Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 735: Một trận chiến kinh thiên (2)


Hắn cảm giác được. Bùi Củ thật cùng hắn xa như là chân trời

Ai là Thiên Nhai thi có quan hệ gì? La Nghệ ờ sâu trong lòng trào phúng nghĩ. Vương đồ bá nghiệp, cuối cùng chi là một nắm bụi đất. Bản thân mình chuẩn bị những năm này, còn không phải nói chết là chết? Người đã chết, nghĩ nhiều như vậy thi có tác đụng gi?

Nhưng hắn cho dù muốn hòỊ hắn cũng đã nói không ra lời. Cảm giác được tính mạng từng chút một trôi qua. La Nghệ lờ mờ nghe được Bùi Củ nói: "Không sai. Lúc trước ngươi giết Vương Phục Bào, ta đã ở đây. Ta đem tin tức nói cho ngươi biết, ngươi quá nừa cho rằng ta đối với ngươi thuần phục. Bất quá ta chỉ muốn lợi đụng ngươi trừ vây cánh của Đậu Kiến Đức mà thôi. Hắn biết Thiên Nhai, nhung tiếc ngươi không có hòi cho rõ..

Bùi Củ còn muốn nói tiệp cái gì, nhưng rốt cuộc không nói nữa. Bời vì hắn phát hiện La Nghệ đã nghe không được hắn nói cái gì.

La Nghệ đã chết!

Chết đột nhiên như thế, hắn thậm ctLÍ còn chưa chuần bị chết cho tốt!

Hắn trước khi chết, khóe miệng còn máu. nhưng khóe miệng hắn còn đang cố gắng nhếch lên như muốn cười, hoặc như là thoải mái. Bùi Củ trông thấy, trong lòng cũng có chút không tính là thoải mái.

Trênđỉnhnúi, thoạt nhìn đại cuộc đã định.

Từ sĩ dưới tay La Nghệ, thoạt nhìn cũng không có dũng mãnh như hắn tưởng tượng. Dưới sự vây công của thủ hạ Dương Thiện Hội, đã thương vong thảm trọng, chì còn lại vài chục người. Thấy La Nghệ đã chết thi đã thất hồn lạc phách. Lại khó chống cự thế công như nước thủy triều, không chút ngừng nghỉ. Những tử sĩ của La Nghệ này, cũng chỉ có thể đi theo La Nghệ cùng chết, không có lựa chọn nào khác!

Tiết Vạn Triệt vô lực đứng ngơ ngác nhìn sang La Nghệ, trong đầu trống rỗng. Đậu Kiến Đức muốn chết, La Nghệ chết, đại thù cùa hắn đã được báo. Nhưng loại tình huống này tuyệt không phải hắn có thể tưởng tượng đến. Hắn nhìn thấy Bùi Củ nhìn như tay trói gà không chặt từ bên cạnh hắn lóe lên, một chường đã đánh chết La Nghệ.

Thế giới này. quả thực hoang đường đến cực độ, khó có thể tưởng tượng. Tiết Vạn Triệt đã không biết như thế nào cho phải.

Ai cũng không thể tường ra được sẽ là cục diện như hôm nay. ngoại trừ Bùi Cù cùng Dương Thiện Hội.

Trên thực tế, kết quả hôm nay là Bùi Củ, Dương Thiện Hội một tay bày ra. Cái này vốn chính là một kế hoạch kinh thiên! Đêu nói không thể một nhát nuốt trọn một con cá mập. Nhưng Bùi Củ sắp đặt. một hoi lại nuốt trọn mai con cá mập.

Đậu Kiến Đức trong ngực cộ loan đao của La Nghệ; Bọn họ hết sức chém giết La Nghệ vì Đậu Kiến Đức báo thù. Không cần nói cũng biết, quân Hà Bắc dưới sự cảm ơn sẽ quy thuận Bùi Cù hắn. Tiết Vạn Triệt đã báo đại thù. chẳng những giết được Đậu Kiến Đức. mà còn giết được La Nghệ. Cái loại hán từ nhận ơn tất báo này. chỉ cần mình thèm chút khuyên bảo. đương nhiên sẽ về dưới trướng cùa mình. Đương nhiên một Tiết Vạn Triệt tính không là gì, nhiều nhất chỉ là một đại tướng. Nhưng Tiết gia thế lực tại u châu vẫn thâm căn cố đế. Chỉ cẩn Tiết Vạn Triệt đằu hàng thì lấy u châu cũng sẽ đỡ tốn khí lực hơn nhiều. Bùi Củ hắn cho tới bây giờ, bằng vào lực của bản thân, diệt hai phe thế lực, độc bá Hà Bắc. Xứng đáng tranh hùng cùng Lý Uyên, Tiêu Bố Y.

