Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 758: Hư hư thực thực (1)


Tiêu Bố Y đã rất ít khi đích thân lĩnh quân.

Hắn mặc dù thân chinh Hà Bắc, nhung đa phẳn là tham dự phía sau màn, bày mưu tính kế, ủng hộ sĩ khí về phẳn chuyện công thành bạt trại, chiếm huyện lấy quận, đều giao cho Đại tướng dưới tay đi xừ lý.

Nghe được Tiêu Bố Y muốn trọng binh đánh Lý Đạo Tông. Tẳn Thúc Bảo nhíu mày. Tiêu Bố Yhòi: "Tẳn Tướng quân, ngươi không đồng ý?"

Tần Thúc Bảo trầm ngâm nói: "Trước mắt Hà Bắc tình thế rắc rối phức tạp".

"Ta biết".

"Theo ta được biết, thế lực tham dự có Lý Đường, có tàn quân Hà Bắc, có chúng ta, còn có quân Đột Quyết".

Tiêu Bố Y gật đầu, thoáng qua cười nói: "Ta thật ra có thể cùng ngươi đánh cuộc, mấy ngày nay quân Đột Quyết sẽ không xuất binh".

Tẳn Thúc Bảo rất là kinh ngạc nói: "Tây Lương vương vì sao khẳng định như thạ chẳng lẽ người có hậu chiêu ở trên người quân Đột Quyết?"

"Không có." Tiêu Bố Y lắc đầu nói: "Nhưng quân Đột Quyết đã quen an nhàn, đã quen thoải mái, cũng đã quen được người nịnh nọt Bọn họ cũng không đem người Trung Nguyên để ở trong mắt, bời vì bọn họ là được cầu xuất binh, xuất binh là vì viễn cảnh thu hoạch, mà không phải vì chịu tội. Thừ hòi binh sĩ như vậy, tại sao mà ờ loại thời tiết này chịu xuất binh?"

Tần Thúc Bảo nhịn không được cười lên, "Ta mặc đù tin tưởng phán đoán cùa Tây Lương vương, nhưng không thể không làm chút ít chuản bị. Nhưng mà theo tin tức truyền đến. quân Đột Quyết sau khi qua Xương Đô, một mực ở phụ cận quận Tối Bắc hoạt động, cách chúng ta xác thực còn có chút xa Trước mắt chúng ta bắc thượng bố binh tại Đại Lục Trạch cùng Cao Kê Bạc. hô ứng lẫn nhau, cách Chương Thủy nhìn qua Lý Đường cùng quân Hà Bắc ác chiến, có thể nói tọa sơn quan hổ đấu. Mà quân Lý Đường thời gian gần đây thế công hung mành, chúng ta bắc bộ tiệp giáp Triậi Quận có đại binh Lý Đạo Tông đối kháng chúng ta, Tín Đô có quân Lý Đường ấnnấp. Mà bắc Triệu Quận, Tín Đô. từ tây đến đông, là Hằng Sơn, Bác Lăng, Hà Gian ba quận, đại quân Lý Hiếu Cơ cáeh Tín Đô, tại đông bắc Đại Lục Trạch chúng ta trú binh chi hơn hai trăm dặm, bên cạnh bờ đã Thùy đóng quân, noi đó có thể nói là trọng binh của Lý Đường, Lý Thế Dân mang Huyền giáp thiên binh sát nhập Hà Gian, phương vị lại đang ở đỏng bắc Lý Hiếu Cọ".

Trong khi Tẳn Thúc Bão nói chuyện, đã ờ trên bản đồ vẽ ra phạm vi thế lực hai bên.

Chương Thùy có thể nói là đem Hà Bắc tự nhiên chia làm hai bộ phận nam bắc. Quàn Tây Lương quân tại phía nam Chương Thủy, trọng binh phân bố. Mà quân Lý Đường phân bố tại Hà Bắc, cũng tại bắc Chương Thủy hiện ra một hình thang đảo ngược, dùng Triậi Quận, Tín Đô làm đáy. Hà Bắc vốn là căn cơ cùa quân Hà Bắc. Nhưng trước mắt quân Hà Bắc vô cùng thê thảm, chỉ chiếm được phân nừa Hà Gian, ờ Tại bên hông hình thang đảo ngược.

