Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 714: Đại quyết đấu (2)


Lý Uyên mặt trầm xuống. Bùi Tịch vẫn không biết sống chết nói: "Nghĩ tới quán ta binh Tiết Cử lại chiến Lưu Vù Chu. Mặc dù thu phục Hà Đông nhưng dân sinh không yên, lúc này đâv thích hợp dưỡng sức. ồn định biên thùv. Nếu lại vọng tự xuất binh, chi sợ dân chúng không muốn".

Bùi Tịch nói xong. Lý Uyên mặt phảng phất như đáv nồi. Ai cũng nhìn ra Lý Uyên bất màn. đều rõ ràng tâm tư của Lý Uyên, nhưng cũng có chút khó hiểu. Bùi Tịch mồi lần để nghị, thật đều không họp với tâm ý của Lý Uyên. nhưng Lý Uyẻn vẫn đối với hắn chi có càng tín nhiệm hơn?

Chi có Trường Tôn Thuận Đức lạnh nhạt nhìn về nơi xa. Lý Hiếu Cung đang thơ ơ ngồi ỡ đó.

Ngồi ờ trong này nếu nói về trị quốc. Trường Tôn Thuận Đức cùng Lý Hiếu Cung cũng không nổi bật. Nhưng nếu luận mưu kế, hai người này đều là kỳ tài.

Phải biết 1'ẳng Lý Đường có thể có như hiện nay. tuy có binh tướng dũng mành thiện chiến. Mưu kể phán hoá liên hoàng của Trường Tòn Thuận Đức. Lý Hiếu Cung tuyệt đối không thể bỏ qua.

Trường Tôn Thuận Đức biết rõ, Lý Uyên cần một người như Bùi Tịch. Loại người này, không cần quá thông minh, nhưng cằn rõ ràng tâm sự của Lý Uyên, sau đó cố ý nói nghịch lại. Bởi như vậy, vẻ mặt Lý Uyên lại càng biểu lộ thái độ. Nhiều thần tử thông minh nhin mặt mà nói chuyện, đương nhiên rõ ràng nên làm như thế nào.

Bùi Tịch có thể ngồi vào vị tríhôm nay, tuyệt khôngphải là vì ngu xuẩn, mà là vì thông minh. Hiểu rõ cách xừ sự làm người. Bời vì như vậy hắn không bị người ghen ghét đố kỵ. Bời vi như vậy hắn có thể khién cho Lý Uyên càng thêm tín nhiệm.

Thấy Lý Uyên không vui. Án Khai Sơn run run nói: "Lời của Thượng Thư Phó Xạ, lào thẩn không dám tán đồng"'.

Lý Uyên mim cười nói: "n khanh có cao kiến gì không?"

"Cao kiến không dám. Chi có thể nói cùng Thánh Thượng phán ưu" ân Khai Sơn cần thận nói: "Trước mắt Tẩn vương mới bình Lưu Vũ Chu. Mặc dù khiến cho Lưu Vũ Chu trốn đi thảo nguyên. nhưng quân ta sì khí tăng vọt. đương cầu một hồi trống tinh thần hăng hái. Trước mắt quán tinh mới nhất. Tiêu Bố Y đã lấy Lẻ Dương..." ân Khai Sơn nói đến đâv trầm mặc một lát. Quẩn thẩn trong im lặng có chút ít uể oải. Lý Thế Dán càng nắm chặt nắm tay.

Ai cùng không ngờ rằng Lê Dương nhanh như vậy đã bị phá. Lê Dương vừa vỡ. đại quán Tiêu Bố Y có thể nói là tiến quán thần tốc. Quản Hà Bắc bị động đến cùng cực. Bọn họ không liên quan đến an nguy của quán Hà Bắc. Chi hy vọng quán Hà Bắc quán có thể tiêu hao thật lớn binh lực của Đông Đô. Nhưng trước mắt xem ra, cũng đã không thực tế.

