Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 831: Thảo mộc thành binh (2)


Không biết yên lặng bao làu. khi sắc trời dần tối. Hiệt Lợi lúc này mới nhớ ra cái gì đó hỏi: "Lý Tĩnh dẫn theo bao nhiêu người?"

"Nghe nói... có mười vạn binh mà".

Hiệt Lợi lại cả kinh. "Mười vạn?"

Mười vạn không tính là nhiều, nhưng Tiêu Bố Y bắt quámấv vạn binh mà. đã kháng gần ba mươi vạn đại quân của hắn, Lý Tĩnh lãnh binh mười vạn, đã xem như là một chuyện mười phẩn kinh khủng.

"Lý Tĩnh rốt cuộc dùng phương pháp gì. khiến cho hơn hai vạn kỵ binh toàn quàn bị diệt?" Cốt Sỡ LỘC nhịn không được hòi.

"Nghe người ỡ thành Thạch Ngải nói. lúc sáng sớm. cốt Đẻu Hậu đến đánh quán Tây Lương, nhưng đại quán xuất chinh, trúng kế dụ binh của Lý Tình, làm cho toàn quán bị diệt. Chờ Lý Tình đánh tới Thạch Ngải, chúng ta mới biết không ổn, bò thành mà đi... Mà căn cứ theo tin tức của binh sì Thạch Ngải may mắn còn tồn tại, mới biết được Khắc Luân Trát toàn quân không một ai quay lại".

"Thạch Ngải cũng thất thủ?" Hiệt Lợi lại cả kinh.

Quản Đột Quyết nói: "Chúng ta không giỏi thủ thành, nếu là bị Lý Tình vây khốn, chẳng phải ngồi chờ chết sao?"

Biết nói là tình hình thực tế. nhưng nghe vào trong lòng luôn không thoải mái. Còn chưa kịp nói cái gì, lại có quán Đột Quyết cấp tốc đuổi tới, "Khả Hãn, đại quán Lý Tình đã gần đến Thọ Dương".

Hiệt Lợi bồng nhiên đứng dậy, "Đây không phải là cùng chúng ta cách nhau không xa?"

Bọn họ đánh làu như vậy mới thu phục các thành phía đòng Thái Nguyẻn, không ngờ trong nháv mắt. lại bị Lý Tĩnh đánh trờ về. Thọ Dương cùng Du Thứ bất quá cách nhau chi trăm dặm, Thọ Dương nếu như mắt. V theo tốc độ của Lý Tình tại thảo nguyên, nói đêm nay đánh đến dưới thành Du Thứ cũng rất có khả năng. Gió lạnh nổi lên. mà Hiệt Lợi đã đầu đầv mồ hôi.

Lúc này bên ngoài phủ lại là tiếng vó ngựa gấp gáp, cốt Đô Hậu Tháp Mộc Lặc xông tới. hét lớn: "Khả Hãn, việc lớn không ồn".

Hiệt Lợi mất hồn nói: "Lại chuyệngì nữa?"

"Phía Đông có vô số bại binh chạv tới. nói Lý Tĩnh đã đánh tới Vu Huyện, Nhạc Bình. Đem ngưỡi của chúng ta từ nơi này cản khòng cho đi ra".

Hiệt Lợi giận dữ nói: "Lý Tĩnh cũng không phải thẩn tiên, tại sao lại đánh nhanh như vậy? Nói xẳng nói bậy!" Hắn xông vào gió lạnh lao ra phủ đệ. leo lên đẩu tường, trông thấv quán Đột Quyết đông nghịt hoảng sợ giục ngựa, tụ dưới thành, không khòi bị dọa cho nhảv dựng. Quán Đột Quyết hoán toàn không chịu khống chế. hoảng thành một đám. Xem dưới thàíih. đòng nghịt một mảnh. ít nhắt đã có mắv vạn quân, phương đòng còn không ngừng có ky binh vọt tới. dưới hoàng hòn như chim chóc về tổ vậy.

"Khả Hãn, binh sĩ chúng ta muốn về, hơn nữa lại bị quán Tây Lương liên tiếp đánh bại. dưới mắt quán tâm đã tán..

"Còn cẩn ngươi nói nhảm sao?" Hiệt Lợi mắng nói: "Trước mắt làm sao bây giờ?"

