Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 10: Có phải lại tìm đường chết trước mặt mặc cảnh thâm không hả?


Ra khỏi Ngự Viên, Quý Mộng Nhiên vẫn còn hoài nghi.

Chẳng lẽđêm hôm trước, thừa dịp Mặc Cảnh Thâm bị chuốc thuốc, mình cốýăn mặc quáít nên bị Quý Noãn nghi ngờ?

Nếu không phải thì tại sao thái độ trước sau của chị ta lại thay đổi nhiều như vậy?

Cô ta nhìn xung quanh, nghĩ xe Mặc Cảnh Thâm cũng chưa đi xa, nên cầm điện thoại lên gọi cho anh.

Dù sao lần này cô ta cũng không lái xe đến đây, hơn nữa nhà họ Quý và tòa nhà Mặc thị cũng xem như thuận đường. Nếu cô ta nhờ Mặc Cảnh Thâm đưa mình về nhà họ Quý, anh chắc phải đồng ý thôi.

Nếu có cơ hội ngồi lên xe anh, cô ta nhất định phải "hàn huyên" thật kỹ về chuyện Quý Noãn!

Điện thoại vang lên thật lâu cũng không ai nghe máy. Quý Mộng Nhiên không từ bỏýđịnh, vẫn tiếp tục bấm gọi. Kết quả cô ta chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ phía sau.

Cô ta đảo mắt nhìn sang, thấy Quý Noãn đang cầm chiếc điện thoại đen nhánh của Mặc Cảnh Thâm bước đến.

Điện thoại di động kia lại đang trong tay Quý Noãn!

Nét mặt Quý Mộng Nhiên lập tức trở nên phức tạp không thể diễn tả nổi.

Nhìn thấy cô ta đứng sững ởđó, Quý Noãn giống như thờơ nói: "Chắc anh rể em hôm nay có chuyện gấp ở công ty nên lúc đi còn không cầm theo cảđiện thoại. May là anh ấy còn một chiếc điện thoại nữa, nếu không thì chị phải gọi trợ lý Thẩm vềđây lấy."

Thấy ánh mắt Quý Noãn thoáng tia cười lạnh lẽo, Quý Mộng Nhiên lạnh toát cả sống lưng.

"Mới rồi là em gọi điện sao?"

"Không, không phải đâu." Quý Mộng Nhiên đứng ngoài cổng Ngự Viên, tay chân luống cuống trả lời.

"Không phải à?" Quý Noãn đường hoàng nhìn thoáng qua cuộc gọi nhỡ trên điện thoại: "Tuy số này không lưu tên, nhưng chị nhìn rất quen mắt. Có phải vừa rồi em gọi nhầm điện thoại không?"

Thì ra Mặc Cảnh Thâm chưa từng lưu lại số di động của cô ta trong danh bạ sao?

Trong lòng Quý Mộng Nhiên nguội lạnh đi không ít, mặt trắng bệch: "Có lẽ vừa rồi em bấm nhầm…"

Nói rồi Quý Mộng Nhiên vội vàng đi thẳng ra ngoài. Cô ta cũng không muốn giải thích thêm câu nào, sợ nói nhiều lại bị hớ.

***

Quý Noãn đang định nhờ chị Trần giúp cô cất đi những tấm hình cưới mà cô mới tìm ra thì bất chợt nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi đến.

Cô vội vàng lái xe chạy thẳng đến bệnh viện trung tâm thành phố Hải Thành. Tại phòng bệnh riêng của khoa chỉnh hình, cửa phòng đột nhiên mở ra, một bác sĩ nam thân hình cao ngất trong bộáo blouse trắng từ bên trong bước ra.

Bác sĩ nam đeo khẩu trang y tế, chỉ lộ ra mi mắt, nhưng cũng không cản được Quý Noãn vừa nhìn thấy đã nhận ra anh ngay.

Cô không lên tiếng, đối phương cũng chỉ nhìn lướt qua mặt cô với ánh mắt lạnh lùng rồi thản nhiên đi qua người cô.

