Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 705: Cơ hội (2)


Tiêu Bố Y tại Đông Đô. trước tiên nhận được tin Từ Viên Làng chết, cũng trước tiên đem tin tức này truyền khắp phố phường triều đình.

Đông Đô chúc mừng, dân chúng chạy nhanh thông báo, mừng rờ như điên.

Tây Lương vương lại dẫn dắt bọn họ thắng một trận chiến, bọn họ chi hy vọng, sớm ngày chấm dứt chiến tranh, sớm ngày khôi phục nhất thống. Vô luận môn phiệt, tân quý, thương nhân hay dân chúng đều chờ đợi, thòi đại như Văn đế có thể một lần nữa hàng lảm.

Tiêu Bố Y đối với tin tức xấu, thì thích giữ yên, tin tức tốt, hắn muốn truyền bá rộng rãi. Tiêu Bố Y thích tạo thế. cũng thích lợi dụng tình thế. hắn càng có thói quen thuận thế mà làm.

Lý Mật tuy chểt sớm, nhung Tiêu Bố Y chưa bao giờ để cho người Đỏng Đô nới lỏng cảnh giác, hắn muốn cho người Đông Đô hiểu rằng, Tây Lương vương mới là hy vọng an bình của bọn họ. hắn cũng muốn khiến cho người Đông Đô hiểu rằng, chiến tranh chưa có chấm dứt, tất cả mọi người đều phải làm hết sức, hắn còn hy vọng, những người này hiểu rằng thái bình không dễ. Cái gì không dễ dàng tìm được, mới có thể làm cho người ta quý trọng!

Hắn hiện tại bắt đầu, muốn cùng Quan Trung tranh lấy nhân tàm!

Từ Viên Làng mặc dù thanh thế không bằng Lý Mật. Đậu Kiến Đức. nhung cũng là đạo phỉ lâu ngày. Cùng triầi đình đối kháng nhiầi năm, lần này đền tội, cũng làm cho lòng người vui vẻ.

Tiêu Bố Y đem đằu người cắm ở cùa thành ba ngày để răn đe. Lần này một điểm mấu chốt nhất của thắng lọi là, Từ Viên Làng sau khi chết, vùng Sơn Đỏng đã không còn tiếp tục chống cự thiết kỵ Tây Lương cùa hắn khuếch trương nhân mã.

Vốn sau khi Đậu Kiến Đức diệt Mạnh Hải Công, đã xem như lấy được hơn nửa thồ địa Sơn Đông, nhưng mà Đậu Kiến Đức sau khi ván cờ tại Tứ Thủy thảm bại, toàn diện co cụm trờ lại, rút về bờ bắc Hoàng Hà, chỉ dùng Lê Dương tạm thòi làm tuyến đầu phòng ngự Tiêu Bố Y. Như vậy Sơn Đông Từ Viên Lãng đã là một mình, Tiêu Bố Y đến hôm nay, sau khi lợi dụng Nhâm Thành nộ loạn, dễ dàng phục giết Từ Viên Làng, quân Từ gia thoáng qua sụp đổ. Lang Tà mặc dù còn có thế lực quân Từ gia. nhưng mà Từ Viên Làng chết, Từ Sường bị bắt. toàn bộ lợp thi trốn, lợp thi hàng.

Tiêu Bố Y lập tức mệnh lệnh Trương Trắn Chu. Trình Giảo Kim một đường đông tiến, muốn dùng thòi gian nhanh nhất thu phục Lỗ Quận, Lang Tà, Bắc Hải. Cao Mật các quận huyện, thanh trừ dư nghiệt chống cự, trắn an dân chúng nơi đó.

Lần này thế lực cùa hắn. muốn một nhát mờ rộng đến quặn Đỏng Lai ở phía cực đỏng cương thổ Đại Tùy, từ đó về sau, ranh giới Đại Tùy trừ Hà Bắc. Quan Trung cùng Giang Đô Vương Thế Sung. Hoài Nam Trầm Pháp Hưng ra, đều đã roi vào trong tay hắn!

Thiên hạ kỳ cuộc hôm nay, hắn chỉ còn kém tam giác. Mà lình vực cùa hắn tại thời khắc này, cường đại chưa từng có. Dương Quảng bời vì đại nghiệp mà tùy hứng làm loạn núi sông, đã được hắn từng bước bình phục.

Vương Thế Sung. Trầm Pháp Hưng đã không đù gây sợ hãi. Có một Lý Tình tọa trấn, thu thập bọn họ. đã là chuyện sớm muộn. Hà Bắc nếu có thể lại bình, Tiêu Bố Y đối với Quan Trang đã triệt để hình thành thế bao vây.

