Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 713: Đại quyết đấu (1)


La Nghệ sắc mặt vốn âm trầm, bị một đao của Vương Phục Bảo làm bị thương mặt. tuy thương thế không nặng, lại càng lộ ra vẽ dữ tợn.

Dưới ánh trăng. Nhìn sang thi thể của Vương Phục Bảo. La Nghệ thật ra cũng âm thẩm run sợ.

Ba tướng dưới tay Kiến Đức. Vương Phục Bảo là đệ nhất. Hắn lần này cùng Tiết Vạn Thuật Tiết Vạn Bị đi. chính là muốn ngăn chận Vương Phục Bảo. vốn tưởng rẳngbẳng vào lực của ba người, đánh chết Vương Phục Bảo cũng không thành vần để. Phải biết 1'ẳng Thế Hùng văn vò song toàn, có bốn người con cũng võ nghệ xuất chúng, uy chần ngàn quân. La Nghệ bản thân càng là trẽn ngựa dưới bộ đều là võ còng siêu quần. Hắn không tin hợp lực ba người lại giết không được Vương Phục Bảo!

Thế Hùng sau khi chết. Tiết Vạn Quản Tiết Vạn Triệt Tiết Vạn Thuật Tiết Vạn Bị đều quy về dưới trướng La Nghệ. Dù sao so ra mà nói. bốn người bọn họ đều xuất thân tướng môn thế gia, khinh thường đạo phi Vô luận như thế nào cũng sẽ không cùng đạo phi làm bạn. Bốn huynh đệ đầu nhập vào La Nghệ, khiến cho hắn mừng rõ như điên, thực lực tăng nhiều. Phải biết rẳng ngàn quán dể kiếm, mãnh tướng khó cầu. La Nghệ tọa trần u châu, một phương một minh. Nhưng dưới tay nhản tài có thể sử dụng cũng không tính là nhiều. Nếu bàn về thực lực. hắn cùng Lưu Vũ Chu phảng phắt nhưnhau. Đột nhiên có bốn tướng, đương nhiên là hùng tâm tráng chí.

Bất quá bốn huynh đệ đàu phục La Nghệ, đã có một thinh cầu. đó chính là muốn La Nghệ trợ giúp báo thù.

Năm đó Tiết Thế Hùng trong loạn quán bị trọng thương, thảm bại mà về, cảm thấv xấu hồ với Dương Quảng, buồn rầu vài ngày rồi một mạng tâv quy. Bốn huynh đệ một bụng oán hận, tắt nhiên đểu chuyển qua trẽn người Kiến Đức. Mà một trận chiến năm đó. Đậu Kiến Đức Vương Phục Bào là chủ lực. Bốn huynh đệ càng cho rẳng hai người này đáng chết.

La Nghệ vì cầu thu phục Tiết thị bốn huynh đệ, lúc này đây một lời đáp ứng. Lần này đánh càng nhẳm vào tiếng báo thù.

Vương Đậu hai người, năm đó dẫn các huynh đệ chiến một trận tại Thất Lý Tinh chi là muốn sống, cũng không cảm thấy có gì sai lầm.

Chi là thị phi cũng rất khó nói rõ. Đậu Kiến Đức Vương Phục Bảo cảm giác đó là hiển nhiên. Tiểt thị bốn huynh đệ lại hận không thể đem hai người rát gân lột da uống máu.

Hôm nay nhìn thấy Vương Phục Bảo bị trọng thương. Tiết Vạn Bị trong lòng oán độc nhịn không được một lần nữa ra tay. Không ngỡ mặc dù giết được Vương Phục Bào. nhưng lại bị Vương Phục Bảo giết chết.

La Nghệ nghĩ đến chuyện lúc trước, chi có thể may mắn ra tay không phải mình.

Mặc dù giết Vương Phục Bảo hao tổn một viên hổ tướng, La Nghệ nhiều ít cũng có chút đau lòng. Tiết Vạn Thuật lại ngẩng đẩu. lạnh lùng nói: "Tồng quản. Ta muốn đem người này nghiền xương thành tro".

La Nghệ nhíu mày. "Vạn Thuật. Thù nhắt định phải báo nhưng thi thể người này, giữ lại còn hữu dụng".

"Còn làm được cái gì?" Tiết Vạn Thuật khó hiểu hòi.

La Nghệ sờ sờ cẳm trầm giọng nói: "Trước mắt đại địch của ta và ngươi vẫn là Đậu Kiến Đức. Muốn giết Đậu Kiến Đức, thì phải lợi dụng Vương Phục Bào này... Cụ thể làm ra sao. ngươi nghe theo ta phán phó là được rồi. Vạn Thuật, ngươi yên tâm. Ta rất nhanh sẽ giúp ngươi lấy cái đẩu của Đậu Kiến Đức xuống".

Tiết Vạn Thuật tuy có chút ít không muốn, nhưng không hay tiện nghịch lại ý của La Nghệ.

Ánh trăng trút xuống, bóng câv phiêu hốt. La Nghệ một mực nhìn sang hai mắt của Vương Phục Bảo lẩm bẩm nói: ""Hắn nói cái gì Thiên Nhai. Thiên Nhai là cái gi?"

Thì ra hắn thấv Vương Phục Bảo thuận miệng nói ra, đối với Thiên Nhai thậm chí là kinh hài. rò ràng có sự cam chịu. Điểu này làm cho Vương Phục Bào trong lòng sợ hài. Thẩm nghĩ đào tẩu, không nghĩ tới nghênh địch, càng trực tiếp khiến cho Vương Phục Bảo chết thảm.