"Quý Noãn! Có phải cậu đến rồi không? A~ mình đau muốn chết đi được này!" Trong phòng, cô gái trẻ tuổi đang nằm trên giường kêu rên thảm thiết.

Đây là HạĐiềm, người bạn quan trọng nhất, tốt nhất của Quý Noãn.

HạĐiềm nhìn thấy nét mặt của cô lúc đi tới thì không nhịn được mà nhướng mày lên: "Vẻ mặt gì thế này? Mình chỉ bị tai nạn xe, bị gãy chân thôi mà, có chết đâu!"

Thấy vẻ mặt Quý Noãn, HạĐiềm quẹt ngang miệng nói: "Mới vừa rồi mình gọi để nhờ cậu mua giúp một suất gà KFC. Cả ngày còn chưa được ăn, vừa đói lại vừa khó chịu! Bác sĩ còn yêu cầu từ hôm nay ngày nào mình cũng phải uống canh xương ít muối ít dầu mỡ! Đây không phải là muốn giết mình sao! Mình là loại người ghét nhất canh xương, thế mà bắt mình ngày nào cũng uống!"

Cô lại cúi xuống nhìn hai tay trống trơn của Quý Noãn: "Ôi! Không phải thật chứ! Cậu đến tay không thật à…"

Đúng thật là tay không tới mà, không phải sao? Lúc mới nhận được cuộc gọi, suýt chút nữa Quý Noãn đã không cầm chắc được cái điện thoại nữa kìa!

HạĐiềm đã từng là người toàn thân đầy máu chết trước mặt cô, giờ bất chợt ở trong điện thoại tủi thân nói mình xảy ra tai nạn, muốn cô mua cho cậu ấy một phần combo KFC đưa tới bệnh viện.

Lúc ấy trong đầu Quý Noãn làm gì có KFC, làm gì có combo KFC nào!

Cô lái xe với tốc độ nhanh nhất có thể, chỉ còn thiếu nước bay đến!

HạĐiềm còn sống! Lúc này cậu ấy còn chưa ở chung với người đàn ông cặn bãđã hủy hoại cuộc đời cậu ấy!

"Chân cậu bị thương như vậy rồi, cậu đừng ăn mấy đồ linh tinh kia nữa." Quý Noãn bình tâm lại, kéo ghế ngồi cạnh giường bệnh: "Gần đây có một nhà hàng canh xương lâu năm, hương vị rất ngon. Lát nữa mình đi mua cho cậu."

HạĐiềm khéo miệng: "Chậc! Không có KFC thì mình cần cậu để làm gì chứ!"

Quý Noãn không đôi co với bạn, chỉ ngồi bên cạnh nhìn.

HạĐiềm thấy hiếm khi Quý Noãn có dáng vẻ yên tĩnh thế này: "Mình bảo, có phải gần đây cậu lại tìm đường chết trước mặt Mặc Cảnh Thâm không hả? Mình đã nói với cậu từ trước rồi, đừng gần gũi em gái của cậu quá! Cô ta căn bản là không cóý tốt! Mặc Cảnh Thâm đối xử với cậu tốt như vậy, cậu còn muốn lạnh nhạt với anh ấy đến khi nào nữa?"

Những lời khuyến cáo dường nhưđã rất lâu rồi cô không thấy, giờ lại gần bên tai. Mũi Quý Noãn có chút xót xa mà mỉm cười.

"Biết rồi, tự mình có chừng mực." Cô không cách nào nói chuyện mình trọng sinh ra được, nhưng cô tuyệt đối không muốn nhìn thấy người bạn thân thiết nhất giẫm lên vết xe đổ: "HạĐiềm, sau khi xuất viện, cậu tuyệt đối không được liên lạc với người đàn ông đâm xe làm cậu bị thương kia! Kể cả anh ta có muốn gặp để bồi thường gìđó cho cậu thì cậu cũng đừng gặp. Nhớ chưa?"

