Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 848: Khúc chung nhân tán (2)


Lý Kiến Thành, Lý Thế Dân cùng Lý Thần Thông trong khi đang thương nghị chiến sự Hà Đông, Tiêu Bố Y đang dẫn theo mấy tiăm thân vệ nhanh như chợp chạy về phía Tỉnh Hình Quan.

Thật ra khi tin tức Từ Thế Tích đại phá Nha trướng truyền đến, Tiêu Bố Y đã chuần bị lấy sạch vùng Thái Nguyên.

Đường quân nhượng ra Thái Nguyên để cho quân Đột Quyết chinh chiến, cũng làm cho lân cận Thái Nguyên binh lực vô cùng hư không. Ba mươi vạn quân Đột Quyết của Hiệt Lợi một khi sụp đổ, Tiêu Bố Y muốn lấy những noi này, có thể nói là chuyện dễ nhu trở bàn tay. Một là dân chúng Thái Nguyên đã bất màn Đường quân nhân nhượng đối với Đột Quyết, hai là những noi này cho dù có Đường quân, cũng đã hình thành không được đối kháng chân chính.

Nhưng mà chuyện xuôi nam quy mô. bởi vì bệnh tình cùa Tẳn Thúc Bảo mà có chỗ tri hoãn.

Tần Thúc Bảo một khi bệnh, chiến dịch Hà Bắc khuyết thiếu người chủ trì đại cuộc, Tiêu Bố Y chỉ có thể tạm thời phái uất Trì Cung đi đến. hơn nữa hỏm nay là trời đông giá rét, hành quân không tiện. Tiêu Bố Y lệnh các tướng tạm thòi vây công Thái Nguyên, sau đó phân lấy các quận quanh thân Thái Nguyên, cô lập thành Thái Nguyên. Phòng Huyền Linh dùng kế nghi binh tiọ Lý Thế Dân quay lại, đại phá Trình Giảo Kim. không ngờ Tẳn Thúc Bảo xin Vân Thủy dùng kích phát tiềm năng nhàn th4 trà giá bẳng giảm bớt tính mạng để thủ vững doanh trại, uất Trì Cung tạm thời yên tâm lĩnh quân xuất kích, đánh bại Sài Thiệu, không hề để ý tới Đường quân u Châu, lại tiến công Đường quàn đi về phía nam.

Trinh Giảo Kim mặc dù bại, uất Trì Cung cùng không nản lòng, lập tức một lần nữa điều chỉnh sách lược, xuất ba đạo kỵ binh phân ba phương hướng trực tiếp nhằm về phía Đường quân lui lại mà đi tới.

Loại phương pháp này cực kỳ hữu hiệu, Lý Thế Dân, Phòng Huyền Linh vì cầu lui mau. lúc này mới phái Lưu Hoằng Cơ, Tần Vũ Thông, Đoạn Chí Huyền ba người phân biệt lĩnh quân chặn lại đối thù. Binh lực Đường quân bị uất Tri Cung dùng kế làm cho phản tán. Đường quân sau khi bị kỵ binh Tây Lương kiềm chế, bộ binh Tây Lương tiếp đó đuồi tói, đem ba đạo Đường quân phân biệt đánh bại, Lưu Hoằng Cơ, Tằn Vũ Thông. Đoạn Chí Huyền ba người cùng ở trong loạn quân thất lạc. không biết trốn về đâu.

Mặc dù sát thương hơn phân nừa Đường quân, nhưrig uất Trì Cung đã không có thời gian chém giết chiếm Khầu Quan, cho nên đối với tất cả phát sinh ở trong Thái Hành Sơn cũng không biết rõ tình. hình.

Tiêu Bố Y đối với chuyện ờ trong Thái Hành Sơn cũng không biết, một mực vẫn tọa trấn Thái Nguyên, chạy tới Tỉnh Hình Quan đon giàn là một nguyên do. Tần Thúc Bảo bệnh tình nguy kịch! Tiêu Bố Y sau khi nhận được tin tức này, lập tức tạm dừng tất cả sự vụ trên tay, đêm tối đi Dịch Thủy.

Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn!

Tráng sĩ chẳng lẽ chuyến đi này. thật không còn quay vể?

Tiêu Bố Y nghĩ tới đây. trong lòng khó chịu, hắn kính trọng Tẳn Thúc Bảo làm người, lại cứu không được mệnh hắn, hắn đã dốc hết toàn lực.

