Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 759: Hư hư thực thực (2)


Sau đó Lý Đạo Tông không cần chờ quân tình, đã nghe được tiếng vó ngựa ầm ầm. Mưa đã ngừng, bầu trời cũng không có khói bụi chiến sự. nhung mà tiếng vó ngựa như tiếng sấm liên tục vang lên. đã làm cho người ta kinh tâm động phách.

Quân Tây Lương cũng không có phô trương thanh thế như quân Lý Đường trước đó chút ít, mà là súc lực đến công!

Tình huống đã rõ ràng, Lý Đạo Tông vẫn còn đang do đự, hắn có nên qua Bạch Câu chống cự hay không?

Tuy phụ trách kiềm chể đại quân Đông Đô, tuy tự xưng là trong một thế hệ tuổi trẻ dòng họ Lý gia, bản thân cũng không kém Lý Thế Dân, đáng tiếc mệnh không được tốt lắm, tuy đã chuẩn bị một đoạn thời gian, nhưng bời vì quán tính đối kháng. Lý Đạo Tông luôn cảm thấy đối thủ sẽ không cứng rắn tấn công. Cũng bởi vì những ý nghĩ này. hắn một mực đều dùng Bạch Câu làm một lá chắc tự nhiên, lại đang ở sau Bạch Câu cắm trại, đào công sự phòng ngự, nhưng ờ trước Bạch Câu, hắn chưa bao giờ có ý niệm đào công sự trong đầu.

Thật ra Lý Đường đã bị áp lực quá lâu, vô luận Thiển Thủy Nguyên hay Bách Bích, hay là Hà Bắc trước mắt, đa phần vẫn là dùng đánh lâu dài là chính, thiết kỵ Tây Lương đạp bằng thiên hạ, Lý Đạo Tông trong lòng rất không phục.

Đây là một loại xem thường từ trong xương cốt.

Tiêu Bố Y tính là cái gì? Một mã quan lập nghiệp, miễn cường trèo lên hoàng thân quốc thích mà buôn bán ngựa, sau khi tìm được cơ hội thì kiêu ngạo ngang ngược, người như vậy chi là nhà giàu mới nổi, sao có thể ưu nhà cùng cao quý so với môn phiệt mấy trăm năm?

Lý Đạo Tông nghĩ tới qua Bạch Câu mà chiến, nhung rốt cục lý trí đè lại cảm tính, hắn phải dùng thù là chính. Hắn tới đây, chính là vì hấp dẫn đại quân cùa Tiêu Bố Y, hôm nay mục đích của hắn đã tính là thành công, thì cần gì phải làm chuyện mất mặt hăng quá hóa dở?

Lý Đạo Tông rốt cuộc hạ lệnh dựa vào Bạch Câu mà ctLiến!

Mệnh lệnh hạ xuống, quân Lý Đường đã tập trung trước Bạch Câu. nhìn chẳm chằm sang phía nam, tĩnh đợi quân Tây Lương xuất hiện.

Bạch câu là vết nứt tự nhiên, chỗ rộng nhất đạt gần mười trượng, sâu mấy trượng, ngày thường trong khe quái thạch bụi gai trải rộng, hôm nay mưa to qua đi. trong khe hỗn độn không chịu nổi, tĩàn đầy tạp vật. Loại phòng ngự thiên nhiên này, hơn nữa quân Lv Đường tác chiến có tố chất, ở trong mắt Lý Đạo Tông, đã đù ngăn cản đối thủ.

Quân Tây Lương rốt cuộc đã tới, xông tới Bạch Câu trước tiên là một đội kỵ binh như

gió.

Kỵ binh trầm mặc. một tiếng hô quát, cũng không vội tiến công, mà là tán sang hai bên. Ngay sau đó lại là một đội kỵ binh xuất hiện, xuôi theo Bạch Câu dài trải ra. Bọn họ hiền nhiên kinh nghiệm phong phú, cách quân Lý Đường chừng một tằm tên, không tiếp tục tiến lên.

Quân Lý Đường trường cung lên dây, vận sức chờ phát động, nhung thấy được chỗ đứng cùa đối thù, chỉ có thể ẩn nhẫn không phát, bọn họ không thể lãng phi mưa tên không công làm chuyện vô đụng. Đối thù không công, bọn họ có thể đợi, chờ thèm một ngày, hoặc là một năm!

Lý Đạo Tông âm thẳm nhíu mày, thẳm nghĩ những ky binh này tác chiến có tố chất, cũng danh bất hư truyền, Tiêu Bố Y nổi danh tuyệt không phải là tự nhiên.

