Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 809: Muốn chiến thì chiến! (1)


Thọ Dương thất thù, Du Thứbị chiếm.

Quân Tây Lương sau khi ra Tỉnh Hình Quan, thế như chẻ tre. sau khi tính cả Du Thụ đã liên tiệp hạ bảy huyện của quận Thái Nguyên. Sườn phía đông cùa Thái Nguyên đều đã roi vào trong tay Tiêu Bố Y!

Thiết kỵ tung hoành, đạp phá bảy huyện bốn núi. đạp Sơn Tây thiên hôn địa ám, đất rung núi chuyển, Sơn Tây khói lùa cùng khởi, can qua thua thớt.

Lý Trọng Văn, Vũ Vàn Hâm sau khi biết được tin tức này. lòng nóng như lừa đốt.

Bọn họ hiểu rằng quân Tây Lương phi thường sắc bén. nhưng cũng không nghĩ đến bọn họ hạ thành lại nhanh tói mức như vậy. Thạch Ngải, Thọ Dương còn chưa tính, đù sao cũng không phải là trọng điểm chiến lược, bảo vệ cho Thái Nguyên, chỉ là nơi bảo vệ căn bản, không có khả năng chu đáo. Có lựa chọn buông tha một số địa vực, tập trung địa phương chiến lược thù vững mới là chuyện bọn họ phải làm. Nhưng Du Thứ lại cũng trong một ngày bị phá, điều này làm cho đám người Lý Trọng Văn khó có thể tin!

Tiêu Bố Y binh phong đếnđâu, ờ đó không ai có thể ngăn cản.

Du Thứ là lá chắn phía đông của Thái Nguyên, Lý Uyên bổ nhiệm Vi Nghĩa Tiết trấn thù, thống lĩnh gần vạn tỉnh, binh, thù thành chuẩn bị sung túc, Lý Trọng Văn chỉ cảm thấy, Du Thứ vô luận như thế nào, kiên trì hơn tháng cũng không thành vấn đề. chỉ cằn Du Thứ bảo vệ được, thành Thái Nguyên không có gì phải lo. quân Đột Quyết rắt nhanh sẽ xuôi nam, đến lúc đó Tiêu Bố Y nhất định không thể tốt lành gi.

Nhưng quân Đột Quyết chưa tới, Tiêu Bố Y đã đến.

Tiêu Bố Y đã đến sơm, Tiêu Bố Y vận đụng phá thành nỗ, Tiêu Bố Y không phải phá được Du Thứ, mà là đem thành Du Thứ cứ thế mà phá huỷ. Máy ném đá. phá thành nỏ thay nhau đánh phá, sau khi hủy tường thành Du Thứ, quân Tây Lương cậy vào nhiều người, đem Đường quân đánh tan, cậy vào nhiều người, công phá phòng ngự của đối thủ.

Tướng lành Đường quân Vi Nghĩa Tiết. Dương Mao Tiến chết trân, gần vạn Đường quàn ờ Du Thứ. chạy trốn không đến ngàn người.

Phá Du Thứ. qua Hoàng Xà Lĩnh chính là Thái Nguyên. Biết được Du Thứ bị phá. đám người Lý Trọng Văn đã sớm toàn dân thành binh, trận địa sẵn sàng đón địch.

Lý Trọng Văn cùng Hữu Vệ Tướng quân Vũ Văn Hâm suốt đêm nghiên cứu. thương nghị sách lược chống đỡ đối thù. Lý Trọng Văn vốn là Thái Thường Khanh, bời vì trong trận chiến Hà Đông có công, đã được gia phong làm Thái Cốc công. Vũ Văn Hâm mặc dù bị Lý Nguyên Cát vu cáo, nhưng Lý Uyên dù sao vẫn còn biết đại thạ hiểu rằng muốn thủ giang sơn, còn phải dựa vào những thần tử trung thành này. Lúc này đây sau khi mất Thái Nguyên, cũng không có trách cứ Vũ Văn Hâm. về sau còn phong thèm hắn lảm Ngàn Thanh Quang Lộc Đại Phu, coi trọng có thừa Hai người được Lý Uyên tín nhiệm, nhặn ân tất báo, quyết tâm từ chiến thù thành.

"Thái Cốc công. Thái Nguyên thành không thiếu binh sĩ. tinh binh có hơn năm vạn, cộng thêm đám lính mất chỉ huy, chiêu mộ thêm dân chúng, gom góp nhân số mười vạn không là vấn đề. Nghe nói quân Tây Lương bất quá cũng chỉ là số lượng mười vạn. Thành Thái Nguyên dùng mười vạn người đến thù, chiếm cứ địa thế. lương thảo cũng đù dùng mấy năm. Chính quy chống cự không thành vấn đề" Vũ Văn Hâm phân tích đại cuộc nói.