Khi đuổi tới quân doanhTây Lương Dịch Thủy, Tiêu Bố Y lại nhặn được một tin tức, Đường quân bên cạnh Dịch Thủy đã tạm thời rút về Thượng Cốc, buông tha sách lược cùng quân Tây Lương tại Dịch Thủy đối kháng. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Lý Thế Dân đẫn tinh binh quay lại, rút đi hơn nừa thù quản ờ u Châu, binh lực như thế căn bản làm không thể cùng quân Tây Lương toàn tuyến đối kháng. Vì cầu bảo vệ u Châu, Sài Thiệu từ Dịch Thủy lui trờ về Thượng Cốc, Lý Đạo Tông từ Cự Mà Hà lui về phía bắc đến Cố An, binh lực phòng ngự toàn diện co rút trờ lại.

Tiêu Bố Y đối với tin tức này không tính quan tâm. Đột Quyết đã chưa gượng dậy nồi, khó có thể quấy nhiễu hắn nhất thống thiên hạ, trước mắt binh lực cùng địa thế u Châu, đã phảng phất cùng Vương Thế Sung Giang Đô năm đó, Hà Đông bại u châu tất phải bại. Đã như vằy. đánh cũng không vội nhất thời.

Khiển cho Tiêu Bố Y có chút suy nghĩ là Từ Thế Tích đối với quân Liêu Đông dụng binh thắng bại, Uyên Cái Tô Văn dẫn ba vạn tinh binh Liêu Đông xuôi nam, Thư Triển Uy, Quán Xuất Tĩần các tướng đang đau khồ chèo chống, lại có chút ít chống đờ hết nổi. Năm đó Dương Quảng mấy chục vạn đại quân chinh phạt Liêu Đông, chỉ còn lại mấy ngàn người quay lại, cái này loại thòi gian âm u đã rất lâu trừ khử không đi. thặm chí khiến cho bách quan Tùy triều từ rất lâu đã cho rằng. Liêu Đông không thể phạt. Thư Triển Uy. Quản Xuất Tiần là xuất thân Lang tướng, đi theo Tiêu Bố Y chinh phạt nhiều năm, kinh nghiệm tác chiến có thể tính là phong phú. đối với quân Liêu Đông trong lòng vẫn còn có cố kỵ, mà Từ Thể Tích muốn đánh vờ loại cố kỵ này của người trong thiên hạ. Một trận này. nhất định phải thắng, nhất định phải thắng cho đẹp mắt. Một trận này nếu như thắng, thậm chí quan hệ đến sự thuận lợi sau này chinh phạt Liêu Đông.

Tiến vào quân doanh, thấy A Tú đón chào. Tiêu Bố Y cũng không có kinh ngạc. Trên thực tể, tin tức Tẳn Thúc Bảo bện nặng truyền ra, lo lắng cho an nguy của hắn tuyệt không phải một mình Tiêu Bố Y.

Bệnh tình của Tẳn Thúc Bảo, quân Tây Lương đều đã biết được, đều quá mức thưcmg cảm, cũng đều yên lặng hy vọng hắn có thể chuyển biến tốt đẹp.

A Tú cùng bốn huynh đệ Biển Bức đối với Tẳn Thúc Bảo cảm kích cùng ân cần, càng không cần nói cũng biết.

Phải biết rằng năm đó Tẳn Thúc Bảo mặc dù tinh thần chán nản. nhưng trước mắt nguyên nhân trí mạng lại là trúng Thất Tình cồ, mà hắn trúng Thất Tình cồ là vì cứu A Tú cùng lão Tứ, điều này làm cho A Tú cùng lão Tứ hai người có thể nào trong lòng không cảm thấy áy náy?

A Tú hai mắt có chút sựng đỏ, nhìn thấy Tiêu Bố Y đã đến, bi thưong nói: "Tây Lương vương, Tần Tướng quân hắn... thật không được rồi. Người... người bằng mọi giá phải nghĩ biện pháp cứu hắn!"

Tiêu Bố Y trong lòng trầm xuống, vỗ vỗ vai A Tú, bất đắc dĩ nói: "A Tú, thiên hạ nào có cái gì cũng được? Tần Tướng quân hắn cầu người được người, mặc đù làm cho người ta thưong cảm, nhưng dù sao..Hắn đừng ngang thờ dài. không hề nói tiếp, đi về phía trong trướng. A Tú nghe được Tiêu Bố Y nói, hiểu rằng đã không thể có chuyển cơ. thương tâm không hiểu. Tiêu Bố Y đến trong quân trướng, nhìn thấy Trinh Giảo Kim. Lô lão Tam, lào Tứ, Sừ Đại Nại cùng ờ đó. Những người này ngoại trừ Trình Giảo Kim ra, đều là những người năm đó tới Ba Thục, Biển Bức cùng lão Ngũ lần đó cũng đi Ba Thục, nhưng trước mắt

đang ờ tại thảo nguyên cứu Bùi Minh Thúy, không thể quay lại.

