Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 762: Ám chiêu (1)


Lưu Hắc Thát cùng Đậu Kiến Đức có tương tự, lại có bất đồng. Hắn so với Đậu Kiến Đức thiếu phẳn hào tình.

Hắn được tôn sùng đến địa vị hôm nay, là có chút bất đắc đĩ. Nhưng hắn biết rò ngày mai có khả năng đi chịu chết, cũng hào tình ngàn vạn.

Khi nghe đệ đệ nói sống có thể tận vui, chết cũng không hối tiếc, hắn đã bị gọi lên hào tình tráng chí ngày xưa, ẩm mã bi ca. hắn một khắc này. thậm chí có chút hồ thẹn. Hồ thẹn chính mình có đôi khi suy nghĩ còn không bằng đệ đệ.

Người cuối cùng ai mà không chết, chỉ cần chết không thẹn với lương tâm, đã không có gì phải ăn năn. Lưu Hắc Thát hắn từ Sơn Đông chiến đến Giang Hoài, từ Giang Hoải lại đến Hà Bắc, cả đời này mặc dù thất bại, nhưng làm việc đường đường chính chính. Hôm nay vi tri kỷ mà chết, vì chiến ý mà chết, vì huynh đệ mà chết, thì có gì phải hối tiếc.

La Sĩ Tín vốn mặt trầm như nước, nghe được Lưu Thập Thiện nói, mặt cũng tỗa ánh sáng.

Nhìn sang hào quang trong hai mắt của đệ đệ, Lưu Hắc Thát mim cười nói: "Ta chỉ sợ Tề Khâu để kháng không nổi quân Lý Đường cường công đã Thủy, cũng chống cự không nổi Đại tướng dưới tay Lý Hiếu Cơ là Thịnh Ngạn Sư cùng Sừ Vạn Bảo!"

"Ta đi!" Lưu Thập Thiện nói.

"Ngươi có lòng tin đánh bại bọn họ?" Lưu hắc hòi.

Thịnh Ngạn Sư vốn là đệ nhất Đại tướng dưới tay Lý Hiếu Cơ, tác chiến kinh nghiệm phong phú, Lý Hiếu Cơ phái hắn vượt sông cường công đã Thủy, cùng Lưu Hắc Thát đối kháng, có thể nói là cực kỳ coi trọng. Mà Sừ Vạn Bảo xung Trường An đại hiệp, ờ trong mắt Lưu Hắc Thát, đó cũng là người đũng mành hơn người, không thể khinh thường.

Lưu Thập Thiện nghe đại ca hỗỊ lắc đầu nói: "Ta không có tin tưởng đánh bại bọn họ... Nhưng ta có lòng tin toàn lực ứng phó!"

Lưu Hắc Thát vừa vui mừng, lại có chua xót Lúc này cũng không cần nhiều lời, vỗ vỗ vai đệ đệ nói: "Tốt Ta viết một lá thư. lệnh ngươi làm phó Tề tướng quân, hết sức chống cự Đường quân" Hắn ngồi xuống cầm bút, thư viết một lằn là xong. Lại lệnh cho thân tín đưa Lưu Thập Thiện đi tới chỗ Tề Khâu. Chờ khi đệ đệ muốn xốc mành trướng lẻn. Lưu Hắc Thát đột nhiên nói: "Thập Thiện!"

Lưu Thập Thiện đừng lại, cũng không lên tiếng, lại càng không quay lại.

Lưu Hắc Thát mắt rưng rưng nước, nhưng vẫn có thể trẳm giọng nói: "Đệ thật ra... không hổ kỳ vọng cùa cha mẹ".

Lưu Thập Thiện từng chữ nói: "Huynh cũng không hổ là đại ca tốt của đệ!" Hắn sau khi nói xong, cũng không quay đầu lại, đi thẳng ra khỏi trướng, đã không gặp bóng dáng.

Hắn không muốn quay đầu lại. cũng không cần quay đầu lại. Đàn ông lời nói đã nói xong, cần gì phải bịn rịn. Đây cũng là đại ca cùa hắn dạy cho hắn.

Lưu Hắc Thát thấy đệ đệ rời đi, ánh mắt lúc này mới roi vào trên người La Sĩ Tín, "Ta nghe nói ngươi đã chết".

"Mắt thấy chưa chắc đã là tầật, huống chi là nghe nói" La SĩTíntrảlời: "Ta trên đường gặp được đệ đệ của ngươi..."