Quan Trang cùng Hà Bắc đơn thuần là dựa vào địa thề. đều có thể nói là vùng tứ tắc, nhung Hà Bắc bốn phía che chắn, so với Quan Trang thì yểu hơn rất nhiều.

Quan Trang nam có Tần Lĩnh, bắc có Lũng Sơn, Lữ Lương Sơn che chắn, mà tây có Lũng Sơn, đông có Hoàng Hà, có thể nói là phòng thù tự nhiên, Lý Uyên có thể dùng binh lực ít nhất, làm chuyện lớn nhất. Hà Bắc tứ tắc lại là tây có Thái Hành Sơn, mặt đông hải vực, phía bắc Yến Sơn, còn lại chính là vùng Khâu Lăng phía nam.

Phòng bị tự nhiên ở bốn phía này, so với Quan Trung thi thua kém rất nhiều. Không nói Yến Sơn vốn là phòng tuyến của La Nghệ, mà không phải lá chắn của quàn Hà Bắc. đơn giản nói sau khi thu phục Sơn Đông, địa vực phía nam Hà Bắc, có thể nói là đều ờ trong phạm vi công kích cùa Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y trước mắt đang cùng Đậu Kiến Đức giằng co tại Lê Dương, Lê Dương nếu vừa vỡ. quân Tây Lương có thể cùng quân đội SơnĐông liên thù. tiến quân thẳn tốc cành nội Hà Bắc. toàn diện tiễu trừ quân Hà Bắc.

Đậu Kiến Đức không phải không hiểu rằng Sơn Đông đối với Hà Bắc quan trọng, nhung hắn buông tha cũng đã không thể làm gì được. Một nguyên nhân đơn giản nhất chính là. hắn căn bàn không có nhân thù nhiều như vậy để trấn thủ. So với Đông Đô hiện tại trăm vạn hùng binh, trên tay hắn còn lại chỉ hơn mười vạn binh lực, có thể nói là ít đến đáng thương.

Tiêu Bố Y trước mắt không có đột nhiên hưng trọng binh toàn diện tiến công Hà Bắc. ngoại trừ bời vì thòi cơ khiếm khuyết ra, còn có nguyên nhân rắt quan trọng, hắn muốn đem quân Quan Trung kéo ra khỏi Quan Trang, quyết chiến tại HàBắc.

Đậu Kiến Đức đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng quân Hà Bắc liều chết hộ vệ gia viên tin tưởng không thể khinh thường. Tiêu Bố Y không muốn liều đến lường bại câu thương, khiến cho Lý Uyên ngồi làm ngư ông thù lọi. Hắn hiểu rằng Dương Thiện Hội cùng Bùi Cù ở trong quân Hà Bắc, ngược lại càng thêm cao hứng. Bùi Củ, Dương Thiện Hội xác thực là năng lực kinh người, nhưng hai người này tuyệt đối sẽ không cùng Đậu Kiến Đức.

. Đậu Kiến Đức thu lưu bọn họ, không thể nghi ngờ là bảo hổ lột da. hắn hiện tại cần nội loạn, sau đó lại dùng trọng binh đi lấy.

Mà Quan Trung địa thế hiểm ác, nhung thua ở chỗ cằn cỗi. Thời gian dài tiêu hao. khẳng định không bằng núi sông tốt như cùa Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y cùng Lý Tình phán đoán, Lý Uyên cáo già, tuyệt đối sẽ không ngồi xem Tiêu Bố Y lại thu Hà Bắc. đối với Quan Trang hình thành thế bắt ba ba trong hũ, trước mắt là cơ hội tốt nhất để Quan Trang cắt nhặp. Lý Uyên tuyệt sẽ không bò qua.

Tiêu Bố Y đã cho Lý Uyên cơ hội này.

Đồng thòi với cho người khác cơ hội, thật ra cũng là cho mình cơ hội!

Quyết chiến Hà Bắe. trước tiêu hao lớn nhất sinh lực Đường quân, giống như đối phó Đậu Kiến Đức vậy. Sau đó lại hội chiến Hà Đông. Quan Trang, một nhát bình thiên hạ, đây là sách lược nhất thống mà Tiêu Bố Y, Lý Tĩnh, Từ Thế Tích ba người, từ bắt đằu đã định

Mặc dù đã hạ lệnh lấy hết vùng Sơn Đông, trọng binh vây khốn Lẻ Dương, sẵn sàng chuẩn bị đánh Hà Bắc. nhưng Tiêu Bố Y vẫn khuyết thiểu một cơ hội. Thiếu cơ hội, để tránh tiêu hao quá lớn, hắn cũng chỉ có thể chờ, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến, cơ hội lại đến từ trên người một nhân vật nhò bé không đáng kể.