Đậu Kiến Đức vô năng, nhiều lần thất bại Bùi Cù hắn nếu lại khời phong vân, có thể cùng Tiêu Lý phân ba thiên hạ.

Nghĩ tới đây. Bùi Cù thờ ra một hơi, nhìn về phía Dương Thiện Hội nói: "Vò công của ngươi, xem ra còn vượt xa ta tưởng tượng".

Dương Thiện Hội lúc này đã chật vật không chịu nổi, trẽn người máu bụi hội tụ. khuôn mặt đã biến thành như thiết bản bị vẽ loạn lên. Thấy Bùi Củ nhìn qua, Dương Thiện Hội cười khổ nói: "Ngàn vạn không cần nói như vậy. Vừa rồi ngươi tri hoãn không chịu ra tay, ta chỉ nghĩa, ngươi muốn đem ta xử lý cùng một lúc".

Bộ dáng của hắn như lòng còn sợ hài, không khỏi khiến cho Bùi Củ trong lòng buồn

cười.

Vừa rồi cục diện thay đổi trong nháy mắt, nhung Bùi Cù vẫn khống chế cục diện ở trong tay mình. Hắn nhìn thấy Dương Thiện Hội võ công rất mạnh, thậm chí có điểm vượt quá hắn dự kiến, thật có ý muốn mượn tay La Nghệ giết chết Dương Thiện Hội trong đằu.

Những người này cả đời đều là câu tâm đấu giác, là hạng người tâm ngoan thủ lạt. Bất lợi với mình là phải kiên quyết diệt trừ, tuyệt không do dự.

Nhưng ý niệm trong đầu chợt lóe lên, Bùi Cù rốt cuộc vẫn ra tay giết La Nghệ, để lại Dương Thiện Hội. Trước mắt hắn mặc dù nhìn như có thể lấy hết Hà Bắc, đem địa bàn của Đậu Kiến Đức. La Nghệ thu hết. Nhưng Bùi Củ rò ràng, thế lực của hắn còn quá mức nhỗ yểu. căn cơ càng không có bao nhiêu. Muốn nói đối kháng rất không có khả năng. Duy nhất có thể làm là thuận thế mà làm. Tạm đằu nhập vào một phương thế lực rồi mới mưu tinh đường ra. Quân Hà Bắc thương vong thảm trọng, hắn cần tướng lành, càng cần dạng nhân tài nữa Dương Thiện Hội này.

Nghĩ tới đây. Bùi Cù mỉm cười nói: "Dương Tướng quân. Ngươi thật sự quá mức đa nghi rồi, nghĩ tới ngươi và ta trước mắt đồng tâm hiệp iực. Thuyền lật ra, đối với ai cũng không tốt".

Dương Thiện Hội cảm khái nói: "Ta đày cũng là nhặn thức như vậy. cho nên mới đi theo ngươi. Có lẽ dưới gầm tròi này. cũng thật chỉ có một mình người, mới có thể thực hiện đại đạo".

Bùi Củ lại cười nói: "Chính như thế! Ta nếu như thành sự. đương nhiên là Vô Thượng vương. Mà ngươi chính là Đại tướng đệ nhất dưới trướng của ta, cùng hường vinh hoa phú quý".

Dương Thiện Hội chắp tay nói: "Tạ ơn Đạo chù".

Bùi Cù nhìn sang thảm thiết ở đỉnh núi, nguyên một đám người ngà xuống, thở đài nói: "Tử sĩ của ngươi cũng không còn nhiều". Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

Dương Thiện Hội lạnh lùng nói: "Những người này mạng đều là cùa ta, đương nhiẻn cạn kiệt tâm lực cho ta".

Trên đỉnh núi chém giết đẫm máu vẫn còn tiệp tục. Từ sĩ La Nghệ hầu như đã mất toàn bộ. Quân Hà Bắc Đậu Kiến Đức mang đến bất quá còn lại hơn mười người mà thôi.

