Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 821: Không phải thân huynh đệ (2)


Bùi Tịch cẳn thận nói: "Lào thẩn muốn khuyên hắn vài càu. không ngờ ngược lại hiểu được tâm tư của hắn'".

Lý Uyên nói: "Bùi Phó Xạ, ngươi quan tâm đối với trẫm. trẫm thật đời này cũng không quên. Thật ra... Nguyên Cát khôngphải Đậu Hậu sinh ra".

Bùi Tịch lắp bắp kinh hài, "Cái này... cái này..Hắn không biết nói như thế nào mới tốt, hắn mặc dù được Lý Uyên coi trọng, cũng biết loại chuyện bí ẩn này, rất dễ dẫn đến họa sát thân, biết nhiều tuyệt không phải chuyện may mắn. Nhưng lại không dám binh phẩm, chi có thể kinh hài, Lý Uyên tròng thắv vẻ mặt của hắn, cười khổ nói: "Nhưng nó vẫn là con của ta".

Bùi Tịch có chút hổ đồ,

"Năm đó Đậu Hậu gả cho ta. thật ra ta xem như trèo cao" Lý Uyên than thờ nói: "Nàng vốn là người tâm cao khí ngạo, sau khi gã cho tạ bị không ít khổ, ta đối với nàng... một mực đều rất tòn kính".

Bùi Tịch thờ dài. hiểu 1'ẳng tòn kính cùng yêu khác nhau. Có đòi khi. cho dù Đế vương, cũng không thể thoải mái mà đi yêu, Dương Quảng là ví dụ tốt nhất. Đối với nồi khồ của Lý Uyên, Bùi Tịch cũng hiểu rõ, Lý Uyên kính Đặu thị. nhưng không phái là yêu.

Cũng chi có ờ trước mặt tri kỷ như Bùi Tịch. Lý Uyên mới có thể thổ lộ tâm sự như thế.

Bùi Tịch đương nhiên hiểu rõ chuyện cũ, cũng biết Lý Uyẻn nói không giả. Phải biết 1'ẳng Đậu hậu vốn là con của Bắc Chu Đại tướng Đậu Nghị cùng tỷ tỷ Chu Vù đế Tương Dương trường công chúa, tài mạo song toàn. Năm đó khi Đậu hậu còn nhỏ. có thể ở trước mặt Chu Vũ đế hiển kế nói "Bốn bề đã tình, Đột Quyết còn mạnh, lắy lâu dài mà trển an. suy nghĩ cho thương sinh. Nhưng để Đột Quyết hồ trợ. thi Giang Nam. Quan Đông không thể đé lại hậu hoạn!" Với hùng tài vĩ lược cùa Chu Vũ đế. đối với Đậu thị tuổi còn nhỏ vẫn phải nghiêm chinh mà trả lời. thậm chí bời vì đề nghị của Đậu thị mà cải biến thái độ của mình đối với hoàng hậu Đột Quyết kia. có thể thấy được nàng này tài tinh vô song, về sau Dương Kiên soán ngôi Bắc Chu, Đậu hậu từng âm thầm khóc lớn nói. "Hận ta không là nam. thì có thể cứu khòi cơn hoạn nạn!' Cô gái này cương liệt có thể thấy được, về sau Dương Kiên xưng đế. mặc dù đổi với Vũ Văn gia cay nghiệt, nhưng đối với Đậu thị quả thực không tệ, mà khi đó Lý Uyên chi là một Thiên ngưu bị thân, cùng Sài Thiệu chức quan như nhau, cùng Thái tử đọc sách mà thôi. Lý Uyên khi đó vô luận thân phận hay địa vị. đều so với Đậu thị kém cực xa. Đậu Nghị vì cẩu hiền phu cho nữ nhi, phi thường cần thận, chọn dùng cách luận võ chọn rể. Hắn tại hai bên ván cửa vẽ hai con khổng tước, để cho người cầu thân ngoài trăm bước ngoại giương cung, hai mùi tên bắn ra, nếu có thể tráng mắt khổng tước, thi chính là con rể của Đậu Nghị hắn. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

Cái loại phương thức chọn rể 'này có thể tính là mới lạ. lúc ấy chấn động một thời.

