Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 101: Mặc cảnh thâm cởi áo vest, bế quý noãn ra ngoài


"Đã xảy ra chuyện gì?" Ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén của Mặc Cảnh Thâm chuyển từ phòng vệ sinh sang An Thư Ngôn đứng bên cạnh.

An Thư Ngôn không ngờ anh lại hỏi mình.

Khả năng quan sát và suy đoán của người đàn ông này quá tinh tế tỉ mỉ…

Tinh tế… đến… đáng sợ…

"Tôi không rõ lắm." An Thư Ngôn biết không giấu được, chỉ có thể thấp giọng nói: "Vừa rồi tôi muốn đi vào phòng vệ sinh, nhưng cảm giác nơi này… hình như không được bình thường."

"Chỉ là không được bình thường?" Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng cười một tiếng: "An Thư Ngôn, cô không muốn bình yên trở về Mỹ phải không?"

Nét mặt An Thư Ngôn căng cứng trong chốc lát như bị anh đóng băng, cô ta rũ mắt: "Tôi thật sự không rõ lắm."

Mặc Cảnh Thâm không để ý đến cô ta nữa, đôi mắt âm u một lần nữa chiếu đến Thịnh Dịch Hàn.

Lúc này Thịnh Dịch Hàn đã không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian. Cuối cùng trong mắt anh ta cũng lộ ra tia lo lắng, anh ta chậm rãi nói: "Hai lăm phút trước Quý Noãn đi vào phòng vệ sinh, đến bây giờ vẫn còn chưa ra."

Người kia còn chưa nói xong, An Thư Ngôn đã theo phản xạ đưa cả hai tay ra níu lấy cánh tay của Mặc Cảnh Thâm. Tay còn chưa chạm tới thì bóng Mặc Cảnh Thâm đã cách xa cô ta vài bước.

Nhìn thấy phòng vệ sinh bị khóa trái, hàm dưới Mặc Cảnh Thâm càng siết chặt. Ánh mắt anh đen thẫm như có thể tỏa ra hơi lạnh.

***

Khoảnh khắc cánh cửa hợp kim nặng nề của phòng vệ sinh bị đá văng, vì không có điều hòa không khí trong một thời gian dài mà phòng vệ sinh tỏa ra một luồng hơi nóng vừa ẩm thấp vừa bí bách.

Cặp chân mày của Mặc Cảnh Thâm xoắn chặt lại. Vì không có người bên trong mà các cánh cửa bên trong phòng vệ sinh đều mở ra phân nửa. Chỉ có một cánh cửa trong cùng là đóng chặt lại.

Nhân viên khách sạn nghe thấy tiếng vội vàng xách đèn pin chạy vào, bị ánh mắt lạnh như băng của Mặc Cảnh Thâm quét qua một lượt mà vội vàng đi vào chủ động mở cửa bên trong ra.

Cửa vừa mở ra đã thấy Quý Noãn mặc dạ phục màu hồng ngồi trên nắp bồn cầu, yếu ớt tựa đầu vào tường, tay thõng xuống hai bên người, mồ hôi ướt dính trên trán và hai bên má, đôi mắt nhắm lại, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi cũng không còn chút sắc hồng. Cô đã ngất đi rồi.

An Thư Ngôn đi theo phía sau nhìn thấy cảnh này thì đôi mi thanh tú nhíu lại chỉ vì nhìn thấy gương mặt trắng bệch đáng sợ của Quý Noãn.

"Ôi, sao trong phòng vệ sinh lại còn có người thế này?" Nhân viên khách sạn không biết chuyện, vẻ mặt khiếp sợ đứng cạnh khẽ nói: "Thế này là đã bất tỉnh bao lâu rồi? Mau gọi điện thoại cho bác sĩ đến đi, không được để xảy ra chuyện gì…"

Nhân viên khách sạn còn chưa dứt lời, Mặc Cảnh Thâm đã cởi áo vest ra ôm Quý Noãn đang bất động ra ngoài. Cả người cô lạnh như tảng băng, bộ váy dạ tiệc bị ngấm đầy hơi ẩm. Anh bọc nửa người cô trong chiếc áo vest còn lưu lại hơi ấm của mình rồi nhanh chóng bế ngang người cô lên.

Khoảnh khắc anh lao ra khỏi phòng vệ sinh, Mặc Thiệu Tắc đã lạnh lùng đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh này.

Đáy mắt Mặc Cảnh Thâm ẩn chứa sự lạnh lẽo, anh không chút do dự bế Quý Noãn nhanh chóng đi ngang qua mặt ông ta. Lúc đi qua trước mặt Thẩm Mục đang vội vàng chạy tới thì anh quăng xuống một câu lạnh như băng: "Gọi điện thoại báo Tần Tư Đình mau lăn xác đến đây cho tôi."

Mặt Thẩm Mục còn mơ hồ chưa hiểu thật ra đã xảy ra chuyện gì thì đã nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Quý Noãn, vội vàng gật đầu: "Tôi đi báo ngay cho bác sĩ Tần!"

Cậu ta nói xong, quay đầu lại nhìn thấy hàng dưới cùng của đám đông có Thịnh Dịch Hàn đang đứng như suy nghĩ chuyện gì đó. Thẩm Mục nghĩ thầm, chẳng phải đang có một bác sĩ ở ngay trước mặt đây sao?

Dù sao bác sĩ khoa Chỉnh hình cũng là bác sĩ…

Nhưng cậu ta cũng không dám nói ra miệng câu này. Nếu không, chắc có chết cậu ta cũng không biết tại sao.

Mặc dù tối nay người ta chú ý nhiều nhất chính là Tập đoàn Shine và Mặc Thiệu Tắc - người nắm quyền thực sự của nhà họ Mặc, nhưng họ cũng tuyệt đối không thể bỏ qua sự tồn tại của Mặc Cảnh Thâm ở Hải Thành.

