Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 823: Hung thủ chân chính (2)


Khi tin từ Tâv Kinh đến trẽn tay Lý Thế Dân, thì đã qua nửa tháng.

Trước mắt thiên hạ hồn chiến, chiến cuộc giao thoa, quán Tâv Lương từ Hà Bắc xuyên qua Thái Hành sơn nhập vào Sơn Tây. đem thế lực Đường quán phán chia làm hai bộ phận, vô hinh chung khiến cho u châu cùng Quan Trung liên lạc càng thêm khó khăn. Lý Thế Dân khi nhận được thư của Trường Tôn Vô Ky. thi đang ờ trong trạng thái dùng dẳng.

Hòm nay đã là cuối mùa thu.

Lá rụng khôn cùng rơi xuống, ưu sầu vô cùng cũng hạ xuống. Lý Thế Dân lúc này đang vui buôn lẫn lộn. Vui là. Liêu Đông xuất ba vạn binh, hôm nay đã qua Trường Thành. Yến Sơn, dưới sự ngẩm hứa của Đường quân, nhanh tới cố An, đã gần kể Cự Mà Hà. Buồn lại là. quân Đột Quyết dùng hơn hai mươi vạn quân, lại vẫn không làm gì được quân Tây Lương củ Tiêu Bố Y.

Trước mắt tại Hà Bắc. Sơn Tây binh lực hai bên cài răng lược, thẳm thấu làn nhau, để xem phương nào phá được cục diện bế tắc trước mắt. nhưng Lý Thế Dân đă đối với chiến cuộc tại Sơn Tây cảm thấv bắt tưỡng. về phẩn Hà Bắc. hắn trong lúc nhắt thòi cũng rất khó thủ thắng. Trước đây khi đối chiến Tiết Cử. Lưu Vũ Chu, khi Lý Uyên mệnh lệnh Lý Thế Dán phòng thủ phản công, vẫn có thể có lợi dụng ngoại viện để lôi kéo tinh lực của đổi thủ. nhưng lần này tình thế đã khác, ngoại viện mà Lý Uyên có thể huy động đều đã tham chiến, mà những ngoại viện này. lại không có phát huy ra tác dụng như tưởng tượng.

Nhưng mà Liêu Đông tuy chi xuất ba vạn binh, lại có thể tính là quán tinh nhuệ, Lý Thế Dân đã từng đích thân tiép kiến qua chủ tướng Liêu Đông Uyên Cái Tô Văn, cảm giác người này rất có kiến thức.

Thì ra gia tộc Uyên thị xuất phát là từ Địa Thuận Nò Bộ ỡ Ngũ Bộ Liêu Đông, đến Uyên Thái Tộ phụ thân của Uyên Cái Tô Văn. thi đã là gia tộc hiển hách, càng trớ thành Đại Đối Lô của Liêu Đông, nắm giữ binh quyền Liêu Đông. SaukhiUyên Thái Tộ qua đời. Uyên Cái Tô Vãn kế thùa phụ vị, cũng tay cầm binh quyền. Liêu Đông vương Cao Kiến Vũ phái Uyên Cái Tô Văn tiến đến. có thể thấy được coi trọng đối với lằn xuôi nam xâm lấn này.

Binh lực Hà Bắc mặc dù tăng, nhưng phía quán Đột Quyết đã hiện lên thế nò mạnh hết đà. Lý Thế Dân đang nghĩ làm thế nào đánh vờ thế phong tỏa của Tẩn Thúc Bảo. thì nhận được thư của Trường Tôn Vô Ky.

Sau khi đưa thư lên đọc. Lý Thế Dán mim cười, các tướng nhìn thấy, trong lòng đều an tàm. cảm thấy Quan Trang hắn là vô sự. Lý Thế Dân đem thư thu hồi. tiếp tục cùng mọi ngưỡi thương thảo đối sách, chỡ thương nghị đã định, các tướng sau khi lui ra. lúc này mới một mình ngồi xuống. Lại lấy thư ra đọc. lửa giận mà Lý Thế Dân kiềm chế rốt cục dâng lên. vươn tay rát kiếm, một kiếm đem bàn chém thành hai nửa, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lý Nguyên Cát. ta niệm tinh huynh đệ. nhường nhịn mãi rồi, ngươi lấn ta quá đáng! Ta không thể giết ngươi, mặt mũi nào mà nhìn hậu thế?"