Vi nhập tuyển, trong kinh thành không biết bao nhiêu công tử tiến đến tranh cừ, nhưng ván cửa bị bắn như con nhím vậy, cho dù hai bẽn tường cao cùng thiếu chút nữa bị bắn đổ. lại không người nào có thể phù hợp yêu cầu của Đậu Nghị. Lý Uyên thân phận thấp nhất, xếp hàng đền cuối cùng, đền khi hoàng hòn mặt trời lặn. lúc này mới có cơ hội. Lý Uyên mặc dù chán nản, dù sao coi như mòn phiệt đệ tử. phù hợp yêu cầu của Đậu Nghị. Lý Uyên tuy là tướng mạo lão thành, nhưng còng phu cũng lão thành, ở trong môn phiệt đệ tử cười ngựa xem hoa, làng phi ngày tháng, thi cũng đã văn võ song toàn. Bắt lấv cơ hội, hai mũi tên bắn ra, đều ngay giữa mắt khổng tước, khiến cho người bên ngoài đều cảm khái lào tiểu tử đó vận khí vô cùng tốt. Đậu Nghị lời hứa đáng giá nghin vàng, mặc dù xem Lý Uyên thân phận thấp kém, cũng không ghét bỏ. lập tức đem nữ nhi gả cho Lý Uyên.

Từ nay về sau. Lý Uyên mới xem như chuyển vận. Dương Kiên nghĩ tới tình cũ, hon nữa Độc Cô hoàng hậu đổi với Đậu thị có chút khen ngợi. Lý Uyên bẳng vào quan hệ với Đậu hậu. quả thực qua một đoạn thòi gian thư thái. Quan chức từng năm thăng lên. cũng tìm về tòn nghiêm của nam nhân. Đến thòi Dương Quảng, tuy bị Dương Quảng mọi cách trào phúng, nhưng đã từ địa vị Thiên ngưu bị thân đi theo làm bài cho Thái tử đã biến thành Vệ úy Thiếu khanh vì Hoàng đế cằm cờ. Đậu hậu ánh mắt có phẩn chuẳn. xem Dương Quảng cũng xem cực chuẳiL cho dù sau khi chết cũng an bài thòa đáng, nàng biết Dương Quảng trọng mặt mũi. khuyẻn LÝ Uyên dâng lương mà trong tay cho Dương Quảng, để cho Dương Quảng vui vẻ, Lý Uyên lúc này mới có thể bảo vệ quan chức. Có thể nói Lý Uyên có thể có hôm nay. Đậu hậu công lao thực không thể bỏ qua!

Cũng là bỡi vi như vậy, Lý Uyên mới kính trọng Đặu hậu. Nhưng kính trọng là một chuyện, yêu hay không yêu lại là chuyện khác.

Lý Uyên khi nghĩ tới đâv. thờ dài nói: "Đậu hậu tính cách cương liệt, lại gả cho cho ta. ta đối với nàng rất là cảm kích. Mặc dù bình thường cùng ngươi uống rượu mua vui, bát quá chi là vui chơi qua đường, khi nàng còn. ta cũng... không dám nạp thiếp. Kiến Thành, Thế Dán đều là nàng sinh ra, nhưng Nguyên Cát lại là do ta nhất thời say rượu, cùng nô tỳ sinh con".

Bùi Tịch chi có đồng tinh, hiểu rõ Lý Uyên buồn khồ nói: "Cái này thật ra... cũng coi như không cói gi" Nhưng trong lòng lại có nghi hoặc, vì sao Lý Uyên cũng không nói gì tới Lv Huyền Bá? Với tính tinh cương liệt của Đặu hậu. làm sao sẽ dễ dàng tha thứ chuyện này phát sinh?

Lý Uyên nói: "Phụ nữ dù sao cũng là phụ nữ. vô luận cường sát như thế nào, đổi với loại chuyện này cũng xem không mở. Năm đó Đậu hậu cũng có mang thai, ta nhắt thời tịch mịch khó nhịn, cùng với tỳ nữ Như Ý kia... Không ngờ nàng đối với ta có tình, có hài tử. còn che giấu xuống, về sau ta biết được, kinh hài lạnh minh, nhưng thấv được Như Ý đáng thương, lại nghĩ tới dù sao cùng là cốt nhục của ta. muốn sinh ra, cực lực giấu diếm. Không ngờ Đậu hậu vẫn biết được chuyện này, tìm được Như Ý, dưới sự tức giận lại làm cốt nhục Như Ý sinh non. Như Ý sinh non. đã sinh ra Nguyên Cát. Đậu hậu tuy tức giận nhưng sau khi tinh lại chuyện đầu tiên chính là sai người đem Như Ý bị đánh đến hấp hối. cùng Nguyên Cát ném ra ngoài. Ta khi biết được chuyện này..."Lý Uyên nói đến đây. cười khồ một tiếng, "Bùi Phó Xạ, ta xem ngươi là sinh tử huynh đệ. cũng biểt ngươi đối với ta trung thành, cũng không sợ nói ra điểu này. Năm đó ta ờ trước giường Đậu hậu quỳ một đèm, chi nói đứa nhỏ vô tội. cầu nàng tha cho Nguyên Cát. Nàng gặp ta đau khồ cẩu khẩn, lúc này mới mềm lòng, tha cho Nguyên Cát một mạng. Nhưng Như Ý không được tha thứ. rốt cục bởi vì ta mà chết. Đậu hậu rất có biện pháp, đối ngoại lại xưng lúc trước ném đi Nguyên Cát là ngại hắn xấu. nhặt về lại là không đành lòng lòng, thế là Nguyên Cát đã biến thành con của Đậu hậu. việc này sau đó phai nhạt xuống. Đậu hậu đối với chuyện của ta tuy là tức giận, nhưng về sau bởi vì một nguyên do. lúc này mới xem Nguyên Cát như con mình. Nguyên Cát một mực nói Thế Dán không rò lai lịch, thật ra Thế Dán không có vấn đề. mà là bản thân Nguyên Cát mới có vấn để. Chuyện này. ta vẫn không cách nào mỡ miệng nói với nó. nhưng nói hay không cùng không có gì khác nhau".

