Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 742: Chia cắt (1)


Đặu Kiến Đức đã chết!

Lý ThếDân khi biết tin tức này. thậm chí sau Tiêu Bố Y, Tiêu Bố Y khi biết Lý Thế Dân xuất binh, thật ra vẫn suy nghĩ, Lý Huyền Bá lần này để lại người sống, dụng ý còn có một, đó chính là báo với Tiêu Bổ Y hắn, Lý Huyền Bá còn chưa chết!

Nhưng Lý Thế Dân có biết Lý Huyền Bá sống lại hay không? Hoặc là nói, Lý Thế Dân từ trước tới nay, cùng Lý Huyền Bá có liên lạc hay không?

Tiêu Bố Y cùng Tư Nam một mực đều rất hoang mang về vẩn đề này, cũng một mực nghiên cứu. Bọn họ cũng đều biết, Lý Huyền Bá hiển nhiên là cùng Lý Đường có âm thẳm liên lạc, nhưng loại liên lạc này, lại khẳng định cực kỳ bí ẳn, ít có người biết.

Mà Tiêu Bố Y lại càng ngày càng có khuynh hướng nghĩ. Lý Huyền Bá một mực là cùng Lý Uyên liên lạc, là vì chỉ có Lý Uyên đa mưu túc trị mới có thể cùng Lý Huyền Bá mưu tính sâu xa. So ra thi Lý Thế Dân vẫn còn kém chút ít.

Thế Dân khi nghe được tin Đậu Kiến Đức chết, sững sờ hồi lâu. Lúc này hắn đã đến quận Thượng Cốc.

Khi hắn nhận được lệnh cùa Quan Trang, cảm giác được áp lực rất lớn. Khi hắn chiến Lũng Hữu. Hà Đông, đều không có áp lực lớn như thế. Lý Uyên bảo hắn dùng kế nghi binh, đẫn tinh binh nhanh chóng ra Tỉnh Hình Quan, trong thời gian nhanh nhất đuổi tới Thượng Cốc, sẵn sàng thu phục vùng u châu. Đại quân bức gần Hà Gian, lại đo Vĩnh Yên vương Lý Hiếu Cơ cùng Lược Dương Công Lý Đạo Tông lĩnh quân, tận năng lực thu phục Hà Gian.

Thế Dân đến hiện tại, không ít lần tiệp nhận mệnh lệnh cùa phụ thản, nhưng cảm giác được lúc này đây là lần vô cùng không có chỗ dựa nhất.

Lý Đường trước mắt phân ba đường xuất binh, Đồng Quan do Lý Kiến Thành lĩnh quân, Hà Đông do Lý Thần Thông lĩnh quân bức gần Đông Đô. Nhưng mà Lý Đường còn không có cuồng ngạo đến mức cho rằng có thể một nhát đánh tan Đông Đô, Lý Uyên ý vẫn là để cho Lý Thế Dân tùy thời mà động.

Cái tùy thòi này. thật ra khó nắm chắc nhất.

Lý Thế Dân lần đầu từ phòng thù phản kích chuyển biến thành chù động xuát kích, trong lúc nhắt thời không quá thích ứng. Hơn nữa hắn đổi với thu phục u châu cũng không có tin tưởng quá lớn. Phải biết rằng quân Yến Triệu tuyệt không phải đễ dàng đối phó như vậy. Hơn nữa La Nghệ Tiết thị bốn hổ thực lực không để cho khinh thường. Đạu Kiến Đức cùng La Nghệ giao chiến nhiều năm như vậy, còn không có hạ được u châu, có thể thấy được chồ sắc bén cùa La Nghệ.

Lý Thế Dân năm đó, chi cảm thấy không chuyện gì là không thể làm. thậm chí tại Nhạn Môn còn dám độc thân đi trước, mưu đồ tính sau. Nhưng hiện tại tác chiến nhiều hơn, mới phát hiện năm đó thật buồn cượi Hiện tại hắn thành thục, cho nên suy nghĩ cũng đã nhiều hơn, đã cảm thấy mệnh lệnh cùal/ýxUyên, rất có vắn đề.

