Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 720: Ai vào địa ngục? (1)


Tiêu Bố Y trong mắt có sự đồng tình, nhưng không có nhìn lại Dương Đắc Chí.

Hắn hiểu rằng bằng hữu không cần đồng tình. Hắn cũng không muốn thể hiện ra loại đồng tình này. Hắn chỉ muốn biết tiền căn hậu quả Dương Đắc Chí xuất gia. Hắn hy vọng có thể trợ giúp Dương Đắc Chí.

Hắn đã quyết định, chuyện mà Dương Đắc Chí cầu. Hắn nhất định sẽ đáp ứng. Không vi chuyện gì khác. Chỉ vì cái tình đồng sinh cộng tử hoạn nạn năm đó.

"Năm đó Đại Tùy vi bắt Dương Huyền Cảm, có thể nói dốc tiết toàn lực. Muốn từ trên tatiên đế y đào thoát đuổi giết, thật sự là chuyện rất gian nan. Dương Huyền Cảm chính là tuyệt vọng chạy nạn, điều này làm cho huynh đệ giết hắn, vì cầu bảo vệ tính mạng huynh đệ. Không ngờ Dương Quảng tâm địa như sắt, rốt cuộc vẫn giết hại hầu như không còn. Dương Đắc Chí có thể chạy trốn, cũng nhờ một người" Đạo Tín nói khẽ.

"Là ai?" Tiêu Bố Y hòi.

Đạo Tín hai con ngươi thanh tịnh, trầm giọng nói: "Tiêu thí chủ thật ra đã sớm biết người này. Hơn nữa hắn còn đang là địch cùng người".

Tiêu Bố Y trong lòng rung lên, đã có chỗ cảnh giác. "Dương Thiện Hội?"

Đạo Tín chậm rãi gật đầu, "Không sai. Đúng là Dương Thiện Hội!"

"Dương Thiện Hội cùng Dương Đắc Chí cái quan hệ gì? Theo ta được biết. Bọn họ tựa như không có quan hệ huyết thống. Nếu thực sự có huyết thống liên lạc. Chỉ sợ Dương Quảng cũng không tha cho Dương Thiện Hội" Tiêu Bố Y cúi đầu nhìn về phía cây đao bẽn hông. Dưới bào đao đã vô sổ người chết. Nhưng trước mắt làm thế nào chém?

"Thượng Thư Lệnh Dương Tố từng cứu Dương Thiện Hội. cho nên Dương Thiện Hội đối với nhà Dương Tố mang ơn, âm thẳm bái Dương Tố làm nghĩa phụ. Dương Tố là người tâm cơ thâm trầm, Dương Thiện Hội cũng như thấ Cho nên chuyện này rất ít người biết được" Đạo Tín đáp: "về sau Dương Huyền Cảm cũng cũng có ân với Dương Thiện Hội. Nhưng mà việc này vẫn được giữ kín không nói ra. Dương Huyền Cảm không muốn làm lộ chuyện này, là muốn lưu lại đường lui. Dương Thiện Hội không lộ ra việc này, lại là bởi vì... hắn vốn là người trong Thái Bình đạo".

Đạo Tín thấy Tiêu Bố Y lộ ra vẻ nghi hoặc, cất lời giải thích: "Bẳn tăng vốn cũng không biết. Nhưng Dương Đắc Chí lại biết được, nhung chuyện này cho đến thời gian gần đây hắn mới nói với ta biết. Dương Huyền Cảm năm đó phản loạn, thật ra cũng đi tim Dương Thiện Hội. Dương Thiện Hội vốn là người biết thời cơ. hiểu rẳng Đại Tùy khi đó vẫn thâm căn cố đế, khuyên bảo Dương Huyền Cảm chớ có khởi sự. Dương Huyền Cảm không nghe, cố ý khởi sự. Kết quả quân chỉ trong hơn một tháng đã tổn thất hầu như không còn. Dương Thiện Hội một mực không có động tĩnh, lúc này mới không có bị tiên đế phát giác truy cứu, mới có thể bảo toàn. Nhưng mà Dương Thiện Hội lại vụng trộm đem Dương Đắc Chí cứu đưa ra thào nguyên. Neu không như thế Dương Đắc Chí sớm đã chết nhiều năm. Làm gì có Đại Si hôm nay?"

Đạo Tínxua nay nói ngắn gọn. Tốn nước bọt như hôm nay đúng là hiếm thấy. Vì cầu rõ ràng. Đạo Tín cũng không nói gì đến thiên cơ. chỉ cầu đem sự tinh nói cho tinh tường.