Màn cửa vén lẻn, Lý Thế Dân trong lòng cảnh giác, chuyển mắng: "Quản Tây Lương.. Ngẩng đẩu thấv là Trường Tôn Hẳng An, Lý Thế Dân thu hồi trường kiếm, cười khổ nói: "Hằng an. thì ra là ngươi, ta đây cùng không cần làm trò".

Trường Tòn Hẳng An thấv Lý Thế Dân đùng đùng nồi giận, cùng cười khồ. "Tằn vương, ta nếu là ngươi, chi sợ càng nóng nảy hơn, biểu hiện của ngươi vừa rồi, đã làm cho ta giặt mình".

Lý Thế Dân nhìn chẳm chẳm vào cái bàn gãv. phảng phất như nhìn thi thể của Lý Nguyên Cát. "Có thể nhẫn, cũng không có thể nhẫn! Hắn nhục ta thì có thể. nhưng mà hắn dám khi nhục Vô cấu. ta sẽ khôngtha. cho. hắn!" Lý Thế Dân cắn răng từng chữ nói ra. Càu nói sau cùng, có thể thấv được sự thống hận trong lòng.

Trường Tôn Hẳng An thờ dài nói: '"Thánh Thượng đổi với Nguyẻn Cát. quả thực quá mức cưng chiều" Một càu tẳm thường của hắn, lại xúc động tiếng lòng của Lý Thế Dân. Hắn bỗng nhiên ngang đầu lên nói: "Hằng An, ngươi muốn nói gì?"

Trường Tôn Hẳng An đưa mắt nhìn mọi nơi. cười khổ nói: ""Không biết ngươi có biết, hiện tại Tâv Kinh có một lời đồn đãi".

Lý Thế Dân nhướng mày, "Lòi đồn đài gì? Ta ỡ xa tại Hà Bắc. làm sao mà biết?"

Trường Tôn Hẳng An giận dữ nói: "Thật ra vỏ Kv còn mang đến một tin tức... Tẳn vương, ngươi nghe xong chớ có kích động". Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Lý Thế Dân thờ ra một hơi. trầm tĩnh lại, "Chẳng lẽ hiện tại còn có chuyện gì so với chuyện vừa rồi càng làm cho ta phiền lòng hơn?Hẳng An, ngươi nói mau!"

Trường Tôn Hẳng An vẻ mặt phúc tạp. thật làu mới nói: "Tây Kinh ngẩm truyền, Huyền

Bá cũng không phải là con ruột của Thánh Thượng!'"

Lý Thế Dân cả kinh, thoáng qua giận dữ nói: "Lại là tạp chủng Lý Nguyên Cát này rải lời đồn. hắn nói Huyền Bá không phải con của phụ hoàng, đó không phải là nói ta cũng không phải? Hắn một mực vu oan ta. ta cùng hắn quả thực có thâm cừu đại hận gì sao?" Hắn dưới cơn thịnh, nộ, không lựa lời nói. đã không để ý ngôn ngữ cùng nhục mạ cả Lý Uyẻn.

Trường Tôn Hẳng An sầu lo nói: "'Hấn nói mặc dù không phải thật... nhưng là..." Trường Tôn Hẳng An muốn nói lại thôi. Lý Thế Dân chợt run lên, "Hắn nói không phải thật?" Đột nhiên nghĩ đến Lý Uyên đối với Lý Nguyên Cát cùng khen ngợi đối với đại ca, còn đối với mình xưa nay đều là trách móc răn dạy nặng nể. Loại vẻ mặt này của Trường Tôn Hẳng An. giống như cùng có chút bán tín bán nghi, chẳng lè lời đồn đài này...

Trong lòng có một thanh âm hô lớn. tất cả chi là lời đồn, ngươi không cằn tin tường. Nhưng nghĩ lại cùng một chồ. càng tụ càng nhiều, thẩm nghĩ Lý Nguyên Cát gắt gao cắn chặt chủ để này, khi từ Đông Đò đã bắt đầu. chẳng lẽ một điểm nguyên do cũng không có? Càng nghĩ càng loạn, Lý Thế Dân trên trán thậm chí có mồ hôi cuồn cuộn rơi xuống.

Trường Tôn Hẳng An cực kỳ kinh ngạc, khi hắn nói ra đồn đài. thật không có nghĩ phúc tạp như Lý Thế Dãn. càng chưa bao giờ nghi ngờ qua thân phận của Lý Thế Dân. hắn ngược lại cho rằng trước mắt Lý Kiến Thành là Thái tử, lại ỡ Tày Kinh, đối với hành vi của Lý Nguyên Cát chẳng quan tâm, đã có sự phóng túng. Tuy nói Lý Kiến Thành tại tranh đấu giành thiên hạ đều quy củ, nhưng nếu luận chiến công, còn chưa bẳng Lý Thế Dân. Kinh thành còn có đồn đài. nói Tần vương càng nên là Thái tử kế thùa ngòi vị hoàng đế. thiên hạ chưa định, loại sự tinh này ngược lại bị bàn tán xôn xao, Trường Tôn Hẳng An thầm nghĩ cùng Lý Thế Dân thương luận đổi sách, nhưng thấy được tinh hình của hắn trước mắt. như thế nào mà khuyên được?