Hai đội kỵ binh khiến cho Lý Đạo Tông thu hồi lòng khinh thị. có thể thấy được kỵ binh đến bày trận, không công không lùi, như pho tượng xếp ở đối diện Bạch Câu. trong lúc nhất thời không biết bọn họ bán là thuốc gì.

Tiệp tục có kỵ binh bổ sung, rầm rầm rộ rộ, trong vòng nùa canh giờ, đã đạt tới bảy tám ngàn kỵ binh.

Lý Đường quân đã xem tới ngẩn người.

Quân Tây Lương không giống như là muốn chiến tranh, càng nhiều lại như là khoe khoang.

Bọn họ hiểu rằng Tiêu Bố Y xuất thân là Thái phó Thiếu khanh, chính là một chức quan nuôi ngựa, nhung bọn họ nằm mơ cũng không có nghĩ đến, Tiêu Bố Y tùy tùy tiện tiện có thể xuất ra bảy tám ngàn kỵ binh.

Những thứ này có phải là hắc giáp thiết kỵ bách chiến bách thắng, không gì đờ nồi hay không, tạm thòi không có ai biết. Nhưng tất cả mọi người hiểu rằng, dưới mắt dùng mà lực xưng hùng, tùy tùy tiện tiện lôi ra bảy tám ngàn kỵ binh, ngoại trừ Đột Quyết, thì chỉ có quản Tây Lưang là có tiền vốn này.

Lý Đạo Tông âm thẳm kinh hãi, cho binh sĩ trận địa sẵn sàng đón quân địch, thiết kỵ Tây Lương bày trận Bạch câu, đại kỳ phần phật, nhìn chằm chằm, nhưng không có động tĩnh.

Chi là vẫn còn có binh lực không ngừng tiệp viện, bắt đằu dọc theo Bạch Câu dàn trải ra.

Lý Đạo Tông nhíu mày, không biết Tiêu Bố Y tròng hồ lô rốt cuộc bán thuốc gì. Đến hiện tại, hắn đã phái không ra được thám từ, bời vì phía nam Bạch Câu đều đã là thiết kỵ Tây Lương.

Quân Tây Lương rốt cuộc có bao nhiêu người, hắn không biết, quản Tây Lương rốt cuộc chuẩn bị công ra sao, hắn cũng không biết. Nhìn sang quân Tây Lương bên kia. hắn chỉ có thể khẳng định một điểm, ngựa của quân Tây Lương cho dù có lợi hại. cũng không thể phóng qua Bạch Câu này!

Quân Tây Lương không có bay qua, xa xa lại có một đội kỵ binh, tinh kỳ phấp phới, cờ xí đi đầu viền vàng nền đen, trên mặt thêu lên một chữ "Tiêu" thặt lớn!

Quân Lý Đường nhìn thấy, hơi có rung động, nhưng vẫn sừng sững bất động, cho thấy cực kỳ có tố chất.

Người nào cũng biết, trong quân Tây Lương có tư cách đùng loại cờ xí này chỉ có Tây Lương vương Tiêu Bổ Y! Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Tiêu Bố Y lại đích thân đến Bạch Câu này?

Lý Đạo Huyền trong lòng một hồi căng thẳng, ngóng nhìn người giáp vàng nón vàng ở dưới cờ xí của đối phương. Hắn tuy không phục Tiêu Bố Y, nhung không thể không nói, Tiêu Bố Y thoạt nhìn tuyệt không phải người chăn ngựa, trong thiên quân vạn mã, hắn so với bất luận kẻ nào thoạt nhìn càng giống vương giả hơn.

Loại khí tức bễ nghễ thiên hạ, ngạo mà không thể so của một đòi quân vương, cho đù cách Bạch Câu. đều có thể tràn tới như mưa phùn. Bên người Tiêu Bố Y dẫn theo hơn mười viên đại tướng, sau các tướng lại là ba tiăm kỵ sĩ hắc khôi hắc giáp, hai bên lại thuần một sắc thiết kỵ, như quần tinh cùng nguyệt hộ vệ lấy Tiêu Bố Y.

Tiêu Bố Y đem quân Lý Đường đối diện như không có gì. mang theo vài tướng lành.

ngạo mạn chi trò sang bên này.

