Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 780: Ba bước đi (1)


Bùi Minh Thúy, Trường Tôn Thuận Đức đều là hạng người cực kỳ trí tuệ. Hai người trong xe rò ràng nhắt cử nhất động của đối phương. Dù sao Trường Tôn Thuận Đức là vì Lý Đường làm việc, Bùi Minh Thúv trước mắt lại là bẳng hữu của Tiêu Bố Y.

Nhưng hai người đồng bệnh tương liên, vẫn đối với nhau binh thản.

Bùi Minh Thúy tài trí hơn người, cũng giống như Tiêu Bố Y, cũng không phải từ kết luận của người khác mà rát ra kết quả, mà là từ trong lời nói của người khác phân tích ra mánh khóe. Cùng Trường Tôn Thuận Đức nói chuyện một phen. Bùi Minh Thúy nhin như hòi cực ít, thật ra đối với mỗi một càu nói của Trường Tòn Thuận Đức đều cẩn thận phán tích, câu nói trước khi đi kia của Trường Tôn Thuận Đức. không đầu không đuôi. Bùi Minh Thúy càng âm thẳm phỏng đoán dụng ý. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Ảnh tử nói: "Thật ra ý tứ của hắn cũng rắt đơn giản".

Bùi Minh Thúv ngược lại có chút ra ngoài ý định. "Hắn có ý tứ gì?"

"Trường Tôn Thuận Đức từ Mà Ắp đi ra. một đường hướng bắc. mục đích đương nhiên chính là thảo nguyên. Khả Đôn hướng về phía Hiệt Lợi hòa hảo. trước mắt là cơ hội tổt nhắt cùa Lý Đường, Lý Uyẻn không có lý do gì buông tha. Cho nên như ta thấy, Trường Tôn Thuận Đức nên là đi thảo nguyên tìm kiểm một bước kết minh càng sâu hơn. Tiểu thư cũng không thường nói. Trường Tôn Thuận Đức đối với thảo nguyên có chút quen thuộc. Lv Uyên mấy lẩn liên lạc thảo nguyên, đều là do hắn xuất mà. Chúng ta đoán ra dụng ý của hắn, hắn đương nhiên cùng rò ràng chúng ta là đi làm cái gì, cái này của hắn gọi là tiên lễ hậu binh".

Bùi Minh Thúv lẳng lặng nghe. "Ngươi ý là, hắn biết tại thảo nguyẻn sẽ cùng ta xảy ra xung đột. cho nén mới uy hiép ta, để cho ta quay lại GiangNam, không để ý tới chuyện thảo nguyên nữa".

"Quá nửa là như the' Ảnh tử chăm chú gặt đầu.

Bùi Minh Thúv lẩm bẩm nói: "Nói rắt họp lẽ thường, nhưng ta cuối cùng vẫn cảm thắv. dụng ý của Trường Tôn Thuận Đức không có đơn giản như vậy. Hành trinh đi thảo nguyên. ta đã đáp ứng Tiêu Bố Y, Ngu Thế Nam lại là bạn thân của ta. ta không có lý do gì không đi cứu. Thật ra loại người giống như chúng ta. đã sớm thấy rò sinh tử. Trường Tôn Thuận Đức hiểu rò điểm ấy, không cẩn chọn dùng phương pháp thấp kém như vậy".

Ảnh tử có chút nóng mặt. "Ta còn không rõ Trường Tôn tiên sinh bẳng tiểu thư. Hắn thực sự chút ít khồ sờ".

Bùi Minh Thúy lẩm bẩm: "Trường Tôn Thuận Đức nói. Nếu không phải là ý của ngươi, thi rốt cuộc muốn nói cái gi?"

Trong khi Bùi Minh Thúy cùng Ảnh tử thảo luận về Trường Tôn Thuận Đức. Hai chiếc xe ngựa không biết cố ý hay vô tình, càng lúc cách càng xa. Trường Tôn Thuận Đức leo lên xe ngựa, trong xe lại có một người. Người nọ sắc mặt như ngọc, cực kỳ tuần làng, đúng là Trường Tôn Hẳng An. cháu của Trưỡng Tôn Thuận Đức.

Thấy thúc phụ leo lẻn xe, Trường Tôn Hẳng An hòi: "Trong xe quả thực là Bùi tiểu thư?"

