Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 793: Định Quân thương (1)


Lý Tĩnh là danh tướng, không đánh trận chiến mà không nắm chắc.

Lý Tĩnh là cao thù, lại rất ít người nhìn thấy hắn ra tay.

Nhưng hắn từ cùa sảnh lóe lên xuất hiện, đã đến sau lưng Đổng Cảnh Trân, cánh tay chẩn động, trường thương đã đến trước ngực thích khách Lý Đường. Mặc dù không biết thích khách là ai, nhưng ai cũng đều biết người nọ là Lý Đường điều khiển. Trước mắt chi có Lý Đường, mới có thể nhắm vào Tương Dương.

Cao thù chân chính, cũng không cần ba ngày đánh một trận để chứng minh vù lực cùa mình, trước mắt hắn vừa ra tay, ai cũng nhìn ra, thích khách Lý Đường không ai bì nổi đã chống đờ không được.

Thích khách liên tục lùi lại, nhung cuối cùng vẫn tránh không khỏi ngực mũi thương nhọn trước ngực. Hắn thậm chí không thể né, bời vi cơ bản là không có thời gian để né.

Lý Tĩnh tiến lên, nhưng trường thương vẫn chưa thể đem đối thủ đâm xuyên qua. nhung hắn không cần biến chiêu, ai cũng đã nhìn ra, chỉ cần Lý Tình đem đối thù bức tới dưới tường cao, vậy có thể một thương đem đối thủ đóng đinh lẽn trên tường.

Thích khách đã hãm tuyệt lộ, mọi người ngừng hô hấp lại, tựa như một thương không đâm xuống, bọn họ cũng thờ không ra được. Hàn quang trên mũi thương, đã chiếu ra sự hoảng sợ trong mắt thích khách Lý Đường. Mũi thương sắc bén, tựa như không đoạt mệnh thì không lùi.

Trong khi sinh từ một đường, ánh đao bay lên!

Ánh đao như ngân hà đổ xuống, ánh cầu vồng bắt mắt.

Một đao kia mang theo kiêu ngạo, mang theo quỷ dị. mang theo lạnh lùng kinh hồn, một đao chém về phía Lý Tĩnh mới đi ngang qua, đang đuồi theo sát thù.

Người xuất đao đúng là Trịnh Văn Tú! Hắn ra tay lấy đao mà thích khách mang theo. Vung tay lên chém về phía Lý Tĩnh. Tự nhiên không một kẽ hở!

Đao sau khi chém ra, tất cả mọi người vẫn khó có thể tin. Trịnh Văn Tú bị trói chặt, sao có thể rảnh mà ra tay. Trịnh Văn Tú tại sao lại có võ công cao tuyệt như thế. Trịnh Văn Tú sao có thể sừ ra loại đao phép kiêu ngạo, thiên hạ khó gặp này?

Trịnh Văn Tú không phải Trịnh Văn Tú!

Trong phút chốc tất cả mọi người đằu xuất hiện ý niệm cổ quái này trong đằu. Trịnh Văn Tú khi bị trói, hết sức hèn mọn, hào khí mất sạch, khi phản bác thi khàn cả giọng, nhung khi xuất đao lại hoàn toàn thay đổi là một người khác!

Một đao kia xảo trá cổ quáị, thời cơ cực tuyệt. Lý Tình tuy là cao thù. thoạt nhìn cũng tuyệt không thể tránh thoát một đaọ trí mạng này. Một đao kia vốn chính là vì Lý Tình mà chuần bị. không thấy máu không vẻ!

Mọi người trên mặt biến sắc. miệng mờ cực lớn, lại nửa phần thanh ảm cũng không cách nào phát ra. Một đao kia chém ra, giống như chém lên trên cổ của bọn họ vậy.

Trong tích tắc, Lý Tình từ thợ săn chuyền biến thành con mồi, nguy hiểm đến tột đinh. Tất cả mọi người đều cho rằng, hắn đã tuyệt đối không thể thể né tránh một đao cực tuyệt này!

Lý Tình vẫn xuất thương, Hỗn thiết thương rời khỏi tay. một khắc này thiết thưcmg tốc độ đột nhiên nhanh hơn mấy lần, như sấm vang chợp giật. Thích khách đã thay đổi sắc mặt, thân hình hắn xoáy lên, lại song song huyễn ra ba bóng người, ý đồ muốn lẫn lộn ánh mắt của Lý Tĩnh. Nhưng chiêu này đã muộn, thiết thương khi bóng dáng đang biến ào thi đã đánh vào lồng ngực của cao thủ Lý Đường, người nọ kêu rên một tiếng, ba ảnh hợp nhất, ngực phun ra một vòi máu. Trường thương mang máu mang gió, dư thế không suy, đã từ lồng ngực người nọ xuyên qua, cắm lên trên tường cao ờ đối diện.