"Không cần phải nói" Lưu Hắc Thát chậm rãi nói: "Lúc này người không đến. ta sẽ không trách cứ. Lúc này người đến chỗ này, cần phải giải thích sao?"

Hắn vô cùng đơn giản mấy chữ, oang oang có lực, La Sĩ Tín nhiệt huyết dâng lên, sự trầm muộn cũng đã quét sạch, thấp giọng nói: "Ngươi còn tin ta?"

Lưu Hắc Thát nhìn về phía hai mắt của La Sĩ Tín. từng chữ nói ra: "Ta tin hai mắt cùa ngươi. Ta chỉ biết, người hòi lòng xấu hồ, lúc này nhìn về phía Lưu Hắc Thát ta, sẽ không bằng phẳng như thế! "

La Sĩ Tín cắn chặt răng, thật lâu mới nói ra hai chữ, "Đa tạ!"

Lưu Hắc Thát cười rộ lên,"Hai chữ này, hẳn là ta nói mới đúng".

Hắn xốc lên mành trướng, cùng La Sĩ Tín sóng vai đi ra doanh trại

Thiên âm u, có mưa, mưa như lông trâu.

Mưa phùn lông trâu rơi ờ trên mặt, trong lạnh như băng mang theo nhu tình. Lưu Hắc Thát nhìn sang ngọn đèn trong doanh, cảm khái nói: "Chúng ta không lương, còn có người, chúng ta tại tranh đoạt thiên hạ mất đi ngạo khí. nhung còn có ngạo cốt. Nói thật, vừa rồi ta còn đang oán hận, bọn họ đem ta đầy lên phía trước, gánh chịu... Ta kháng không nồi sức nặng, ta mệt chết đi được".

La Sĩ Tín có chút kính nể nhìn sang Lưu Hắc Thát. "Nhưng mà ngươi còn đang gánh chịu, bời vì ngươi có nghĩa. Người có nghĩa có tín, bình thường sống đều mệt mòi".

Lưu Hắc Thát nói: "Ngươi nói không sai, cho nên ngươi xem giống như vô tín vô nghĩa, nhưng sống so với ai khác đều thống khổ hơn, ta chi biết, troiig lòng ngươi có gút mắc khó giải. Nếu là hạng người vô sỉ, buông ra hết tất cả cái xấu. thi làm sao mà có La Sĩ Tín hôm nay?"

La Sĩ Tín mũi cay cay. ngẩng đằu nhìn lên trời xanh, mặc cho mưa bụi rơi lẻn trên mặt, cảm thụ sự trong trẻo lạnh lùng đó.

"Nhưng ta hiện tại đã muốn nghĩ ra, Thập Thiện nói không sai" Lưu Hắc Thát mỉm cười nói: "Cồ sống một thu, người sòng một thế, bình bình đạm đạm, oanh oanh liệt liệt đều là chết. Bọn họ đều chờ mong ta xuất đầu, ta không thể để cho bọn họ thất vọng. Mệt mòi cũng là một loại khoái hoạt, tận hoan thi sẽ tận tính, Lưu Hắc Thát ta hiện tại đã muốn mang theo những hán từ này nói cho những phiệt môn cao cao tại thượng kia. những lớp người quê mùa chúng ta, cũng khả sật bất khả nhục! Khinh thị chúng ta, phải trả giá một cái giá bằng máu lớn!"

Hắn như là nói với La Sĩ Tín, hoặc như là tự nói với bản thân.

La Sĩ Tín quay đầu nhìn sang phương xa âm trầm, đột nhiẻn nói: "Trời mưa".

"Cũng đã một đoạn thời gian" Lưu Hắc Thát nhịn không được cười nói. không rò La Sĩ Tín vì sao đột nhiên nói ra câu nhăm như vậy.

"Nước sông tàng rất nhiều" La Sĩ Tín lại nói.

"Nhưng muốn qua sông, thì vẫn còn rất dễ dàng, ông trời tựa như mắt cũng dài. thuận tiện chúng ta cùng Đường quân qua sông" Lưu Hắc Thát nói.

La Sĩ Tín cau mày nói: "Đám người ThịnhNgạn Sư đóng quân là ờ thượng du đã Thùy".

"Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?" Lưu Hắc Thát hỏi.

La Sĩ Tín thành khẳn nói: "Lưu tướng quân, ngươi hạ doanh địa điềm vốn không sai. nhưng trước mắt tròi mưa liên miên, địa thế lại thấp, đối thù nếu dùng sức nước mà nhấn chìm, chỉ sợ quân ta đại bại".