Trường Tôn Thuận Đức gặt đầu. ngồi xuống. Nhất thòi im lặng.

"Nàng cùng thúc phụ nói cái gi?" Trường Tôn Hẳng An hòi.

"Nàng hỏi chút ít chuyện không liên quan tới ngươi" Trường Tôn Thuận Đức trả lời.

Trường Tôn Hẳng An nghe thúc phụ trả lời lạnh nhạt, có phẩn xấu hổ. nhất thòi không nói gì. Trường Tôn Thuận Đức phá vỡ sự vên lặng, "Thế sự này quả thực kỳ diệu, chúng ta mới đàm luận về Bùi Minh Thúv. không ngờ nàng lại cùng một đường với chúng ta".

"Thúc phụ, Lý Huyền Bá thật không có chết?" Trường TônHẳng An hỏi. Hắn và Trường Tôn Thuận Đức quan tâm khác nhau, càng hiểu kỳ chuyện Lý Huyền B á.

Trường Tôn Thuận Đức nhíu mày, "Hãng An, cái này cũng không phải là chuyện ngươi nên quan tâm-".

Trường Tôn Hẳng An đỏ mặt. rụt rè nói: "Thúc phụ, người cái này cũng không cho chúng ta hiểu rõ, cái kia cùng không nói cho chúng ta... người..."

"Ngươi cảm thấv ta đổi với ngươi không tốt?" Trường Tôn Thuận Đức trực tiếp hỏi ra.

Trường Tôn Hẳng An vội hỏi: "Thúc phụ đổi với Trường Tôn gia cúc cung tận tụy. đổi với ta cùng Vô Ky càng chiếu cố có thừa, chắt nhi sao dám có phàn nàn gì? Nhưng chắt nhi thấy thúc phụ cạn kiệt tâm lực. phi thường khổ cực, muốn giúp cũng không biết làm thế nào. Nếu thúc phụ có thể nói cho chất nhi một ít tin tức. thì chất nhi cho tới bây giờ. cũng sẽ khôngbó tay bó chân, mờ mịt vô sách như thế".

"Mờ mịt vô sách?" Trường Tôn Thuận Đức thản nhiên nói: "Các ngươi nếu thật vô sách, thi cũng không dể cho Vô Ky đi khuyên Lý Thế Dân tranh đoạt Thái tử vị".

Trường Tôn Hẳng An thất thanh nói: "Thúc phụ. làm sao ngưỡi biết?" Hắn vừa nói như vậy, đương nhiên là thùa nhận Trường Tôn Thuận Đức nói không sai. thoáng qua sắc mặt đại biến nói: .. Thánh Thượng có biết không?"'

Trường Tòn Thuận Đức nói: "Đừng tường rằng dưới đời này chi có mấy người các ngươi thông minh, Thánh Thượng... ngươi nói hắn có biết hay không?"

Trường Tôn Hẳng An đã mồ hôi đầm đìa. trong lòng sợ hài.

Trường Tôn Thuận Đức lạnh lùng nói: "Hăng An. ta và ngươi đã nói qua rất nhiều lần. loại tranh quyền đoạt lợi hoàng thất này, có thể không tham dự, thì không tham dự. các ngươi sao vẫn đem lời ta nói quắngra sau đầu!"

Trường Tòn Hẳng An nói: "Thúc phụ, Thế Dân công lao hiển hách, ánh mắt khoáng đạt. đều nói hắn có tướng làm đế vương, chất nhi lại cảm thấv..

■"Đều nói? Là ai đang nói?" Trường Tôn Thuận Đức chất vấn. Thấy Trường Tôn hẳng an không nói gì, Trường Tôn Thuận Đức giọng điệu hòa hoàn lại, thờ dài nói: "Hẳng An, các ngươi vẫn còn quá trẻ, vết xe đổ. có thể nào làm như không thấv? Thánh Thượng chưa xuống, cho dù Kiến Thành cùng không dám nói có cái gì tướng làm đế vương. Lưu Văn Tĩnh không biết nặng nhẹ. rải lời đồn. cuối cùng dẫn đến họa sát thân, các ngươi sao có thể còn âm thầm giờ trò? Ngươi hỏi Lý Huyền Bá có còn sống hay không, quá nửa cảm thấy hắn tồn tại. đối với Thế Dân cùng uy hiếp?"