"Trong thành còn có ba vạn binh mà, cộng thêm ngoài thành thì chúng ta tạm thời có thể triệu tập chừng mười vạn quân. Nếu cùng Lý Tình chiến một trận, hươu chết về tay ai. còn chưa thể biết được" cốt Sỡ Lộc động viên nói.

Hiệt Lợi nhíu mày. "Chủ ý mỡi vừa rồi ngươi nói không tệ".

"Chủ ý gi?" Cốt Sờ LỘC nhắt thòi khó hiểu.

"Thối lui đến Thiên Tri, tạm xem hướng đi" Hiệt Lợi hạ quyết định, "Trước mắt Lý Tĩnh, Tiêu Bố Y tăng thêm hơn mười vạn quán Tây Lương, chúng ta cho dù thủ thắng, cũng phải trả giá một cái giá không nhỏ".

Hắn đãv là tự thếp vàng trên mặt mình, trong lòng đã biết, chi bẳng một Tiêu Bố Y đã khiến cho hắn mệt mòi, Lý Tĩnh nếu như tham dự vào. nếu không trốn, chi sợ chết không có chồ chôn.

Cốt Sở Lộc đã sớm trong lòng không yên, hiểu 1'ẳng tình thế chuyển biến xấu. cũng không mạnh miệng, đồng ý nói: "Khả Hãn lời ấy đại thiện".

Du Thứ một bên tường thành sớm bị Phá thành nò của Tiêu Bổ Y đánh nát, quán Đột Quyết mặc dù chiếm lình, cũng sẽ không đi xây dựng lại. thành trì như vậy, sao có thể thủ? Nói đến cho dù cửa thành không nát. bọn họ căn bản cũng không có kinh nghiệm thủ thành, đại quán tiếp cận, nhắm chừng cũng chi có thể bò thành mà chạv. Thấy quân Đột Quyết càng tụ càng nhiều, càng nhièu càng loạn. Hiệt Lợi Khả Hãn cũng nhịn khòng được hoảng hốt nữa. cảm thấv đại quán Lý Tình bất cứ lúc nào cũng sẽ đánh tới. lặp tức hạ lệnh, trước tiên lui đền phía tây thành Thái Nguyên rồi nói sau.

Mệnh lệnh hạ xuống, quân Đột Quyết như ra dê bò xổng chuồng, kêu loạn nhẳm hướng tây mà đi.

Đêm lạnh như nưỡc. gió lạnh như đao, quán Đột Quyết tụ tập gần mười vạn ẩm ẩm nhẳm hướng tâv lui lại. coi như là khí thể kinh người. Trẽn đường đi lại có quán Đột Quyết bên cạnh nghe nói tin tức, suốt đêm nhồ trại đuổi tới. phi nhanh một đêm, không đến binh minh đã đến Thái Nguyên.

Thái Nguyên cũng đại loạn, Lý Trọng Văn thấv quán Đột Quyết cuồn cuộn đến. cũng đã kinh hài. chờ sau khi nghe rò tắt cà, không khòi vừa sợ vừa tức. Liền khuyên Hiệt Lợi không cần khần trương, nói không chừng đối thủ là phò trương thanh thế mà thôi. Khi phương đông dần dần sáng lên. quán Đột Quyết thấv quán Tây Lương cũng không có đánh tới. trong lòng an tâm một chút, vừa mệt vừa giận, lập tức đều vọt vào trong thành Thái Nguyên nghi ngơi, thành Thái Nguyên lại bị cướp phá một lần nữa. dàn chúng tiếng oán than dặv đất. Lý Trọng Văn cảm thấy lo lắng, thẩm nghĩ nửa năm qua này dán chúng đã khó kham gánh nặng, quân Đột Quyết nểu như đi. chi sợ dân chúng Thái Nguyên sẽ muốn phản. Nhưng chuyện cho tới hiện tại, căn bản đã không có một chút chủ ý nào.

Tiêu BỐ Y khi nghe nói quán Đột Quyết một đường bại lui, trong lòng mừng rờ. Sớm thay y phục mà dậv. cùng uất Trì Cung thương nghị sách lược bước tiếp theo đả kích Đột Quyết. Lúc này có binh sĩ tiến đền bẩm báo. "Lý Tình Lý tướng quán cầu kiến!"

