Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 701: Chút tài mọn (2)


Tiêu Bố Y người đang ờ cao vị, nghe mọi nơi an khang, trong lòng vui mừng, những u sầu kia vào sáng sớm đã được quét sạch. Lúc này Thái Thú Hoài Nam Từ Thịnh bẩm báo chuyện đáng lo. Giang Hoài thủy tai nghiêm trọng, dân chúng cực khổ. hơn nữa chiến loạn mới binh, tiếng kêu than dậy khắp trời đất, đã có người chết đói, Từ Thịnh xin Tây Lương vương định đoạt.

Giang Hoài mới bình, đã gặp thiên tai, mọi người hai mặt nhìn nhau.

Tiêu Bố Y khi nghe đến đó, mới biết được quản lý một quốc gia cực kỳ không dễ. Hắn hiểu lõ tình, hình thiên tai có chút nghiêm trọng, dân chúng thiên hạ mỗi ngày giãy dụa cầu sống không biết mấy phần.

Hắn thân là Tây Lương vương, chiểu cố thiên hạ, con dân yêu ghét vui buồn đương nhiên chính là hắn yêu ghét vui buồn. Vua khai quốc vất vả, thật sự là người thường khó có thể tường tượng.

Chỉ hơi trầm ngâm, Tiêu Bố Y đã hạ xuống mệnh lệnh. "Năm nay Giang Hoài gặp thiên tai quận huyện thuế má toàn bộ miễn, về phẳn chuyện dân đói. nhanh chóng lệnh tám trăm dặm hòa tốc thông truyền, lệnh cho tất cả quan phù quận huyện mỡ kho phát lương, không được sai sót!"

Từ Thịnh quỳ rạp xuống đất, lệ nóng lưng trong nói: "Vi thẳn thay dân chúng Giang Hoài, khấu tạ thánh đức Tây Lương vương".

Tiêu Bố Y tiệp tục nói: "Mã Thị Lang nghe lệnh".

Mà Chu bước nhanh tiến lên phía trước nói: "Vi thần ở đây".

Tiêu Bố Y cảm khái nói: "Bổn vương biết mỗi khi gặp thiên tai. dân chúng lầm than. Nhưng nhân tâm khó dò, thủy chung vẫn có hạng ngườilương tâm không đù. thừa này thời cơ làm việc thiên tư trái pháp luật. Bổn vương lệnh ngươi đến Giang Hoải làm Chẳn tai sứ, kiểm tra chuyện giúp dân, tuần tra những ai phạm pháp. Kiếm này trên chém hôn quan, dưới chém điêu dân, nếu có người thừa tình hình thiên tai mà trữ hàng đầu cơ tích trữ. làm loạn dân chúng, một khi tra ra, ngươi có thể tiền trảm hậu tấu, bổn vương bân cho ngươi!"

Hắn thanh âm có lực, quần thần nghiêm nghị, hiểu rõ Tiêu Bố Y nói là làm, có buồn có vui. Mã Chu nghiêm nghị nói: "Vi thần lmh chức".

Tiêu Bố Y ngóng nhìn Mà Chu nói: "Nhưng nhân mạng quan thiên, Mã Thị Lang, ngươi phải vận dụng thỏa đáng kiếm này, nếu có sai sót. bồn vương cũng không buông tha".

Mà Chu nghe lệnh lui ra, trong lòng phấn chẫn. Từ Thịnh nghe xong, trong lòng cũng vui mừng. Quản thẳn đồng thanh nói: "Tây Lương vương thưcmg cảm dân tinh, tàm lo dân chúng, là phúc cùa chúng sinh".

Tiêu Bố Y trong khoảng thời gian này, cũng không biết nghe bao nhiêu những lời này, chi là mim cười.

Lúc này Dương Đồng noi:)"Tây Lương vương..

Tiêu Bố Y chắp tay thi lễ nói: "Khôngbiết Thánh Thượng có ý chỉ gì?"

Dương Đồng đã sớm nhượng quyền nhiều năm, nhung thấy được Tiêu Bố Y vẫn đối với mình lễ nhượng có thừa, tuy biết thoái vị là chuyện sớm muộn, nhung vẫn là cảm khái mẫu hậu năm đó quyết đoán. Hắn nếu không nhượng quyền, quá nửa đã sớm bò mạng, nào có vô ưu vô tư như hôm nay. Cho tới bây giờ, hắn tuy không có quyền hành, nhung dù sao áo cơm không lo, cũng muốn làm chút ít chuyện, lúc này mới nói: "Mầu hậu cùng trầm cũng đau lòng dân chúng lưu lạc khắp noi, lúc này mới muốn mấy ngày nữa vì dân cầu phúc, không biết Tây Lưang vương định như thế nào?"