"Tiêu Bố Y công thành luôn đi ngoải thù đoạn thường quy" Lý Trọng Văn lo lắng nói: "Bảy huyện đông Thái Nguyên. Du Thứ binh lực sung túc, vẫn bị hắn dùng Phá thành nỏ phá huỷ tường thành, sau đó cường công mà phá. Ngẫm lại cũng làm cho người ta phát sầu".

Vũ Vãn Hâm nói: "Thành Thái Nguyên khác với Du Thứ. Thái Nguyên chia làm trong ngoài hai thành. Phá thành nò của hắn có lẽ có thể bị phá huỷ thành ngoài. Nhưng mà muốn đánh tới trước thành trong, cũng tuyệt không phải đễ dàng như thế".

Lý Trọng Vàn trầm ngâm nói: "Ý cùa ngươi là, chúng ta cùng quản Tây Lương chuần bị tại bên ngoải thành trong đi đường tắt mà chiến? Như cậy vào địa th4 đích xác có thể đem Nò xa cách ờ xa bên ngoài".

Vũ Vãn Hâm gật đầu nói: "Chúng ta đích xác phải có loại chuần bị này. Du Thứ bị lấy, vẩn đề lớn nhất là ờ chỗ gặp đối thủ khí thế hung mành, thành binh không đủ. đóng thành không ra, khiến cho đối thù bắt lấy tử huyệt".

Lý Trọng Văn như nghĩ tới điều gì, "Chúng ta đương nhiẻn không thể giẫm lên vết xe đổ, binh lực đã có thừa, không bằng phái hai đội binh mã tại Long Sơn, Mông Sơn hạ trại. Kẻ địch nếu như công thành, quân ta có thể từ hai bên quấy rối phía sau hắn, nếu không thành công, chúng ta cũng có thể thủ vững không ra?" Long Sơn ờ vào tây nam Thái Nguyên, Mông Sơn ờ vào tây bắc Thái Nguyên, hai núi một thành vừa vặn là hình tam giác.

Du Thứ bị chiếm đóng. Thái Nguyên mất đi vách chắn, Lý Trọng Vãn ctLỈ có thể phân doanh chống cự Tiêu Bố Y.

Vũ Văn Hâm nói: "Chiêu này quả thật diệu kỳ. nếu như thế chúng ta mới không giống như Du Thứ. bị người đánh không cách nào hoàn thù. Nếu có thể tìm cách phá hoại Nò xa, xe bắn đá của quân Tây Lương, thủ thành nắm chắc càng lớn".

Lý Trọng Văn cười khổ nói: "Đối với chuyện phân binh, thật ra ta cũng có chút đo dự, không biết kết quả như thế nào. Quân Tây Lương đã phá Du Thứ. trú binh tây Hoàng Xà Lình, nhìn xa Thái Nguyên. Chắc hẳn liên tục phá mấy huyện, cũng muốn nghỉ ngoi hồi phục mấy ngày, mới có thể toàn lực tiến công Thái Ngúyên. Nò xa, máy ném đá đều là lợi khí công thành cùa bọn họ, thế nào mà không dùng tinh binh canh gác? Nhưng mà như ta thấy, hắn sẽ không phá hủy thành Thái Nguyên này".

Vũ Văn Hâm nói: "Thái Cốc công vì sao nghĩ như vậy?"

"Tiêu Bố Y nếu như hạ Tlìậi Nguyên, cũng như Thánh Thượng, cậy vào Thái Nguyên làm bàn đạp tiến công Hà Đông, qua sông đánh Quan Trang, đã như vầy, hắn vẫn cần phải lưu lại noi này làm căn cơ",/

Vũ Vãn Hâm lắc đầu nói: "Ta lại không có cái nhìn như thể, Tiêu Bố Y này quỷ kế đa đoan, hắn chí tại Quán Trung, đã như vầy, đương không từ thủ đoạn. Hắn chi cầu phá thành, đả thông đường đi Hà Đông trước, noi theo phương pháp năm đó Thánh Thượng lấy Quan Trung, có phá hủy Thái Nguyên đối với hắn mà nói, cũng không phải là không thể".

Lý Trọng Văn ngừa mặt lên tròi thờ dài nói: "Nếu như hắn thật tồn suy nghĩ này. CÌLÌ sợ sinh linh đồ thán".

Vũ Văn Hâm lại trước mắt sáng ngời, thấp giọng nói: "Thái Cốc công, nếu như Tiêu Bố

Y thật muốn hủy thành, ta lại có một kế".

Lý Trọng Văn vội hòi, "Không biết Vũ Văn Hâm tướng quàn có diệu sách gì?"