Thiết thương khi rời tay, Lý Tĩnh đã như bay nhảy ngược, ra ngoài

Hắn đuồi giống như gió táp, lùi giống như yến bay, vô luặn là người hay binh khí. đều tự nhiên mà thành. Động tác của hắn đơn giản sáng tò, không có nừa phần gượng ép, lại không làng phí nùa phần khí lực. hắn phảng phắt như đang chờ một đao kia, né một đao kia.

Trường đao qua đi, chém xuống chỉ là một góc áo, lất phất roi xuống.

Trịnh Vãn Tú không xuất đao nữa, Lý Tĩnh cũng không lui về phía sau nữa, góc áo còn chưa roi, một tiếng phập vang lên. Hỗn thiết thương lúc này mới đóng đinh lên trên tường cao, đầu thương chui ngập vào, thân thương ông ông rang động, giống như trái tim của tất cả mọi người có mặt ờ đây, kịch liệt khó binh.

Thế cuộc thay đổi thất thường, nhung cục diện đã định. Tất cả ánh mắt mọi người đều hướng lên trên người của hai người, nghi hoặc lớn hơn sáng tỏ.

Thích khách là ai?

Đậu Dật sao có thể có phòng bị?

Lý Tĩnh tại sao lại đến?

Trinh Văn Tú trước mắt này là ai?

Lý Tĩnh đánh chết thích khách, lại mất thiết thương, bị chém một góc áo, vẻ mặt vẫn như sắt thệp, giống nhau ngày thường. Trịnh Văn Tú cầm trong tay đơn đao. chậm rãi đứng thẳng lưng lên, tựa như có gánh nặng ngàn cân.

"Hay cho một chiêu Định Quân thương!" Trịnh Văn Tú rốt cuộc mờ miệng, thay đổi thanh âm khàn khàn vừa rồi. Đổng Cảnh Trân giờ mới hiểu được. Trịnh Văn Tú tuyệt không phải Trịnh Văn Tú, người này tận lực giả bộ như xúc động tuyệt vọng, giảm thấp thanh âm xuống, chỉ là muốn che dấù khẩu âm. Hắn và Trương Tú đã dừng tay, Trương Tú sắc mặt âm tình bất định, Đổng Cảnh Trân kinh ngạc không thôi. Hai người cũng biết, trước mắt quyết định thắng bại tuyệt không phải do mình, mà là Lý Tĩnh cùng Trịnh Văn Tú.

Lý Tĩnh nói: "Hay cho một Lý HuyềnBá".

Trịnh Văn Tú cười tịch mịch, vươn tay vuốt xuống, đã hiện ra khuôn mặt gầy gò, cao ngạo, khó đoán vui buồn, "Ngươi đã sớm biết là ta?"

"Không có" Lý Tĩnh nói.

"Vậy ngươi làm thể nào né qua được một đao trí mạng cùa ta?" Lý Huyền B á hỗi.

"Lộ tuyến trốn tránh của người này. đều ở trong chú ý của ta" Lý Tình nói:"Đừng nói là một người, cho dù là tượng gỗ, ta đều lưu ý tới. Nhưng mà Phi Phong đao không phải là ai cũng có thể chém ra được. Tại đương thời, nếu không có Lý Huyền Bá, ai còn có thể vào lúc này, chém ra một đao như thế?"

Lý Huyền Bá thờ dài, "Ngươi đương nhiên là đang đợi ta?"

"Mục tiêu cùa ngươi cũng không phải Đậu Dật. đương nhiên cũng là muốn giết ta?" Lý Tĩnh bình tĩnh nói.

Lý Huyền Bá trong mắt hào quang chợt hiện, đột nhiẻn ngừa mặt lẻn tròi cười, "Hay cho một Lý Tĩnh, quả nhiên là danh bất hư truyền. Ta biết ngươi quá nừa mới đến Tương Dương, một mực chờ ta ra tay. Ngươi cho Đậu Dật nói ngươi ba ngày sau sẽ từ Thái Hồ đuổi tới, thật ra đã sớm ẩn thân Tưang Dương, ngươi che dấu việc quay lại. đương nhiên là muốn cho ta cảm thấy thời cơ không đợi ta, hy vọng ta vượt lên trước phát động?"