Tiêu Bố Y nghe Tần Thúc Bảo phân tích xong, gật đầu nói: "Ngươi đã nói rất rõ ràng, nhưng mà những cái này ta đã sớm biết".

Tần Thúc Bảo cẩn thận nói: "Trước mắt chúng ta địa điểm nhiều phương thế lực địa quyết chiến là ờ trong này..Tại Thất Lí Tỉnh tây bắc Nhạc Thọ vẽ một vòng tròn. Tẳn Thúc Bảo nói: "Cũng chính là điểm đột phá của Lưu Hắc Thát. Chúng ta cậy vào Lưu Hắc Thát làm mũi nhọn, ngăn cản quân Lý Đường xuôi nam. Mà Lý Đường hiền nhiên muốn nhồ cái đinh này, sau đó tràn vào địa bàn cùa chúng ta".

"Lưu Hắc Thát quá nừa không ngờ rằng, bản thân lại biến thành quan trọng như vậy" Tiêu Bố Y lẩm bầm nói.

"Hắn không ngờ. Nhưng mà người bên ngoải đều đã nghĩ đến" Tẳn Thúc Bảo nghiêm mặt nói: "Trước mắt mặc dù không biết dụng ý thực sự của Lý Thế Dân, Lý Hiếu Cơ. Nhưng theo phân bố trước mắt mà thấy. Bọn họ hẳn là muốn thừa dịp nhuệ khí thu u châu mà giải quyết dứt điểm, toàn diện tiêu diệt quân Hà Bắc! Sau đó tại Chương Hà Hà Bắc cùng chúng ta toàn diện đối kháng. Bọn họ có thể thuận thế đánh phá đại quân của chúng ta, toàn diện chiếm lĩnh Hà Bắc. Sau đó vượt Hoàng Hà, đối với Đông Đô hình thành thế bao vây. Tinh thế đối với chúng ta không thể lạc quan".

Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Rất có đạo lý".

"Nếu để bọn họ thành công, hơn nữa quân Đột Quyết xuôi nam, chúng ta mặc đù chưa chắc đã thất bại, nhưng mà tổn thất sẽ rất nặng, cho nên trong mắt cùa ta, chúng ta hẳn là trợ giúp Lưu Hắc Thát, mà không có thể để cho hắn không ai giúp mà diệt vong, đại địch của chúng ta là Lý Thế Dân cùng Lý Hiếu Cơ, mà không phải hẳn là Lý Đạo Tông trọng binh đánh tại Triệu Quận, không có tính, quyết định. Muốn đánh Quan Trung, trước hạ Hà Đông, muốn hạ Hà Đông. Hà Bắc chúng ta nhất định phải nắm bắt. Đối chiến Lý Đường, chúng ta nhắt định phải đem binh sĩ sắc bén nhất, dùng tại thời điểm mấu chốt nhắt mà quyết đấu".

Tần Thúc Bảo tường tận phân tích tình thế trước mắt, cần thận nói ra quan điềm cùa mình, sau đó như có chờ mong nhìn sang Tiêu Bố Y.

Hắn hiểu rằng Tiêu Bố Y nhất định sẽ cho hắn một giải thích.

Tiêu Bố Y nói: "Tẳn Tướng quân, ngươi nói cùng Lý tướng quàn phản tích không kém là bao nhiêu".

Tần Thúc Bảo nhướng mày,"Lý tướng quân hiện tại đang thảo phạt Trẳm Pháp Hung, vẫn có để ý tới đây?"

Thiên hạ đại loạn, Giang Nam đạo phỉ chen chúc, nhung từ khi Vương Thế Sung đầu nhập vào Đông Đô, đạo phỉ Giang Hoài đã tận, đạo phỉ phía nam Trường Giang chỉ còn lại có một mình Trầm Pháp Hưng.

Mà Tiằm Pháp Hưng chỉ là cẩu thả hơi tàn, đã không thể xoay người. Nhưng Lý Tĩnh còn chưa có đánh hạ Trầm Pháp Hưng, điều này làm cho Tẳn Thúc Bảo nhiều ít có chút kinh ngạc. Nhưng mà hắn hiểu rằng Lý Tĩnh, Tiêu Bố Y đều là người có trí tuệ, lúc này đây chỉ thuận miệng hòi.

Tiêu Bố Y lộ ra nụ cười giảo hoạt, "Lý tướng quân rắt nhanh sẽ xong việc".

