Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 779: Uyên ương số khổ (2)


Trường Tôn Thuận Đức lại trờ nên chán chường, uống mấy ngụm rượu, rồi nói: "Lúc trước ta quen biết Phương nhi. chính là một kế. hơn nữa là kế sách do chính ta nghĩ ra được".

"Ha ha ha..Hắn lên tiếng cười dài. trong tiếng cười có bi ai khó tị Bùi Minh Thúy chi là lắng lặng nghe, nàng hiểu 1'ẳng không cẩn thúc hòi. Trường Tôn Thuận Đức cũng sẽ đem tiền căn hậu quá nói ra. Chuyện này hắn nghẹn quá thống khổ. nểu không tìm người nói ra, chi sợ có chết cũng không cam tàm.

Nhưng khi nghĩ lại chuyện cũ, lại cảm giác minh quá mức tàn nhẫn. Thương cảm tự thân, Bùi Minh Thúv thần sắc ảm đạm. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

"Thật ra chuyện cũ nói phúc tạp cũng phúc tạp. nói đơn giản cũng đơn giản. Văn đế tại vị. Đột Quyết cường đại, vượt xa Trung Nguyên. khi đó Đột Quyết vẫn là một. Trung Nguyên lại chia năm xẻ bảv. Cho dù Văn đế hùng tài đại lược, cũng không khòi phải tạm thòi cúi đầu đối với Đột Quyết. Gia huynh có suy nghĩ không sai, trước xếp đặt đem Đột Quyết chia làm hai bộ phận, suy yếu thực lực Đột Quyết. nhưng về sau Đông Đột Quyết ngày càng cường thịnh, gia huynh đã muốn làm lại trò cũ. lại đem Đông Đột Quyết phán liệt thành hai bộ phận nam bắc. Ta khi đó còn trẻ khí thịnh, tự xưng là phong lưu phóng khoáng, chưa bao giờ đem phụ nữ xem ờ trong mắt..Thấy hai cô gái trong xe đều đang nhìn mình, Trường Tôn Thuận Đức cười khồ nói: "Tự gây nghiệt, không thể sống, mọi thứ đều là ta tự làm tự chịu! Ta sống đến tình trạng hôm nay. quá nửa cùng là ông trời trừng phạt. Lúc ấy Thiên Kim công chúa cổ động Sa Bát Lược xâm nhập phía nam. phạm biên cảnh Đại Tùy, tạo thành mối họa. quả thực khiến cho thiên hạ khiép sợ. về sau nàng lại gả cho Đô Lam, một lần nữa muốn xâm nhập phía nam phục quốc, ta đổi với đại ca nói phụ nữ này mạnh mẽ. nhưng cảm tinh cũng là nhược điểm, chi cằn có một nam nhân phong lưu đa tài đi tới. lại thêm chút võ lực. muốn lắv tâm hồn của nàng thì có gì khó? Nếu như được trái tim của nàng, khuyẻn nàng buông tha V niệm p hục quốc trong đầu. cùng là chuyện không khó".

"Cho nên Trường Tôn Thịnh cho ngươi đi trước?" Bùi Minh Thúv hỏi.

■"Không phải chủ ý của gia huynh. mà là ta tự đề cử minh" Trường Tôn Thuận Đức thống khổ nói: "Ta dùng tên giả An Toại Gia, lén vào thảo nguyên. giả bộ như bị thương được thủ hạ của Thiên Kim cõng chúa cứu. lại mượn cớ quen với Phương nhi, bẳng vào văn thơ của ta... rất nhanh hấp dẫn sự chú ý của nàng"'.

Trong xe hai cô gái lẳng lặng nghe, tâm tình khác lạ. Dưới những phong lưu văn thơ. lại ẩn dấu âm mưu thật lớn. khiến cho thòi tiết trời đòng giá rét này, càng hiển thị vẻ lãnh khốc vô tình.