Tiêu Bố Y mừng rờ, cùng uắt Trì Cung đi ra đón chào, thắv Lý Tĩnh đứng ở ngoài trướng, bẽn người đi theo đại tướng Trương Lượng. Bổn người gặp nhau, trong lòng vui mừng khó nói thành lời.

"Lý tướng quán quả nhiên uy phong, chi bẳng một lá cờ hiệu, khiến cho quán Đột Quyết nghe hơi gió mà chạy" Tiêu Bố Y cười to nói.

Nhìn thấv Tiêu Bố Y, Lý Tĩnh mặc dù vẫn sắc mặtnhưsắt. nhưng trong mắt đã có sự ấm áp. "Không phải ta uy phong, mà là Tây Lương vương cùng binh sĩ nửa năm này đánh, thật sự quá tốt".

"Vào trướng rồi nói sau" Mấy người vào trướng, đều ngồi trên mặt đắt. Tiêu Bố Y biết cơ hội khó được, đi thẳng vào vấn đề nói: "Ta đã nghe nói Lý tướng quân tại Mông Sơn chém giết hơn hai vạn quán Đột Quyết, tình hình cụ thể còn chưa tinh tường".

Lý Tình nói: "Chuyện đã qua, không cằn nhắc đến" Hắn nói binh thản, không chút nào vì đại thắng mà vui. uắt Tri Cung đổi với Lý Tĩnh xưa nay bội phục, gặp hắn vinh nhục không kinh, hồi tưởng một phen nói chuyện năm đó. càng cảm khái ngàn vạn nói: "Ta cùng Tảv Lương vương liên thủ xuất kích, những ngày này giết địch bất quá hai vạn, nếu như chiến tích cùa Lý tướng quàn không đủ nhắc đến, chúng ta đảv thật vô cùng xấu hổ".

Mọi ngưỡi cùng cười. Trương Lượng nói: "Thật ra Lý tướng quán là lợi dụng tâm lý kiêu địch của quân Đột Quyét. một đường dụng binh dẫn bọn chúng xâm nhập vào. Những người Đột Quyết kia thật cho là minh không kém. một đường điên cuồng đuổi theo, nhưng không biết Lý tướng quân đã sớm chia quàn đi đường vòng đoạn hậu lộ. chờ khi bọn chúng phát giác ra không đúng, thì đã bị vây khốn bốn phía. Chúng ta một mặt là thuẫn bài thủ, trường thương thủ gắt gao đứng vững, một mặt là máv ném đá cùng liên nỏ trắng trợn tàn sát. Một mặt là núi lớn cản đường, mặt khác là Lý tướng quân lình quán tọa trấn, thử hỏi quán Đột Quyết có năng lực gì phá vòng vây?"

Tiêu Bố Y đổi với Lý Tình đại thắng đã thấy nhiều không lạ, uất Trì Cung ngẩn người mê mẩn, thở dài nói: "Lý tướng quán đúng là Lý tướng quản, quả nhiên danh bất hư truyền".

Lý Tĩnh nói: ""Binh pháp có câu. "Mười thì vây, năm thì công, gấp đôi thì chiến'. Binh lực của ta hơn xa Đột Quyết, nếu không thể thắng, quả thực thẹn với tín nhiệm của Tâv Lương vương, uất Trì tướng quân, ngươi cùng Tây Lương vương lắv ít thắng nhiều, tiêu diệt đổi thủ hon vạn, đâv mới là chuyện đáng giá kiêu ngạo".

Uất Trì Cung thấy Lý Tình làm người khoan hậu. không kể còng tự ngạo, càng thêm khám phục.

Lý Tình lại nói: "Hiện tại chúng ta khen lẫn nhau đã xong, nên nói chuyện chính sự" Mọi người đểu cười, phát hiện Lý Tình trong xương cốt tuyệt không phải là người hà khắc. Tiêu Bố Y nói: "Theo ý ta, trước mắt quản Đột Quyết lòng người bàng hoàng, quân tâm không ồn. hơn nữa đánh làu mệt mòi. có thể cẩu quyết chiến, một hơi đem bọn chúng đánh cho chạv về thảo nguyên, lấv sạch Lâu Phiền, Mã Ắp. Nhạn Mòn phía bắc Thái Nguyên".