Tần Thúc Bảo có chút xấu hổ nói: "Nếu như Lý tướng quàn đi tới Hà Bắc, có lẽ sẽ có phương pháp tốt hơn".

Tiêu Bố Y lắc đầu nói: "Muốn ra chính binh, đại đồng tiểu dị (giống nhiều khác ít). Lý tướng quân thắng ờ xuất kỳ chế thắng, hắn thật ra đối với Hà Bắc một mực đều rất chú ý, sách lược cùa chúng ta cùng hắn đề nghị, hằu như là một hai ngày đều phải trao đổi một lằn, đối với ngươi chiếm lmh Đại Lục Trạch cùng Cao Kê Bạc. hắn đều rắt đồng ý. Bất quá ta muốn hỏi một câu, mục đích của Lý Đạo Tông là cái gì?"

"Kiềm chế chúng ta xuất binh viện trợ Hà Bắc quân, đảo loạn chiến cuộc" Tẳn Thúc Bảo không chút đo dự nói.

Tiêu BỐ Y cười nói: "Đây là kết quả bọn hắn kỳ vọng nhất, cho nên chúng ta nhất định phải đánh, hơn nữa phải hung hăng mà đánh, để cho bọn chúng hiểu rằng, chúng ta bị bọn chúng giữ chân. Hơn nữa bọn họ chẳng những kiềm chế chúng ta, chúng ta còn muốn bọn họ bắt đằu tiệp viện. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Chúng ta nếu đột nhiên tăng binh Hà Gian, chỉ sợ muốn nhập vào cái động không đáy này, vĩnh viễn không biết đầu nhập bao nhiêu binh lực là cuối cùng, nhung mà nếu có thể khiến cho Lý Đạo T ông kêu khổ cầu viện, rút ra binh lực cùa Lý Đường tại Hà Gian, thật ra kết quả cũng là đại đồng tiểu dị".

Tần Thúc Bảo rốt cuộc lộ ra nụ cười, "Ta rõ ràng ý tứ của Tây Lương vương, bọn họ muốn hấp dẫn binh lực cùa người, cho nên người muốn dùng gậy ông đập lưng ông. trọng binh ngăn chặn binh lực bọn họ. lại mưu cái khác?"

Tiêu Bố Y cười nói: "Đúng là như thể!"

Tần Thúc Bảo nói: "Chúng ta còn do dự cái gì. đã Thủy chiến việc đã cấp bách, không biết Tây Lương vương chuản bị khi nào xuất binh?"

"Ngay lập tức!" Tiêu Bố Y không chút do dựnóL

***

Mưa vẫn roi xuống, lúc mạnh lúc nhẹ.

Quân Tây Lương khi ẩn nấp. giống như hổ nằm, khi xuất binh, giống như báo săn!

Tiêu Bố Y vừa nói xuất binh, Tẳn Thúc Bảo lập tức an bài, sau đó Đại Lục Trạch đã động. Đó là một loại trạng thái cực kỳ tự động, Tây Lương quân trải qua những năm chinh chiến này. nhiều khi, đã vận hành như máy móc vậy.

Loại máy móc này, cũng không phải là cứng nhắc, mà là hình thành một loại quy luật khủng bố.

Nếu như theo Thiên Ngôn sơn đông nam Đại Lục Trạch quan sát. sẽ phát hiện Đại Lục Trạch vốn yên lặng như chết, đột nhiên biến chuyển lưu động hẳn lên.

Lưu động không phải là nước trong ao đầm lầy lội, mà là đội quân thép T ây Lương.

Đội quân thệp từ doanh trại làm bằng sắt từng đội từng đôi tràn ra, chảy ra góc núi, chảy qua khe rãnh, suối nước. Sau đó ờ trước Thiên Ngôn sơn nhập thành nước lũ. mành liệt bành trướng về phía trước.

Ao hồ tựa như cũng bị cuốn vào trong nước lũ, mành liệt chấn động.

Đại quân tiến lên, ngoại trừ tiếng bước chân, tiếng vó ngựa, thanh ảm mưa rơi. thanh ảm cờ xí phần phật, không còn thanh âm gì khác. Đại quân tiến lên cực kỳ mẽnh mỏng cuồn cuộn, trong mênh mông cuồn cụộn lại eó sự trầm mặc khó tả, loại trầm mặc này quanh quần ở trong thiên địa, lại hình thành lực lượng khủng bố, thôi động đại quàn đi về phía trước.