VŨ Văn Hâm nói: "Trước kia Lịch Sơn Phi cấp công Thái Nguyên, Tiêu Bố Y từng giải vây qua Thái Nguyên... danh vọng tại Thái Nguyên rất cao".

Lý Trọng Văn cau mày nói: "Ta xác thực cũng lo lắng điềm ấy. năm đó Tiêu Bố Y ngàn dặm đưa tin, lực chiến Đột Quyết, giải vây Nhạn Môn. Sau lại đại phá Lịch Sơn PhỊ uy chấn Sơn Tây. dàn chúng biên thùy đối với hắn rất có hào cảm. Nếu như dân chúng nghe hắn đồn đãi, khởi sự đào ngũ, chúng ta không thể không phòng".

Vũ Văn Hâm nói: "Nhưng mà trước khác nay khác, Tiêu Bố Y những năm này đều ở Giang Nam, Đông Đô chinh chiến, dân chúng Sơn Tây đa phản quy tâm Thánh Thượng. Dàn chúng vô tri, chi thích tin lời đồn, chúng ta thật ra có thể rải lòi đồn, nói quán Tây Lương binh phát Thái Nguyên, tàn nhẫn thô bạo, đi đến đâu. tàn sát vô số. không chừa một ngọn

Lý Trọng Văn nói: "Cái này... cũng có thể thực hiện".

Vũ Văn Hâm Hâm thấy Lý Trọng Văn đồng ý, áp thắp thanh ảm xuống nói: "Thật ra chiêu này khi Thánh Thượng năm đó khởi sự đã từng dùng qua, chỉ là dùng để kích khởi oán hận của dân chúng đối với người cấu kết Đột Quyết..

"Đừng nói!" Lý Trọng Văn đã nghe ra cái gì, cuống quít nhìn lại mọi nơi, thấy không có người, lúc này mới thở phào một hoi, "Vũ Văn Hâm tướng quân, loại chuyện này. không thể nói lung tung được! "

Vũ Văn Hâm lắc đầu. "Thật ra loại chuyện này. mọi người trong lòng đều biết rõ".

"Không cần nhiều lòi" Lý Trọng Văn kiên quyết nóL

Vũ Văn Hâm thờ dài, "Được rồi, ta chỉ muốn nói, chỉ cần chúng ta tuyên dương Tiêu Bố

Y tàn bạo. dân chúng không biết tình hình thực tế, tất nhiên sẽ cùng chúng ta đồng tâm hiệp lực. Tiêu Bố Y chỉ cẩn một hủy thành ngoài, dân chúng vi bảo vệ gia viên, đương nhiên hiệp trợ chúng ta cùng quân Tây Lương anh dũng tác chiến, đến lúc đó cho dù chúng ta không địch lại Tiêu Bố Y, cũng có thể cho hắn sự thiệt hại nghiêm trọng. Nếu quân Đột Quyết binh đuồi tới... nhất định có thể đem bọn họ đánh về đến Hà Bắc. nói không chừng còn có thể đem bọn họ toàn diệt tại Sơn Tây. không biết Thái Cốc công định như thế nào?"

Lý Trọng Văn do dự thật lâu. "Kế này có thể thực hiện, chi là quàn Đột Quyết rốt cuộc khi nào thi sẽ tới ?"

Vũ Văn Hâm thờ dài nói: "Quân Đột Quyết tạo thảnh nguy hại, sẽ không ít hơn so với quân Tây Lương".

Lý Trọng Vàn hiểu rõ ý tứ cùa Vũ Văn Hâm, lúc trước đánh bại Lưu Vũ Chu. quản Đột Quyết cũng không có ra quá nhiầi khí lực, bọíỊ chúng chi ờ tại Mã Ẩp, Nhạn Môn cướp đốt giết làm cho người cùa Lưu Vũ Chu lòng người bàng hoàng. Dù sao người đi theo Lưu Vũ Chu khởi sự. gia đình phần lớn ờ tại đó. ở nhà gặp nạn, sao có thể không nóng lòng như lừa đốt? Tống Kim Cương đại bại Bách Bích, Lưu Vũ Chu thật ra còn có chút thực lực. nhung vứt bỏ Thái Nguyên trốn về phía bắc. cũng là bời vì đã hai mặt gặp địch, không lòng dạ nào tác chiến.