Uất Trì Cung đồng ý nói: "Ta cũng nghĩ như vậy, đương thùa dịp đại quán Lý tướng quán đuổi tới. đối với quán Đột Quyết tạo thành áp lực. sau đó đuổi cùng đánh mạnh, đem bọn họ đánh về nhà đi".

LÝ Tĩnh trầm ngâm nói: "Ta... có chút ý kiến..

Tiêu Bố Y khẽ giặt minh, đã biết Lý Tình không có cùng cái nhìn. "Lý tướng quân, không ngại nói nghe một chút".

Lý Tình nói: "Tình hình trước mắt cùng chúng ta dự tính đại khái tương xứng, nhưng có một chút vượt quá dự kiển của ta. đó chính là quán Đột Quyết bại thật sự quá nhanh".

"Lý tướng quán sợ bọn chúng có mai phục?" uất Trì Cung hòi.

"Nếu thật có mai phục, ngược lại tốt rồi" Lý Tình nói. Thấy mọi người đều tràn đầy kinh ngạc. LÝ Tĩnh cắt lời giải thích: "Bọn chúng nếu có mai phục, ngược lại nói rò chuẩn bị cùng chúng ta quyết một trận tử chiến. Trước mắt quán Đột Quyết xuôi nam, đều là binh tinh nhuệ của thảo nguyên, nếu như một trận chiến này hao tồn. thảo nguyên nhất định nguyên khí đại thương, mấy năm khó có thể khôi phục".

uắt Trì Cung thử hòi. "Lý tướng quán vốn ý là toàn diệt quán Đột Quyét lần này xuỏi nam?"

Tiêu Bố Y cũng nhịn không được khiếp sợ, đại địch trước mắt hắn là Lý Đường, thật ra chi muốn cho Đột Quyết một giáo huần, sau khi khu trục bọn chúng trờ lại thảo nguyên, trước diệt Lý Đường, lại công Đột Quyểt. nào đâu nghĩ đến Lý Tình lại có dà tâm lớn đến như thế!

Lý Tĩnh gặt đầu nói: "Ta đã xuất binh, thì đã chuẩn bị cho bọn chúng một kích trí mạng, làm cho bọn chúng trong vài năm không còn năng lực xuôi nam. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể an tâm sau khi tiêu diệt Lý Đường, nghi ngơi lắv lại sức. chờ sau vài năm một hơi diệt trừ Đột Quyết. Nhưng Tâv Lương vương cùng uất Trì tướng quản một trận chiến khiến cho người Đột Quyết sợ hài, ta vừa xuất binh, lại diệt mấv vạn quán Đột Quyết, ta vốn tưởng rẳng người Đột Quyết sẽ cùng ta liều mạng, ta có thể vây khốn mà diệt. Nhưng trước mắt xem ra, bọn chúng đă thành chim sợ cành. cong. Ta một đường đi tới. bọn chúng căn bản vô tâm ứng chiến, đều bỏ thành mà chạy. Đột Quyết ngựa nhanh- chúng ta muốn đuổi theo giết bọn chúng, đã là chuyện tuyệt khôngphài đơn giản nhưvậv nữa".

Tiêu Bố Y nói: "Vậv Lý tướng quán trước mắt có đề nghị gì?"

"Cùng quán Đột Quyết nghị hòa!" Lý Tĩnh không chút do dự nói.

Tiêu Bố Y trầm mặc xuống, suy nghĩ thật lâu. mắt sáng ngời, "Lý tướng quán muốn thòng qua nghị hòa ngăn chặn tiến độ đi về phía bắc cùa bọn chúng?"

Lý Tĩnh gặt đầu nói: '"Không sai, ngưỡi Đột Quyết tham lam, nếu như thấv chúng ta nghị hòa, quá nửa sè tạm hoàn thòi cơ chiến đấu. mưu đồ ích lợi. Bọn chúng khẳng định cũng hy vọng chúng ta cùng Đường quân quyết đắn. bọn chúng làm ngư ông đắc lợi. chúng ta có thể tạm phái sứ thần cùng bọn chúng nghị hòa. cẩn phải ngăn chặn bọn chúng, sau đó mới có thể điểu binh lên phía bắc. mới cầu tiêu diệt đổi thù".