Trường Tôn Hẳng An ngẳng đầu lẻn. "Thúc phụ. Vò cấu gã cho Thế Dàn. chúng ta nên quan tâm Thế Dân, không có lựa chọn nào khác. LÝ Huyền Bá muộn không sống lại. sớm không sống lại, lại nhẳm vào lúc Lý Đường tình thế tốt. Thế Dân công lao hiển hách lại tuyên bố tin tức này, nói như vậy trong suy nghĩ cùa hắn... cùng đã muốn tranh công. Hắn tranh còng mục đích chi có một. đem còng lao đã có, muốn tranh Thái từ vị!"

Trường Tôn Thuận Đức trầm mặc xuống, nhải mày suy nghĩ thật lâu. "Thiên hạ chưa định, nội loạn đã lên trước, đúng là hành động không khôn ngoan. Hẳng An, ngươi còn tin thúc phụ không?"

"Đương nhiên tin tường"' Trường Tôn Hẳng An không chút do dự nói.

Trường Tôn Thuận Đức chậmrãinói: "Ngươi nếu như tin thúc phụ. thì bảo Vô Kỵ không cần phải tham dự chuyện tranh chấp Thái tử quyền vị. Giữ đạo trung dung, thuận theo tự nhiên, phương pháp này có lẽ không thể để cho Trường Tôn gia có còng đệ nhất, nhưng ít nhất có thể khiến cho Trường Tôn gia tồn tại lâu dài hơn chút ít".

Trường Tôn Hẳng An vâng một tiếng, rồi cúi đẩu xuống, mặc dù không phản bác. hiển nhiên đã có không phục. Nhưng Trường Tôn Thuận Đức dù sao cũng là gia chủ Trường Tôn gia. hắn không dám không tuân theo.

Trường Tôn Thuận Đức thấv thế, nhải mày. muốn nói cái gì, rốt cuộc vẫn im lặng.

Xe chạy tới. theo tuyết bay một đường hướng bắc. núi xa cây gằn. đều bị tuyểt lớn phủ kín, trong thiên địa trắng xoá một mảng, làm cho người ta thấy mà sinh lòng sợ hài.

"Nhất định là như thế" Trường Tôn Hẳng An nhìn sang cảnh tuyết. đột nhiên nghĩ đến cái gì.

Trường Tôn Thuận Đức cau mày nói: "Ngươi nói cái gi?"

"Khả Đôn hướng về phía Hiệt Lợi bày ra dấu hiệu giao hảo. giữ lại Ngu Thế Nam cùng sứ thần, nhưng nàng vẫn chậm rãi không quyết, lúc này đâv giữ lại Ngu Thế Nam không giết. Thánh Thượng biết được việc này. để cho thúc phụ đi Đột Quyết trước, nghĩ biện pháp giết chết Ngu Thế Nam, triệt để đoạn tuyệt liên lạc giữa Khả Đôn cùng Tiêu Bố Y. Bởi như vậy, Hiệt Lợi không tiếp tục buồn phiền ỡ nhà, đền khi đấu xuãn năm sau. thảo nguyên ít nhất có hơn mười vạn thiết kỵ xuôi nam, cùng Thánh Thượng liên thủ đền đánh Tiêu Bố Y. Bùi Minh Thúv chắc hẳn biết được việc này, lúc này mói đi thảo nguyẻn khuyẻn bảo Khả Đôn. thúcphụ... chúng ta không thể lưu nàng!"

"Không thể lưu ai?" T rường T ôn Thuận Đức hòi.

"Đương nhiên là giết Bùi Minh Thúy, diệt trà hậu hoạn" Trường Tôn Hẳng An không chút do dự nói: "Nàng này tâm tư kín đáo. còn hơn nam tử. nểu như đến thảo nguyên. chi sợ sẽ thêm phiền toái cho người'".

Trường Tôn Thuận Đức nói: "Tốt, vậy ngươi đi giết nàng đi".

Trường Tòn Hẳng An vươn người đứng dặv, muốn ra khòi xe ngựa, đột nhiên lại nghĩ tới cái gì, chậm rãi ngồi xuống, cười bổi nói: "Thúc phụ đương nhiên cùng biết điểm ấy, tất cả xin thúc phụ định đoạt".