Trải qua Đạo Tín một phen giải thích. Tiêu Bố Y sáng tỏ rất nhiều, nhung cũng không có thiểu nghi hoặc.

Liếc nhìn qua Dương Đắc Chí hòi: " Dương Đắc Chí vì sao phải xuất gia?"

Đạo Tín nói: "Dương Đắc Chí tại thảo nguyên tị nạn, vốn chán nàn, nhung lúc này lại gặp được thí chù. Tuy là nghèo khó. nhưng lại yên vui. Cho rằng cả đòi như thế là tốt nhất. Không ngờ Tiêu thí chù lại từ buôn bán đến triều đình. Mà Dương Thiện Hội lại thống hận thù đoạn cay độc trăm thảo trừ căn của tiên đế. không lưu dư nghiệt, trong lòng đã có ý niệm tạo phản. Hắn bắt đầu liên lạc nhân thủ, chờ đợi thòi cơ. Sau đó lại tim Dương Đắc Chí, chuần bị đưa Dương Đắc Chí là chính để khởi sự".

Tiêu Bố Y nhướng mày. Đã rõ ràng cái gì đó.

"Lúc này Dương Đắc Chí lại đi Giang Nam, vì Tiêu thí chủ liên lạc nhản thù thặt ra đều là bộ hạ cũ của Dương gia. Lòng người dễ thay đổi cũng là có, nhưng những cái này cũng không phải là lý đo để hắn tâm tro ý lạnh. Dương Thiện Hội muốn ùng hộ Dương Đắc Chí là chính khởi sự. Dương Đắc Chí lại thương cảm giác nỗi khổ chạy nạn cùa chúng sinh, không chịu đáp ứng" Đạo Tín nói đến đây, nhìn về phía Dương Đắc Chí: "Có lẽ là bời vì một ý niệm này. Bẳn tăng mới muốn thu hắn làm đồ đệ. Nhưng Dương Đắc Chí cảm kích ân cứu mạng của Dương Thiện Hội, không biết làm thế nào cho phải. Nhưng lúc này chuyện Lạc Thùy tập kích đã có trù bị, một kích kinh thiên cũng chỉ là trong nháy mắt. Nhưng thế lực tham dự quả thực khó có thể tường tượng. Dương Đắc Chí trong lúc do dự lại vô tình biết được Dương Thiện Hội là người trong Thái Bình đạo. hơn nữa cùng Phù Bình Cư có liên lạc! Gia đình hắn suy tàn có thể nói là cùng Phù Bình Cư Thái Binh đạo có quan hệ rắt lớn. Lúc này đây hắn đối với Thái Bình đạo căm thù đến tận xương tuỷ. Một lòng chán nản, lại vô lực thuyết phục Dương Thiện Hội buông tha cho. Lúc này đây mới quyết định cạo đầu làm tăng, tránh né những sầu khổ không cách nào giải này. Năm đó vô luận tại Đông Đô hay Ngô Thành, đúng là vẫn còn không yên lòng vì thí chủ. Sợ những người kiạđối với người bất lợi, lúc này mới dùng ngôn ngữ nhắc nhờ người đề phòng".

Tiêu Bố Y liếc nhìn Dương Đắc Chí. rốt cuộc rõ ràng chồ khó xừ của hắn. Không khỏi vì Dương Đắc Chí mà khồ sở. Dương Đắc Chí ân oán lường nan. khó có thể quyết định.

"Chuyện cũ như khói. Khó phân đúng sai. Nhưng các người hỏm nay. lại muốn ta làm những thứ gì?"

Đạo Tín tiẵm ngâm hồi lâu, "Đại Si trải qua những năm gần đây, rốt cuộc đại triệt đại ngộ. Nhưng dù sao trấn duyên chưa dứt. biết người cùng Dương Thiện Hội sớm muộn sẽ quyết đấu. Lần này đến đây, chính là muốn cầu Tiêu thí chủ... để cho Dương Thiện Hội một mạng. Năm đó nếu không có Dương Thiện Hội. hắn cũng không thể sống đến hôm nay. Vô luận như thế nào. Hắn cũng muốn báo đáp ân tình, ngày xưa cùa Dương Thiện Hội".

Tiêu Bố Y ngơ ngẩn, lại không nghĩrằng Đạo Tín sẽ đưa ra thinh cầu này.

Dương Đắc Chí vẫn cúi đầu. Tiêu Bố Y nhìn thấy hắn không nói gì. trong lúc nhất thời không biết quyết định ra sao.