Chươna 595: Thảo mộc thành binh (3)

"Quân Đột Quyết tàn nhẫn vò cùng, tuyệt không phải giảng đạo lv giống như chúng ta" Tiêu Bố Y lo lắng nói: "Sứ giả nếu như đi, tất có nguy hiểm tính mạng, người này phải ăn nói khéo léo. không biết phái ai tiến đến là tốt nhất?"

Trương Lượng vốn một mực trầm mặc. nghe đến đó, đứng dậy thi lễ nói: "Nếu như Tâv Lương vương. Lý tướng quân không chê. mạt tướng nguyện đi nghị hòa!"

Trương Lượng vốn là hàng tướng Ngòa Cương, một mực đi theo Lý Tĩnh, làm việc ổn thòạ có phấn được Lý Tình thưởng thức. Thấy Trương Lượng xin đi, Tiêu Bố Y ngóng nhin hắn thật lâu. lúc này mới nói: "Trương Phó tướng, việc này có ý nghĩa trọng đại. cửu tử nhắt sinh, ngươi đã suy nghĩ rò ràng rồi chứ?"

Trương Lượng trầm giọng nói: "Mạt tướng xin đi. thì đã nghĩ rò ràng. Mạt tướng vốn là người chờ xử tội. được Tây Lương vương. Lý tướng quán tín nhiệm, vẫn chưa thể báo. lần này đương cúc cung tận tụv, chết cùng không tiếc!" nguồn TruyenFull.vn

Tiêu Bố Y thờ dài nói: "Thấv chết không sòn đó là anh hùng chân chính! Được, bổn vương sè phái ngươi đi!"

Lý Tình lại nói: "Trương phó tướng, ngươi đi chuyến này không thể ôm ý niệm hắn phải chết trong đầu, mà phái làm thế nào để ngăn chặn đối thủ. còn sống trờ về!"

"Mạt tướng rò ràng" Trương Lượng gặt mạnh đầu. "Không biết là có lặp tức lẻn đường hay không?"

■"Không vội" Lý Tĩnh nói: '"Hôm nay quán Đột Quyết còn đang ở Thái Nguyên. ngươi giờ phút này nếu như đi, có Lý Trọng Văn ờ đó, hẳn phải chết không nghi ngờ. Chờ ta xuất binh Thái Nguyên, bức Hiệt Lợi bắc phản, sau khi tách Đường quân cùng quán Đột Quyết ra thi ngươi mới đi sứ".

Trương Lượng gặt đầu. Lý Tình nhìn về phía Tiêu Bố Y nói: "Tây Lương vương, tuy nói LÝ Đường một mực không có động tình, nhưng kính xin người cùng uất Trì tướng quán vây còng Thái Nguyên. đồng thòi đề phòng Đường quán bắc thượng viện trợ, về chuyện đánh Đột Quyết. kính xin để cho mạt tướng toàn lực điều hành".

Tiêu Bố Y đáp ứng nói: "Nên là nhưthế. bổn vương đương toàn lực ứng phó hiệp trợ Lý tướng quân"' Hai người nhìn nhau cười, không khòi nhớ tới năm đó ờ thảo nguyên nói. Khi đó Tiêu Bố Y kiệt lực vì Lý Tình tranh thủ cơ hội. không nghĩ thời thể khó nghịch, cuối cùng cùng hoàn thành tâm nguyện khó được, hôm nay đương cầu thi triển hùng phong, đại phá Đột Quyết!

***

Một đêm ác mộng, chỡ khi Hiệt Lợi từ trong mộng bừng tinh, cốt Sờ Lộc cấp tốc đến trước giường hắn, thấp giọng nói: "Khả Hăn, việc lớn không ồn". Hiệt Lợi rất là buồn bực. trong khoảng thòi gian này, thường xuyên nghe nhắt chính là bốn chữ "Việc lớn không ồn" này. Mồi lằn nghe được, đều có V nghĩa lại có chuyện cực xấu phát sinh, liền quát hỏi: "Quân Tây Lương đánh tới sao?"

"Khả Hãn liệu sự nhưthẳiL thuộc hạ... cái này..