Hắn lời này nhiầi ít có có chút ý tứ hàm xúc lấy lòng, Tiêu Bố Y vươn người đứng dậy nói: "Tạ ơn Thánh Thượng. Vi thần sẽ lệnh cho Thái Thường khanh phụ trách việc này, Thánh Thượng vất vả".

Dương Đồng trong lòng cao hứng, nói còn có việc, sớm lui ra.

Tiêu Bố Y thật ra đối với chuyện tế tròờ cầu phúc gì đó, cảm thấy có cũng được mà không có cũng không sao, nhưng Dương Đồng đã nói, hắn đương nhiên vẫn phải tán thành. Nhập gia tùy tục, đối với chút ít chuyện này, hắn cũng không có gì dị nghị.

Chờ sau khi Dương Đồng lui ra, Tiêu Bố Y vẫn quyết định lo liệu chút ít chuyện thực tế hơn, gọi Dân bộ, Công bộ hai vị Thượng Thư, Tương Tác, Đô Thủy hai vị Đại tượng tiến lên, Tiêu Bố Y phân phó nói: "Tình hình thiên tai tại Giang Hoài tự thời Văn đế tại vị, đã nhiều lần không ngừng. Tiên đế khai thông kênh đào. tuy là tiện lợi vận tải đường thủy, câu thông nam bắc, nhưng còn có chút không được hoàn mỹ, vì cầu cắp tiến, có nhiều chỗ không khòi sơ hờ, nhiều lần tạo thành lũ lụt. Bổn vương quyết định..Hắn nhìn qua quần thần, từng chữ nói ra: "Từ ngày hôm nay, trùng tu kênh đào".

Quần thần đều sợ hài, dưới điện chắn động, Lô Sờ là người đằu tiên đứng ra nói: "Tây Lương vương, việc này tuyệt đối không thẻ!"

Tiêu Bố Y cau mày nói: "Vì sao không thể?" truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lô Sờ gấp đến mặt đỏ bừng, "Nghĩ tới tiên đế tại vị, vi tu kênh đào. đã làm cho phụ nhân phục dịch, làm cho dân chúng lẩm than. Thiên hạ hôm nay. dân sinh mới ổn, tuyệt không thích hợp đại hưng thổ mộc".

Tiêu Bố Y lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ chúng ta chỉ trơ mắt mà nhìn dân chúng những địa phương này nhiều năm khổ sở nhưvậy sao?"

Từ Thế Tích tiến lên phía trước nói: "Dàn chúng mặc dù khổ. nhung tạm thời vẫn có thể cứu. Trước mắt quan trọng lúc này lấy bình định thiên hạ là chính, chuyện đại hưng thổ mộc, cần tạm hoãn".

"Dân chúng chịu nạn, lừa sém chân mày. sao có thể chậm rãi?" Tiêu Bố Y nói.

Ngụy Chinh tiến lên phía trước nói: "Khởi bầm Tây Lương vương, kênh đào công trinh to lớn, phải chinh đốn đường sông, tuyệt không phải chuyện sớm chiều. Thoe ý kiến của vi thần, ý kiến của Từ Tướng quân có thể tham khảo. Nếu là mạo muội trùng tu kênh đào. chỉ sợ các noi lại khởi tranh chấp".

Ba người đều là trọng thần trong triều, lời nói rất có phản lượng.

Quần thần thấy thể, nghị luận không thôi, nhưng đều là phản đối trùng tu kênh đào, luặn điệu nhất trí chưa từng có. Tiêu Bố Y người ờ trên cao vị, trầm mặc thật lâu mới nói: "Nhưng dân chúng cực khổ, vậy có thể làm được gi?"

Lô Sờ thấy Tiêu Bố Y không hề kiên trì, thờ phào một hơi, "Giảm miễn thuế má. mở kho phát lương, di chuyển dàn chúng đều là phương pháp tốt. Quốc khố chỉ hơi phong phú. tuyệt không thích hợp đại động can qua, nếu Tây Lương vương kiên trì ý kiến, không thể nghi ngờ là tự hủy trường thành, kính xin Tây Lương vương nghĩ lại!"

Quần thần cùng kêu lên nói: "Kính xin Tây Lương vương nghĩ lại!"

Trong điện tĩnh lặng một mảng, quản thần trong lòng lo sợ. chỉ chờ Tiêu Bố Y quyết định. Hôm nay Tiêu Bố Y tay nắm trọng quyền, thậm chí có thể nói là so với Dương Quảng khống chế trình độ còn cao hơn, mọi người thật sự sợ hắn trở thành Dương Quảng thứ hai.

