Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 106: Thì ra anh còn biết mình là chồng của ai


Anh đứng trước cửa, thấy cô bất động đứng đó, còn dùng cả khăn tắm và áo choàng tắm quây lại như một người tuyết mập mạp, cặp mắt lạnh lùng của anh cau lại.

"Đến đây." Anh nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không thể hiện cảm xúc gì.

Quý Noãn vẫn đứng đó bất động. Mới vừa rồi cô còn tưởng anh quay về bữa tiệc, kết quả lại là…

Đi mua đồ cho cô ăn?

"Buổi tối em mới gặp chuyện trong nhà vệ sinh, cả người lạnh như băng, hôn mê bất tỉnh. Bây giờ lại đứng trước cửa sổ hóng gió, em muốn bị ốm nặng sao?" Giọng nói Mặc Cảnh Thâm điềm đạm trầm thấp: "Đóng cửa sổ lại, đến đây."

Đúng là Quý Noãn thấy hơi lạnh. Vừa lúc nãy chẳng qua cô chỉ muốn hóng gió một chút để tỉnh táo hơn mà thôi. Thấy ánh mắt Mặc Cảnh Thâm lạnh đi vài phần, cô giơ tay lên đóng cửa sổ lại.

Bước đến gần, khóe mắt cô nhìn sang hai hộp đồ ăn được anh cầm mang về. Ngửi mùi thôi cô cũng biết đó là mấy món bình thường mà cô thích ăn.

Cô ngước mắt lên thấy Mặc Cảnh Thâm đang cúi xuống nhìn chiếc áo choàng tắm trên người cô, hình như anh không còn lạnh lùng như vừa rồi nữa.

"Anh không quay về bữa tiệc bên kia sao?" Quý Noãn hắng giọng, có chút không tự nhiên nói: "Em cứ tưởng là…"

Mặc Cảnh Thâm đưa tay lên vuốt ve mặt cô. Quý Noãn ngừng nói, ngước mắt nhìn anh.

Chạm vào tay anh là một mảng lạnh như băng. Anh không lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng ngưng đọng, lòng bàn tay ấm áp vuốt ve trên mặt cô. Cho đến khi mặt Quý Noãn không còn cứng ngắc lạnh giá như vậy nữa thì anh mới thả cơm hộp trong tay kia lên chiếc bàn bên cạnh.

"Chỉ một An Thư Ngôn đã làm cho em giận đến thế này rồi. Anh cho rằng bây giờ mà quay về bữa tiệc, thì sợ là cả đến tầng mười tám em cũng dám nhảy xuống mất." Giọng nói Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng.

Quý Noãn: "… Em còn chưa đến mức không muốn sống."

Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, tay nâng cằm cô lên, ánh mắt lạnh lùng trong suốt liếc cô một cái: "Tỉnh rượu rồi sao?"

"Vừa rồi đi tắm xong cũng tỉnh hơn nhiều lắm." Quý Noãn cố gắng quay mặt đi nhưng vẫn bị anh giữ chặt lấy, không cách nào dời tầm mắt đi chỗ khác.

Cô ngước mắt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh hơi tối sẫm lại, nhìn cô hồi lâu: "Chuyện với Thịnh Dịch Hàn là sao?"

Quý Noãn ngước mắt, giọng nói có chút hờ hững: "Em với anh ta không có quan hệ gì hết. Anh ta là bác sĩ điều trị chính cho Hạ Điềm. Em đến bệnh viện thăm Hạ Điềm, nên khó tránh có lúc tình cờ gặp mặt."

Thấy ánh mắt Mặc Cảnh Thâm vẫn đen thẫm lạnh lùng nhìn mình, cô mới không nhịn được mà rủ mắt xuống, tiếp tục giải thích: "Anh ta cũng sắp về nhà họ Thịnh, vốn mời em cùng tham gia bữa tiệc. Em không biết đây là tiệc gì, không muốn đi, nhưng không hiểu trời xui đất khiến nào lại bị mang đến đây… Em sợ có gì đó kỳ quặc nên vẫn chưa đi vào. Sau đó… em nhìn thấy anh với An Thư Ngôn…"

Nói đến đây, ánh mắt Quý Noãn như có như không liếc qua anh, dù cô có không lên tiếng thì ý tứ cũng đã rõ ràng.

Ý là, cô không có ý định ăn diện để làm bạn tiệc với người nào cả, cũng không muốn liên quan nhiều đến Thịnh Dịch Hàn.

Nguyên nhân không phải vì anh sao? Nếu không thì tối nay cũng sẽ không có nhiều chuyện như vậy.

Đọc được ý trách móc ẩn dưới lời giải thích hợp lý, Mặc Cảnh Thâm bị chọc cười.

Ngón tay anh đang bóp cằm khẽ vuốt ve da thịt cô, khiến cô nhạy cảm run rẩy không ngừng.

"Ăn cái gì trước đi đã." Anh thả tay xuống, mở hộp đồ ăn trên bàn ra. Bên trong hộp đồ ăn tinh xảo là thức ăn nóng hổi và bánh ngọt kiểu Trung Quốc mà cô thích ăn, còn có một ly nước trái cây ấm.

Quý Noãn vốn có chút bực bội, nhưng bây giờ đã tỉnh táo được phân nửa, cũng không làm loạn nữa, ngồi xuống cầm đũa lên nếm thử một miếng.