■"Binh bại như núi. Dựa vào lào thần thấv. Trước mắt quán Hà Bắc rắt có thể sẽ bại!" ân Khai Sơn lo lắng nói: "Quân Hà Bắc của Đậu Kiến Đức thật sự không thể mạnh hơn quán Ngoà Cương cùa Lý Mặt năm đó. Phải biết rằng binh bại như núi. năm đó Lý Mật trăm vạn đại quán thì có thể thế nào. Còn không phải một trận tan thành mây khói? Chúng ta đã không thể chờ đợi nữa. Nếu để cho Tiêu BÓ Y chiếm trước Hà Bắc. Thẩn chi sợ La Nghệ rắt nhanh sẽ tìm kiểm phụ thuộc. Hắn đương nhiên sẽ không bò gần mà cầu xa mà quy thuận chúng ta. Hắn đầu hàng chọn lựa đầu tiên hắn là Đông Đô. Trước mắt Sơn Đông đã sắp toàn bộ rơi vào trong tay Tiêu Bố Y. Giang Đô Vương Thế Sung, Ngô Quận Trầm Pháp Hưng đều đã cẩu thả hơi tàn. Đối với Tiêu Bố Y không tạo được uy hiếp. Những người này nghe gió mà làm. Nếu như chúng ta còn không xuất binh, bọn họ rắt có thể sẽ quy thuận Đông Đỏ. Đến lúc đó, chi có chúng ta cùng Đông Đô chống lại. phải cố hết sức không cằn nói cũng biết. Chúng ta nếu xuất binh, những người này có lè có thể thấy được hy vọng, cũng có thể phán công Đông Đô. Đối với chúng ta tiến lấy Trung Nguyên rất là có lợi".

Án Khai Sơn một hơi nói xong những lời này, rốt cục nghi tạm một lát.

Lý Uyên trầm mặc thật làu. "Chư vị ái khanh ý tứ thế nào?"

Đường Kiệm đứng ra nói: '"Thánh Thượng. Thật ra chân chính có thực lực tranh thiên hạ chi có Thánh Thượng cùng Tiêu Bố Y. Phái biết rằng Thánh Thượng khống chế Tâv Kinh. Tiêu Bố Y nắm chắc Đòng Đô. căn cơ trên tay... thật ra đều là tinh binh Vệ phủ. Những binh sĩ này tác chiến có tổ chất, kỷ luật nghiêm minh, làm sao mà hạng chán lấm tay bùn là có thể chống lại? Nếu có thể dựa vào ý của ân đại nhàn, chúng ta lại càng hv vọng trước lợi dụng các lực lượng bên cạnh tiêu diệt Tiêu BÓ Y. Như vậy Thánh Thượng mới có thể chính thức nhắt thống thiên hạ".

Lý Uyẻn chậm rãi gặt đầu. ánh mắt chuyển sang hướng LÝ Hiếu Cung, "Lý Quận vương. Ý ngươi thế nào?"

Lý Hiếu Cung không chút do dự nói: "Cho đến ngày nay. không chiến tắt vong!"

Thế Dán ủng hộ nói: "Nói rắt tốt, không chiến tất vong. Nếu như còn lo trước lo sau. chờ Tiêu Bố Y lấy Hà Bắc. đổi với Quan Trung hình thành thế bao vây, hối hận thi đã muộn".

Sài Thiệu tiến lẻn phía trước nói: '"Thánh Thượng. Nếu là xuất chinh. Sài Thiệu xin làm tiên phong".

Mọi người đổng lòng. Lý Uyẻn trong nội tâm thẳm vui. Hắn muốn chính là loại hiệu quả này. Nhưng rốt cuộc vẫn nhin về phía Trường Tôn Thuận Đức. Lý Uyên trầm giọng hòi: "Trường Tôn tiên sinh. Nếu muốn xuất binh. Dựa vào ý người, làm thế nào mới có thể đánh bại Tiêu Bố Y?"

Tắt cả mọi người đều nhìn về phía Trường Tôn Thuận Đức, lẳng lặng chờ đợi.

Nhân vật số một Trường Tòn gia này. Tuy một mực chán chường nhưng người nào cùng biết. Lý Uyên cực kỳ xem trọng ý kiến của hắn.

Trường Tôn Thuận Đức nghe thấy hỏi tới, trong lòng thẳm than. Lý Uyên căn bản không định để cho hắn phản đổi. chi hòi hắn phương pháp xuất binh. Xem ra tâm ý đã quyết.

Hơi chút trầm ngâm. Trường Tôn Đức nói khè: "Không biết Thánh Thượng muốn nghe lời nói thật tình... hay..."