Khi đó Lý Thế Dân, đã biết La Nghệ cùng Đậu Kiến Đức đang quyết chiến tại Dịch Thủy. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hắn vốn là cậy vào ngựa nhanh binh mạnh, sẵn sàng công kích vào sau lưng Đậu Kiến Đức, cho quân Hà Bắc một đòn nặng. Nhưng mà Lý Uyên không có mệnh lệnh này. Lý Uyên chi bảo hắn nhanh chóng lùi lại, sau đó đi đường vòng tới quận Thượng Cốc, tránh để hai quân giao chiến.

Thế Dân nghĩ mài mà không rõ hàm nghĩa của đạo mệnh lệnh này. càng cho rằng một mình xâm nhập rất là nguy hiểm, nhung mà nếu như Lý Uyên đã phân phó. hắn chỉ có thể nghe theo.

Đến khi Lý Thế Dân đuổi tới Thượng Cốc. đột nhiên nhặn được quàn tình, La Nghệ. Đậu Kiến Đức đều thất bại.

Lý Thế Dân khi nghe được tin tức như thể, thiểu chút nữa cho là mình nghe lằm. hoặc thám từ đầu bị lừa đá. Hai quân giao chiến, làm sao có thể đều thất bại Vậy người thắng là ai? Hắn tạm thòi trú binh ngoải thành Thượng Cốc, lệnh cho thám từ tim hiểu lại tin tức, sau đó nhận được tin tức Đậu Kiến Đức đã chết.

Chẳng những Đậu Kiến Đức đã chết. La Nghệ cũng đã chết!

Lý Thế Dân khi nghe được hai tin tức này, trong lòng tư vị có thể thấy được. Hắn thậm chí cảm thấy số mệnh của mình thật sự là quá tốt. Trước đây cùng Tiết Cừ quyết đấu. mặc dù quyền chù động ờ trong tay Tiết Cừ, nhung Tiết Cừ thoáng qua bị mất mạng. Lằn chinh chiến Hà Bắc này. mới xuất binh, hai đại bá chù đã ờ trong một hồi đại chiến bị mất mạng, nói nhưvậy. Hà Bắc có thể nói là muốn sao làm vậy?

Lý Thế Dân không nghĩ ra tại sao lại như vậy, chỉ hận thám từ không thể rõ ràng được quân tình.

Đối mặt thành Thượng Cốc. hắn cảm thấy thành tri cũng không có chắc chắn như trong tường tượng, bởi vì quân tâm trong thành đã tan rã. Cái này từ cờ xí trên đầu tường có thể thấy được!

Lý Thế Dân vốn chuẩn bị hạ trại, nhưng khi dạo qua một vòng ngoài thành đã lập tức hạ lệnh công thành.

Lần này ra quân, đám người Phòng Huyền Linh. Lưu Chí Huyền, Lưu Hoằng Cơ, ân Khai Sơn, Sài Thiệu cùng ở bên cạnh Lý Thế Dân. Mọi người đều cho rằng, thành trì có thể công, phải tận dụng thời cơ!

Lý Thế Dân hiện tại, không hề cấp công tiến mạnh, mà bắt đằu có chiến lược chủ trương cùa mình, giòi về bắt lấy thời cơ. Bên cạnh hắn mãnh tướng cũng không ít. cùng hắn ra sinh vào từ, rất có ăn ý.

Công thành chỉ dùng mấy canh giờ, thành Thượng Cốc đã bị bọn họ công hạ. Khi đám người Lý Thế Dân đang ở dưới thành, nhìn thấy Khâu Hành Cung là người đầu tiên công lên đầu thành, mặc dù mặt trẳm nhừ nước, nhưng trong lòng đã mừng rờ như điên.

Khi vui sưosng đi vào thành, Lý Thế Dân trong lòng luôn lo sợ, hắn có cảm giác trận chiến này. thật sự là không thể hiểu nổi.

Tướng lành chân chính đều có thắng có thua, nhưng cũng không đánh trận chiến hồ đồ. Lý Thể Dân một trận thắng hoi lại có vẻ hồ đồ. Hắn vẫn cảm thấy phụ thân có chuyện che giấu mình. Điều này làm cho trong lòng của hắn nhiều ít có chút không vui Hắn hiện tại đã từ mới đầu là hạng người thích múa kiếm vung thương, nay đã từ hiệp khách biến thành tướng quân. Hắn cần tự chù. hắn không hy vọng bị người khác coi như tượng gỗ mà dắt mũi đi.