Lý Đạo Tông trong lòng bốc lửa, hận không thể xông qua Bạch Câu, một nhát bóp chết đại địch cùa Lý Đường này. Nhưng hắn biết mình là chù soái, Lý Uyên phái hắn đến cùng Tiêu Bố Y giao thù, cũng tuyệt không phải không tự nhiên, cho nên hắn thờ ra một hơi quát: "Đưa đàn lên".

Binh sĩ hơi ngạc nhiên, lại mau lẹ quay lại lấy đàn, trải bàn dựng dù lẽn.

Lý Đạo Tông chậm rãi ngồi xuống, tay khảy đàn dây, một tiếng tranh vang lẽn. tiếng đàn ờ giữa hai quân đối trận như phá đá xuyên mây. Tay lại phất một cái, tiếng đàn vang lên. như đao thương đều ra.

Quân Lý Đường không nói gì, quân Tây Lương trầm mặc, ai cũng xem thấy được, Lý Đạo Tông đang bày ra vẻ nhàn nhã, khích đối thủ xuất mà.

Quân Tây Lương nếu như thiếu kiên nhẫn đến công, quân Lý Đường sẽ thùa thế đem bọn họ tiêu diệt ờ trong Bạch Câu.

Trước Bạch Câu địa thể rộng rãi, có thề dung thiên quân vạn mà. Nhưng từ Bạch Câu ra phía đông mười dặm ngoại là Khổng Tử lĩnh nối tới Chương Thủy ở phía tây, khe hở đài đến hơn trăm dặm, quả thật là địa hình phòng ngự tuyệt hảo.

Lý Đạo Tông xuất binh, sớm lệnh cho binh sĩ bắc cầu mà qua, lần này đương nhiên đã sớm hủy đi cầu, cũng không để cho quân Tây Lương lợi đụng.

Tiêu Bố Y nghe được tiếng đàn, mỉm cười, nói với Từ Thiệu An bẽn người: "Đường quân dùng đản đài khách, chúng ta cũng phải hoàn lễ mới đúng".

Từ Thiậi An vốn là hàng tướng Giang Hoài, lúc trước bời vì cùng Đỗ Phục Uy đóng chung một chỗ, đằu nhập vào Đông Đô, lúc này đây dẳn dần được Tiêu Bố Y tín nhiệm. Nghe Tiêu Bố Y điều động, Từ Thiệu An nói: "Cẩn tuân Tây Lương vương phản phó!"

Hắn hết sức quy củ, truyền lệnh xuống.

Kỵ binh tản ra, chỉ nghe thấy tiếng bước chân ầm ầm, bộ binh Xâý Lương cầm trong tay thuẫn bài lớn đã từ xa bày phương trận đi tới.

Mưa phùn liên tục, tầiết thuẫn thô to, hai bên giao tạp cùng một chỗ. hình thành tràng cảnh cực kỳ rung động. Quân Tây Lương phương trận lập tức lan tràn, giống như biển xanh triều lên, lan tràn về phía bên cạnh Bạch Câu.

Tiếng bước chân cùa Thuần bài binh, rất nhanh đem tiếng đàn cùa Lý Đạo Tông áp chể. Lý Đạo Tông dừng tay không đàn nữa, miệng maiig cười lạnh, bời vì hắn nghe được phía sau Thulnbài binh có tiếng bánh xe ầm ầm đi theo.

Hắn đã xem thấu môn đạo của đối thủ. Đã như vậy. hắn cần gì bối rối?

Đi theo sau Thuần bài binh là vô số Hà mô xa! Quân Tây Lương đem phương phép lấp hộ thành hà trong công thành, lại dùng ở đây! Lý Đạo Tông nghĩ tới đây. không khỏi cảm khái quân Tây Lương tùy cơ ứng biển, nhưng Bạch Câu tuyệt không phải hộ thành hà có thể so sánh, muốn lấp Bạch Câu, khó khăn so với lấp hộ thành hà cao hơn cà chục lần.

Lý Đạo Tông cũng không lo lắng, thét ra lệnh binh sĩ chuần bị.

Thuần bài binh một mực bức đến trước Bạch Câu, lúc này mới bỗng nhiên tránh ra, Hà mô binh giống như u linh xông tới, mắt thấy muốn đổ đất vào Bạch Câu. Nhưng một khắc khi Thuần bài binh tránh ra, bờ bên kia mũi tên đã như mưa xuống!

Lý Đạo Tông là người có thể nắm bắt cơ hội, cũng nắm bắt được cơ hội chỉ lóe lẻn tức thi, ý đồ hữu hiệu nhất sát thương địch thù. Nhưng khiến cho hắn dự kiến không đến là. Hà mô xe lóe lên lại trờ lại, Thuln bài binh tầng tầng lợp lớp, che ở mọi góc độ. đã đem vũ tiễn đầy tròi ngăn càn lại.