Lý Uyên có chút không vui nói: "Đương nhiên là muốn nghe lời thật tinh!"

"Quân ta thế vếu người ít. địa thế cẳn cỗi. Tiêu Bố Y trước mắt địa vực bao la. lại có Hoa tộc Giang Nam ủng hộ. Nếu bàn về thực lực bền bi tác chiến, chúng ta không bẳng một nửa Đông Đô" Trường Tôn Thuận Đức trực tiếp nói.

Lý Uyên đã thay đồi sắc mặt.

Trường Tôn Thuận Đức cũng không quản tới. tiếp tục nói: "Nếu muốn xuất binh. Đương nhiên không thể chu đáo. Ba Thục đã trung lặp. Chúng ta không nên có thêm cường địch. Vũ Quan xuất binh Tương Dương, chiến tuyến có phần xa. Bắt lợi chinh phạt".

Lý Kiến Thành trầm giọng nói: "Nói như vậy. Chúng ta chi có Đồng Quan, Thiên Tinh Quan, Tinh Hình Quan ba đường có thể xuất binh?"

Trường Tôn Thuận Đức trầm mặc thật lâu mới nói: "Thái tử nói không sai. Muốn xuất chính binh, đương nhiên phải xuất quan. Tây Kinh đền Đông Đô có tám trăm dặm chiến tuyến. Chính là con đường quyết chiến của chúng ta. Muốn xuất kv binh, đương nhiên theo Tinh Hinh Quan đột nhập Hà Bắc. Kiến Đức nếu như bại, thùa dịp Tiêu Bố Y chỗ dựa chưa ổn. chúng ta có thể chiểm trước Hà Bắc. thuận Thái Hành Sơn mà xuống, sẵn sàng cướp lấv Sơn Đông, binh bức Huỳnh Dương. Muốn phụ trợ binh lực khắp nơi. đương nhiên từ Thiên Tinh Quan xuất binh. Lấv phía bắc Hoàng Hà. Kẻ từ đó. chúng ta ba lộ đại quân vây khốn Đông Đô, có thể lắv được thành. Đương nhiên quyết chiến dùng chính binh là chủ yếu. Nhu dựa theo ý vi thần. Thánh Thượng có thể dùng chính binh xuất Đồng Quan. Trước mắt Tiêu Bổ Y, Lý Tĩnh chi phái Quách Hiếu Khác trú đóng ỡ Hoẳng Nòng, thế lực không mạnh. Chúng ta nếu như dùng trọng binh tiến đánh, Quách Hiếu Khác không hiểm có thể thủ. nhất định lui bước về phía đòng. Chúng ta một đường đông tiến, tại Cốc thành Trì thành mới có thể gặp sự chống cự chân chính của Tiêu Bố Y. Nếu có thể lấy được Trì thành thi đã xem như là binh đến dưới thành. Vây thành đánh viện binh, khi đó phán thắng bại phái xem ở cách dụng binh!" Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Lý Uyên nghe vậy mừng rỡ, vỗ án nói: "Lòi ấy của tiên sinh, chính họp ý trẫm!"

Trường Tôn Thuận Đức lại có chút mệt mỏi nói: "Vi thẩn chi là ý kiến thô thiể. Cụ thể như thế nào. kính xin Thánh Thượng định đoạt".

Lý Uyên nói: "Tiên sinh nói. có chính có kỳ. Nhưng vẫn phải dùng chính binh là chính. Nếu có thể chính diện giao phong đánh bại Tiêu Bố Y. thì có thể nâng cao sĩ khí. mưu đồ thiên hạ. Xin hòi tiên sinh, theo ý kiến của người, ai là tuyển chọn lãnh binh xuất quan tốt nhất?"

Hắn thanh âm vừa dứt. trong điện tình lặng. Lý Thế Dân hai tay đổ mồ hôi. ý hưng phấn không cằn nói cũng biết. Hắn một mực muốn cùng Tiêu BÓ Y quyết chiến. Lúc này đây. đúng là thòi cơ tốt nhất.

Trường Tòn Thuận Đức do dự thật làu. lúc này mới nói khè: "Dựa vào vi thẩn thấy. Thái tử là nhân tuyển tốt nhất'

Lý Thế Dân nghe vậy đã thay đổi sắc mặt!

Bình luận