Cốt Sờ Lộc vốn định nói Khả Hãn liệu sự như thần, thuộc hạ bội phục, nhưng thấv Hiệt Lợi mặt so với đáv nồi còn đen hơn. chi sợ vỗ mông ngựa lại trúng móng ngựa, im miệng không nói.

Chi nghe thấy xa xa tiếng trống truyền đến, không khòi kinh hài. Hắn ở trong thành Thái Nguyên, tiếng trống này vẫn truyền tới đây, vậy không phải là nói rò quán Tây Lương đã đến Thái Nguyên?

Cắp tốc rời phủ. thấy Lý Trọng Văn đã ỡ ngoài cửa chờ. không ngại thể diện nói: "Lý Trọng Văn. hiện tại tinh hinh chiến sự thế nào rồi?"

Lý Trọng Vãn cũng đã gấp như trên chảo nóng.

Hắn cũng không rõ vì sao mấy lằn hướng về phía Tây Kinh thinh binh. Hà Đông lại nói Thánh Thượng đã buông tha cho Thái Nguyên? Thấy Hiệt Lợi sợ hãi. nhớ tới hắn ngày thường kiêu ngạo, trong lòng thậm chí có chút ít khoái ý.

"Ngoài thành đều biết ngàn quân Tây Lương kích trống nhiễu dàn. cùng không có đại quán chạy đến. Nghĩ tới quán Tây Lương tại Sơn Tãv bắt quá mấv vạn binh lực, phô trương thanh thế. chúng ta không cằn sợ hài".

"Ta có gì phải sợ?" Hiệt Lợi nghe rõ ràng tình huống, trong lòng bình phục.

Lý Trọng Vãn nhăn châu xoay chuyển nói: "Ngoài thành quán Tây Lương binh ít. sao có thể chịu được một kích của Khả Hãn? Ta cả gan mời Khả Hãn xuất binh đánh, cho bọn hắn một sự giáo huắn'

Hiệt Lợi có chút do dự, thẩm nghĩ ngươi xem lào tử là ngốc sao? Quản Tây Lương chiêu này gọi là dụ địch xâm nhập, mấy lẩn dùng ờ trên người lào từ, lào từ nếu như còn không nhớ. vậy cùng thật ngu xuần đến cùng cực, quân Tây Lương phái người dụ địch, cách đó không xa khẳng định có đại quán mai phục, lão tử vô luận như thế nào. lằn này cũng sẽ không đâm đầu vào. Đang nghĩ ngợi chối từ như thế nào mà không ảnh hường đến mặt mũi của minh, thì có Đường quân cấp cấp đuồi tới. lớn tiếng nói: "Thái Cốc Công, việc lớn không ồn".

Lý Trọng Vãn sắc mặt trầm xuống, "Chuyện gi?"

Đường binh nói: "Không ra ngoài dự tính cũa Thái Cốc Công, quán Tây Lương quả nhiên là kế dụ địch, thấy chúng ta không xuất binh, đại binh cuồn cuộn không dứt đuổi tới. cho tới hiện tại, ngoài thành đông ít nhất đã có hơn vạn đại quàn!"

Lý Trọng Văn trong lòng thầm kêu đáng tiếc. Thì ra mấy ngàn quán Tãv Lương sáng sớm đã ở ngoài thành nổi trống hò hét. hắn đích xác nghi ngờ đổi thủ là dùng kế dụ binh, hơn nữa binh lực thủ Thái Nguyên bất quá mấv vạn, không dám chủ động xuất kích, nhưng thấv được đối thủ tiếp viện chừng một vạn, đã nghĩ quán Tây Lương có thể là hư hư thực thực, sáng sớm nổi trống, thật ra đại quân cũng chưa có đuổi tới. lại lợi dụng tâm lý đóng cửa không dám ra của quân thủ thành. Thái Nguyẻn. buộc bọn hắn co đầu rát cổ trong thành, trước mắt quân Tâv Lương tăng binh hơn vạn, không cằn phải nói. Hiệt Lợi càng sè không xuất binh.

Lại nhìn về phía Hiệt Lợi. trỏng thấv ánh mắt của hắn đang nhìn về phía minh có chút oán độc. Lý Trọng Văn âm thẳm để phòng.

