Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 692: Không chết được (1)


La Sĩ Tín gặp qua Dương Thiện Hội, hắn thật ra sau khi quy thuận Đặu Kiến Đức, vẫn một mực nghĩ tới.

Hắn và Dương Thiện Hội đã giao thù. lúc ấy không phản được thắng bại

Nhưng năm đó khi giằng co, Đậu Kiến Đức lệnh hắn đi đánh Mạnh Hải Công, dựa theo suy nghĩ cùa Đậu Kiến Đức, chính là trước bình Sơn Đông Mạnh Hải Công cùng Vương Bạc, sau đó mới gặm xương cứng.

ở trong mắt Đậu Kiến Đức, Tùy quân gần đây đều là xương cứng. Vô luặn là La Nghệ, hay Dương Thiện Hội. La Sĩ Tín bời vì chinh Sơn Đông, cho nên bỏ lỡ cơ hội cùng Dương Thiện Hội tái chiến, sau đó Dương Thiện Hội mấy lần đánh bại quàn Hà Bắc. La Sĩ Tín thật ra cũng nghẹn một hoi.

Hắn cảm giác mình sớm muộn có thể cùng Dương Thiện Hội chiến một trận, nhung hắn chưa bao giờ nghĩ đến qua, hắn và Dương Thiện Hội lại đùng loại phương thức này gặp mặt.

Ngoài trướng tiếng chém giết như sắm dậy, trong trướng lại như sự trầm ngưng trước cơn mưa to.

Đậu Hồng Tuyến có chút bất an, nhẹ nhàng giật giật ống tay áo La Sĩ Tín. trên mặt tràn đầy thê lương lo lắng không yên. Nàng đã sớm hiểu rằng quân Hà Bắc càng ngày càng hòng bét, nhung nàng bất lực, nếu quả thật có thể lựa chọn một lần nữa. nàng sẽ làm như thế nào. nàng không biết!

Nhiều khi, nếu có thể chọn lại, cũng chưa chắc đã tốt hơn, bằng không sao lại có không ngùng lựa chọn, không ngùng tiếc nuối.

La Sĩ Tín ôm dưới xương sườn, có cảm giác đâm vào lòng đau đớn, nhung cái này là ngoại thương, còn xa không bằng đau lòng. Sĩ vì người tri kỷ mà chết, hắn cả đời này, tràn ngập mất mát cùng phản bội. ở trong mắt người khác, hắn chỉ là gia nô mấy họ. nhung khi người khác mắng chùi, hắn chưa bao giờ ghét hận. Thậm chí khi người khác đề cập tới Trương Tu Đà, hắn còn có loại khoái ý đau đớn. hắn đổi với người khác chừi mắng, đối với bản thân cũng không tha thứ Hắn là La Sĩ Tín, hắn đã không cách nào lựa chọn, theo hắn thấy, hắn chi có thể từng bước một chịu đựng đến cuối đường. Lúc này hắn đụng phải Đậu Kiến Đức. Đậu Kiến Đức đối với hắn rất coi trọng. Đậu Hồng Tuyến đối với hắn rất tốt, hắn cũng không phải là người tuyệt tình quả nghĩa, hắn không nóị nhung không có nghĩa là hắn không làm. Trong khi người khác đều thấy không rõ đại thế. hắn cũng đã hiểu rõ, Đặu Kiến Đức không chiến sẽ chết!

Đây là mệnh, đây là mệnh của Đậu Kiến Đức, cũng là mệnh của La Sĩ Tín hắn.

Quân Hà Bắc có lẽ bất luận là ai cũng có thể hàng, nhung Đậu Kiến Đức thì lại không thể hàng, hàng chính là chết. Cho nên hắn lựa chọn trợ giúp Đậu Kiến Đức. cũng chính là lựa chọn cùng hắn đánh lấy thiên hạ, hoặc là cùng hắn đi chết.

Đương nhiên, đánh lấy thiên hạ hy vọng xa vời. Cơ hội chết càng lớn hơn một ít. Nhưng hắn cần gì quan tâm?

Hắn làm rất nhiều, mặc cho người bên ngoài mắng chửi, không cằn người bên ngoài lý

giải!

Hắn chính là một người như vậy. Có lẽ tự phụ. có lẽ cuồng vọng, có lẽ phản nghịch. Nhưng hắn vẫn lựa chọn đi con đường của mình, cho dù là sai.

Nhưng hắn không có nghĩ đến. Đậu Kiến Đức cũng không tin hắn!

