Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 856: Tai họa sát nách (1)


Thời tiết đã ấm, nhưng lòng Lý Kiến Thành lại cực lạnh. Hắn có thể tường tượng được, nếu như phụ hoàng biết Lý Tĩnh vòng qua Hoàng Hà, mắt thấv muốn vây sau lưng Hà Đông thì sẽ có vẻ mặt gì.

Đại thế đã mất?

Lý Kiến Thành không biết ngưỡi khác nghĩ như thế nào. nhưng trong lòng mình thật có suy nghĩ này.

Đại thế đã mất!

Lý Kiến Thành từng trận đau lòng, hiểu 1'ẳng sách lược ứng đổi của phụ hoàng xuất hiện vấn đề thật lớn. bọn họ vẫn khinh thị thiên phú tác chiến của Lý Tình. Lý Tình có thể nói là kỳ tài lình quán trong trăm năm qua, kế tục Hộc Luật Minh Nguyệt, Trương Tu Đà. Hộc Luật Minh Nguyệt, Trương Tu đã đều là sinh không gặp chủ. Lý Tình vồn cũng đã bắt đắc chí nhưng vẫn không chán nản. Hộc Luật Minh Nguyệt, Trương Tu đã sinh không gặp chủ. chi có thể cúc cung tặn tụy mà chết. Lý Tĩnh mười năm mài kiếm, biết cơ hội chưa tới. thà rẳng nhẫn mà không ra.

Nhưng hiện tại, Tiêu Bổ Y phong vân tế hội tranh bá thiên hạ. đối với Lý Tình cực kỳ tín nhiệm, cắp cho Lý Tĩnh cơ hội vô hạn. Lý Tĩnh cùng bắt được một lần cơ hội này, rốt cuộc dương danh thiên hạ. Nếu bàn về lình quán tác chiến, Lý Đường không một người nào có thể so với Lý Tình, hoặc là có thể nói. thiên hạ này cũng không có ai là đối thủ của Lý Tình.

Lý Tĩnh là cao thủ. cao thủ tịch mịch! Lý Tĩnh tịch mịch bình định đạo phi Giang Nam, tịch mịch tập kích bất ngờ Lam Quan bức Lý Đường lui quân, tịch mịch đại phá Đột Quyết tạo nên hành động vĩ đại nhắt của Trung Nguyên trong mấy trăm năm. tịch mịch dễ dàng đánh bại Lương Sư Đô. sau đó vòng qua sau lưng hơn mười vạn Đường quân, đem Đường quán bức đến tuyệt địa!

Lý Tình vốn làm người hạ thắp, hạ thắp đến mức làm cho người ta thậm chí lơ đãng xem nhẹ hắn. hạ thắp đến mức cho dù hắn làm vô số chuyện kinh thiên động địa, nhưng vẫn tịch mịch như tuyết.

Lý Kiến Thành ngực từng đợt to rút, chi nghĩ làm thế nào đổi phó Lý Tình. Buông tha Hà Đông, toàn lực đối kháng đại quán Lý Tình? Cái này lại như lúc trước ờ Lam Quan! Nếu như nói Lý Thế Dán một mực bị Tiêu BÓ Y đè đẩu mà đánh, vậy Lý Kiến Thành hắn đa phẩn, đều bị Lý Tĩnh nắm mũi dẵn đi. Tinh táo nghĩ lại, cho dù hắn mới đầu đã rò ràng ý đồ của Lý Tình thì có thể thế nào? Đại quân Quan Trung đa phần đểu tụ tập tại Lam Quan. Hà Đông, trước mắt binh lực Quan Trang căng thẳng, dân chúng đã cáo khồ, làm sao còn có thể từ nơi này rút sạch binh lực đổi kháng Lv Tĩnh?

Quan Trung vì địa thế có hạn, vô luận dàn cư hay thực lực. so ra kém xa Đông Đô!

Đông Đò mặc dù liên tục chinh chiến. Nhưng một mực lấv tinh binh là chính, cho nên dân chúng giàu có. Hơn nữa có một hậu phương Giang Nam lớn như vậy tiếp tế. Đông Đô chịu đựng được ờ những chiến sự nậy! Nhưng Quan Trung thì sao? Mắt đi Sơn Tây, chi bẳng lương trữ ơ Quan Trung. Hơn nữa một năm này tiêu hao vì quán Đột Quyết. Quan Trung đã như trứng chọi đá.

Trong khi đang nghĩ tới nghĩ lui tìm biện pháp, thì có binh sĩ vội vàng đuổi tới: "Khỡi bẩm Thái tử. Quán Tây Lương phản công".