Hiệt Lợi thẩm nghĩ, lào tiểu tủ ngươi đã sớm biết đổi thủ là kế dụ địch, lại vẫn khuyên ta xuất binh, kỳ tâm đáng giết! Nếu là ngày thường. Hiệt Lợi nói không chừng sẽ hiệu triệu ky binh, san bẳng thành Thái Nguyên. nhưng trước mắt chuyện quá khẩn cấp. không rảnh để ý tới Lý Trọng Văn. Tâm tư vừa chuyển, liền nói với cốt Sỡ Lộc: "Triệu tập binh mã. chúng ta từ thành tãv xuất binh, đi đường vòng đoạn đường lui của quán Tâv Lương".

Lý Trọng Vãn mừng rờ nói: "Vậy chúc Khả Hãn mã đáo thành công" Vô luận như thế nào. chi cẩn quán Đột Quyết cùng quán Tây Lương giao thủ. đối với Thái Nguyên luôn không có chồ xắu.

Không nói hai lời. Hiệt Lợi cùng cốt Sỡ Lộc. một đám Đặc cằn. cốt Đò Hậu ra khòi thành Thái Nguyên. khói bụi nổi lên bốn phía, quân Đột Quyết cuồn cuộn không dứt ra khỏi thành. Lý T 1'ọng Văn đã mệnh lệnh rõ ràng binh tướng tăng mạnh p hòng thủ thành, vên lặng theo dõi kỳ biến.

Nhưng qua một hai canh giờ sau. có binh sĩ cấp tốc báo lại, "Khởi bẩm Thái Cốc Công, hiện tại quán Tãv Lương đã tụ tập ít nhắt ba vạn binh lực. chẳng những thành đông có đại quân vây khốn, thành nam cùng bắt đầu hạ trại bóp chăt đường ra".

Lý Trọng Văn trong lòng ràng mình, thẳm nghĩ lần này quán Tây Lương quả thực muốn động thực chiêu. Quán Tâv Lương tại phía nam hạ trại, đó chính là muốn cắt đứt liên lạc giữa Thái Nguyên cùng Hà Đông, đề phòngbọn họ theo hướng nam chạv về Quan Trung.

"Ngưỡi Đột Quyết hiện tại tình hình như thế nào?"

"Bọn họ đã đi được một lúc".

"Vậy tình hình chiến sự phía đông thế nào?" Lý Trọng Văn hỏi.

"Không có" Binh sĩ lắc đầu nói: "Đại quán bọn họ ra khỏi thành tây. đã rẽ sang hướng bắc, nghe nói..."'Binh sĩ muốn nói lại thôi. Lý Trọng Văn vội hòi. "Nghe nói cái gi?"

"Có binh sĩ hiểu tiếng Đột Quyết nói. bên trong người Đột Quyết đều nói. Khả Hãn hạ lệnh, cho bọn họ đi về phía bắc tới Thiên Trì".

Lý Trọng Vãn vừa nghe, đột nhiên tinh ngộ. chi cảm thấv ngực nóng lẻn, một ngụm máu tươi phun ra, trong lòng nói: "Hiệt Lợi thì ra là lừa mình, người Đột Quyết đi rồi, minh làm thế nào thủ được thành Thái Nguyên?"

***

Hiệt Lợi một đường chạv vội, hôm nay đã rời quận Thái Nguyên đến Lâu Phiền, ở phía sau hắn. có hơn mười vạn đại quân đi theo, loạn thành một đám. Thấv phương đông bầu trời mịt mờ nặng nề, rất có tư vị chinh phạt, thì hiểu rằng quân Tày Lương quá nửa đã đền dưới thành Thái Nguyên, Hiệt Lợi nặng nề mắng: "Lý Trọng Văn quá nửa cho là hắn phi thường thông minh, khôngbiểt ta cũng không ngốc".

Cốt Sỡ Lộc cười bồi nói: "Khả Hãn thẩn cơ diệu toán, thuộc hạ bội phục".

Hiệt Lợi hừ lạnh một tiếng, dẫn binh tiếp tục chạy như điên về hướng bắc, chỡ khi đến Thiên Tri lúc này mỡi tạm thòi an doanh hạ trại, nghe động tình. Thiên Trì đã ở phía bắc nhắt của quặn Lâu Phiền, quán Đột Quyết một hơi chạy đi mấy trăm dặm, thầm nghĩ cùng quân Tây Lương cùng không có thâm cừu đại hận gì, theo lv thuyết bọn họ hẳn là chú ý tới Thái Nguyên trước, sè không tới truy kích.