Lý Trọng Văn từ đó tiếp quản Thái Nguyên, quân Đột Quyết ở sau một trặn chiến kia, lại tự cho là công cao, kết quả tại biên thùy không có đoạt đù, lại tới Thái Nguyên cướp đoạt. Nghĩ tới hoàng đế Đường quân cũng đối với Đột Quyết dâng biểu xưng thầiỊ những người Đột Quyết kia sao có thể đem Lý Trọng Văn để ở trong mắt? Kết quả chính là quân Đột Quyết lướt qua hơn tháng, cường gian giết người cướp của không từ bất cứ việc xấu nào. dân chúng chịu cực khổ không kể xiết, Lý Trọng Văn hoàn toàn không thể tiết chế. đoạn thời gian đó có thể nói là thời gian u ám nhất kể từ khi Lý Trọng Văn lĩnh quân đến nay, Vũ Văn Hâm nhắc lại chuyện xưa, Lý Trọng Văn trong lòng mâu thuần. Hắn hiểu rằng bằng vào thế lực của mình, không thể đánh bại Tiêu Bố Y. Cho nên chờ đợi quàn Đột Quyết tới đánh bại quân Tây Lương, tĩã lại an bình cho Sơn Tây, nhưng lại hiều rằng, quân Đột Quyết đến đây. chỉ sợ làm trầm trọng thêm, càng làm cho quân dân khó chịu.

Đang đo dự. có binh sĩ vội vã chạy đến nói: "Thái Cốc công, sứ giả Đột Quyết cốt Sờ Lộc đến".

Lý Trọng Văn vui buồn lẫn lộn, vui là, cốt Sở Lộc là thủ hạ tàm phúc cùa Hiệt Lợi. hôm nay đã vinh thăng làm Sĩ Cân, năm đó hắn đã từng cùng Hiệt Lợi cùng một chỗ đến Tây Kinh diễu vò dương oai, hầu như là cưỡi lên trên đằu Lý Uyên. Hắn đã đến đây, nói rõ Hiệt Lọi quá nùa muốn xuất binh, còn sầu lo là, cốt Sờ Lộc là kẻ lòng tham không đáy. muốn thỗa màn người này. cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Lý Trọng Vàn đứng dậy ra cùa đón chào, Vũ Vàn Hâm có chút nhíu mày. nhung lại chỉ có thể làm theo.

Trong thành Thái Nguyên, lấy hai người làm quan tước lớn nhất, nếu không nghênh đón, chi sợ Cốt Sờ Lộc sẽ rời đi.

Cốt Sờ Lộc khi tiến đến, bên người đi theo vài tướng lành Đột Quyết, con mắt giống như sinh trưởng ở đinh đầu, trực tiệp nói: "Lý Trọng Văn. thành Thái Nguyên này, cũng không có gió lùa nổi lên bốn phía như ta nghĩ. Nhưng nghe giọng điệu các ngươi truyền tin, cảm thấy một người cho dù lửa thiêu dưới mông, bất quá cũng như thế. Người bên cạnh ngươi mặt bị lừa đá hay sao mà có loại màu sắc như thế?" Mấy tướng lành Đột Quyết bên người đều cười, tràn đầy khinh miệt. Đây là một loại ưu thế từ trong xương cốt, ít nhất nhiều năm trước tới nay. ngoại trừ hơn mười năm ngắn ngùi Khải Dân đương quyền ra. quàn Đột Quyết cho tới hiện tại trong mắt Trang Nguyên là bảo khố, nhăm nhăm cướp đoạt. Bọn họ xem thường nguời Trang Nguyên, bời vi trong mắt bọn họ, người Trung Nguyên chì biết nội loạn, chỉ biết thinh cầu người Đột Quyết trợ giúp đánh thiên hạ, sau khi đánh thiên hạ, còn một mực hướng về phía người Đột Quyết thể hiện ý tốt. Thử hỏi người Trang Nguyên như vậy, làm thế nào mà để cho người Đột Quyết để ở trong mắt?

Vũ Vãn Hâm trong lòng tức giận, thầm nghĩ mình đường đường là một Đại tướng quân, nhưng ờ trong mắt cốt Sở Lộc, lại đến chọ cũng không bằng. Lý Trọng Văn hít vào một hơi, cố gượng ra nụ cười nói: "Sĩ Cân cứ nói đùa. Hắn... thân thể không khỏe, có bệnh trong người".

Cốt Sờ Lộc nhìn quen cái Ịoậi khúm núm này. chẳng muốn so đo. ngáp một cái. chọn vị trí tôn quý nhất ngồi xuống nói: "Ta dẫn theo hai trăm người đến đây".

"Được, ta biết rồi" Lý Trọng Văn kéo thân binh qua, nói nhỗ vài câu, thân binh vội vã rời đi, một lát sau, có mấy người đưa lên một cái rương lớn.