"Có thể là duyên phận kiếp này, chẳng những nàng đối với ta rắt nhanh ái mộ. ta thấv được nàng, lại cũng đã trong lòng ngưỡng mộ không thôi" Trường Tôn Thuận Đức giọng chuyển trầm thấp. "Nàng tuy là kinh qua phong sương, lại càng có một loại xinh đẹp kinh người. Ta đã thắv qua vô số cô gái. nhưng lại chưa bao giờ có một ai có thể đánh động đến tiếng lòng của ta như nàng. Ta giống như một thiếu niên rơi vào lưới tình, đã sớm quên mất nhiệm vụ đến đâv. bị sự xinh đẹp của nàng hấp dẫn, bị phong sương của nàng hấp dẫn, bị sự buồn bà của nàng hắp dẫn. bị tao ngộ của nàng hấp dẫn. Lúc đó ta hoàn toàn mất đi chừng mực. thậm chí cảm thắv chuyện nàng phục quốc cùng là có lý. Mỗi ngày... ta đểu giã là thân binh, cùng nàng đạp biến thảo nguyên, ngắm hoa quan nguyệt. nhưtại tiên cảnh".

Trường Tôn Thuận Đức trên mặt có sự nhớ lại. thoáng qua trờ nên nghiến răng nghiến lợi. "Nhưng những cái này tắt cả ỡ trong mắt gia huynh. đã là đại nghịch bất đạo. Hắn phán phó ta nắm chắc còng việc, nhưng ta sao có thể dựa theo phán phó của hắn mà làm việc? Ta vốn muốn đem kế hoạch nói cho Phương nhi, cầu nàng lượng giải cho ta tuổi trẻ khinh, cuồng, nhưng ta lại sợ nàng cuối cùng sẽ rời ta mà đi! Khi ta đang do dự. thi gia huynh lại sử dụng thủ đoạn lôi đình, hắn dối xưng gia mẫu bệnh tình nguy kịch, để cho ta lặp tức quay về thăm. Ta không biết là trá, Phương nhi cũng nói hiếu nghĩa làm đầu, nàng trong lòng rắt trọng điểm ấy. Ta xin Phương nhi chờ ta bảv ngày. nhanh chóng quay lại Trường An, không

Nói đến đây. Trường Tôn Thuận Đức trên tay nổi gân xanh, bầu rượu lên tay lách cách rung động.

Bùi Minh Thúv đã đoán ra kết cuộc, chi chờ Trường Tôn Thuận Đức nói tiếp.

Mặc dù đã cách nhiều năm. nhưng Trường Tôn Thuận Đức khi nhắc lại, vẫn vạn phẩn thống khổ. "Ta sau khi về đến nhà, phát hiện gia mẫu bình yên vô sự, đã biết tráng kế. Đó là một lần giáo huấn lớn nhất kể từ khi ta tuổi tré khinh cuồng đến nay, ta đã biết không ồn. đi ngày đêm về phía bắc, hai ngày hai đêm mệt chết ba con ngựa, cơm nước không động tới. nhưng cho dù là nhưthế, cùng cứu không được tính mạng Phương nhi" Nói đến đâv. Trường Tòn Thuận Đức ngược lại trầm tĩnh trờ lại. "Gia huynh không hồ trí mưu hơn người, một kế không thành, lại sinh một kế! Hoặc là nói. hắn căn bản đã nhìn ra ta khó có thể được việc, đơn giản tương kế tựu kế. Hắn để cho ta lừa gạt cảm tinh của Phương nhi. lại gạt ta quay lại, rồi thông tri cho Đô Lam nói Phương nhi lén có người khác. Thảo nguyên lỗ mãng, tối ky nhắt là việc này. huống chi Đô Lam là Khả Hãn thảo nguyên. Đô Lam giận tím mặt. đi tim Phương nhi chắt vắn, sau đó giết Phương nhi. Ta sau khi yêu Phương nhi, vẫn một mực cần thận, sợ việc này phát sinh, mọi chuyện làm rất cẩn thận, không lưu dấu vết. rất không hiểu vi sao Phương nhi lại thùa nhận việc này. cũng không hiểu Đò Lam vi sao lại xác nhận?"

Trường Tôn Thuận Đức nói đến đâv. lại buồn vô cớ, hoặc là mơ hồ, thật lâu mới nói: "Ta nghĩ quá nửa là gia huynh cùng lưu lại thủ đoạn, lúc này mới có thể khiến cho Đô Lam vững tin việc này. phải biết rẳng Đô Lam đối với Phương nhi yêu thương đến cực điểm, nểu không có chứng cớ vò cùng xác thực, tuyệt sè không hạ sát thủ. Sau đó... ta chất vấn gia huynh, hắn... hắn lại nói vốn xác thực muốn thi triển kế này. nhưng thấy được ta bi phẫn gần chết, sợ ta gặp chuyện không may. tạm hoãn việc này, nào đâu nghĩ đến vẫn xảy ra. Ta tắt nhiên không tin lời của hắn, bởi vậy cùng hắn tranh cãi một trặiL huynh đệ phản bội. Phương nhi sau khi chết, kế hoạch của Đại Tùy thực hiện được, lại đem Khải Dán Khả Hãn chế nhất định Đột Quyết, lúc này mới bảo vệ Đại Tùv an bình hơn mười năm'".