Tiêu Bố Y sớm không phải Tiêu Bố Y năm đó. Nhưng vẫn nhớ tới tình nghĩa huynh đệ khi xưa. Mỗi lần nghĩ đến thảo nguyên Mà Ắp biên cương xa xôi cùng sinh từ. Tiêu Bố Y đều cảm thấy ấm áp trong lòng. Lúc trước Hòe mập trước khi đi nói một phen, thật ra đối với hắn xúc động khá lớn. Cũng cảm khái với thân thế cùa Dương Đắc Chí. Nếu trước kia, hắn sẽ không chút do dự đáp ứng. Nhưng mà Dương Thiện Hội thiếu chút nữa muốn tính mạng của hắn. Mà lại là trở ngại rất lớn khi hắn bắc phạt. Nếu như bời vì lời hứa không giết hắn, không thể nghi ngờ bó tay bó chân, khiến cho thủ hạ đồ máu. Chuyện làm sao chấp nhặn nổi?

Thấy Tiêu Bố Y do dự. Dương Đắc Chí đột nhiên nói: "Sư phụ. Người có mệnh, khó cường cầu... Đồ nhi sai rồi".

Tiêu BỐ Y thấy Dương Đắc Chí mờ miệng, nhiệt huyết dàng lên. mới định đáp ứng thì Dương Đắc Chí lại đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Tiêu Bố Y nói: "Tiêu thí chù. Bẳn tăng chi hy vọng thế nhân không tiệp tục chịu nỗi khồ chìm nổi lưu lạc nữa. Cũng không tiệp tục cầu nữa. Nhất thời ý nghĩ xằng bậy, hôm nay đã tỉnh".

Đạo Tín niệm phật hiệu nói: "Hoa trong mộng làm sao nắm bắt. Thị phi nhắt thòi bò xuống! Đại Si. ngươi rốt cuộc đã ngộ".

Tiêu Bố Y, Dương Đắc Chí đều ngơ ngẩn. Từ Hồng Khách hai nắm tay lại nắm chặt, thân thể run rẩy không thôi. Đạo Tín nói rõ ràng đơn giản, chỉ một lần buông bò. Lẩn này tới cầu cũng không phải là để cho Tiêu Bố Y buông tha Dương Thiện Hội. Bất quá chỉ là khuyên Dương Đắc Chí.

Nhưng một cái buông này. sao có thể dễ đàng như thế.

Tần Thúc Bảo một mực trầm mặc. quanh thân run rẩy đột nhiên hỏi: "Đại sư. Đệ từ nếu như muốn quy y phật môn. Không biết còn có cơ duyên?"

Đạo Tín ánh mắt roi vào trên người Tẳn Thúc Bảo. Đột nhiên có chút kinh ngạc, ngoắc lại nói: "Vị thí chủ này. Mời người tới gần".

Tần Thúc Bảo khó hiểu ý nghĩa, vẫn chậm rãi tiến lên. Đạo Tín lại đánh giá hắn hồi lâu, lúc này mới nói: "Ngưai có lòng hướng phật cũng là có duyên. Nhưng như muốn tu hành, không nhất định phải quy y phật môn. Chẳng phải thường nói mắt như không ngủ, mộng sao đến; tâm nếu không khác, vạn phép như nhau? Chỉ cần ngươi trong lòng binh đẳng, thì cần gì phải chấp nhất?"

Tần Thúc Bão có chút suy nghĩ. Có điều ngộ ra. Đạo Tínlại nói:

"Tiêu thí chù tu là thiên hạ VỊ thí chù này tu lại là thất tình. Nếu không khác vạn phép như nhau".

Tiêu Bố Y khi nghe được hai chữ thất tình, trẳm mặc thật lâu. Từ Hồng Khách lại dần dẳn bình tức xuống, hai tay chắp lại nói: "Đã ở đâu đều là như nhau. Tại phật môn cũng không phải không thể".

Đạo Tín mỉm cười gật đầu, "Thiện tai thiện tai". Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

"Đại sư thất tình có thể không?" Tiêu Bố Y đột nhiên hỏi.

Đạo Tín ánh mắt lộ ra thương cảm ý, nói khẽ: "Độc không tại cổ, mà ở tại tâm!"

Tẳn Thúc Bảo chắn động, nghĩ lại trước sau. cảm khái ngàn vạn. Nhưng tình ý khẽ động, trong lòng có như vạn châm đâm vào, khồ không thể tả. Chân mày khóe mắt cùa hắn đều giật giật, trong lúc nhất thời có sự quái dị nói không nên lòi.

Đạo Tín cũng không có dời mắt. nhưng lại tuyên phật hiệu.

Tẳn Thúc Bảo lui ra phía sau vài bước lại nhịn không được hỗi: "Đại sư, tại hạ một ngày kia, nếu ờ chiến trường da ngựa bọc thây không biết có thể gặp lại Trương tướng quản hay không".