Cốt Sờ Lộc rốt cuộc đã có chút tinh thần, thẳng người lẻn. Mấy tướng lành Đột Quyết bên người càng như chó thấy xương, hai mắt tòa sáng. Nắp hòm mở ra, lộ ra hào quang chói mắt. Lúc này đại đường đang có ánh dương chiếu vào, tạo nên những đạo hào quang nóng bỏng.

Cốt Sờ Lộc cười ha hả nói: "Lý Trọng Văn, những người trong đại đường này, ta xem nguơi vô cùng thuận mắt nhất".

Lý Trọng Văn nói: "Một ít tâm ý, mong Sĩ Cân xin vui lòng nhặn cho". Nhìn thấy cốt Sờ Lộc vẻ mặt thỏa màn, Lý Trọng Văn hòi: "Lại không biết Khả Hàn khi nào thi xuất binh?"

Chươns 583: Muốn chiến thì chiến! (2)

"Quân Tây Lương chưa tới. các ngươi gắp làm gì?" cốt Sờ Lộc quay đầu lại ngắm nhìn, "Lần trước ta mang về mấy nữ bộc dáng điệu không tệ. bọn họ nhìn thấv. đều rất là hám mộ. Lần này đến... cùng muốn để cho ngươi hồ trợ tìm vài người nữa".

Lý Trọng Vãn sắc mặt khẽ biến, thoáng qua như thường, "Cái này.., tất nhiên là có thể" Mấy tướng lãnh bên người cốt Sỡ Lộc cười ha hả. thần sắc có sự khinh miệt cùng tục tĩu nói không nên lời.

Lý Trọng Vãn Cường nhẫn nhịn khuất nhục, thắp giọng nói: "Sĩ Càn. không biết Khả Hãn khi nào thì xuất binh?"

Cốt Sỡ Lộc đứng lên đi tới. vỗ vỗ mạnh lẽn vai Lý Trọng Văn, "Ngươi làm cho chúng ta hài lòng, chúng ta đương nhiên cùng không thể thu không hiếu kính cùa các ngươi. Ngươi vên tâm đi. mười vạn đại quán của Khả Hãn. hôm nay đã đến Thiên Tri bắc Lâu Phiền. Các ngươi hiện tại cần quân Tây Lương nhanh chóng đánh tới. sau đó để cho chúng ta không cho bọn chúng đường lui là được".

Lý Trọng Văn vừa mừng vừa sợ. căn cứ theo tin tức của hắn, quán Đột Quyết một mực vẫn ỡ Định Tương, tại sao lại đột nhiên xuôi nam đẳv mạnh mấy trăm dặm đến bắc Lâu Phiền?

Thấy Lý Trọng Văn nghi hoặc, cốt Sỡ Lộc cười to nói: "Trung nguyên các người có câu gọi là binh quý thần tốc? Khả Hãn xuất binh, sao các ngươi có thể nghĩ đến? Nhanh chuẩn bị nữ nhân đi!"

Cốt Sỡ Lộc tại thành Thái Nguyên chờ ba ngày. Tiêu Bổ Y lại không có binh đến dưới thành!

Lý Trọng Vãn nghĩ mài mà không rõ. quán dân Thái Nguyẻn nghĩ mài mà không rõ. cốt Sỡ Lộc lại cảm giác mình uy phong lẫm lẫm. Tiêu Bố Y biết minh đến Thái Nguyên, lại không dám tới cõng, không khòi càng xem thường Lý Trọng Văn hơn chút nữa. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Sau khi đợi ba ngày, cốt Sờ Lộc dẫn theo hai trăm quán Đột Quyết cùng vàng, phụ nữ sung túc ròi khỏi thành Thái Nguyên, nói nếu Tiêu BÓ Y đã không xuất binh, vậy hắn sẽ xin Khả Hãn xuất binh.

Lý Trọng Văn mềm giọng thương lượng, xin cốt Sờ Lộc nói thêm nhiều lời có ích. cốt Sỡ Lộc cười to ra khòi thành, một đường về hướng bắc. Chờ đi thêm hơn mười dặm, lại ghim ngựa phán phó mấy tướng dẫn quân Đột Quyết quay lại trước, bản thân lại dẫn theo một tướng, hơn mưỡi quán Đột Quyểt chuyển hướng đi về phía đông.

Mặt đòng là địa vực quân Tây Lương, đòng nam chính là Hoàng Xà Lĩnh, hành động này của hắn nếu để cho Lý T 1'ọng Văn nhìn thấy, quá nửa là nghĩ mãi mà không rõ.

Cốt Sờ Lộc cử động lằn này chẳng những làm cho Lý Trọng Văn không biết gì, cho dù tướng đi theo cùng sờ không tới V nghĩ. "Sĩ Cân. chúng ta đi về phía đông để làm cái gi?"