Không biết qua bao làu. Trường Tòn Hẳng An thử thăm dò nhẹ giọng hò: "Tằn vương..Không ngờ một tiếng hô này lại làm cho Lý Thế Dân nhảy dựng lên. hắn hai mắt đò hồng, phẫn nộ quát: "Ngươi cũng tin tưởng lời đồn sao?"

Trường Tòn Hẳng An nói: "Tằn vương, ta nếu tin tường, thì sao còn có thể ờ lại bên cạnh người?"

Lý Thế Dân tâm tình an tâm một chút, lẳm bẳm nói: "Làm sao bâv giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ?" Lời đồn nổi lên bốn phía, hắn tâm tư đã không ỡ tại chiến trường Hà Bắc. hận không thể mọc ra hai cánh bay trờ về Quan Trung, nhưng dù sao hiểu rẳng phương pháp này không ồn. hắn thân là Tần vương, thống lình Đường quân, làm sao có thể nói đi là đi?

Trường Tòn Hẳng An thấy Lý Thế Dân phi thường hoang mang, trong lòng cùng đang suy nghĩ,"Làm sao bâv giờ. đền tột cùng làm sao bây giờ?' nhưng chuyện mà hắn nghĩ đến. so với Lý Thế Dân suy nghĩ còn nhièu hơn nhiều! Nhưng hắn dù sao vẫn tuồi còn trẻ. đối mặt với tinh thế rắc rối p húc tạp như thế. trong lúc nhất thời cũng khó có thể đưa ra lựa chọn, không biết làm sao. nhịn không được nghĩ tới thúc phụ, mồi lẩn quyết sách trọng đại đều cũng có thúc phụ thản nhiên, thong dong nói ra phương pháp ứng đối. hóa hiểm thành an, nhưng hiện tại Trường Tôn Thuận Đức. rốt cuộc ở nơi nào?

***

Trường Tòn Thuận Đức hiện tại đang ung dung ngồi ỡ trong một gian thạch thất.

Thạch thất rất cao. rất lớn, bốn phía vách đá bóng loáng như ngọc, có thể soi lên đó. Trong thạch thất dị thường ôn hòa. đặt đầy những vò rượu, có phong kín, có trống không. Những chỗ khác tắt cả lại đều là sách vờ.

Trường Tôn Thuận Đức ngồi ờ trước vách đó chứa rượu, tiện tay lấy ra một vò rượu, mùi rượu tòa ra bốn phía. Hắn cằm lên nhấp một ngụm, chậm rãi thưởng thức dư vị. mấv tháng này, hắn thoạt nhin ngoại trà uống rượu, cũng không còn có làm chuyện gì khác.

Trường Tôn Thuận Đức thoạt nhìn gầy hon rắt nhiều, mà trong thạch thất cũng không phải là chi có một minh hắn.

Bùi Minh Thúy cũng ờ trong thạch thất, nhẹ nhàng ho. đang đứng ờ chỗ có sách vờ; đọc sách vờ ỡ đó. thạch thắt thật lớn. rượu nhièu sách cũng nhiều, nàng xem cũng cực nhanh, nhưng thưtịch cũng rất nhiều, nàng trong lúc nhất thòi cũng khó có thể đọc hết được.

Ngoại trà Bùi Minh Thúv. Trường Tôn Thuận Đức ra. Vũ Văn Chi cũng ờ trong thạch thất. Nàng ngồi ỡ trẽn xe lăn. cúi đẩu xuống, thoạt nhìn như là ngủ say. bên ngưỡi nàng ánh lửa hừng hực. ánh lửa chiếu lên trên khuôn mặt bị đao chém của Vũ Văn Chi. có sự đáng ghê tởm dữ tợn nói không nên lời.

Ba người này thân ờ một phòng, tuy bình an vô sụ, nhưng ngoại trà ba người này. cả gian thạch thất to lớn. cùng không còn người nào khác nữa. Ba người trầm mặc giống như không nói gi, mang đến cho thạch thất sự thê lương lạnh lùng.

Bình luận