Bùi Tịch á khẩu không trả lời được, không ngờ việc năm đó lại có nhiều khúc chiết như

vậy.

Lý Uyên lại nói: "Bùi Phó Xạ, ta đối với Như Ý cảm thấv có lỗi, nàng trước khi chết nói không oán ta..." Nói đến đây. Lý Uyên mắt lào rưng rưng. "Nàng bời vì ta mà chết, sau khi nhin thấy ta. còn an ủi ta, nói không oán ta. ta có thể nào thờ ơ? Nàng trước khi chết chi cầu ta một việc, để cho ta chiểu cố Nguyên Cát. ta có thể nào không đáp ứng? Ta một mực nghĩ tới chuyện cũ. đổi với Nguyên Cát khó tránh khòi tựu cưng chiều chút ít".

Thỡ dài. Lý Uyên nói: '"Bùi Phó Xạ. ta hôm nay cùng ngươi nói những cái này. chi là muốn ngươi giúp ta trỏng coi Nguyên Cát. chớ để cho nó lại gâv chuyện, chờ sau khi ta an tâm bình định thiên hạ, rồi mới tính đền nó. Ta hiểu 1'ẳng... ngươi là người kín miệng, cho nên mới nói với ngươi. Những chuyện này, ta cho dù đối với Kiến Thành cũng không có nói".

Bùi Tịch quỳ xuống thi lễ nói: "Lào thẩn được Thánh Thượng phó thác, biết nén làm như thế nào".

Lý Uyên nâng Bùi Tịch dậy. thở dài nói: "Ta nhẫn nhịn tâm sự nhiều năm, hỏm nay nói ra, cuối cùng thấy thoải inái" Thấy Bùi Tịch muốn nói lại thôi, liền hòi: "Bùi Phó Xạ. ngươi có việc gì khó hiểu sao?"

Bùi Tịch cẩn thận nói: "Nguyên Cát thân phận lào thần đã rò ràng, nhưng... Huyền Bá. lào thần cảm thấy Thánh Thượng đợi hắn rất là quái dị. Lào thẩn không phải nhiều chuyện, mà là cảm thấy họa từ trong nhà. tác hại chi sợ vô cùng".

Lý Uyên sắc mặt đã trầm xuống, âm lành như mâv đen.

Bùi Tịch thấy thế. cuống quít nói: "Lào thẩn nói lờ lời. xin Thánh Thượng thứtội".

Lý Uyên hừ lạnh một tiếng, "Bùi Phó Xạ, ta không phải giận ngươi, mà là đối với chuyện năm đó hối hận không thôi".

Bùi Tịch thấv thế, không dám hỏi nhiều. Lý Uyên đưa mắt nhìn mọi nơi. thấy không có người nào. lúc này mới thở dài nói: "Thật ra Huyền Bá..Do dự thật làu. lúc này mới nói: "Bùi Phó Xạ, người trẫm tín nhiệm nhắt chính là/ ngươi, trẫm chuẩn bị cho ngươi làm một chuyện, không biết có được không?"

Bùi Tịch quỳ xuống nói: "Thánh Thượng cớ gì nói ra lời ấy? Chi cằn Thánh Thượng có lệnh, lão thần vượt lửa qua sông, tuyệt không dám chối từ".

Lý Uyên nhìn Bùi Tịch thật lâu, kéo hắn dậy nói: "Chuyện này cần tuyệt đối giữ bí mật. trầm trà ngươi ra, thật đúng là tim không ra người nào có thể phó thác, cùng không muốn nói với người bên ngoài chuyện này".

Lý Uyên giọng điệu ngưng trọng, Bùi Tịch trán đã chảy ra mồ hôi. "Lào thần chi sợ phụ sự phó thác của Thánh Thượng, năm đó tại chiến dịch Thái Nguyẻn. lào thằn quăng mũ cởi giáp, đã sớm hối hận không thôi".

Bình luận