Cái này không thề nghi ngờ cấp cho La Sĩ Tín một kích nặng nề. Dương Thiện Hội một mực là đại địch cùa Hà Bắc. đột nhiên đằu phục Đậu Kiến Đức. hắn lại không biết! Dương Thiện Hội dẫn người phục giết Tiêu Bố Y, hắn lại cũng không biết! Hắn là tâm phúc của Đậu Kiến Đức, chuyện lớn như vậy, hắn lại không biểt? Đậu Kiến Đức rốt cuộc che giấu hắn bao nhiêu chuyện. Hắn vẫn không biết!

Hắn vốn cho rằng. Đậu Kiến Đức xem như là tri kỷ của mình. Nhưng rốt cuộc phát hiện. Đậu Kiến Đức hiểu rò hắn, nhưng hắn vẫn không hiểu Đậu Kiến Đức!

Cho nên hắn trầm mặc không nói gì, tâm tro ý lạnh.

Dương Thiện Hội rốt cuộc mờ miệng, mờ miệng chính là chỉ trích, "La Sĩ Tín, ta cần ngưai cho ta một giải thích!"

La Sĩ Tín không nói, Dương Thiện Hội bén nhọn nói: "Ngươi là hỗi lòng xấu hổ. cho nên không dám đáp?"

La SĩTín bỗng nhiên ngẩngđằu, "Ta cần phải hướng về phía ngươi giải thích sao?"

Đậu Kiến Đức hoi nhíu lông mày, trầm giọng nói: "Sĩ Tín. Dương Tướng quản nói. khi hắn muốn giết Bùi Hành Quảng, ngươi chẳng những ra tay cản trờ, còn làm bị thương Dương Tướng quân?"

"Không biết khi nào tÌLÌ, bất đắc tÌLĨện chung (không được chết già) lại biến thành Dương Tướng quân?"La Sĩ Tín từng chữ nói ra

Đậu Kiến Đức sắc mặt ừng đỏ, thoáng qua đã bình thường. Thi ra Dương Thiện Hội vẫn đối kháng với quânHà Bắc . Đậu Kiến Đức cùng một đám huynh đệ gọi Dương Thiện Hội là bắt đắc thiện chung. La Sĩ Tín hòi như vậy, đương nhiên là cổ ý nghi vấn trào phúng.

"Hiện tại đại địch chúng ta không phải Dương Tướng quân, mà là Tiêu Bố Y" Đậu Hồng Tuyển rốt cuộc nói: "Không có ai có thể bằng vào lực lượng tự thân đối kháng quân Tây Lương, chúng ta nếu không muốn diệt vong, chỉ có thể liên hợp lại đối kháng!"

"Vậy sau đối kháng?" La Sĩ Tínlạiứi lùng hòL

Đậu Hồng Tuyển hơi ngần ra, Đậu Kiến Đức thờ dài nói: "Sĩ Tín, vô luận như thế nào, Bùi Hành Quảng đều là đại tướng dưới tay Tiêu Bố Y, cũng là phụ tá đắc lực của Tiêu Bố Y... Dương Tướng quân giết hắn, vốn là có ý tốt, ngươi..."

"Cha, Sĩ Tín kíũ đó. cũng không biết Dương Tướng quàn là người của chúng ta" Đậu Hồng Tuyến giải thícíi: "Có lẽ. hắn còn tường rằng Dương Tướng quản là kẻ địch". Lý do này rất gượng ép. Đậu Hồng Tuyến cũng cảm thấy thuyết phục không được chinh mình, huống chi thuyết phục người bên ngoài, nhưng nàng vẫn muốn nói. Bời vì vô luận La Sĩ Tín làm cái gi, thi nàng vẫn thấy là có nguyên do. Cái loại này nhìn thì quả thực không thể nói lý, nhưng mà phụ nữ có đôi khi chính là như thế.

Nếu như muốn Đậu Hồng Tuyến cho một lý do mà nói, thì chì có thể là bời vì yêu!

Bởi vì yêu, lý do này thật ra đã đầy đù.

La Sĩ Tín ôm lấy dưới xương sườn, cùng đã cúi đầu xuống. hắn cho dù là một tượng gỗ, cũng có thể cảm nhận được thâm tình của Đậu Hồng Tuyếạ hắn tạm thời không muốn giãi thích, hắn không muốn Đậu Hồng Tuyến khó xừ.