Mà dựa theo kế hoạch của Bùi Củ. Người ờ trên núi, ngoại trừ hắn, Dương Thiện Hội,

Tiết Vạn Triệt cùng một đám từ sĩ ra, tất cả đều phải chết! Những người này chết hết. tất nhiên sẽ không có ai tiết lộ bí mật trên núi này. Hắn mới có thể tiếp tục bước tiệp theo của kế hoạch.

Không muốn tham dự vào trong đó, cũng không muốn ra tay đi giết những người còn lại, Bùi Củ lẩm bầm: "Đáng chết thoạt nhìn đều đã đà chết". Hắn thật ra rất ít khi ra vẻ một cao thù chân chính, tuyệt đối sẽ không dể dàng ra tay. Đối với hắn vũ kỹ cũng không quá xem trọng. Bùi Cù tự cho minh cực cao, hắn thậm chí cảm thấy giết La Nghệ cũng có chút đại tài tiểu dụng. Nếu là trước đây, hắn căn bản khinh thường ra tay đối với La Nghệ.

"Nhưng còn có một người đáng chết lại không có chết" Dương Thiện Hội đột nhiên nói.

"Ngươi nói là Đậu Kiến Đức?" Bùi Cù xoay chuyển ánh mắt. đã rơi vào trên người Đậu Kiến Đức, rồi chậm rãi đi tới phía trước. Dương Thiện Hội đột nhiên nói: "Chậm đà".

"Làm cái gì?" Bùi Cù dừng lại hòi.

"Người này thoạt nhìn chẳng những không chết mà còn có dư lực giết người" Dương Thiện Hội hào quang trong mắt chợp động, nhìn chằm chằm vào một thi thể bẽn cạnh Đậu Kiến Đức nói: "Người kia cũng không biết điểm ấy nên đã tiệp cận Trường Nhạc vương, lúc này mới bị đâm chết! Bằng không trận giao chiến ờ trên núi này, cho dù thi thể cũng bị giẫm thành từng mảnh nhò. Trường Nhạc vương vì sao trên người ngay cả một dấu giày cũng không có?"

Bùi Củ mỉm cười nói: "Dương Thiện Hội. Ngươi thân là Tướng môn đệ nhất tướng, sức quan sát nhạy cảm, thật sự làm cho ta cũng nhịn không được phải bội phục. Đậu Kiến Đức, ngươi nên đứng lên đi".

Tiết Vạn Triệt thân hình chắn động, hoảng sợ trông qua, quả thực khó có thể tường tượng.

Đậu Kiến Đức còn chưa chết?

Đậu Kiến Đức thân trúng một thương của Dương Thiện Hội, bị trường sóc Tiết Vạn Triệt đánh trúng ngực, lại bị hai thanh loan đao của La Nghệ đánh trúng. Hắn làm sao có thể không chết? Tiết gia huynh đệ vốn ngoại trừ La Nghệ ra, rất ít phục người khác.

Từ xưa đến nay đều là văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị. Ngươi muốn khiến cho một dũng sĩ phục ngưai thì chi có cách ngươi phải hơn hắn một bậc.

Tiết thị huynh đệ mắt cao hơn đầu, nhưng tất cả kiêu ngạo vào hôm nay đều bị vô tình đánh nát. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, bọn họ hôm nay mới hiểu được. Bản thân tự phụ dũng mành, so với những kiêu hùng này mà nói, vẫn kém quá xa. Nhưng Vạn Triệt còn tin tường uy lực một sóc của mình, còn tin tưởng phi đao của La Nghệ sắc bén. Đậu Kiến Đức không phải người sắt, thân chịu những vết thương như vậy làm sao có thể còn sống?

Đậu Kiến Đức quả nhiên không có chết.

Nghe được Bùi Cù kêu gọi. Đậu Kiến Đức giống như tá thi hoàn hồn mà ngồi dậy, chẳng những ngồi dây mà còn có thể chậm rãi đứng lên. nhẹ buông tay. hai thanh loan đao roi xuống, phát ra tiếng leng keng ngân vang như Chiêu hồn linh.

Đậu Kiến Đức vẫn trông có vẻ rất già nua, rất mệt mòi. Nhưng ở trong hoàn cảnh gió núi phần phật tiếng chém giết chối tai, không thể nghi ngờ vẫn còn rắt tinh thằn. Dưới những vết thương nghiêm trọng như vậy, hắn thoạt nhìn giống như chỉ bị thương nhẹ.