■"Đều nói Tâv Lương vương uy chấn thiên hạ, ta lại muốn gặp. Đặc Lặc Nhiệt Khắc, ngươi không phải cũng một mực muốn gặp hắn sao?" cốt Sỡ Lộc nói.

Tướng này oán hận nói: "Ta hận không thể đem hắn rát gàn lột da! Nhưng chúng ta đi như vậy, chẳng phải là muốn chịu chết sao?" Tướng này tuy là cuồng vọng, nhưng thành lặp tại thiên quán vạn mà làm cơ sở, hiểu 1'ẳng chi những người này. chi sợ không đủ để cho quân Tây Lương giắt răng.

"Đặc Lặc Nhiệt Hàn chết ở trong tay hắn, cũng trách không được ngươi òm hận, nhưng lằn này chúng ta lại muốn làm sứ giả" cốt Sỡ Lộc nói. Thi ra Đặc Lặc Nhiệt Khắc là huynh đệ của Đặc Lặc Nhiệt Hàn. mà Đặc Lặc Nhiệt Hàn ban đầu ỡ Hà Bắc chết ỡ dưới thiết kỵ của Tiêu Bố Y. lúc này đây Đặc Lặc Nhiệt Khắc đổi với Tiêu Bố Y phẫn hận không thôi.

"Sứ giả? Sứ giả gi?" Đặc Lặc Nhiệt Khắc kinh ngạc nói.

Cốt Sỡ Lộc cười nói: "Ngươi nghĩ 1'ẳng chúng ta quả thực muốn giúp Lý Đường sao?"

Đặc Lặc Nhiệt Khắc biến sắc nói: "Chẳng lẽ chúng ta muốn giúp Đông Đô?"

Cốt Sờ Lộc thờ dài nói: "Khả Hãn đối địch không đau đầu, nhưng lại đau đầu bời vì tướng lãnh chúng ta suy nghĩ quá mức đơn giản".

Đặc Lặc Nhiệt Khắc hiểu rõ cốt Sỡ Lộc là trào phúng mình, sắc mặt đò lẻn. rụt rè nói: "Sĩ Cân. ta rẩt nhiều thứ không hiểu, nhưng thù của đại ca. không thể không báo".

Cốt Sỡ LỘC nói: "Người Trang Nguyên không phải thường nói cái gì quán tử báo thù. mười năm không muộn. Thù phải báo. nhưng cũng không nóng lòng nhắt thời. Khả Hãn hiện tại mặc dù trợ giúp Lý Đường, thể nhưng cũng không hv vọng Lý Uyên nhất thống thiên hạ. Kết quả tốt nhất đương nhiên là. khiến cho Tâv Kinh cùng Đông Đô liều mạng, đều thương vong. Sau đó TrungNguyên thực lực giảm lớn..

■"Khi đó chúng ta có thể tiến vào chiếm giữ Trung Nguyên, nhắt thống thiên hạ?" Đặc Lặc Nhiệt Khắc hưng phấn nói.

Cốt Sỡ LỘC cười ha hả nói: "Đặc Lặc, ngươi còn không tính quá ngốc. Đương nhiên kết quả tốt nhất chính là làm cho bọn họ liều đến lưỡng bại càu thương, có thể để cho Khả Hãn lắv được thiên hạ. tối thiểu cũng phải làm cho bọn họ nguyên khí đại thương, đền lúc đó chúng ta muốn tiền tài của bọn họ. chẳng phải là dễ như trờ bàn tay sao?"

"Còn thù này?" Đặc Lặc Nhiệt Khắc nhớ mài không quên nói.

Cốt Sỡ LỘC sắc mặt cau lại. trầm giọng nói: "Đặc Lặc, nho không nhin sẽ loan mưu lớn! Thù này cẩn gì nóng lòng đi báo. nghĩ tới mỗi ngày tra tấn bọn họ chẳng phải càng thú vị sao?"

Đặc Lặc Nhiệt Khắc tuy là bất măn, nhưng cũng không dám không tuãn theo ý tứ của Cốt Sờ Lộc, nhin thấy Hoàng Xà Lĩnh, trên núi ẩn có tinh kỳ phiêu động, hiểu rẳng đã đến địa bàn quân Tây Lương, trong lòng lo sợ nói: "Chúng ta nếu nhưđi. bọn họ giết chúng ta thì làm sao bây giờ?"

Cốt Sờ LỘC cười khinh miệt nói: "Thứ nhất, ta là sứ giả. hai nước giao binh, không chém sứ giả. đâv là quy củ từ xưa. Những người Trang Nguyẻn này tuy là không được, nhưng quy củ này vẫn phải giữ. Thứ hai. ta đại biểu Khả Hãn cùng bọn họ đàm phán, là cho bọn họ cơ hội. bọn họ cầu còn không được, tại sao lại giết chúng ta? Ngược lại, bọn họ cầu chúng ta còn không được. Nghĩ tới vị hoàng đế Lý Đường kia đổi với ta còn cung kính, một Tãv

Lương vương thì có là cái gi?"