Mọi người thấy Tiêu Bố Y đi vào, đều quay lại hành lễ. Tiêu Bố Y khoát tay chặn lại. "Không cần đa lễ". Trong trướng bồng duy nhất ngồi bất động là Vân Thủy, nghe Tiêu Bố Y tiến trướng, cũng không quay đằu lại. chỉ nhìn sang Tẳn Thúc Bảo.

Nàng ta nhìn, nhìn không chợp mắt.

Tiêu Bố Y chưa bao giờ nghĩ đến qua, cô gái này cũng có lúc thâm tình như thế.

Sừ Đại Nại nói: "Tây Lương vương, chiến sự Trường Bình gấp gáp. Bùi tướng quản không thể tự mình tiến đến, chỉ xin ta thay mặt ân cần thăm hỏi Ta... ta..

"Không sao" Tiêu Bố Y hiểu rằng Sừ Đại Nại cũng thế khó xừ, vừa lo lắng an nguy cùa Tần Thúc Bảo, lại lo lắng chiến cuộc Hà Đông, an ủi nói: "Có Bùi Tướng quân ở tại Trường Binh hẳn là không ngại".

Đến gần trước giường Tẳn Thúc Bảo, liếc nhìn thấy Vân Thủy thần sắc ảm đạm, nước mắt ni xuống. Tiêu Bố Y trong lòng đã run rẩy. Hắn hiện tại duy nhất trông cậy vào chinh là Vân Thủy, nhưng thấy được loại vẻ mặt này cùa nàng, thì đã biết vô vọng.

Chậm rãi ngồi xuống, cẩm lấy cánh tay gầy như que củi chằng chịt vết sẹo của Tẳn Thúc Bảo, Tiêu Bố Y một hồi lòng chua xót, thật lâu không nói gi.

Tần Thúc Bão vốn là đang nừa mê nừa tỉnh, trong cảm giác có người đi tới, chậm rãi mở hai mắt ra, trông thấy là Tiêu Bố Y, khóe miệng lộ ra nụ cười,"Tây Lương vương, thứ cho mạt tướng... có bệnh trong người, không thể..

Tiêu Bố Y bàn tay xiết chặt nói: "Tẳn huynh, ngươi không cần thi lê! Dưới gẳm trời này, chỉ có Trương tướng quân mới đáng giá ngươi hành lễ, bổn vương không xứng! Bổn vương đối với ngươi, rất là áy náy!"

Tần Thúc Bảo mỉm cười nói: "Tiêu huynh, lúc trước... người cảnh tinh, điềm tinh ta, để cho ta sống thêm vài năm... đã là vô cùng cảm kích" Ánh mắt nhìn về bốn phía, nhìn thấy những người chung quanh, chậm rãi nói: "Ta một mực nghĩ... sau khi chết sẽ có người nhớ đến ta hay không, hôm nay... không uổng".

Tiêu Bố Y nắm chặt tay Tẳn Thúc Bảo, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì.

Lào Tứ tiến lên lau nước mắt nói: "Tẳn Tướng quản, nếu không phải là vì ta. ngươi căn bản sẽ không như thấ Ta chỉ hận... vô năng vô lực".

Tần Thúc Bảo cười nói: "Lão Tứ, đừng ngốc quá. Đường đều là tự mình chọn... có sai... cũng phải bước đi, nếu trước đây luôn phàn nàn. phàn nàn ông trời để cho ta tại trung hiếu khó có thể lựa chọn. Nhưng hiện tại nghĩ lại, ngược lại thoải mái. ta hôm nay có thể tận trung tận hiếu, không phải là ông trời cho ta cơ hội đền bù sao? Ta khi trúng độc. đã biết kết quả, có lại một lẩn nữa, ta cũng sẽ đi làm. Đồi lại là ngươi, chẳng phải cũng như vậy sao?"

Lão Tứ trong cổ nghẹn ngào, đã không thể nói.

Sừ Đại Nại tiến lên phía ttươc nói: "Tẳn huynh, thật ra hiện tại... hẳn là ta..Hắn nói hàm hồ, nhưng ai cùng biết ý tứ của hắn. Năm đó Vân Thủy tuyển người hạ Thất Tình cồ, Sử Đại Nại, Tẳn Thúc Bào đều tranh nhau muốn làm thuốc dẫn, cuối cùng là Tẳn Thúc Bảo làm thuốc dẫn, Sừ Đại Nại nhìn thấy Tần Thúc Bảo như thạ nhớ tới tình hình năm đó. trong lòng không biết là tư vị gi.