Mưa tên như tơ, đinh đinh đang đang gõ ở trên thuẫn bài, giống như châu rơi khay ngọc, mưa roi sông lấp, rất là dễ nghe. Nhưng này trong tiếng dễ nghe này, lại ản chứa vô số sát khí

Lý Đạo Tông khẽ giật mình, tổng quản cung tiễn binh cũng ngạc nhiên, bọn họ chưa bao giờ thấy qua Hà mô binh tinh xào nhưthế, bọn họ lấp đất thoạt nhìn đều có chút nghệ thuật.

Hà mô binh thừa dịp đợt tên thứ nhất cùa quân Lý Đường qua đi, một lần nữa xông ra, lập tức đem đất đổ vào trong khe rành, thoạt nhìn không có ý nghĩa, chín trâu mất sợi lông, nhưng bọn hắn cũng đã đạt được mục đích.

Lý Đạo Tông cau mày, đợt mưa tên thứ nhất qua đi. hắn tồn thất cung tiễn, đối thù chi bị thương mấy người mà thôi!

Lúc này đây giao phong, ai thắng ai thua?

Đợt Hà mô binh thứ nhất qua đi, quân Tây Lương rất nhanh bắt đầu đợt lấp đất thứ hai, vẫn là hư hư thực thực, thay đổi thất thường, dụ dỗ mưa tên của Đường quân.

Lý Đạo Tông rất nhanh phát hiện một sự thật, đó chính là đối đổ đất là giả, tiêu hao mưa tên của bọn họ mới là mục đích chân chính. Nhưng hắn lại không thể không bắn, bời vì chì cần chậm phút chốc, có thể phát hiện Hà mô xa đã xông lên lấp khe. Bọn họ không chỉ dùng đất. mà còn có thể đùng cây gỗ, tảng đá lớn, đoạn Bạch Càu này mặc dù rộng mặc dù sâu, nhưng bọn họ điên cuồng như thế, xem ra cũng sẽ có lúc lấp đầy.

Tiêu Bố Y xa xa trông thấy, phân phó nói: "Quá đơn điệu. thèm chút đa dạng đi".

Từ Thiệu An nói: "Được". Hắn chính là truyền thanh của Tiêu Bố Y, mệnh lệnh xuống lần nữa, mấy ngàn thiết kỵ đột nhiên như thủy triều phóng về phía hai bên, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta hoảng sợ.

Lý Đạo Tông sớm đề phòng chiêu này. thét ra lệnh, đã có du kỵ đi theo kỵ binh Tây Lương, nghiêm mật giám thị

Có bộ binh Tây Lương cũng đi theo thiết kỵ Tây Lương, sẵn sàng tìm kiếm nơi mà quản Lý Đường thủ không đến mà qua Bạch Câu.

Lý Đạo Tông không sợ đối thù qua linh tinh, chỉ sợ đối thù phá núi lấp biển mà qua khe. chiếm trước địa thế. Mệnh lệnh liền truyền, hơn vạn cung tiễn thù, trường thưcmg thủ đều đã xuôi theo Bạch Câu mà dàn ra, hoành tráng sắp xếp hơn mười dặm, dùng kích trống, khói lừa để làm hiệu. Nếu như thấy khu vực đối thù dùng trọng binh tiến đánh, sẽ có quân Lý Đường lập tức cứu viện.

Lý Đạo Tông vì thù Bạch Câu, có thể nói là đem hết toàn lực, trước mắt ứng đối có thừa. Dù sao quân Tây Lương cũng có trọng điểm, chỉ cằn hắn kềm chân chủ lực cùa Tiêu Bố Y, còn lại cho dù qua Bạch Câu, rất nhanh cũng sẽ bị binh lực hậu bị của hắn tiêu diệt.

Trong lúc nhất thời, hai bên Bạch Câu, tiếng trống kích động, tiếng kèn vang lên. phi thường náo nhiệt. Tiêu Bố Y nhìn thấy đối phương chạy đông chạy tây mệt mòi. mỉm cười lẩm bầm nói: "Hay cho Lý Đạo Tông ngươi, ta quả thực muốn xem một chút... Ngươi có thể thủ tới khi nào! Ngưai cùng ta choi, ta cũng theo ngươi... choi đùa một phen!"

Bình luận