Mặc dù anh rất ít xuất hiện tại các buổi dạ tiệc như thế này, luôn khiêm tốn khiến cho người ta không hề biết chút gì về cuộc sống riêng tư của anh. Nhưng địa vị của Mặc Cảnh Thâm trong thương trường thật sự không thể khinh thường. Bất kỳ ai liên quan đến kinh doanh thương mại, cho dù là trong hay ngoài nước, đều biết đến ba chữ Mặc Cảnh Thâm, cho nên tất nhiên cũng sẽ cố tình để mắt đến nhất cử nhất động của anh.

Người Hải Thành đều biết tính tình Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng cao ngạo, khó có thể đến gần. Trừ họ hàng gần gũi, không ai có thể dễ dàng tiếp cận với anh. Phần lớn mọi người chỉ dám đi đến hỏi han xu nịnh. Có được một nụ cười nhàn nhạt khách sáo từ anh cũng đã được xem là đặc biệt vinh dự.

Mấy tháng trước còn có tin đồn nói rằng sau lễ cưới, Mặc Cảnh Thâm và vợ mới cưới Quý Noãn của nhà họ Quý chỉ là hữu danh vô thực, không hề có nền tảng tình cảm. Đa số những người biết chuyện đều cho rằng anh sẽ ly hôn và cưới người khác.

Vậy mà giờ phút này, dưới ánh sáng rực rỡ của buổi tiệc, tất cả mọi người kinh hãi nhìn thấy cảnh này…

Sắc mặt Mặc Cảnh Thâm không còn vẻ trời sập không sợ như bình thường nữa. Giữa cặp chân mày của anh tỏa ra khí lạnh bức người. Mọi người không chỉ có thể nhìn thấy rõ vẻ lạnh lùng và giận dữ hiếm hoi lộ ra trên gương mặt anh, mà còn thấy anh bế một người phụ nữ mặc váy dạ tiệc màu hồng chạy xuyên qua phòng tiệc.

Hơn thế nữa, người phụ nữ này lại là… bà Mặc "bị đày vào lãnh cung" mà mấy tháng trước truyền thông đã đồn đại - Quý Noãn!

Người ở đây cũng ít nhiều biết đến khuôn mặt xinh đẹp đến phát hờn của Quý Noãn. Chỉ có điều từ trước đến nay khuôn mặt trắng ngần của cô cũng chưa bao giờ tái nhợt đến mức này.

Người vừa được bàn tán có lẽ sắp được gả vào nhà họ Mặc là An Thư Ngôn cũng đang đi sát theo anh, sắc mặt rất khó coi. Thế nhưng cô ta lại bị anh hoàn toàn lờ đi không để ý, còn không liếc cô ta lấy một cái.

"Mặc tổng." An Thư Ngôn đi theo sát anh: "Cần phải thay váy cho bà Mặc. Tôi có mang theo váy đến đây, để tôi giúp cô ấy thay…"

"Không cần!" Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm như đêm đông rét mướt có thể đóng nước thành băng chỉ trong nháy mắt.

Bước chân An Thư Ngôn khựng lại trong giây lát, cuối cùng nét mặt cũng không nén được mà thay đổi.

Khách quý trong buổi tiệc cũng khiếp sợ khi chứng kiến Mặc Cảnh Thâm vì Quý Noãn mà tức giận như vậy. Hơn nữa anh lại còn không chừa cho An Thư Ngôn chút thể diện nào.

Tin tức được mọi người ngầm thừa nhận là An Thư Ngôn sắp được gả vào nhà họ Mặc bị Mặc Cảnh Thâm tự mình đập tan chỉ trong khoảnh khắc.

***

Thẩm Mục gọi điện xong, quay lại đã nhìn thấy Mặc Thiệu Tắc đen mặt lạnh lùng đến gần.

"Mặc đổng." Thẩm Mục cung kính gật đầu chào ông ta.

Mặc Thiệu Tắc giận dữ nói: "Đã bị ngất thì mang thẳng vào viện, ở lại khách sạn gọi Tần Tư Đình đến đây làm gì? Còn ngại chưa gây đủ chuyện ở đây sao? Sợ khách khứa không thấy đủ náo nhiệt à?"

Thẩm Mục do dự mấy giây rồi nghiêm túc nói: "Xin lỗi Mặc đổng. Tôi đi theo Mặc tổng đã nhiều năm, vẫn có thói quen nghe theo lệnh của anh ấy."

Mặc Thiệu Tắc lạnh lùng nheo mắt lại.

Thẩm Mục lại nói: "Vào giờ này, hầu hết bác sĩ ở các bệnh viện quanh đầy đều đã tan làm, chỉ còn lại bác sĩ cấp cứu và bác sĩ trực. Ai ở trong hay ngoài Hải Thành đều biết năng lực của bác sĩ Tần. Mặc tổng gọi cho bác sĩ Tần chắc chắn là có lý do riêng. Hơn nữa buổi tiệc còn chưa kết thúc, Mặc tổng bỏ mặc toàn bộ khách khứa rời đi thì có khi lại làm nhiều người thấy khó chịu hơn…"

Mặc Thiệu Tắc cau có nhìn theo Thẩm Mục. Cậu ta không chờ ông ta đáp lại đã cung kính lễ phép gật đầu chào ông ta: "Bác sĩ Tần đã lái xe đến đây. Tôi ra cửa chờ anh ấy."

Nói rồi cậu ta làm như không nhìn thấy nét mặt giận đến hung dữ của Mặc Thiệu Tắc, xoay người bước nhanh ra cửa chính khách sạn.

Bình luận