Tần Thúc Bảo nói: "Nếu như là ngươi, vậy hiện tại thương tàm không phải là ta sao? Hiện tại ta vui vẻ, ngươi thương tâm... Nói cho cùng, vẫn là... ta chiếm tiện nghi" Hắn lúc này còn nói đùa được, nhưng đã không ai có thể cười nổi. Sừ Đại Nại hai nắm đấm nắm chặt, nhìn sang Vân Thủy, khẳn cẳu: "Quận chúa, ta biết cô cổ thuật thiên hạ vô song, ta chỉ cầu cô... đem Thất Tình cổ dẫn tới trên người cùa ta, ta có thể thay thếTẳn huynhhay không?"

"Cổ thuật không phải tiên thuật" Vân Thủy lạnh lùng trả lòi sáu chữ. nước mắt một lằn nữa nhò xuống. Chẳng ai ngờ rằng cô gái lạnh lùng này, cũng có lúc thưcmg tâm rơi lệ như

Tiêu Bố Y thấy thể, chi có thể thờ dài, hiểu rằng trước mắt tinh hình, chỉ cần còn có thể có nừaphẳnliy vọng, Vân Thùy cũng sẽ không buông tha. Hắn thật ra đã kiệt lực đi tìm Tôn Tư Mạc, nhưng luôn không thấy, nhưng mà Vân Thủy cũng đã nói, Tần Thúc Bảo khí hu vết đã cực kỳ thiếu, Tôn Tư Mạc cũng đã không thể xoay chuyển trời đất!

Tần Thúc Bảo nhìn tới, suy yểu nói: "Tiêu huynii... Ta... có thể cầu người... một việc hay không!"

Tiêu Bố Y nói: "Đừng nói là một việc, mười việc trăm việc ta cũng đều vì huynh mà làm được. Chuyện gì? Tần huynh mời nói!"

Tần Thúc Bảo chậm rãi nói: "Trúng Thất Tình cồ không chỉ một mình ta" Mọi người chắn động, đã biết hắn đang nói ai, Tần Thúc Bảo lại nói: "Người trúng Thất Tinh cổ rất khổ, ta... là cam tâm tình nguyện, nàng cũng giống như vậy. Ta hiểu rằng... nàng cuộc đời này có lẽ không thể cùng người cùng một chỗ. cũng biết người đi thăm nàng, càng tăng thèm thống khổ cùa nàng, nhưng ta cũng biết.. Nàng sau khi nhìn thấy người, sẽ rất cao hứng. Tiêu huynh, ta xin người... có rảnh rỗi mà nói, đi thăm Uyển nhi, có được không?"

Tiêu Bố Y không ngờ Tẳn Thúc Bão lúc lâm chung cầu. lại cùng mình có quan hệ, rơi lệ lã chã nói: "Tần huynh, ta cũng muốn gặp Uyển nhi. nhung làm cho nàng chịu thống khồ. ta làm sao nhẫn tâm? Ta sẽ đi gặp Uyển nhi, mặc dù không phải hiện tại. huynh cứ tin tưởng ta!"

"Ta tin tường người, người từ trước đến nay là lời hứa đáng ngàn vàng" Tẳn Thúc Bảo lẩm bầm nói: "Uyển nhi là cô nương tốt..Đột nhiên cảm giác bên gối đã ướt át, thấy Vân Thủy nước mắt như những hạt châu rơi vệp bên gối hắn, Tần Thúc Bảo nói: "Vân Thủy... cô cũng là cô nương tốt!"

Vân Thùy rốt cuộc không kiềm chế được, nhào vào trước giường Tẳn Thúc Bảo, bi thương nói: "Ngươi không hận tạ?" Nàng cũng đã từng hạ qua Thắt Tình cổ, nhưng chưa từng có thương tâm gần chết như hôm nay. Tẳn Thúc Bảo cười nói: "Ta sao có thể hận cô? Ta hẳn là cảm kích cô mới đúng, ta còn thiểu nợ cô... một cái... nhãn tình, chỉ tiếc không có cơ hội... báo đáp!" Hô hấp đột nhiên dồn dập, Tẳn Thúc Bảo một ngụm máu tươi phun ra. Tiêu Bố Y cũng không tránh né, bi thương kêu lên: "Tần huynh!"

Mọi người quỳ một gối xuống đất, nước mắt roi như mưa nói: "Tẳn Tướng quân!"

Tần Thúc Bảo hai mắt thần thái đã tán, môi run rẩy. muốn nói cái gì. nhung đã không thể nói, Vân Thùy một châm đâm xuống, Tiêu Bố Y cúi người qua. nghe được những lời cuối cùng, "Xin đem ta... chôn ờ bên cạnh Trương... Tướng quân... Tạ ơn..."

Bình luận