Nhưng loan đao La Nghệ bắn ra, Vương Phục Bảo đột nhiên tinh ngộ. Thi ra đổi thủ không phải Thiên Nhai mà là La Nghệ. Hắn và La Nghệ đã từng lình quán giao thủ, hiểu rẳng hắn có tuyệt kỷ này. Một kích phẫn nộ của Vương Phục Bảo trước khi chết, quả thực là

chết không nhắm mắt.

Thấy La Nghệ khó hiểu. Tiết Vạn Thuật bi phẫn nói: "Ai mà biết Thiên Nhai là cái gi. Quá nửa là hắn sợ hài mà nói bậy" Hắn và La Nghệ đối với chuyện cũ của Thái Binh đạo đều không hiểu rõ gì cho lắm.

La Nghệ nhìn sang mắt cùa Vương Phục Bảo. đột nhiên cảm giác trong đó giống nhưcất giấu sự mia mai cùng cười nhạo. Không biết tại sao. lưng cảm thấy lành lạnh, lẩm bắm nói: "Thiên Nhai?"

Nghi hoặc khó hiểu lại chút ít lo lắng. Chi tiếc. Vương Phục Bảo đã chết. Rốt cuộc cũng không nói ra được bí mật lấv mạng người bẳng trời này.

Lẩn này cằn là tính mạng của Vương Phục Bảo. Lẩn sau. sẽ là tính mạng của ai?

***

Khi Vương Phục Bảo bị phục giết tại Hổ Sơn. Lý Uyên đang triệu tập quẩn thẩn, thương nghị một việc quan trọng nhắt trong cuộc đời.

Đối với Lý Uyên mà nóỊ quá khứ cũng đã là quá khứ. cẩn phải toàn lực ứng phó với những gì sắp tới.

Hòm nay, tất cả những chiếc khăn che mặt đều đã có thể hạ xuống. Lấn này triệu tập quẩn thằn mục đích chi có một. đó chính là... có nên xuất binh đánh Đông Đô hay không?

Đó là một đề tài làm cho người ta phấn chấn. Lý Uyên khi đề cặp đến. trong điện chợt trầm tĩnh xuống.

Lý Đường cùng quẩn thẩn đã không biết bao nhiêu đêm thào luận như vậy. Thường xuyên thương nghị đến gà gáy sáng cũng đã quen lắm rồi.

Thẩn tử dưới điện có còng thẩn khởi nghĩa Bùi Tịch, Đường Kiệm. Án Khai Sơn. ba huynh đệ Ôn thị. Trường Tòn Thuận Đức. có lào tướng Khuắt Đột Thông, có Thái tủ Lý Kiến Thành, Tần vương Lý Thế Dân. Quận vương LÝ Hiếu Cung. Còn có một người là Tổng quản bộ binh Sài Thiệu.

Sài Thiệu vốn cũng không xứng tham gia vào loại thương nghị này. Nhưng từ khi Lý Thái Ngọc chết. Hắn tác chiến dũng mãnh, làm gương cho binh sĩ, ờ trong quân đã rắt có uy vọng. Lý Uyên buồn bà con gái đến chết, lại thấy Sài Thiệu thâm tình. Hơn nữa Sài Thiệu dục hòa trùng sinh, lúc này đây đặc biệt sử dụng.

Lý Kiến Thành đánh bại uất Trì Cung, thùa thắng truy kích, đánh đến Giới Hưu mới quay về. Hắn không cẩn làm như đệ đệ. một hơi truy đuổi đền vài trăm dặm.

Chuyện đuổi giặc đến đường cùng, không cẩn Thái tủ như hắn đi làm. Dưới đại thế. Lưu Vũ Chu chạy trốn, ngay cả Thái Nguyên cũng không cấn. uất Trì Cung mặc dù dũng, lại cùng chi có thể một đường bại lui. Lý Thế Dân khi đuổi tới Lâu Phiền, rốt cuộc cùng đã ngừng bước.

Không phải hắn mòi mệt. mà là ỡ đây đã là địa bàn của quán Đột Quyết.

Thế Dân dù là dũng mãnh, cũng không nên cùng người Đột Quyểt nổi lẻn xung đột. Dù sao bọn họ còn phải cậv vào quán Đột Quyết. An bài đám ngưỡi Lý Trọng Văn bảo vệ Thái Nguyên. Thế Dân nhân được ý chi của Lý Uyẻn. vội vàng quay lại. gia nhập vào trong lằn thương thảo quan trọng nhất này. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Hiện tại nhắc tới Lý Thế Dân. đều phải đưa ngón tay cái lẻn nói một tiếng. Tẩn vương dũng mãnh! Huyền giáp thiên binh, thiên hạ khó địch!

Lý Uyên trông thắv Lý Kiến Thành trầm ổn, Lý Thế Dân oai hùng, trong lòng cảm thấv vui mừng.

Hai người con trai này. dưới sự bồi dưỡn của hắn, rốt cuộc đã trưởng thành, là một cãv đại thụ chọc trời, có thể ngăn trờ một phương.

Trước mắt dưới tay hắn. quẩn thẩn hội tụ, có văn có võ. Hắn không tin bẳng vào những lục lượng này, còn không làm gì được Tiêu Bố Y!

Nhưng việc tiếc nuối duy nhất, đó chính là Nguyên Cát thủy chung vẫn không nên thân. Thải Ngọc lại chết. Khi nghĩ tới đây, Lý Uyên ngục lại mơ hồ thầy đau.

Bùi Tịch nghe Lý Uyẻn hòi. bưỡc lẻn phía trưỡc nói: "Khỡi bẩm Thánh Thượng. Dựa vào ý của vi thần, tạm thời vẫn không thể xuất binh về phía Đông Đò".

Bình luận