Lý Tình nói: "Cho nên ngươi mới tương kế tựu kế, chuyển muốn giết ta?"

"Ngươi làm sao không phải tương kế tựu kế, dẫn ta ra tay? Chiến tướng dưới tay Tiêu Bố Y vô số, vốn lấy ngươi cầm đầu" Lý Huyền Bá thờ dài nói: "Nếu như có thể giết ngươi, thuận tiện hạ Tương Dương, xuất binh Vũ Quan, hạ Giang Hoài, vây Đông Đô, lo gì thiên hạ không bình?"

Mọi người mồ hôi đầm đìa, thẳm nghĩkẻ này dà tâm bừng bừng, mưu kế. thủ đoạn đều là cao minh, nếu thật như hắn mong muốn, Đông Đô tuyệt đối lâm vào thế bị động.

Lý Tình nói: "Chi sợ thật để ngươi thực hiện được, không phải giang sơn bình định, mà là thiên hạ đại loạn".

Lý Huyền Bá mỉm cười nói: "Đáng tiếc... đáng tiếc mưu kế như vậy cũng giết không được ngươi".

Lý Tĩnh nói: "Một lỗi là đù, còn muốn nhiều hơn? Lý Huyền Bá. ngươi mặc dù minh tu sạn đạo. ám độ trần thương, nhung chiêu này tại Lang Sơn đã dùng qua một lần, ta làm sao có thể trúng kế? Ngươi cả đời sống ở dưới cái bóng của người khác, cuối cùng khó dùng binh đường đường chính chính" Nhìn thích khách vừa rồi kia, thấy hắn hấp hối, Lý Tình hòi, "Ngươi dùng hắn làm người thế thân, chuyển đi sự chú ý cùa ta, kế này không kém. đáng tiếc một điểm là, võ công giả bộ không được. Tống Tử Hiền so với ngươi mà nói, còn kém không ít".

Lý Huyền Bá nhướng mày. tràn đầy kinh ngạc, thích khách suy yếu nói: "Ngươi đã sớm nhận ra ta?"

Lý Tĩnh nói: "Vốn là không biết, nhung khi ra chiêu đã nhận biết. Nghĩ tới tuyệt kỹ nhất khí hóa tam thanh, vốn là tuyệt học Di Lặc đạo. Tống Từ Hiền, ngươi am hiểu ảo thuật, biến hóa đa đoan, năm đó tự xưng phật Di Lặc chuyển thế, tại Đông Đô làm loạn, lại đến Lạc Thùy tập kích, ra tay giúp Tư Nam không rò chân tướng, một kích không trúng, lại không thể nghĩ đến, hôm nay sẽ chết trong tay cùa ta?"

Tống Tử Hiền khó nhọc ho, trong ho mang máu. nhưng vẫn còn có thể hỏi: "Ngươi sử thật sự là Định... Quân... Thưang?"

Lý Tình chậm rãi nói: "Không sai!" Một lòi của hắn thốt ra, Tống Từ Hiền lại lộ ra nụ cười, hai mắt phát ra hào quang hồi quang phản chiểu, khạc ra máu nói: "Ta... chết... tại... Hộc Luật..Hắn lời còn chưa dứt, gục đầu, đã chết đi.

Một thương của Lý Tĩnh, GÓ thể định ngàn quân, Tống Từ Hiền mặc dù có thể ảo ảnh phân thân, thực sự chạy không khỏi một thương đoạt mệnh!

Lý Huyền Bá nói lại lời của Tống Tử Hiền trước khi chết cho rõ ràng. "Hắn chết dưới Định Quân thương Hộc Luật Minh Nguyệt sáng chế, cũng có thể nhắm mắt".

Lý Tình thản nhiên nói: "Người cuối cùng vẫn phải chết, chết ở dưới Phi Phong đao. hay là chết ờ dưới Định Quân thương, thi có gì khác nhau?"

Lý Huyền Bá hai mắt ngưng tụ, "Lý Tĩnh, ngươi biết xem ra thặt không ít?"

Lý Tình nói: "Chuyện mà ta biết, chỉ vừa đủ!"

Lý Huyền Bá nói: "Đều nói Hộc Luật Minh Nguyệt chết đi. Định Quản thương uy chấn thiên hạ cùa hắn từ đó thất truyền, cho dù mấy người con của hắn cũng không được chân tùy, không ngờ ngươi lại tập được. Lý Tĩnh, ngươi thương pháp, binh pháp đều nổi tiếng, những năm gằn đây lại không có tiếng tăm gi, thật sự làm cho người ta cảm khái".