Lưu Hắc Thát nói:"Sẽ không đâu!"

"Ngươi vì sao khẳng định như thế?" La Sĩ Tín khó hiểu nói: "Bọn họ những mòn phiệt này nhìn như thanh cao, nhưng vì thù thắng, quả thực là không từ thủ đoạn, các loại phưcmg pháp đều được sừ dụng".

Lưu Hắc Thát nói: "Không phải ta tự tin, mà là ta đã phái ra thám tử, chỗ mà đại doanh Thịnh Ngạn Sư đóng quân đến chỗ chúng ta, cũng không có hành động tích nước".

"Chỗ xa hơn chút nữa, ngươi có từng thăm dò qua?" La Sĩ Tín hòi.

Lưu Hắc Thát cười rộ lên,"Nếu như tại đó tích nước, chẳng phải là đem đại doanh của bọn họ cũng tính vào trong kế sao? Thật ra tròi mưa liên miên, ta vốn chuẩn bị dời doanh, nhưng thấy bọn họ cường công qua đã Thủy hạ trại, ngược lại bò đi ý nghĩ này. Thật ra chúng ta tuy là binh tức giận, nhưng có thể nói không có hy vọng, bọn họ cũng không đến mức vì thắng chúng ta, đem hơn vạn binh sĩ chính mình, cũng tính vào trong kế chứ?"

La Sĩ Tín nói: "Lòi tuy nhưthế, nhưng cũng cẩn phải đề phòng bọn họ hư hư thực thực". Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

"Ngươi yên tâm, đám người ThịnhNgạn Sư nếu như dời doanh, ta biết được ngay" Lưu Hắc Thát nói.

La Sĩ Tín lúc này mới thờ phào một cái, nhưng trong mắt. luôn luôn có sự lo lắng nồng đậm!

Đêm khuya, bờ bên kia đã thủy Lý Hiểu Cơ cũng không có an giấc. Hắn thích uống rượu, nhung trong khoảng thòi gian gần đây, có thể nói là giọt rượu chưa thẩm.

Hắn áp lực thật sự rất lớn.

Tần vương có lệnh, khiến cho hắn ngày mai, nhất định phải đánh bại Lưu Hắc Thát! Mệnh lệnh này, quả thực muốn mạng già cùa hắn!

Lý Hiếu Cơ trước mắt, mặt ù mày chau, trong mắt sự lo lắng cũng không kém gì La Sĩ Tín. Hắn nhìn sang một phong thư trên bàn, thật lâu không nói gi.

Ưu sầu là phong thư này gây cho hắn.

Độc Cô Hoài ân vẫn đứng ở bên cạnh hắn, cũng trẳm ngâm không nói gì, thậm chí hô hấp cũng tinh tế, chỉ sợ chọc giận Lý Hiếụ Cơ, bời vì hắn hiều rằng. Lý Hiếu Cơ đã nhận được một mệnh lệnh khó xừ!

Mệnh lệnh đan giản, nhung mà bọn họ đều là không đành lòng nghe theo, nhung bọn họ không có tư cách không nghe theo!

Thờ dài một tiếng, Lý Hiếu Cơ nói: "Hoài n, ta nếu như làm như vậy. chỉ sợ cả đòi ở trong Đường quân, đều không ngẳng đằu lên được".

Độc Cô Hoài ân cần trọng nói: "Nhưng tên đã lên dây. không phát không được. Đây là chù ý của Tẳn vương, cũng có thể là ý tứ của Thánh Thượng, chúng ta nếu không nghe theo, sau này quay lại Quan Trang, chỉ sợ là một tội danh. Vĩnh Yên vương. Bình Dương công chúa bời vì chúng ta cứu viện bất lực mà chết, Thánh Thượng tức giận, mặc dù chuyện cũ sẽ bò qua, nhung thương tâm đó là mọi người đều biết. Nếu như chúng ta lần này nếu không dựa theo ý tó của Tần vương, Thánh Thượng hai tội cùng phạt, chỉ sợ ta và người..

Độc Cô Hoài ân lo lắng, không hề nói tiếp, nhưng ngụ ý rất rõ.

Mọi người đi ra, ngoại trừ kiếm cơm ăn, thi dó là vì khai quốc lặp nên cơ nghiệp bất thề. nhưng trận chiến đánh xong bắt đầu tính sổ, chẳng những vô công ngược lại còn có sai, thì ai cũng không tình nguyện.