Sau khi nói xong, cốt Sờ Lộc cười ha hả, Đặc Lặc Nhiệt Khắc tưởng tượng, đích xác cũng như thế, không khòi buông lòng tâm sự.

Hai người dẫn theo hơn mười người giục ngựa tới gằn Hoàng Xà Lĩnh, chi thấv được quán Tâv Lương doanh dựa vào núi mà hạ trại, khí thế hoành tráng, cũng không khỏi âm thẩm kinh hài.

Không đợi tới phụ cặn. sớm đã có một đội kỵ binh nghênh tới, tướng cầm đầu đúng là Lý Văn Tương, quát lớn: "Muốn làm cái gì?" Đội kỵ binh đến chỗ này thật nhanh, trong khi Lý Văn Tương hỏi thì đã đem mười quân Đột Quyá này bao vây lại, lạnh, lùng nhìn qua.

Cốt Sờ Lộc dù sao cùng gặp qua nhiều trường hợp lớn. cùng không sợ hài. trầm giọng nói: "Ta gọi là cốt Sỡ Lộc. Sĩ Cân Đột Quyết, phụng lênh Khả Hãn tiến đền tìm Tây Lương vương đàm phán".

Lv Văn Tương liếc nhìn cao thấp dò xét cốt Sờ Lộc, lạnh lùng nói: "Chờ một chút". Hắn giục ngựa quay lại, binh sĩ còn lại nhìn chẳm chẳm, sắc mặt bất thiện, cốt Sỡ Lộc tại Lý Đường hô phong hoán vù, nhìn quen sắc mặt nịnh nọt. đột nhiên nhìn thấv loại tiếp đài này, rất không thích ứng. Lý Văn Tương sau khi vào đại doanh, thật lâu mới đi ra, trong lúc đó Cốt Sở Lộc tuy cuồng ngạo, nhưng thực sự không dám giương oai. đơn giãn là hắn phát hiện ra mình đã rơi vào vòng vây của đối thủ. đội ky binh này chừng trăm người, mồi người thoạt nhìn long tinh hổ mãnh, không dể đổi phó.

Đen khi toàn thán rét run, mông nóng lẻn. Lv Vãn Tương lúc này mới ra khòi doanh, lạnh lùng nói: "Đi theo ta". Các kỵ binh áp đám người cốt Sở Lộc vào Tày Lương đại doanh, đi theo đường ky binh hành quán mà trực tiếp đi vào.

Cốt Sờ LỘC hai mắt loạn chuyển, nhân cơ hội quan sát quán doanh Tâv Lương. Hắn mặc dù học qua phương pháp hạ doanh, nhưng cái này chi là vận dụng ở tại thảo nguyên, so với ỡ đâv mà nói. thì chi như là một đứa trẻ ngây thơ. Nhưng để cho hắn kinh tâm nhất không phải quân Tâv Lương đội hình cường thịnh, mà là hắn một đường đi tới, nghe được tiếng gió. tiếng nước, tiếng ngựa hí, lại nghe không thấv tiếng nói chuyện của binh sĩ.

Cả đại doanh chen chúc hơn vạn binh sĩ. nhưng lại vẻn lặng giống như chết chóc vậy.

Trầm mặc khôngnói gì. vẻn lặng kinh thiên!

Cốt Sỡ LỘC rốt cuộc thu thập lòng khinh thú không thể không nóỊ những Nam man này quả nhiên có điểm môn đạo. Lý Văn Tương sau khi tiến doanh trại hơn trăm bước, liền đem đám người cốt Sở Lộc giao cho một tướng lĩnh khác dẫn đường. Người nọ bước chân trầm ngưng, hai mắt như điện, đúng là đệ nhắt thân vệ dưới táy Tiêu Bố Y. Trương Tế.

Trương Tế liếc nhìn cao thấp đánh giá cốt Sờ Lộc, cốt Sờ Lộc không biết tại sao. lại cảm giác như mình là súc vật đợi làm thịt, âm thầm kinh hài.

Gật gật đầu. Trương Tế trầm giọng nói: "Hai người các ngươi tới. những người khác lưu lại". Hắn chi là cốt Sờ Lộc cùng Đặc Lặc Nhiệt Khắc, giọng điệu không cho phản đối. cốt Sỡ Lộc cười nói: "Chúng ta ngàn dặm xa xôi đền đày. bọn họ cũng muốn gặp Tây Lương vương".