"Hộc Luật tướng quân cho dù Định Quân thương xuất thần nhập hóa, vẫn không giữ được cương thổ Bắc Tề. Thời cơ chưa tới, xuất ra có tác dụng gi?" Lý Tĩnh thản nhiên nói: "Nhưng mà nghe nói Lý Bát Bách chết sớm, Phi Phong đao của hắn lại được ngươi tập được, thật sự là chuyện quái dị. Chẳng lẽ nói..Hắn muốn nói lại thôi, thở ra một cái.

Lý Huyền Bá mỉm cười, từng chữ nói ra: "Trước kia vẫnkhông có ai biết, Phi Phong đao cùng Định Quân thương rốt cuộc cái nào cao minh..

"Hiện tại xem ra, rốt cuộc phải có kết quả rồi" Lý Tình nói.

Lý Huyền Bá đồng từ hơi co lại, trong lòng chợt lạnh. Hắn một mực gọi thẳng tên cùa Lý Tĩnh, giọng điệu đối với Lý Tĩnh không có chút nào tôn kính, cũng không phải là khinh thị, mà là muốn chọc giận Lý Tĩnh.

Lý Huyền Bá không thể không thừa nhận, Lý Tĩnh thật sự quá lạnh, quá trầm tĩnh, đày có lẽ không phải đối thủ đáng sợ nhất mà hắn đụng phải, nhưng tuyệt đối là một đối thù tỉnh táo nhất mà hắn đụng phải.

Lý Tĩnh giống như trời sinh đã không biết tức giận!

Lý Huyền Bá một đao đánh ra, vốn nắm chắc, lúc trựớc cho dù Bùi Củ. Đậu Kiến Đức đều tránh không khỏi hắn ám toán. Loại ám toán này. đã tổng hợp lại quá nhiều nhân tố. hắn ẳn nhẫn cho tới hiện tại, đã nghĩ đánh chết Lý Tĩnh, chiếm lấy Tương Dương, sau khi vàn hồi thếbại của Lý Đường, thì thân dẫn tinh binh, chinh chiến GiangNam. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Tiêu Bố Y địa vực rộng lớn, nhưng ưu thế cũng là không đủ. ít nhất địa bàn Tiêu Bố Y vẫn không có địa thế bằng Quan Trang. Chỉ cần hắn có thể tập kích bắt ngờ hạ Tương Dương, đại quân Lý Kiến Thành tiệp đó xuôi nam, Lý Đường chỉ cằn chiếm cứ Tương Dương, đã như một cái đinh đóng xuống dưới, khiến cho Tiêu Bố Y không được an binh. Nếu như được Tương Dương, tây tiến có thể thu hết vùng Ba Thục, đông tiến có thể chinh phục Giang Hoài, Giang Nam, Lý Huyền Bá hắn nếu có thể làm được điểm này, đương nhiên là đệ nhất công thần của Lý Đường!

Nhưng tất cả mưu kế đều bị Lý Tình ngăn trờ!

Lý Tình quá lạnh, quá ổn, Lý Huyền Bá không có nắm chắc tất thắng, cho nên một mực không có ra tay. Hắn một mực tìm kiếm sơ hờ cùa Lý Tĩnh, nhung phát hiện Lý Tình cho dù không có thương, cũng không ke hờ có thể tim ra.

"Ngươi biết ta vì sao phải cùng ngươi nói nói nhảm nhiều như vậy không?" Lý Huyền Bá đột nhiên nhẹ nhàng nói.

"Không biết" Lý Tình lạnh nhưbăng nói.

Lý Huyền Bá nói: "Ta đương nhiên sẽ không một mình giết những người ở trong phù Quận thù này, là đã muốn chiếm cứ Tương Dương".

"ồ?" Lý Tình nhướng mày, "Ngươi chắc hẳn còn có diệu kế?"

Lý Huyền Bá nói: "Ta đương nhiên còn có hậu chiêu, bời vì Lý Kiến Thành đã sớm thùa dịp khi các ngươi phòng thủ, xua binh nam hạ, hôm nay đã ở ngoài thành Tương Dương, ta đến noi đây, là muốn hấp dẫn chú ý cùa các ngươi, cho tới bây giờ, sớm đã có nội ứng tiến đến mờ thành, thù dụ của Đậu Thái Thú ta đã trộm được, muốn mở thành cũng không phải là việc khó".

Bình luận