Lý Kiến Thành cau mày nói: "Hắn đến còng. Chúng ta thủ là được rồi..Thấy sắc mặt quái dị của binh sĩ. Lý Kiến Thành đã biết không đúng, vội hỏi: "Bọn họ lằn này đánh đặc biệt mãnh liệt sao?"

"Nếu là mãnh liệt thì còn chưa nói" Binh sì nói: ""Nhưng bọn họ từ Thiên Tinh Quan xuất binh cuồn cuộn không dứt. Chẳng những xuất binh mà còn có... thuyền!"

"Có thuyền?" Lý Kiến Thành khẽ giặt minh. Trong lúc nhắt thòi chưa có lấy lại tinh thần, mà hỏi lại. Ra khòi doanh trại leo lên sườn núi cao trông qua, trong lòng đă trầm xuống.

Từ phương vị của hắn trông qua. chi thấy được nước sòng sáng ngời. Phía trước lại là tinh kv phấp phói, bờ sông không biết có bao nhiêu quân Tâv Lương đóng quân. Hướng về phía bắc nhìn lại. chi thấy được bụi đất bay lên khói lửa đằv trời. Đạo khói bụi này cắp tốc di động về phía nam. Từ sưỡn núi cao nhìn lại. giống như một đám mây đen che cả bầu trời đang lan tràn đến.

Lý Kiến Thành kinh hài, thầm nghĩ quán Tây Lương khí thế như hồng thủy, nhân mã hung hàn, lần này tăngbinh. ý tại quyết chiến, chẳng lè bọn họ thật đã có nắm chắc tất thắng? Nhưng để cho nhất Lý Kiến Thành giật minh không phải quán Tây Lương tăng binh cực nhanh, tư thế cao. sát khí hung, mà là kinh ngạc trẽn mặt sông chẳng biết từ lúc nào, đã có vô số thuyền nhỏ đang lui tới qua lại. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Thuyền nhò như cá, linh hoạt du động, trên thuyền có binh, đang nắm trường cung.

Từ góc độ của Lý Kiến Thành nhìn sang, trên mặt sông đã có mấy trăm cái thuyền nhò. đãv là nói. quàn Tây Lương chẳng những tại đường bộ tiếp viện binh lực thằn tốc. hơn nữa tại đường thùy cũng đã tăng binh mấy ngàn.

Bọn họ tăng binh đường thủv làm cái gì? Lý Kiến Thành tâm tư xoay nhanh- thoáng qua nghĩ tới ba chữ. bối thủy trận?

Quản Tãv Lương chọn dùng là bối thùy trận?

Quản Tây Lương không phải sẽ đổi quyết, mà là muốn bóp chăt binh lực Thế Dãn. Lý Kiến Thành nghĩ đến điểm này. đã gấp đã loạn, kêu lên: "Nhanh đi tìm Khuất tướng quán trờ

về!"

Binh sĩ rụt rè nói: "Thái tử. Khuất tướng quán đã vượt qua sông, trước mắt... hắn là đã cùng quân Tảv Lương giao thủ".

Lý Kiến Thành tám loạn như ma, trong lúc nhất thòi không biết như thế nào cho phải.

Lý Thế Dân không biết chi một ngày thòi gian. Hà Đông đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Không chi Hà Đông, bên ngoài Hà Đông cũng đã nổi sóng gió. sát khí tứ phía.

Lý Thế Dân thẳm nghĩ áp chế Tiêu Bố Y. vì nhanh chóng truy kích quán Tây Lương, hắn lệnh cho binh sĩ chi mang theo khẩu phần lương thực ba ngày. Đường quán hơn tháng buồn khổ. tại một trận này phát tiết.

Lý Thế Dân không cho binh sĩ mang quá nhiều khẩu phẩn lương thục, là vì cảm thấy Hà Đông cùng có quân lương, nếu như đổi với quân Tây Lương đã tạo thành thế vây kín. lấv quân lương Hà Đông là được. Nếu không thành, lui về Dực Thành lại thù. cùng không cần mang quá nhièu khẩu phần lương thực.

Trái lo phải nghĩ, đều cảm thấv không có vấn đề gì. Lý Thế Dân mặc dù dẫn binh đi vội, nhưng vẫn cần thận, sau khi đến Văn Hi, nghe Du ky bẳm báo. "Tằn vương, phía trước phát hiện đại quán Tây Lương!"

Lý Thế Dân hơi kinh hài. hắn đã phái người nhanh chóng thông báo cho Quách Tử Vò ỡ Hà Đông, bảo hắn phối hợp hành động lẩn này, đối với quán Tây Lương tiền hậu giáp kích, không ngờ trước khi hắn xuất chinh quán Tâv Lương đã qua Văn Hi. đến khi hắn truy đuổi, quán Tây Lương lại vẫn ờ tại Văn Hi?

Quản Tâv Lương có trá?

Tiêu Bố Y đang đợi hắn?