Đậu Kiến Đức hai mắt cũng có bất đắc dĩ, "Hồng Tuyển nói cũng có lý. Dương Tướng quân, chuyện người tới đây. dựa theo ý cùa ngươi, vốn là tuyệt đối bí ẩn, cho nên Sì Tín cũng không biết chuyện. Cái này... chỉ là hiểu lầm, kính xin Dương Tướng quàn lượng giải".

Dương Thiện Hội hừ lạnh một tiếng, "Ta không hy vọng, lại có hiểu lầm như vậy".

Đậu Kiến Đức thờ ra một hơi. hiểu rằng Dương Thiện Hội đã bò qua chuyện này. Hắn hiện tại người có thể dùng càng lúc càng ít, coi như là cọng rơm, cũng muốn bắt lấy. huống chi Dương Thiện Hội cũng không phải rơm rạ.

"Thật ra ta tìm hai vị tướng quân đến. là muốn nghiên cứu, bước tiếp theo làm như thế nào?" Đậu Kiến Đức hòi.

Ngoài trướng tiếng chém giết vẫn rang trời, nhưng Đặu Kiến Đức cũng không nóng nảy, bời vì hắn không tin quân Tây Lương tối nay có thể công hàm Ngưu Khẩu, nhung hắn đã không cần phải ờ lại Ngưu Khẩu.

Tứ Thủy đại bại, thật ra quân Hà Bắc đã có nghi kị, Đậu Kiến Đức nhìn như cố thủ Ngưu Khẳu. bất quá là chờ một kích này của Dương Thiện Hội.

Dương Thiện Hội tính đến Tiêu Bố Y sẽ đến. nhưng vẫn không thể giết được hắn, Đậu Kiến Đức khi biết được tin tức này, không biết tại sao. cũng không có quá nhiều mắt mát.

Có lẽ bời vì hắn vốn sẽ không có quá nhiều kỳ vọng.

Tiêu Bố Y đối với Đậu Kiến Đức mà nói, đã là một tòa núi lớn, núi lớn khó có thể vượt qua, hắn dưới áp lực to lớn, đã quá mòi mệt, chỉ có quay lại Hà Bắc, có lẽ còn có thể kiên trì một thời gian, còn ờ đây, chẳng những quân Hà Bắc quân như kiến ở trên lò lùa, mà hắn cũng nhưvậy.

Khác nhau là, nhiều năm chinh chiến khiến cho hắn dường thành tính cách trấn tĩnh, hắn vui buồn không hiện ra sắc, hắn không muốn tự loạn trận cước.

Dương Thiện Hội rất nhanh rõ ràng tâm ý cùa Đậu Kiến Đức. trầm giọng nói: "Ngưu Khẩu đã như gân gà, ăn vào vô vị. Tối nay quân T ây Lương tuy là cấp công, trong vội vàng nhưng lại khó có thể hạ. Như dựa vào ý ta, không bằng ra sức phản kích, để lấy thanh thế. Chúng ta lấy nhàn thắng mệt, quân Tây Lương nếu như chết thảm trọng, quả quyết công không được quá lâu. chờ quân Tây Lương vừa lui, sĩ khí hạ, chúng ta lập tức phân lộ rút lui khỏi Ngưu Khẳu. qua kênh đào đi Lê Dương, rồi mới định tiếp. Nhưng mà muốn phòng quân Tây Lương tin tức linh thông, sau đó truy kích, mạt tướng nguyện lữih tám ngàn quân cản phía sau, có thể bảo vệ quân Hà Bắc không lo".

Đậu Kiến Đức nhìn về phía La Sĩ Tín nói: "Ý của ngươi như thế nào?"

La Sĩ Tín vốn nghĩ, vô luận Dương Thiện Hội nói cái gì. hắn đều phản đối. nhung hắn dù sao sẽ không cầm tính mạng binh sĩ ra đùa giỡn. Vô luận xem như thế nào. kế sách của Dương Thiện Hội, có thể nói là phương pháp tốt nhất trước mắt. nhung La Sĩ Tín lại có cảm giác, ờ đây có chút không đúng.

"Ta có thề lĩnh quân cản phía sau" La Sĩ Tín suy yểu nóL

"Sĩ Tín, ngươi bị thưcrag rất nặng, cần nghỉ ngơi" Đậu Hồng Tuyển nhẹ giọng kiên trì

nói.

Đậu Kiến Đức đã ra quyết định, "Vậy mời Dương Tướng quản lĩnh quản phản kích, sáng sớm lui lại, Dương Tướng quân cản phía sau!"