Trương Tế lạnh lùng nói: "Tâv Lương vương không gặp! Ngươi nếu như lắm điều, cùng bọn họ lăn ra là được!"

Cốt Sờ LỘC phổi thiếu chút nữa là tức muốn nổ tung. Đặc Lặc Nhiệt Khắc mới định tiến lẻn đánh, tính tình hung dà xuất hiện, hắn nào đàu quản được quá nhiều. Nhìn quen người Trung Nguyên cung kính, những người này lạnh lùng như vậy, hắn thế nào mà không nồi khùng lẻn cho được? Thấy Trương Tế đối mặt với Đặc Lặc Nhiệt Khắc phẫn nộ, ngay cả sợi tóc cũng không động một cây. cốt Sỡ Lộc giữ chặt Đặc Lặc Nhiệt Khắc lại. cười nói: "Đã đến đảv. luôn muốn gặp, các ngươi ở tại đây đợi là được". Hắn hiểu rẳng nơi này là địa bàn của Tiêu Bố Y, có thèm mười thủ hạ cùng không làm nên chuyện gì. đơn giản hào phóng một ít. Trương Tế dẵn đường, dẵn hai người tới trước đại doanh, xốc mành trướng lên, đi vào trong trước, thi lễ nói: "Khởi bẩm Tây Lương vương, thuộc hạ đã đưa sứ giả Đột Quyết tới".

Cốt Sờ Lộc rốt cuộc gặp được Tiêu Bố Y, hắn quả thực chưa bao giờ thấy qua Tiêu Bố Y, cùng rắt tò mò Tây Lương vương trong truyền thuyết kia rốt cuộc bộ dáng là gì.

Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu B ố Y, hắn đã biết, người này nhất định là Tãv Lương vương.

Nếu không phải Tây Lương vương uy chấn thiên hạ. lại có ai có khí thế bễ nghễ thiên hạ giống như vậy? Nhung Tây Lương vương này, so với trong tường tượng của hắn còn muốn trẻ tuổi hơn nhiều, cũng cơ trí hơn xa so với trong tưỡng tượng của hắn.

Hai hàng chán mày của hắn dày đặc giống như song đao. một đôi mắt thâm thúy giống như muốn xuyên thủng tám tư của người khác.

Thấy Cốt Sỡ LỘC tiến đến. Tiêu Bố Y khóe miệng mang theo nụ cười như có như không, thản nhiên nói:"Hiệt Lợi muốn nói cái gi?"

Cốt Sờ LỘC nghe hắn ngay cả Khả Hãn cũng không xưng hò một càu. dù là tâm cơ thâm trầm, cũng nhịn không được tức giận dâng lên. "Tâv Lương vương. Khả Hãn trước mắt đã tụ tập ba mươi vạn đại binh tại Định Tương..Hắn muốn nói lại thòi, nhìn chẳm chẳm vào vẻ mặt của Tiêu Bổ Y. Tiêu Bố Y không sợ không lo. mim cười nói: ""Hắn xuôi nam Trung Nguyên, cùng với ta săn bắn sao?"

Cốt Sờ Lộc hít sâu một hơi. thử nói: "Khả Hãn muốn nói, người đã có thể trợ giúp Lý Đường, đương nhiên cũng có thể trợ giúp ngươi! Không có ai chống đỡ được ba mươi vạn đại quán Đột Quyết, Tâv Lương vương, ngươi nói có đúng hay không?"

Tiêu Bố Y nở nụ cười, cười cực kỳ mia mai. trong mia mai trong mang theo sụ cao ngạo, "Ngươi sai rồi!"

Ngươi sai rồi! Ba chữ kia tuy nhẹ. lại ấm ấm vang ở bên tai cốt Sỡ Lộc.

Tiêu Bố Y không nhìn qua cổt Sỡ Lộc. lại chi nhìn năm ngón tay phải của minh, hắn chậm rãi nắm tay lại. nắm thành nắm tay có lực. từng chữ nói ra:"Mệnh ta là do ta, không do trời! Mệnh ta trời xanh cũng không thể làm chủ, huống chi chi là một Hiệt Lợi? Ta hòm nay gặp ngươi, khôngphải cùng với ngươi đàm phán, mà là nói cho ngươi biết, năm đó khi ta còn là một tướng quân, có thể ngăn trở bốn mươi vạn đại quân của Thủv Tất. hôm nay ta là Tảv Lương vương uy chấn thiên hạ. chi là ba mươi vạn quân Đột Quyết, trong mắt ta thi có là gì? Trờ về nói cho Hiệt Lợi. muốn chiến thi chiến, không cằn nhièu lời!"

Bình luận