Lý Thế Dân khi nghĩ tới đây. ghìm chặt cương ngựa, lệnh cho Đường binh hơi chinh trận hình, lúc này không thể loạn, loạn sẽ bại. Lý Thế Dân mặc dù trần tình, nhưng đã cảm giác được mặt đắt rang động lắc lư. mặt nước cách đó không xa tựa như cũng đang run động. Nước gợn nhộn nhạo, giống như tâm tư nhưthùv triều.

Quản Tãv Lương đã hiện hành tung, xa xa trên đường chân trời, tuôn ra một đường lẳn đen. Đường lẳn đen nọ lập tức khuếch trương thành rộng rãi. chính giữa hiện ra ánh sáng trắng của kim loại.

Cơn thùy triều màu đen mang theo ánh sáng trắng kia. từ xa đến gần, giống như sóng đào biển đêm đang thúc dục đền đâv!

Lý Thế Dân hiểu 1'ẳng quán Tâv Lương là Thuẫn bài binh đi đẩu. xem trận hình, bọn họ muốn cùng với Đường quân cận chiến!

Đoạn Chí Huyền mệnh lệnh cấp tốc truyền ra, Đường quán lập tức bày ra phương trận mà đi. Thuẫn bài binh mờ đường, cung tiễn thủ ẩn ỡ sau thuẫn bài thủ. Lý Thế Dân dẫn thiết kỵ ẩn ỡ bên cánh, sẵn sàng chuẩn bị tiến cõng. Huyền giáp thiên binh của hắn khi từ u Châu quay lại. bị kỵ binh Tây Lương truy kích vẫn hoàn hảo vô khuyết, nhưng ỡ Thái Hành Sơn lại tổn thắt thảm trọng, về sau may mắn trờ về một sổ nhân mã. quán trận đã sớm không chinh tề. lần này Lý Thế Dân dẫn ky binh là đã rút sạch tinh nhuệ trong kỵ binh Đường quân, sử dụng tuy cùng không được vừa tay cho lắm. Nhưng hai quàn quyết đấu. không nhất định, phải xem kỵ binh.

Lý Thế Dân không muốn lùi. cũng không thể lùi, đối thủ thế tới hung mãnh như thế. nếu không chiến mà lùi. chi sợ sau này cũng không cằn cùng quán Tây Lương giao thủ nữa.

Gió tới cò rạp, binh thế như gió. Hai quán cùng không lùi bưỡc. rắt nhanh đã có thể thấv được mặt mũi của nhau.

Hai quán không hẹn mà cùng hò hét lẻn. thấv đối thủ khí thế mãnh liệt, lại cùng không lùi lại. từ bước nhỏ đền bước lớn rồi đến bước nhanh, hai cỗ thế lực va chạm vào cùng một chồ nổi lẻn bào tố cuồng phong, ờ trong bình nguyên rộng lớn. thoáng qua triển khai một hồi đối chiến.

Quản T ãv Lương khí thế mênh mông, Đường quán cũng không cam lòng yểu thế.

Hai quân cài răng lược, lại một mực kích đắu đến gần hoàng hôn.

Máu tươi chảv xuôi, nhuộm đò đất đen cò xanh, hoa hồng càng đẹp, huyết khí phóng lên trời, đã cùng ánh nắng chiều ỡ chán trời nối thành một mảng. Huyết khí như sông hiện huyết quang, chiểu đò bầu trời tịch mịch ỡ phía tảv.

Lý Thế Dân nhìn chiến trận mà cau mày. đã nhìn thấy Đoạn Chí Huyển bị thương nhiều chồ, Tẩn Vù Thông cũng đã máu nhuộm chinh V. Bên Đường quán mặc dù còn có thể kháng, nhưng mà đã mòi đã mệt.

Tuy biết trước mắt so kè chính là nghị lực quyết tàm. quán có sinh lực gia nhập, có khả năng sè thay đổi cục diện, nhưng Lý Thế Dân còn không có xuất động ky binh, ở trong bình nguyên rộng lớn này. hai bẽn trải qua giẳng co. hắn đã nhìn thấv nhược điểm của đối thủ. hiểu 1'ẳng chi cằn ky binh xông ra. nhắt định có thể phá tung bộ binh của đổi thủ.

Nhưng Lý Thế Dân không động, bời vi Thiết giáp kỵ binh bèn kia cùng không động, Tiêu Bố Y cũng không có động. Lý Thế Dán phải đợi Tiêu Bố Y ra tay trước, sau đó lại hậu phát chế nhân, hắn nếu như đánh trước, chi sợ sẽ mất nước tiên.

Đối với Thiết giáp ky binh của Tiêu Bổ Y. Lý Thế Dân lòng vẫn còn sợ hài.

Bình luận