Thấy Lý Hiểu Cơ không nói, Độc Cô Hoài ân lại khuyên nhủ: "Kế sách tích nước nhấn chìm địch sớm đã định ra, binh sĩ lẻn vào Lộc Sơn, cũng sớm bắt đầu chuản bị tích nước hủy đập, Tẩn vương vì phòng Lưu Hắc Thát biết được, cổ ý cho ngươi phái binh vượt sông cường công đã Thủy hạ trại, những kế sách này đã sớm định ra, không đồi được".

"Nhưng nếu là hủy đập phóng nước, đây không phải là đem ThịnhNgạn Sư. Sừ Vạn Bảo còn có hơn vạn binh sĩ cũng dìm chết ờ trong đó sao?" Lý Hiếu Cơ hòi.

Độc Cô Hoài ân nói: "Nếu không có như thế, sao có thể lừa qua cáo già Lưu Hắc Thát? Chi sợ mưa xuống, hắn sẽ phòng bị chúng ta, dời doanh chỗ cao. Chúng ta phân đoạn tích nước, có thể khống chế lượng nước. Tẳn vương từ lúc ờ Hồ Ly Điến mai phục, đã tính toán thủy lượng, tới đó hẳn là thủy thế đã trì hoàn, hắn lúc đó xuất binh, thu thập tàn quân, mượn nhờ lũ lụt, có thể nói một trận chiến thành công!"

"Công lao là hắn, nhưng tội này đều là..Lý Hiểu Cơ muốn nói lại tầôi. Hắn dù sao cũng là người Lý gia tôn thất, tuy Độc Cô Hoài ân cũng là hoàng thân, nhung nghị luận như vậy roi vào trong tai Lý Thế Dân, vẫn không ổn.

Độc Cô Hoài ân cười khổ nói: "Vĩnh Yên vương, oán hận cũng vô dụng, hãy ngẫm lại chiến lược ngày mai thì tốt hơn. Hạ quan có một kế. không biết có nên nói hay không!"

"Nói mau!"Lỷ Hiếu Cơ không kiên nhẫn nói.

Độc Cô Hoài ân nói: "Tẳn vương bời vìilo không thể lập tức đánh tan quản Hà Bắc, lúc này mới nghĩ ra kế sách thủy công. Sách lược này mặc dù không sai. nhung đem binh sĩ của mình cũng tính vào trong kế. thật có chút không nên. Thật ra quàn Hà Bắc đã không còn mấy ngày lương thảo, chỉ cần mấy ngày nữa, bọn họ không có lương thực, nhắt định sẽ sụp đổ".

"Ngươi nói những cái này có tác đụng gi?" Lý Hiếu Cơ bực bội nói.

Độc Cô Hoài ân cuống quít nói: "Nghĩ tới quân Hà Bắc có bại cũng có sự dũng mãnh khó tả. Bọn họ lương tận, đương cầu quyết chiến. đã như vậy. chúng ta không ngại phóng lời nói ra ngoài, nói rõ ngày quyết chiến, bọn họ nếu như lui binh mười dặm, chúng ta sẽ qua sông quyết chiến. Nếu như bọn họ lùi, chúng ta có thể cho Thịnh Ngạn Sư thùa cơ truy kích, sau đó chúng ta qua sông tương trợ, có thể bại quân Hà Bắc. Nếu có thể đánh tan quân Hà Bắc, thì không cần hùy đập xả nước, như vậy chúng ta đã có thể bại quân Hà Bắc. lại có thể hoàn thành mệnh lệnh cùa Tẳn vương, chẳng phải là vẹn toàn cả đôi bên?"

Lý Hiếu Cơ trầm ngâm thật lâu, "Chỉ sợ quân Hà Bắc sẽ không mắc lừa".

"Lớp người quê mùa tính cách cương trực, thích nghía ít trá" Độc Cô Hoài ân phân tích nói: "Bọn họ yêu cầu quyết chiến, nên sẽ không bó qua cơ hội này".

Lý Hiếu Cơ chậm rãi gật đầu, "Vậy không ngại lập tức đi hạ chiến thư, chậm thi sinh biến".

Độc Cô Hoài ân lĩnh mệnh, truyền lệnh xuống, hướng về phía quản Hà Bắc khiêu chiến. Lý Hiếu Cơ đợi mấy canh giờ, thì phía bên Lưu Hắc Thát đã hồi âm một phong Thư. chỉ viết đơn giản mấy chữ, "Tốt, sáng sớm mai quyết một tĩận tử chiến! "

Bình luận