Bùi Cù nhíu mày, hiểu rằng đại kế còn kém một chút. Đại kế này từ khi hắn tại Đàn xã tắc ám sát Tiêu Bố Y thất bại, đã bắt đầu trù bị. Hắn vốn muốn lấy Đỏng Đô cùa Tiêu Bố Y, nhưng không ngờ trên đường bị ngăn trở. Lúc này mới khồ tâm suy nghĩ muốn lấy Hà Bắc. Vì Hà Bắc này, hắn đã chờ đợi quá lâu. Hắn không muốn thất bại.

Đậu Kiến Đức cho dù sống lại, hắn cũng có thể khiển cho Đậu Kiến Đức một lằn nữa chết đi.

Nhưng hắn có rất nhiều nghi vấn, cho nên hắn muốn lên tiếng hỏi cho rò. "Trường Nhạc vương. Ngươi biết chi tiết của ta?"

Đậu Kiến Đức nghe hắn nói cung kính, thờ dài nói: "Cũng là tại mấy ngày nay mới biết được".

"Nhưng không biết là ai nói cho ngươi biết?" Bùi Cù hòi.

Đậu Kiến Đức hai mắt lộ ra vẻ cổ quái, "Cái này rất quan trọng sao?"

"Chẳng lẽ La Sĩ Tín không có chết. Hắn sau khi mất tích tại Lê Dương, đã gấp rút trờ về nói cho ngươi biết tin tức này? Ta một mực không có nhìn thấy thi thể của La Sĩ Tín. Không thể tin tưởng hắn cứ như vậy bình bình đạm đạm mà chết đi. Nếu như tin tức để lộ, hắn hẳn là đáp án duy nhất" Bùi Cù suy đoán nói Hắn cả đời này, số lần thất bại cũng không ít. ở trên tay Côn Luân bị bại một lần, ở trên tay Đạo Tín bị bại một lằn, ờ trên tay Tiêu Bố Y bị bại một lẩn. Hôm nay lại ờ trên tay Đậu Kiến Đức, lại tính sai một lần nữa. Hắn muốn rõ ràng đến tột cùng là như thế nào!

Đậu Kiến Đức ánh mắt chậm rãi từ trên người Bùi Cù, chuyền qua xa xa, sau đó lại thu trờ về, lạnh nhạt nói: "Thật ra ngươi xem những tính mạng đã trôi qua trong hôm nay. Căn bản đã không cần hòi quá nhiều".

"Ngươi ý là, ta và ngươi chỉ có thể sống một? Người chết, căn bản không cần hiểu quá nhiều?" Bùi Cù sáng tò, thoáng qua lại nói: "Khôũg tiếc già chết, không tiếc khiến cho quản Hà Bắc tổn binh hao tướng, không tiếc khiến cho tất cả mọi người mất mạng, không tiếc khiến cho mấy chục huynh đệ cuối cùng đi theo ngươi đau khổ giày dụa, mà vẫn không ra tay, chi còn chờ đến lúc này cho ta một kích trí mạng? Hoặc là nói, ngươi cùng giống như La Nghệ, căn bản là muố mượn tay ta để trừ khừ đối phương? Ngươi không thể đi giết La Nghệ, chì có thể hy vọng ta tới bố cục giết hắn. Ngươi biết, ngươi sau khi chết, ta sẽ không bỗ qua La Nghệ. Ngươi muốn mượn ta loại bò La Nghệ! Ta xem các ngươi là quân cờ. Nhưng ở trong mắt ngươi, ta làm sao mà không phải là một quân cờ. Đậu Kiến Đức. ngươi thật là tâm địa cao thâm".

Đậu Kiến Đức trên mặt nỉụn không được run rẩy, đó là sự ưu thương khó có thể ngăn chặn. Giống như gió lạnh lá rụng, lạnh run không thể tự chủ. Đặu Kiến Đức trẽn người có thương tích, thoạt nhìn không nặng, nhưng vết thương trong lòng của hắn, đã sớm không cách nào đền bù.

"Ta thùa nhận. Ta xác thực đã xem thường ngươi" Bùi Củ thở dài nói.

"Cũng như ta một mực xem thường ngươi vậy" Đậu Kiến Đức cô đơn nói: "Quá tin tường nhân đức lực lượng của ta, hy vọng có thể cảm hóa người bèn cạnh. Nhưng ta sai rồi. Khống chế tròi đất, tuyệt không thể dùng cảm hóa, mà hẳn là phái dựa vào lãnh huyết. Điểm ấy. Tiêu Bố Y làm.. .rất chính xác".

Bình luận