Trường Tôn Thuận Đức lạnh lùng nói: "Bùi Minh Thúy đi khắp đại giang nam bắc. binh yên vô sự. ngươi cho rẳng nàng bẳng vào vận khí? Xe ngựa nàng ngồi, là kinh đõ đệ nhắt đại tượng Vù Văn Khái khi còn sống chế tạo. cơ quan trùng trùng, quy mô không bẳng xe thành của Thánh Thượng, nhưng chồ tinh xảo chi có hơn. Xa phu của nàng chính là Hộc Luật Thế Hùng con trai của Hộc Luật Minh Nguyệt, năm đó dùng tên già Hồ Bất Quy. xưng hùng Trường An. không người nào có thể địch, nàng xem giống như độc thân, nhưng Ảnh tử minh còn ờ đó. ngươi nếu động tới nàng, chi sợ lập tức sè bị Ánh tử minh vô cùng vô tận đuổi giết, không chết không thỏi, người như vậy, ngươi cùng muốn đi trêu chọc?"

Trường Tôn Hẳng An một thân mồ hôi lạnh, chi có thể nói: "Chất nhi thô mãng, không biết việc này. ngược lại dẫn đến thúc phụ tức giận".

"Ta có tức giận gì? Đường luôn phải tự minh đi, ta đã già rồi. chiếu cố không được Trường Tôn gia" Trường Tòn Thuận Đức nói: "Biết người biết ta. trăm trận trăm thắng, ngươi đối với Bùi Minh Thúv hoàn toàn không biết gì cả, đã muốn ra tay, trước mắt còn có thể được ta khuyên ngăn, nhưng sau này hành sụ. làm sao có thể để cho ta yên lòng. Hẳng An. ngươi cùng Vô Kỵ đểu đã thành, tài. sau này làm việc, bất đắc dĩ mới phải động thủ. còn đa phẩn là phải động năo, ngươi có hiểu không?"

Trường Tôn Thuận Đức tận tinh khuyên bảo. Trường Tôn Hẳng An chi vãng vãng dạ dạ. nhưng trong lòng cảm thấv thúc phụ cẩn thận quá mức. làm việc như vậy, chuyện gì có thể thành?

Trường Tôn Thuận Đức trên mặt có vẻ mất mát, nhìn về phía tuyết bay ngoài của sồ xe nói: "Bất quá ta đối với Bùi Minh Thúv không có địch ý, ngược lại không phải là nguyên nhân ta mới nói. Ta chi cảm thấv nàng rắt là đáng thương, nói đến... Thánh Thượng dẫn quán Đột Quyết xuôi nam, bảo hổ lột da, thắng bại khó liệu".

"Thúc phụ nhìn không thấy Thánh Thượng nhất thống thiên hạ?" Trường Tôn Hẳng An thất thanh nói.

"Nếu không phải xuất hiện ra một Tiêu Bố Y, Thánh Thượng nhất thống giang sơn, cũng không cằn hòi" Trường Tôn Thuận Đức nói: "Nhung hiện tại Tiêu BÓ Y thế lực quá mạnh, dưới tay tướng tài lương thằn vô số. Tiêu Bố Y binh Giang Bắc. Lý Tĩnh định Giang Nam. cho tới bâv giờ. Lý Tĩnh chưa ra tay. Thánh Thượng đã chống đờ không nổi. Lý Tĩnh nếu như ra tay, chi sợ thật muốn kinh thiên động địa. Hẳng An, ta một mực là vi lo lắng cho Trường Tôn gia!" Hắn nhấn mạnh nói đền ba chữ Trường Tôn gia. thấv Trường Tôn Hẳng An còn không sáng tỏ, thờ dài nói: "Nếu như động tới Bùi Minh Thúv. không phải diệt trừ hậu hoạn, mà là hậu hoạn vô cùng, tự tuyặt sinh lộ!"

Trường Tôn Hẳng An có chút hiểu được, nhấn mạnh nói: "Vì Trường Tôn gia?" Thấv thúc phụ gật đầu. Trường Tôn Hẳng An vẻ mặt phúc tạp. Trường Tôn Thuận Đức thắv hắn đã lình ngộ, rốt cuộc nhắm hai mắt lại, tràn đằv ủ rũ.

Bình luận