Nhận được côn văn nhanh của Trình Giảo Kim, Tiêu Bố Y cũng có chút kinh ngạc, đích thân bí mật gặp Từ Sường.

từ sường chưa bao giờ nghĩ đến, đòi này có thể nhìn thấy tây lương vương nổi tiếng thiên hạ, nhưng cũng trong lòng lo sợ. tiêu bố y khi đi gặp từ sường, bên ngoài là phòng thù trùng trùng, bên người lại chỉ đem theo một Tư Nam.

Nghe Từ Sường đem chuyện năm đó tường tận nói ra, Tiêu Bố Y trong nội lòng mình, thấy Tư Nam hai mắt như nước cũng đang ngóng nhìn minh, hiền nhiên cũng đã có chút hiểu được.

Tiêu Bố Y trầm ngâm thật lâu mới nói: "Tướng môn Thái Bình đạo còn có người nào nữa?"

Từ Sường mồ hôi chảy xuống, lo lắng nói: "Cha ta... La Sĩ Tín..đột nhiên linh quang lóe lên, Từ Sường kêu lên: "Lúc trước hắn còn hòi cha ta, nói Tây Lương vương..nhìn thấy hai mắt sắc bén của Tiêu Bố Y, Từ Sường không dám nói tiếp nữa.

Tiêu Bố Y lại cười nói: "Cứ nói đừng ngại".

Từ Sường rụt rè nói: "La Sĩ Tín hướng về phía cha ta hòi thăm, người là Thái Bình Tướng môn đệ nhất tướng? Tây Lương vương đương nhiên không phải, tiểu từ kia đằu óc có chút vấn đề".

Tiêu Bố Y nhịn không được cười lên. lại hòi, "Thế lực của Thái Bình đạo tại Sơn Đông, còn có bao nhiêu?"

Từ Sường lắc đầu, "Hẳn là không có ai. Cha ta nói với ta, Thái Bình đạo sáng lập mấy trăm năm, một mực đều cùng triều đình đối nghịch, cũng một mực đều là đối tượng triều đình tiễu trừ, ngoại trừ đạo chủ Thái Bình bốn đạo đều là hạng người phi thường, nỗ lực duy trì ra, những người khác đa phẳn đều đã chán nản, tất cả các môn bất quá chỉ còn lại cái xác không. Lúc trước Văn đế thành tựu về văn hoá giáo dục võ công vô song, sau khi nhất thống thiên hạ, thật ra đã cùng trong đạo lập hạ thề ước, nói cái gì chuyện cũ sẽ bò qua, nhung hắn mới đằu còn tuân thù lời hứa, không hề truy cứu. Nhưng về sau hắn lúc tuổi già. chỉ sợ Thái Bình đạo lại loạn núi sông, lúc này đây lòng nghi ngờ nổi lên, tràn đầy nghi kỵ, lại ờ trong điện làm chút ít chuyện chém giết đại thần. Người Thái Binh đạo nhập triều, bị hắn giết không ít. nhung các đại thần cũng có rất nhiều người vô tội đã bị liên quan. Thật ra cha ta nói, chi cần núi sông ổn định, dân chúng có đường sống, ai lại muốn phản?"

Tiêu Bố Y trong lòng hơi run sợ. giờ mới hiểu được Tùy Văn đế vì sao lúc tuổi già cuồng tính, nổi lên, làm ra chuyện không thể nói lý, "Cha ngươi đã khai sáng như vậy, vì sao đối với bổn vương lại chấp mê bất ngộ. phản kháng đến cùng?"

Từ Sường trầm mặc thật lâu mới nói: "Văn đế lúc trước cũng phảng phất như Tây Lương vương, nhưng về sau..Hắn không dám nói tiếp, nhung V tứ đã rất rõ ràng. Bọn họ không tin lời hứa của hoàng đế. không tin lời hứa của môn phiệt, chỉ tin nắm tay cùa mình.

"Võ nghệ binh phập cùa cha ngươi là ầọc từ đâu?"

"Cha ta năm đó được ân sư truyền thụ võ nghệ binh pháp, sư tổ có nói, nếu như lại sinh đại loạn, có thể cứu chúng sinh, về sau cha ta sau khit uân lệnh khởi nghĩa, vốn cho rằng sẽ được La Sĩ Tín trợ giúp, không ngờ người nọ không tuân thù lời hứa. Cha ta về sau không được ân sư phân phó nữa, chỉ sợ an sư đã sớm chết".

"n sư là ai?" Tiêu Bố Y hỗi.

Từ Sường lắc đầu, "Cha ta nói ân sư là đứng đầu Thái Bình, gọi là Côn Luân, cụ thể là ai, ta không biết rõ tình hình. Tây Lương vương, ta thật không biết".