Ngoài thành tràn đầy quân Yến Triệu tản mạn khắp noi, mọi người hoảng sợ. đã sớm loạn phân tấc. Tin tức La Nghệ đã chết truyền bá bốn phía, quân Yến Triệu vốn như sắt nhìn thấy Thượng Cốc bị lấy, càng như ong vỡ tổ chen chúc bò chạy.

Nếu là Tiết gia bổn hổ còn ờ đây, những người này nói không chừng còn có ước thúc, nhưng mà La Nghệ, Tiết gia bốn hổ đều không thấy bóng dáng, làm sao mà lòng người không bàng hoàng cho được?

Lý Thế Dân cũng không tham công, để cho binh sĩ gác thành tri, trấn an dàn chúng, sau đó hắn liền thấy thám từ như gặp quỷ đi tới.

Thám từ mặt xanh lè, ngập ngừng muốn tới lại thôi. Thế Dân các chúng tướng tạm thời tìm phủ Quận Thù làm hành dinh, đang thương nghị bước tiếp theo, nhìn thấy thám từ lưỡng lự tiến lên, cau mày nói: "Chuyện gì mà kinh hoảng?"

Thám từ trương há mồm, "Tẳn vương, đã dò xét được La Nghệ. Đậu Kiến Đức là bị ai giết chết".

Hắn sau khi nói xong, lại ngậm miệng, mặt đầy vẻ không tin. Lý Thế Dân vỗ bàn, "Lôi ra chém!" Hắn trong lòng đang không vui, thám tử do do dự dự, không hợp tâm ý, trong lòng nổi giận.

Thám từ cuống quít quỳ xuống nói: "Khởi bấm Tẳn vương, không phải ta vô năng, mà là ta sợ người không tin".

"Ngươi không nói ra, sao biết ta không tin?" Lý Thế Dân mắng, các tướng cũng kinh ngạc. Thám từ này gọi là Điền Hữu Đức, có thể nói là kinh nghiệm gia dặn, do dự như thế đương nhiên có ẩn tình.

Thám từ ấp a ấp úng nói: "Khời bầm Tẳn vương căn cứ theo tin tức mới nhất của ta, người giết chết La Nghệ, Đậu Kiến Đức gọi là... Lý Huyền Bá!"

Thế Dân hơi ngạc nhiên, "Lý Huyền Bá?" Đột nhiên nghĩ tới điều gì. phẫn nộ quát: "Nói xằng nói bậy!" Hắn mới nghe cảm giác có chút quen tai, cần thận nghĩ lại trong lòng chua xót mang theo tức giận.

Thám từ sợ run cả người, run giọng nói: "Tiểu nhân tìm hiểu nhiều lần, đích xác truyền lưu là tin tức này. Ta quả thực... không có nói sai".

Các tướng hai mặt nhìn nhau. Khâu Hành Cung nhịn không được hỗỊ "Ngươi dò xét được Lý Huyền Bá này là Lý Huyền Bá nào?" Các tướng đương nhiên cũng biết Lý Huyền Bá, cũng biết hắn đã chết sớm, nghe được lại xuất hiện một Lý HuyềnBá, cảm giác tất nhiên cực kỳ quái dị.

Thám từ run rẩy nói: "Nghe nói chính là Đông Đô đệ nhất cao thù, cũng chính là huynh đệ của Tẳn vương".

Thế Dân đột nhiên sống lưng lạnh toát, mọi người cũng nổi cả đa gà lẽn.

Sài Thiệu mắng nói:"VỚ vần! Ngươi chẳng lẽ không biết... Đi dò xét lại!"

Điền Hữu Đức cuống quít rời đi, lúc gần đi còn vướng bậc thang ngà lăn ra, có thể thấy được trong lòng bối rối Lý Thế Dân tâm loạn như ma, đề tinh thám từ mình đầu óc có vắn đề, làm cho mình không thể tin tưởng. Ánh mắt lại từ trên người các tướng đào qua, nhìn thấy vẻ mặt ai cũng bối rối, muốn lớn tiếng mắng nhiếc, rồi lại cảm thấy không thể nào mở miệng.