Nói đến đây. Trường Tôn Thuận Đức ngửa mặt lên trời thờ dài. "Ta quay lại thảo nguyên, biết Đô Lam giết chết Phương nhi, phẫn nộ muốn điên, độc thán hành thích Đô Lam, nhưng dưới tay hắn hảo thủ không ít, thán thể của ta bị trọng thương... vốn tự nghĩ hắn phải chết, nhưng khi đó cảm giác có chết cũng không sao. Phương nhi bởi vì ta mà chết, ta vì nàng mà chết đó là kết cuộc không thể tốt hơn, nhưng ta vần không có chết!"

"Chắc là Trường Tôn Thịnh cứu ngươi?"' Bùi Minh Thúv suy đoán nói.

Trường Tôn Thuận Đức sắc mặt tái nhợt, chi là hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.

Bùi Minh Thúy tâm tư tinh tế. hiểu 1'ẳng trong đó quá nửa còn có chuyện khác, nhưng Trường Tôn Thuận Đức không muốn nói. ai cũng không cách nào buộc hắn nói ra. Trầm ngâm một lúc lại nói: "Lúc trước chuyện Trường Tôn tiên sinh cùng lệnh huynh, ta cũng có chồ nghe thấv. lệnh huynh trước khi chết cũng không thùa nhận đã lệnh người hại chết Thiên Kim còng chúa?"

Trường Tòn Thuận Đức mặt lộ mờ mịt. rốt cuộc gặt đầu nói: "Không sai. hắn trước khi chết cũng không có thùa nhận việc này. Hắn chi nói là. chuyện vì nước, vô luận ở trong suy nghĩ của kẻ địch ngoan độc âm hiểm như thế nào. nhưng việc sau khi làm cũng không che dấu. cũng không cẩn che dấu. Nhưng việc không phái hắn làm. hắn cuối cùng sẽ không ôm lẻn trên người, hắn cả đời này, chính là người như vậy" Do dự một chút. Trường Tôn Thuận Đức nói: "Ta lúc ấy thẳm nghĩ, hắn muốn ta vì Trường Tôn gia mà làm việc, lúc này mới sợ ta rời đi mặc kệ, nên chết cũng không thừa nhận. Ta mỗi khi nghĩ chuyện này, cũng khó hiểu, ta mặc dù chán chường... nhưng đúng là vẫn còn không có rời khòi Trường Tôn gia".

Nói xong những cái này, Trường Tôn Thuận Đức lại đem hồ lô rượu nhét vào miệng, bi như gió đông, tịch mịch như tuyết.

Bùi Minh Thúv nói: "Ta thân là người ngoài cuộc lại cảm thấv, vấn đề này quá nửa còn có chồ kỳ quái... Nhưng chuyện cho tới bây giờ, khúc chiết nhièu hơn nữa cũng đền bù không được cái chết của Thiên Kim công chúa. Trường Tôn tiên sinh, thật ra ta tìm ngươi, lại muốn hỏi một việc của Thiên Kim muội muội".

"Ngươi nói đi" Trường Tôn Thuận Đức cười tịch mịch. "Ngươi cũng đã nghe ta nói chuyện cũ, ta cũng không thể để cho ngươi nghe không không".

Bùi Minh Thúy cười. "Ba tỷ muội Vũ Văn gia. Vũ Văn Phương. Vũ Văn Chỉ cùng họ Vũ Văn Tinh, mồi người đều là tài mạo song toàn, chần động một thời".

"Hồng nhan bạc mệnh, có đôi khi. quá xinh đẹp chi là tai họa" Trường Tòn Thuận Đức trả lại một câu.

Bùi Minh Thúy biết Trường Tôn Thuận Đức có tám sụ, đồng ý nói: "Trường Tôn tiên sinh nói một điểm không sai. Vũ Văn Phương cũng bời vì tướng mạo quá xinh đẹp nén vận mệnh không tốt, cuối cùng mất tại Đột Quyết. nhưng không biết Vũ Văn Chi cùng Vũ Văn Tinh ờ nơi nào?" Nàng lúc này mới hòi đến chính để. tính nhẫn nại có thể nói vô cùng tốt, vấn để này cũng là vần đề nàng quan tàm. trong lòng nhièu ít có chút khẩn trương.