Tiêu Bố Y thẳm nghĩ, ngươi không biết, ta lại biết được. Lại hỗi chút ít sự tình, phát hiện Từ Sường đối với Thái Bình đạo cũng rò ràng không nhiều lắm. chỉ biết là đi theo Từ Viên Lãng khởi sự, bản thân xem như là tầm thường vô vi.

Hiểu được Từ Sường biết không nhiều lắm, Tiêu Bố Y đột nhiên hòi, "Cha ngươi chết ở trong tay ta, ngươi có hận ta không?"

Từ Sường bị dọa cho nhảy dựng, cuống quít lắc đầu nói: "Sẽ không. tuyệt đối sẽ không! Hai quân giao chiến, đều vì chù cùa mình, cha ta không biết tự lượng sức mình, tự chịu diệt vong, tiểu nhân... tiểu nhân... chỉ có thống hận cha ta không thức thòi vụ. kính xin Tây Lương vương thấy tiểu nhân mù quáng đi theo, mà tha mạng chó cho tiểu nhân".

Hắn nói cực kỳ hèn mọn, Tiêu Bố Y nhìn hắn thật lâu, lúc này mới khoát tay nói: "Được rồi, ta sẽ an bài ngươi ở tại Đông Đô này làm ăn mua bán, nếu có phắn đấu. cũng sẽ không đói chết. Chỉ là phải nhớ rõ, không thể ròi Đông Đô nừa bước, lại càng đừng để cho ta biết được ngươi gây chuyện thị phi".

Từ Sường mừng rỡ, khấu tạ rời khỏi cùa. Tư nam lúc này mới hừ lạnh nói: "Người này thật không có cốt khí".

"Con kiến hôi còn sống tạm bợ. huống chi là hắn" Tiêu Bố Y nói: "Trên đời này. hảo hán cũng không tính là nhiều'".

"Ngươi không sợ hắn trả thù?" Tư Nam lại hòi.

Tiêu Bố Y cười nói: "Ta nếu sợ loại nhân vật này trả thù. cũng không xứng nhắt thống thiên hạ. Hắn nếu là người thông minh, cả đòi này theo khuôn phép, thi sẽ sống tốt, nếu không tuân thù quy cù, chỉ là tự chuốc diệt vong mà thôi".

Tiếng cười của hắn tĩàn đầy hào khL Tư Nam nhìn hắn thật lảu. trong đôi mắt long lanh như nước lóe lên vẻ kỳ dị. Tiêu Bố Y lại hỏi: "Cô đang suy nghĩ cái gì?"

TưNam nói: "Trước mắt chân tướng đã rò ràng. La Sĩ Tín thi ra là Thái Bình đạo đồ. lúc này mới rời khòi Trương Tu Đà. Không hòi cũng biết, nhất định là Lý Huyền Bá có được Nhân thư. hiểu rõ Thái Bình đạo đồ trong thiên hạ, lúc này mới giả lệnh của Côn Luân, khiến cho La Sĩ Tín phản bội, khiến cho Từ Viên Lãng khởi sự, lúc này mới tạo thành cục diện hôm nay. Nhưng có một chút rất kỳ quái, Côn Luân vì sao không ngăn lại? Tôn Tư Mạc đương nhiên không có bị Lý Huyền Bá khống chế, vốn với thông minh của hắn, đã sớm hẳn đã phát hiện Lý Huyền Bá mờ ám". Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

"Trong đó quá nữa có một mấu chốt, chúng ta cũng không biết rõ tình hình" Tiêu Bố Y cười khổ nói.

"Còn có một mấu chốt khác, ngươi nhất định dự đoán được, bằng không ngươi sẽ không tự mình đến gặp Từ Sường!"

Tiêu Bố Y lộ ra nụ cười giảo hoạt, "Nói nghe một chút".

"Bùi Cù tại Ngưu Khầu giết ngươi, còn dùng cái tên Phù Bình Cư, một mặt là muốn làm lẫn lộn ánh mắt cùa ngưoi. Một điểm quan trọng hơn là. không muốn người bên ngoài biết được chi tiết của hắn. Nghe Từ Sường nói, La Sĩ Tín đã đối với Thái Bình đạo căm thù đến tận xương tủy, ngươi nói nếu như hắn biết được chi tiết của Bùi Củ, sẽ ứng đối như thế nào?"

Tiêu Bố Y thoải mái duỗi cái lưng mòi, lại cười nói: "Cái này cũng chính là chuyện ta muốn biết. La Sĩ Tín không biết cũng không soa, ta sẽ phái người thòng báo cho hắn! Sau đó, chúng ta có thể xem kịch vui".

Bình luận