Lần tai nạn này đã từng xảy ra ở kiếp trước, cũng chính vì tai nạn này mà HạĐiềm quen biết người đàn ông đã hủy hoại cả cuộc đời mình.

"Cậu có chừng mực cái gì? Chừng mực cái con khỉ!" HạĐiềm hoàn toàn không để nửa câu nói sau của Quý Noãn vào đầu: "Rốt cuộc Mặc Cảnh Thâm có gì không tốt! Bao nhiêu phụ nữước gìđược leo lên giường anh ấy! Cũng chỉ có Quý Noãn cậu cố chấp như vậy!

"Được rồi được rồi, là mình cố chấp, trước kia đều là mình không đúng!"

"Cậu xem cậu xem! Cứ mỗi lần nhắc đến Mặc Cảnh Thâm với cậu là cậu đều mất hết kiên nhẫn…" HạĐiềm hừ một tiếng: "Lòng tốt cũng bị cậu làm cho thành lòng lang dạ sói rồi! Thật tức chết!"

Quý Noãn không lên tiếng, chỉ dùng sức kéo tay HạĐiềm đặt lên chăn nắm thật chặt.

HạĐiềm chán ghét: "Nắm chặt như thế làm gì? Không phải cậu bị cô em gái kia tẩy não, làm không có hứng thú với đàn ông nên giờ bắt đầu có hứng thú với phụ nữ chứ? Má nó, mình không chơi bách hợp* đâu nhá! Cậu buông tay mình ra ngay…"

(*) Bách hợp: là một thuật ngữ mà những người hâm mộ anime, manga thường dùng để gọi những tác phẩm thuộc thể loại có liên quan đến đồng tính nữ.

Quý Noãn đâu chỉ muốn lôi kéo tay HạĐiềm không đâu, thậm chí cô còn muốn ôm cậu ấy cho thật chặt! Ôm thật mạnh vào!

"Tháng sau là sinh nhật ba cậu, cậu có muốn nhân dịp này về nhà họ Hạở thành phố S luôn không? Bồi dưỡng tình cảm với gia đình một chút?" Quý Noãn chợt nói.

Nhất định cô phải nghĩ cách để HạĐiềm tránh được thời điểm gặp lại tên đàn ông cặn bã kia một tháng sau ở Hải Thành, cho dù là cô phải bắt cậu ấy trở về ngôi nhà mà cậu ấy ghét nhất.

Cô tuyệt đối không thể lại nhìn cậu ấy vì tên khốn kia mà mang thai rồi sảy thai, tan nát cõi lòng đến mức tự tìm cái chết!

"Còn lâu mình mới về!" HạĐiềm không bao giờ muốn nhắc tới chuyện nhà của mình, trong chớp mắt lại trưng ra bộ mặt tội nghiệp: "Noãn Noãn, vậy mình không muốn combo KFC đâu, chỉăn hai cái cánh gà thôi được không?"

"Không được." Quý Noãn biết HạĐiềm đói bụng, nên đứng lên: "Cậu ngoan ngoãn nằm đây không được nhúc nhích, mình đi mua canh xương cho cậu."

"Chỉăn một cặp cánh gà thôi được không?"

"Không được."

"Vậy một cái thôi?"

"Không được!"

Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, Quý Noãn không hề quay đầu lại.

HạĐiềm đau khổ than thở: "Thật là không nên để bạn bè lừa gạt, chẳng biết thương tiếc người ta tí nào…"

Cửa phòng bệnh bỗng dưng lại mở ra, giọng nói của Quý Noãn ở ngoài cửa: "Gà nguyên vị, loại không cay, ăn không?"

"Ăn ăn ăn! Ăn ăn ăn!" Vẻ mặt buồn bã vừa rồi của HạĐiềm lập tức thay đổi, cô toét miệng cười, vội vàng gật đầu thật mạnh như một chú chó Nhật dễ thương.

Bình luận