Đạo Tín điềm tĩnh'nói: "Trưong tướng quân không nơi nào không có. Trong lòng ngươi có, hắn cũng có. Trong lòng ngươi nếu không có. Cho dù gặp lại, thì có thể thế nào?"

Tần Thúc Bảo cái hiểu cái không, đứng ngấn ra

Đạo Tín thấy Tẳn Thúc Bảo không nói gi, nhìn về phía Dương Đắc Chí nói: "Ngươi đã đại ngộ. Vậy có đi hay không?"

Dương Đắc Chí hai tay chắp lại nói khẽ: "Đệ tử không còn lưu luyến nữa".

Tiêu Bố Y sắc mặt ảm đạm, lại không thể khuyên can. Thật sự là bời vì hắn cũng không biết, lưu lại Dương Đắc Chí thì có tác dụng gi? Dương Đắc Chí đã buông thả tâm ma trong lòng. Nói không chừng ngược lại là chuyện tốt.

Tiêu Bố Y trầm mặc thật lâu. Đạo Tín chậm rãi đứng lẻn. thì thẳm: "Chấp nhquá độ, ất tất nhập tà đạo. Buông thả tự nhiên, không đâu không được. Tiêu thí chủ, bẳn tăng đi".

Tiêu Bố Y nghe xong bốn câu này. hiểu rằng Đạo Tín dùng từ ngữ để điểm tinh mình, trong lòng cảm ơn. Đột nhiên nhớ lại một chuyện, kêu lên: "Đại sư xin dừng bước".

Đạo Tín rù chân mày cúi đầu, "Không biểt Tiêu thí chủ còn có chuyện gì?"

Tiêu Bố Y nói: "Tại hạ còn có vài chuyện khó hiểu. Nếu như đại sư chỉ giáo, cảm kích khôn cùng".

Đạo Tín nói khẽ: "Thí chù xin cứ hòi".

Tiêu Bố Y trầm giọng nói :"Nămđó chuyện tại Lạc Thủy, nhìn như đơn giản, nhung liên quan đến rất đông, khó có thể tưởng tượng. Ta đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện. Chuyện không biết duy nhất làTĩần TuyênHoa Cao Lệ tại Vô Già đại hội. Ta vẫn có cảm giác, nàng này cùng đại sư hình như đã từng quen biết.

Đạo Tín khẽ thờ dài: "Ta cùng nàng... thật ra đến Đông Đỏ mới biết".

Tiêu Bố Y hòi: "Đại sư vì sao phải mờ Vô Già đại ìiội?"

Không có Vô Già đại hội, thi có thể sẽ không có sự kiện tại Lạc Thủy. Tiêu Bố Y hỗi như thế cũng đã tính, là khách khí

Trong đôi mắt như giang hà nhìn thấu tình đời cùa Đạo Tín có vẻ buồn buồn, "Nàng này tốt bụng nhân hậu, thật ra không thua người nào. Nàng thật là từ Cao Lệ. nhung mà khuyên Dương thí chù làm hoàng đế tốt. Nàng cứu Đại Tùy cũng là cứu Cao Lệ. Cho nên ngươi cho rằng khi ngươi cứu người khác, thì cùng có thể là đang cứu mình. Bẳn tăng cùng nàng nói chuyện với nhau hồi lâu, phát hiện tuệ căn của nàng thật ra rất có phật duyên. Nàng nhờ bẳn tăng trợ nàng giúp một tay. khuyên Dương thí chù chú ý thế nhân, thành tâm hướng thiện. Bẳn tăng biết nàng thiệt tình chân ý. Lúc này mới xin Thánh Thượng tồ chức Vô Già đại hội. Nghĩ đây bắt quá là bước đầu tiên một lần nữa của Dương thí chủ. Nhưng về sau phát sinh rắt nhiều chuyện, tuyệt không phải bấn tăng có thể nghĩ đến. Chân tướng của sự việc tập kích tại Lạc thủy, bẳn tăng cũng hồi lâu sau mới tính là hiểu rõ".

"Có lẽ là người bên ngoải lợi đụng nàng" Tiêu Bố Y cảm khái nói.

Đạo Tín mi mắt cụp xuống, chỉ nói: "Thiện tai thiện tai".

"Liêu Đông lòng lang dạ soi. Đại sư cho rằng... Có nên chinh phạt hay không? Nếu như chinh phạt. Đại sư lúc trước, chẳng lẽ không phải sai rồi?" Tiêu Bố Y do dự hói.

Bình luận