Trường Tôn Thuận Đức lập tức nói: "Trong ba tv muội, nhị muội Vũ Văn Chi một mực đi theo Đại tỷ tới thảo nguyên, sau khi Phương nhi chết. Vũ Văn Chi hình như mang theo một nhánh lực lượng Phương nhi khồ tâm bồi dưỡng lưu tại thảo nguyên, gọi là cái gì Hắc ám thiên sứ, có một Thiếu chủ gọi là Văn Vũ Chu, đã xem như long mạch còn tồn tại của Bắc Chu Vũ Văn thị. Nhưng Vũ Văn Chi so với Đại tỷ khôn ngoan kém quá xa, lại không có bản lĩnh gì, nên nhánh lực lượng này càng ngày càng bạc nhược yếu kém, thua xa năm đó".

"Vậy còn Vũ Vãn Tinh?"

Trường Tôn Thuận Đức ánh mắt hơi nhìn về phía Bùi Minh Thúv, rồi quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ nói: "Ta chưa từng gặp qua nàng".

"Chua từng gặp qua nàng?" Bùi Minh Thúv nói lại từng chữ.

■"Không sai" Trường Tôn Thuận Đức hơi đứng lên nói: "Ta mệt rồi, Bùi tiểu thư nếu không phản đối. ta muốn quay trờ về".

Bùi Minh Thúy do dự một chút, rồi gặt đầu. "Được, đã làm phiền. Trường Tôn tiên sinh, tiền đồ phongba hiểm ác. kính xin trân trọng".

Trường Tôn Thuận Đức đã muốn xuống xe ngựa, nghe như vậy quay đầu lại nói: "Bùi tiểu thư. có câu ta khôngbiết nén nói hay không?"

"Lòi vàng ngọc của Trường Tôn tiên sinh, ta xua nay vẫn muốn nghe" Bùi Minh Thúy

"Cỏ nếu nghe ta một lời. thì không nên đi thảo nguyẻiỊ lặp tức quay lại Giang Nam, đi dưỡng thân thể cho tốt, không cần để ý tới thiên hạ nữa" Trường Tôn Thuận Đức trầm giọng

"Ta nếu không nghe?" Bùi Minh Thúy thản nhiên nói.

Trường Tôn Thuận Đức thờ dài một hơi. "Cò có biết ta nghĩ tới cái gì không?"

"Không biết!" Bùi Minh Thúy nói.

"Lúc trước ta chính là trả lời với gia huynh giống như cô vậy" Trường Tôn Thuận Đức không rò ràng nói xong càu đó. xoay ngưỡi ròi đi.

Trường Tôn Thuận Đức vừa đi, Ảnh tử lặp tức nói: "Hắn hình như đang nói dổi. Tiểu thư khi hòi Vũ Văn Tinh, hắn dời ánh mắt đi, lời cùng không rò ràng" Ảnh từ phán đoán là bẳng trực giác, mà không phải là sự việc.

Bùi Minh Thúy nhắm hai mắt lại. tập trung tinh thẩn, đồng ý nói: "Ngươi nói không sai. nhưng hắn chưa chắc đã là nói dối. Hắn nói không có gặp qua, những lời này rất có môn đạo. Trường Tôn Thuận Đức đau lòng Vũ Văn Phương đến chểt, sau này tắt nhiên sẽ chú ý hai muội muội của nàng ờ đâu để đền bù sai lầm. đâv là chuyện thường tinh. Từ việc hắn đổi với Vũ Vãn Chi quen thuộc như thế có thể thấy được, hắn không có khả năng không lưu ý tới Vũ Văn Tinh ờ đàu. Hắn không nói. đương nhiên có ấn tình".

"Đáng hận hắn chính là không nói" Ảnh tử căm giận nói.

Bùi Minh Thúy khóe miệng lộ ra nụ cười. "Có đôi khi, không nhất định phải là hắn nói ra. Ta cảm giác... đã chạm đến đến chỗ mấu chốt. Nhưng... câu nói sau cùng của hắn trước khi ròi đi. là có ý tứ gì?"

Bình luận