Thiên hạ náo động mấy trăm năm, chi có Dương Kiên tại vị, mới có mấy chục năm yên ổn, đoạn thời gian này nhớ lại, mới cảm thấy đáng quý.

Mọi người thầm nghĩ thiên hạ thái bình, không cầu Tiêu Bố Y có thể làm nên đại nghiệp kinh hồn gì, chỉ cần có thể khiến cho thiên hạ thái binh mấy chục năm, đã là đại nghiệp lớn nhất rồi.

Tiêu Bố Y nhìn quần thẳn thật lâu. lúc này mới nói: "Các ngươi nói cũng có chút đạo lý". Quần thần yên lòng, Tiêu Bố Y chủ đề lại chuyển, "Nhưng ngoại trừ Lô đại nhân đề nghị ra, chúng ta cũng cần phải làm chút gì đó. Nếu là ngồi xem dân chúng đói khồ. chẳng phải khiến cho người trong thiên hạ trong lòng băng giá sao?"

Từ Thế Tích hòi, "Không biết Tây Lương vương có thượng sách gì?"

Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: "Dân chúng Giang Hoài đói khổ. ta trong lòng không đành lòng. Đãnhưvậy... ta quyên ra một tháng bổng lộc, cứu tế nạn dân, về phần các ngươi..."

Từ Thế Tích cuống quít nói: "Vi thần cũng xin quyên một tháng bồng lộc".

Ngụy Chinh tiến lên, trầm giọng nói: "Ngụy Chinh nguyện quyên".

Quần thần thầm nghĩ Tiêu Bố Y tạm thòi chớ có lại tu cái quỷ kênh đào gì đó là được, đều nói: "Chúng thần nguyện quyên".

Tiêu Bố Y cực kỳ vui mừng, vỗ án nói: "Các vị đại nhân có lòng như thể. thật sự là đáng quý. Tất cả quyên ra tài vật, sẽ do Vi Thượng Thư thống nhắt điều phối, về phần Đỏng Đô thổ mộc kiến thiết, vương phù tiêu dùng cung cấp. đều phải xét giảm miễn".

Tây Lương vương một lời nói ra, mọi người chi có thể theo mà làm, trong lúc nhất thời có người ra người, có vật ra vật. Tiêu Bố Y không hề nhắc lại chuyện trùng tu kênh đào. chỉ cho Đại Tượng Tương Tác giám, Đô Thủy giám an bài nhân thù một lằn nữa khảo sát tuyến đường kênh đào, tìm ra phương pháp tiết kiệm tiền tiết kiệm người nhất để có thể vì dân mà trừ hại.

Quần thần vừa nghe, đều vui mừng, đều ca tụng Tiêu Bố Y anh minh.

Sau khi bài triều, khi bên người Tiêu Bố Y chỉ còn Từ Thế Tích, Ngụy Chinh, Từ Thế Tích khâm phục nói: "Tây Lương vương, chiêu lấy lui làm tiến này cùa người thật sự lợi hại, thằn nghĩ Đại Tùy mấy chục năm, có thể làm cho những quan viên này cam tâm tình nguyện hiến ra tài vật. cũng chỉ có một mình Tây Lương vương".

Tiêu Bố Y ôm gối ngồi ở trên ghế. không có chút nào uy nghiêm Vương gia. mim cười nói: "Chút tài mọn mà thôi".

Từ Thế Tích lắc đầu nói: "Dương Quảng nếu biết chút tài mọn này. thi núi sông có gì mà khó giữ được?"

Tiêu Bố Y thờ dài nói: "Quản lý một quốc gia. không dễ dàng!"

Thi ra Giang Hoài thiên tai, chi bằng triều đình cứu tế. trong lúc nhất thời có chút khó khăn. Tiêu Bố Y lúc này đã có ý niệm trong đằu để cho người quyên tiền, một người gặp nạn, tám phương trợ giúp, vốn chính là sách lược mà hắn quen dùng. Nhưng mà ở trong này, muốn cho sĩ tộc môn phiệt tặng tiền cứu viện cho lớp người quê mùa, quả thực có thể nói là không thể tường tượng. Tiêu Bố Y lại biết khó khăn từ trên xuống, trước đưa ra ý kiến tu kiến kênh đào. quần thẳn hoàng hốt, quả quyết phù quyết, Tiêu Bố Y lúc này mới đưa ra ý đồ chân chính, thuận lọi đạt tới mục đích. Nếu trực tiệp bắt quần thằn hiến ra tài vật. không cần nói cũng biết, cũng không thể có kết quả như vậy được.