Phòng Huyền Linh trắn tĩnh lại trước hết, nhẹ giọng hòi: "Hôm nay quản ta đã chiếm Thượng Cốc, đại hoạch toàn thắng, vi thần cảm thấy thừa dịp La Nghệ mới chết, quân Yến Triệu đang loạn, thùa thắng truy kích".

Hắn thanh âm mang theo sự bình thản, khiển cho Lý Thế Dân rốt cuộc trển định lại. trầm giọng nói: "Nguyện nghe cao kiến của tiên sinh".

Phòng Huyền Linh đi đến trước địa đồ tác chiến nói: "Vốn Thánh Thượng từ trước tới nay thái độ đưa ra, đều giống như cùng với Đậu Kiến Đức liên thù đối kháng Tiêu Bố Y, nhưng trước mắt xem ra, chỉ là một kế cùa Thánh Thượng mà thôi. Cho tới hiện tại, chúng ta mặc dù không biết Thánh Thượng thi diệu thù gì loại bỏ La Nghệ cùng Đậu Kiến Đức. Nhưng rõ ràng. Thánh Thượng thù đoạn cực kỳ cao siêu, minh tu sạn đạo. ám độ trần thương. Đậu Kiến Đức còn vọng tường cùng chúng ta kết minh, thậm chí cho dù tin tức phát tán cũng làm cho đối thù như lọt vào trong sương mù. Nếu như Vệ vương trên tròi có linh thiêng, cũng phù hộ chúng ta, lo gì Thánh Thượng không thể nhất thống thiên hạ?"

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, đều nói: "Thi ra là thế!"

Vệ vương chính là Lý Huyền Bá, Lý Uyên sau khi xưng đế. đem dòng họ hoàng thắt đều tiến hành phong thưởng, Lý Huyền Bá mặc dù chết sớm, vẫn phong làm Vệ vương.

Mọi người vừa rồi hoảng sợ, nghe được Phòng Huyền Linh giải thích, lúc này mới hiểu được. Thì ra Lý Uyên sớm có định luận, lúc này đây mới khiến cho mọi người theo Tỉnh Hình Quan xuất quân. Cái gì Lý Huyền Bá giết đối thù, cũng là kế nghi binh loạn quản của Thánh Thượng.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, tất cả mọi người đều cười ha hả, thay đồi không khí quỷ dị. Khâu Hành Cung cười nói: "Chúng ta là màng phu. đều không thể hiểu được tâm ý cùa Thánh Thượng".

Lý Thế Dân lại cảm thấy không đúng, nhưng thấy không khí hòa họp, cũng đem nghi hoặc đè ép xuống, tán thưởng nói: "Không có tiên sinh giải thích nghi hoặc, ta thật cho rằng Nhị ca sống lại!"

Mọi người lại cười to, Lý Thế Dân cũng cười theo. CÌLỈ là khóe miệng mặc dù cười, khóe mắt lại nhịn không được giật lên vài cái .

Phòng Huyền Linh xem ờ trong mắt, cũng không nói ra. Lưu Hoằng Cơ cười nói: "Hay cho Phòng tiên sinh trí tuệ địiứi quân tâm".

Mọi người cùng nói: ""Nói rất đúng, ai cũng nói Phòng tiên sinh trí mưu hơn người, nay xem xét, quả thật không giả".

Phòng Huyền Linh mỉm cười nói: "Ta đây là thấy các tướng quản nghi hoặc trong lòng, tự tiện phỏng đoán thánh ý, nói không chừng Thánh Thượng không thích như vậy. Các vị nếu như giúp đờ. kính xin chớ nói ra ngoài, tại hạ chính là vô cùng cảm kích".

Mọi người đo dự một chút. Lý Thế Dân cười nói: "Cũng may ân Thượng Thư thân thể không khòe, tạm thời nghỉ ngoi" Mọi người thấy Lý Thế Dân có ý, đều cười nói: "Không sai. ân Thượng thư không nói, chúng ta cũng sẽ không nói".

Bình luận