"Sao anh biết em chưa ăn gì?" Cô vừa ăn vừa thuận miệng nói, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, không liếc đến anh ngồi bên cạnh.

"Lúc ở bên ngoài em nôn ra chỉ toàn rượu. Chuyện này mà còn không nhìn ra, thì anh làm chồng em kiểu gì?" Mặc Cảm Thâm thấy cô hiểu chuyện, biết rằng cơ thể và dạ dày của mình không chịu đựng được, nên ngữ điệu nói chuyện của anh cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, không còn lạnh như băng nữa.

Trong miệng Quý Noãn còn đầy thức ăn, cô dừng lại một chút, chợt dùng đũa chọc vào cơm, lầm bầm một câu mơ hồ không rõ: "Thì ra anh còn biết mình là chồng ai…"

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm khẽ động, tay đưa lên vuốt vuốt đầu cô như trấn an, khẽ cười.

Nghe thấy anh bỗng nhiên bật cười, Quý Noãn miễn cưỡng nuốt đồ ăn trong miệng xuống, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh: "Mặc Cảnh Thâm, cứ coi như là em tỉnh rượu, nhưng không có nghĩa là em đã hết giận rồi! Anh lại còn cười thành tiếng được à?"

"Vậy ra em đang ấm ức sao?" Anh vẫn đang cười, ngón tay chọc lên khuôn mặt đang nén giận của cô.

Cô không thèm ấm ức!

Cô chỉ đang giận thôi!

Mặc Cảnh Thâm vốn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Mặc, cũng là người thừa kế được tôn trọng nhất. Chỉ cần anh gật đầu thì không ai có thể ngăn anh có được tất cả.

Huống chi nền tảng nhà họ Mặc vẫn rất ổn định, cơ bản không cần sự hỗ trợ của nhà họ An thì vẫn là công ty đứng đầu trong các công ty người Trung ở Mỹ, địa vị sẽ không bị suy chuyển. Nghĩ đi nghĩ lại, quan hệ với nhà họ An cùng lắm chỉ là hợp tác cùng có lợi.

Từ đầu đến cuối rõ ràng chỉ có một mình ba Mặc Cảnh Thâm đơn phương tình nguyện, nhưng hết lần này đến lần khác lại bị những người đó nói như thể Mặc Cảnh Thâm không kết hôn với An Thư Ngôn thì chính là tổn thất của anh vậy.

Có người phụ nữ nào nghe thấy mà không tức giận?

Để tránh cho cô nhóc ăn cơm mà đầy một bụng tức giận, Mặc Cảnh Thâm ngồi bên cạnh đặt ly nước trái cây ấm trước mặt cô, giọng nói trầm thấp kiên nhẫn giải thích: "Còn nhớ anh đã nhận lời với em, trong một tuần sẽ để thư ký An quay về Mỹ không?"

Quý Noãn hơi nghẹn, vội vươn tay lấy ly nước trái cây thổi thổi, uống một ngụm rồi mới miễn cưỡng nuốt trôi cục tức này.

Tay Mặc Cảnh Thâm khẽ vuốt ve lưng cô, vừa giúp cô hết nghẹn vừa trầm giọng nói: "Mặc thị hợp tác với Tập đoàn Shine vốn phải mất hai tuần mới xong, nhưng lại bị anh kiên quyết ép phải kết thúc trong vòng một tuần. Mấy ngày gần đây anh ở công ty làm thêm giờ, đi họp và gặp gỡ xã giao thường xuyên với những người đứng đầu hạng mục cũng là vì nguyên nhân này."

Ánh mắt Quý Noãn ngẩn ra: "Anh vì em nên công việc nhẽ ra phải hai tuần mới kết thúc mà bị dồn vào để hoàn thành trong vòng một tuần?"

Mặc Cảnh Thâm mỉm cười: "Đúng là ba anh định để An Thư Ngôn ở lại Hải Thành. Nhưng anh rất hiểu tình huống của An Thư Ngôn và nhà họ An. Tối nay là anh vì họ mà bố trí, mỗi bước đều nằm trong kế hoạch này, mục đích là mang An Thư Ngôn quay về Mỹ, hơn nữa lại không vì vậy mà gây thù chuốc oán với nhà họ An."

Thấy ánh mắt Quý Noãn chợt có chút áy náy, anh cười nhẹ: "Dù sao nhà họ Mặc và nhà họ An cũng đã kết giao nhiều năm. Anh không thể làm mất thể diện của trưởng bối hai nhà được, cho nên mới bắt buộc phải có cảnh tối nay em nhìn thấy."

Lúc này Quý Noãn mới ý thức được tối nay mình ăn giấm là sai hoàn toàn rồi, cô lúng túng lại áy náy nói: "Tối nay, thật ra thì em cũng không nhìn thấy gì…"

Cô chẳng qua chỉ nhìn thấy An Thư Ngôn cùng bước vào như bạn tiệc của Mặc Cảnh Thâm thôi. Cho dù những người khác nói ra sao thì Mặc Cảnh Thâm và An Thư Ngôn thật ra cũng không có cử chỉ thân mật nào.

Mặc Cảnh Thâm giơ tay lên nhéo khuôn mặt đầy ăn năn của cô: "Còn ghen không? Còn một mình chạy loạn không? Còn giận không? Hửm?"

Bình luận