Loại trầm mặc, dòng nước lu này tại Thiên Ngôn sơn hội tụ, sau đó một đường hướng bắc. cuồn cuộn về phía Bạch Câu mà xông tới!

***

Tây Lương quân đã từ Đại Lục Trạch xuất binh!

Tây Lương quân trọng binh xuất kích!

Tây Lương quân ít nhất xuất động kỵ, bộ binh ba vạn quân mã về phía Bạch Câu công

tới!

Tây Lương quân còn đang không ngừng tăng binh, binh lực tiệp viện không rõ. bời vì thám từ phía trước đã biến mất không thấy, hoài nghi đã bị quân Tây Lương phái ra thích khách tiễu trừ!

Lý Đạo Tông cau mày, như lâm đại địch. Trong doanh tiếng trống vang lớn. quân Lý Đường cũng nhanh chóng xuất binh, nhanh chóng bày trận tại Bạch Câu, nghênh đón Lý Đường. Đông Đô cùng Hà Bắc đã bắt đầu trận đại chiến đằu tiên.

Lý Đường kỷ luật nghiêm minh, xuất binh tự động, so về Tày Lương quân mà nói, có thể nói là khó phân cao thấp.

Lý Đạo Tông khi xuất binh, nhịn không được tim đập nhanh, hắn không ngờ Tiêu Bố Y đã động thật sự.

Tiêu Bố Y xuất binh hung hàn, khiến cho hắn cực kỳ kinh hài vốn hai quân giao chiến, tri kỷ tri bì, bách chiến bách thắng. Quân Tây Lương có thám từ thăm dò quân tinh của hắn, hắn đương nhiên cũng sớm an bài nhân thù tại lân cận Thiên Ngôn sơn lưu ý động tĩnh của Tiêu Bố Y.

Tiêu Bố Y vừa xuất binh, hắn được đợt thám từ thứ nhắt đem tin tức truyền tới. không ngờ chỉ có sau bốn đợt tin tức, rất nhiều thám từ từ Đại Lục Trạch đến Bạch Câu, đã biến mất không thấy.

BỊ Tiêu Bố Y phái người giết? Lý Đạo Tông nghĩ tới đây. làm sao mà không kinh hài?

Loại khí thế xuất binh này. Tiêu Bố Y điên rồi saó? tý Đạo Tỏng ảm thẳm kêu khổ, lại không thể không sẵn sàng chiến đấu. Thật ra hắn cũng không cho rằng Tiêu Bố Y sẽ xuất binh, hắn dùng loại kiềm chế này, chỉ là kế tạm thích óng. hắn cũng không cho rằng Tiêu Bố

Y sẽ buông tha Nhạc Thọ, ngược lại trọng binh đánh hắn.

Hắn khôngthể tường được, cho nên Tiêu Bố Y đã xuất binh.

Xuát binh chẳng phải đôi khi, phải khiến cho đối thủ không thể tường được?

Đại quân Tây Lương lần này Xuất động cũng không phải là chỉ có kỵ, bộ binh, còn có thích khách tiễu trừ thám tử đối thù. Những người này vận hành hiển nhiên cũng cực kỳ có hiệu quả, trong thòi gian rất ngắn, đã thanh trừ ánh mắt của đối thủ. khiến cho đối thủ roi vào trạng thái tin tức đình trậ

Lý Đạo Tông trước mắt, chính là trong lòng mờ mịt. hắn hiện tại không cách nào phân biệt đối thủ là đánh nghi binh, hay là đại quân tiệp cận. Đối thủ đã xuất ba vạn binh, hơn nữa càng không ngừng tiệp viện, cho nên hắn không thể không cần thận mà làm.

Quân Tây Lương cáchBạch Câu chỉ có ba mươi dặm!

Kỵ binh tiên phong của quân Tây Lương cách Bạch Câu mười lăm dặm!

Mười dặm, năm dặm...

Từng đạo tin tức không ngừng truyền đến. thám từ mới phái ra liên tục qua lại. nghe tiếng chân mà tránh. Trong không khí tràn ngập khí tức đại chiến mưa gió nổi lên. Mua gió tựa như cũng bị khí giết chóc lay động, tạm thời tránh né. không dám ở ngùng lại trong vòng mười dặm này.

Bình luận