Từ Thế Tích thấy Tiêu Bố Y thờ dài, an ùi nói: "Tây Lương vương, hôm nay so với trước kia đã khá hơn nhiều. Kiên trì xuống, chờ thiên hạ nhất thống, người có thể thoải mái một ít".

"Có lẽ thật có thể có một ngày như vậy" Tiêu Bố Y muốn nói cái gi, rốt cục ngừng lại. chuyển chủ đề hòi, "Hiện tại tình hình chiến sự như thế nào?"

Từ Thế Tích cười nói: "Theo thần suy đoán, Từ Viên Làng muốn xong rồi".

Tiêu Bố Y tinh thẳn chắn động. "Trương Tiắn Chu đã dẹp xong Nhâm Thành sao?"

Từ Thế Tích lắc đầu, "Vậy thi chưa, nhưng mà Đậu Kiến Đức lui giữ bờ bắc Hoàng Hà, Từ Viên Lãng đã tứ cố vô thân. Hắn còn đang kiên tri, nhưng mà những thù hạ kia, bởi vi trong không có lương thực, ngoài không có cứu binh, rốt cuộc cũng đã không còn ý chí chiến đấu. Thần đêm qua mới thu được mật hàm cùa Trương đại nhân, đệ nhất mưu thần Lưu Thế Triệt dưới tay Từ Viên Làng đã mưu đồ đường lui, mưu đồ bí mật muốn hiến thành đầu hàng, Trương đại nhân cấp cáo chúng ta, kính xin T ây Lương vương định đoạt".

Tiêu Bố Y hai con mắt hàn quang thoáng hiện, giọng căm hận nói: "Từ Viên Làng chúng bạn xa lánh, cũng có ngày hôm nay! Trương Trấn Chu không cần bẩm báo, nếu có cơ hội, chém Từ Viên Làng là tốt rồi!"

Từ thế tích dò hòi: "Trưcmg đại nhân lào luyện thành thục, hắn cảm thấy, nếu có khả năng bắt được Từ Viên Lãng, đương nhiên giải trở về Đông Đô là tốt nhất. Nghĩ tới Vương Thế Sung chưa đằu hàng, Tây Lương vương người nếu có thể đối xừ từ tế, nói không chừng đối với thu phục Giang Đô sẽ có chút hiệu quả".

Tiêu Bố Y lắc đầu nói: "Chuyện nhất thời, chỉ có thể làm nhất thời. Nghĩ tới Từ Viên Lãng cùng chúng ta đối kháng lâu ngày, hại chúng ta tổn thất không nhỏ. nếu không giết hắn, làm sao bình phẫn nộ cùa dân chúng? Lúc trước ta khuyên hàng Địch Nhượng, thu phục Đồ Phục Uy, đều bởi vì tình thế chưa trong sáng, còn cẩn chiêu an. Từ Viên Làng làm loạn đã lâu, thuộc về loại giặc cồ cứng đầu, nói đến hắn binh sĩ đã hết, viện trợ đã mất, lúc này chúng ta nếu tiệp nhận đầu hàng, nhưvậy quân ta lâu nay vất vả để làm cái gì? Sau này đạo phi lại kiên tri đến cuối cụng mới đầu hàng, chúng ta sẽ xừ trí như thế nào?"

Từ Thế Tích chậm rãi gật đầu, "Tây Lương vương phân tích rất có đạo lý. Trước mắt đã không nên dùng thù đoạn dụ dỗ. đương nhiên nên giết một người răn trăm người, dùng thù đoạn lôi đình kinh sợ lũ giặc còn lại, làm cho bọn chúng tuyệt ảo tưởng. Nhưng nếu như giết Từ Viên Lãng. Vương Thế Sung xừ trí như thế nào?"

Tiêu Bố Y nói: "Ta đáp ứng kỳ hạn Vương Thế Sung, nhung đối với Từ Viên Làng đã hạ tử lệnh. Hai người này không cùng tình, huống, đối đài cũng khác nhau, ngươi yên tâm, Vương Thế Sung giảo hoạt đa đoan, nhung cũng có thể rõ ràng nặng nhẹ. Nếu có thể giết Từ Viên Lãng, Vương Thế Sung tất hàng! Chỉ cần Vương Thế Sung đến Đông Đô, tùy tiện thu thập hắn, đều là chuyện tùy ý".

Từ Thế Tích đáp: "Tốt, đã như thế, thần lập tức truyền lệnh Trương đại nhàn, không cần lưu lại tính mạng cùa Từ Viên Lãng!"

Bình luận