Sau khi qua Thiên Trì hơn mười dặm thì đã tới địa phận quận Mà Ắp, tiếp qua Khai Dương về hướng bắc. rất nhanh có thể đến Định Tương. Định Tương hiện tại đă là địa vực Đột Quyết. còn có người Đột Quyết thủ vệ, Hiệt Lợi cho đến lúc này, trong lòng mới an tâm một chút. Nhưng thấv được lúc bắt đầu gằn ba mươi vạn đại quân chi còn lại có hơn mười vạn, hơn nữa người không phải thất lạc thì chính là mất hồn, mồi người trẽn mặt đều viết hai chữ kinh hài. không khòi trong lòng cực kỳ bi ai. Hiệt Lợi không dám khinh thường, trong khi lui lại đã sớm lệnh cho quán Đột Quyết lưu thủ nam Lâu Phiền lưu ý hướng đi của quán Tây Lương, còn bản thân thì nắm chắc thòi gian ngủ một giấc, để hôm sau đưa ra quyết định tiếp.

Hòm sau mới tinh dặv. tin dữ truyền đi, đẩu tiên là quán Tãv Lương lần này xuất động ít nhắt hơn mười vạn đại quân, đã đem thành Thái Nguyẻn trùng trùng vây khốn, mưa gió không thấu. Lấn này Tiêu Bố Y hiển nhiên hạ quyết tàm. nhất định phải đánh hạ Thái Nguyên. Mà tất cả các huyện xung quanh của quận Thái Nguyên, đã tràn đầy hành tung quán Tây Lương. Du ky không dám xuôi nam tìm hiểu, chi biết những tin tức này. Hiệt Lợi đã không quan tâm Đường quân, chi thầm nghĩ bước tiếp theo của minh sẽ đi như thế nào.

Đến buổi trưa, lại có ky binh quay lại bẩm báo. huyện Tĩnh Nhạc phía nam Lâu Phiền, đã xuất hiện kỵ binh Tây Lương!

Hiệt Lợi nghe vậy kinh hài, thẳm nghĩ Tĩnh Nhạc cách Thiên Trì đã không xa, quán Tãv Lương nhanh như vậy, xem ra Thiên Trì cũng không ổn. Một đêm dưỡng lại tinh thần, cảm thấy không an tâm, lập tức nhồ trại lên đường, lại lùi về hướng bắc. Lúc này đâv trực tiếp qua Mã Áp. đến thành Định Tương lúc này mới thở ra một hơi.

Đoạn đường này chạy về phía bắc, trọn vẹn chạy hơn tám trăm dặm, cốt Sỡ Lộc nói: "Khả Hãn, nghĩ tới quán ta đi nhanh như gió, quán Tâv Lương cho dù có mọc cánh, chi sợ cũng đuổi không kịp chúng ta"'.

Hiệt Lợi cũng nghĩ như vậy. thẳm nghĩ thiết kỵ quán Tâv Lương có lẽ có thể tới được, nhưng bộ binh vô luận như thế nào cùng đuổi không kịp đại quân của minh. Quân Tâv Lương nếu chi là thiết kỵ công tới. thi không đủ gày sợ hài. Thấy quán Đột Quyết một đường đi vội, cho tới hiện tại điểm lại chi có hơn mười vạn binh mà, như vậy quay lại Nha trướng, thật sự là không còn mặt mũi. Phán phó tạm thời tại Định Tương nghi ngơi và hồi phục, chờ bại quán Đột Quyết về tụ tập.

Nghĩ tói đại quân đi rầm rầm rộ rộ, cho tới tình trạng thẻ lương hiện tại. quả thực là khóc không ra nước mắt

Một đêm không nói chuyện, ngày thứ hai Hiệt Lợi mới tinh, chi cảm thấv gàn cốt đau nhức, đang suy nghĩ vô luận như thế nào cũng không trốn nữa, phải nghi ngơi thật tốt mấy ngày, thì cốt Đô Hậu Tháp Mộc Lặc chạy đến bẩm báo, "Khởi bẩm Khả Hãn, việc lớn không

Bình luận