường là cô Quý, vậy mà sau khi kết hôn lại trở thành bát nước hắt đi của nhà họ Quý, không chỉ bịđóng băng tất cả tài sản trên danh nghĩa, mà thẻ cũng không dùng được! Nói ra sợ là sẽ làm người ta cười rụng răng mất!"

Giọng nói của Chu Nghiên Nghiên càng lúc càng lớn, cứ như sợ người khác không biết đại tiểu thư nhà họ Quý không trả nổi một trăm sáu mươi nghìn này vậy.

Hàn Thiên Viễn đứng bên cạnh hùa theo châm chọc: "Xem ra là hết tiền thật rồi? Nếu sau khi kết hôn mà cô Quý không mấy hạnh phúc, mà tôi thì cũng không so đo việc côđã kết hôn, chi bằng thế này đi, tôi trả giúp cô khoản này, cô ngủ với tôi một đêm, thế nào?"

"Nói gìđấy! Anh xem em là người vô hình hả?" Chu Nghiên Nghiên thu lại vẻ mặt đắc ý vừa rồi, lập tức không vui liếc mắt trừng anh ta.

Hàn Thiên Viễn vẫn tỏ vẻ cà lơ phất phơ: "Chẳng lẽ em nghĩ tiền của anh là từ trên trời rơi xuống à? Anh không ngủ cũng không sao, cho cô ta ngủ với mấy anh em của anh một đêm cũng được. Một trăm sáu mươi nghìn một đêm, e rằng cô Quýđây sẽ là người đắt giá nhất Hải Thành này!"

Chu Nghiên Nghiên lập tức bật cười thành tiếng, ánh mắt hưng phấn: "Đúng đúng đúng! Vụ mua bán này không tệ! Sao hả cô Quý? Có cần chúng tôi trả tiền giúp cô không?"

"Hai người nói chuyện đồng điệu thế này, người không biết còn tưởng hai người đang hát song ca đấy." Quý Noãn không những không giận, mà còn cười: "Trông khí chất của hai người quả thật rất hợp diễn xiếc khỉ trên sân khấu!"

Chu Nghiên Nghiên đắc ý nhếch mày: "Khoe phong thái thanh cao như thế thì cóích gì? Cô thật sự cho rằng một đứa con riêng sẽ có thể từ chim sẻ biến thành phượng hoàng ư? Nếu không nhờ hào quang của nhà họ Quý thì bây giờ nói không chừng cô còn đang trong nhà chứa nào đó rên la ấy chứ!"

Quý Noãn nghe được câu này thì nở nụ cười, vừa lười biếng lại vừa tùy ý, chậm rãi kéo dài ngữđiệu: "Cô Chu mười lăm tuổi đã thôi học cấp hai ở nhà, lăn lộn trong các khách sạn tư nhân, ngủ với vô sốđàn ông. Cô nói xem, nếu không nhờ hào quang của nhà họ Chu, thì bây giờ người kêu gào trong nhà chứa là cô hay là tôi?"

Cơ mặt của Chu Nghiên Nghiên giật giật.

Bình luận