Dương Thiện Hội thi lễ nói: "Mạt tướng tất không có nhục mệnh, nhung mà mạt tướng còn cần thủ dụ của Trường Nhạc vương, để ngừa người bẽn ngoài không nghe hiệu lệnh. Phải biết rằng, quân không kỷ không thắng, nếu có người không nghe chi huy. mạt tướng cũng là có tâm mà vô lực".

Đậu Kiến Đức vươn người đứng dậy nói: "Ta và ngươi cùng một chỗ kề vai chiến đấu!" Hắn khi đi ngang qua bên người La Sĩ Tín, nhìn thấy La Sĩ Tín vẻ mặt mờ mịt. lại thoáng nhìn vẻ mặt thê lưang cùa con gái, thở dài nói: "Sĩ Tín. ngươi nghỉ ngoi cho tốt. Hồng Tuyến, con chiếu cố hắn".

Ra khòi doanh trại, thấy trăng đã lặn về phía tây, Đậu Kiến Đức thở ra một hơi nói: "Đêm hôm nay thật dài".

Dương Thiện Hội cũng nhìn sang ánh trăng, trong mắt mang theo vẻ quỷ dị nói: "Nhưng mà rất nhiều người đã thấy không được ánh dương ngày mai, bọn họ nếu như hiểu rõ điềm ấy mà nói, cũng không cảm thấy đêm dài".

Trống tĩận vang lên, chiến ý bay bổng, quân Hà Bắc vốn rắn mất đầu, lòng người bàng hoàng, thấy Đậu Kiến Đức đích thân lmh quân, điều hành rõ ràng, không khòi dũng khí dâng cao, bắt đầu phản kích cầu sinh.

La Sĩ Tín thê lương đứng ờ trong trướng, trong đầu ầm ầm ù ù, chỉ nhớ rõ câu nói cùa Đậu Kiến Đức, "Ta và ngươi cùng một chỗ kề vai chiến đấu!"

Đáng tiếc ngươi này. cũng không phải là La Sĩ Tín hắn.

Hắn ở tại chỗ này, chi vì Đậu Kiến Đức coi trọng, nhung hiện tại Đậu Kiến Đức coi trọng đã là người khác, hắn ờ lại chỗ này còn có ý nghĩa gì?

"Sĩ Tín, thiệp đỡ chàng đi nghỉ ngơi. Thương thế cùa chàng hẳn là phải băng bó một chút".

Nhìn thấy vết thương của La Sĩ Tín không ngừng đồ máu, chảy đến tim của Đậu Hồng Tuyến cũng co rút đau đớn, nàng nhịn không được cằm lấy tay La Sĩ Tín, vết máu loang lổ.

La Sĩ Tín dùng sức giãy tay ra, nhưng thấy được được nước mắt lưng tròng, như những hạt ngọc tinh khiết, rốt cuộc vẫn vươn tay ra, cằm lấy bàn tay kia, một đòi một thế.

"Hồng Tuyển, ta cả đòi đều sai.._£ Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Đậu Hồng Tuyển hai mắt đẫm lệ thê lương. "Thiệp ở cùng với chàng... cùng sai!"

Nàng khi nói mấy chữ này. năm ngón tay thon nhỏ nắm thặt chặt năm ngón tay của người mình yêu. Mười ngón nắm chặt, sinh tử không rời.

La Sĩ Tín trong mắt cũng có cảm tình, đó là loại cảm tình sương sớm tan mất. lá thu phiêu linh, hắn tự nhận không phải người tốt, nhưng hắn cảm ơn ỏng trời, đã cho một người yêu tốt.

Hắn đột nhiên không muốn oán giận cái gì. Hắn có được thật ra so với người khác đã nhiều hơn rất nhiều!

Không biết qua bao lâu, La Sĩ Tín lúc này mới nói: "Hồng Tuyền. ta vẫn cảm thấy, Dương Thiện Hội cũng không dễ dàng ờ chung. Hắn giống nhiỊ cắt giấu bí mật gì đó. ta chỉ sợ hắn sẽ đối với cha nàng bất lọi".

"Có lẽ là " Đậu Hồng Tuyến từ trong ôn nhu khôi phục trờ lại. không nghĩ quá nhiều.

"Các người oán hận chất chứa còn không sâu, Sĩ Tín, hắn là danh tướng, chàng cũng vậy, nếu như có thể liên thù, nói không chừng có thể làm cho Hà Bắc khởi từ hồi sinh". Đột nhiên cảm giác tay La Sĩ Tín lạnh buốt một mảng. Đậu Hồng Tuyến hòi: "Sĩ Tín. chàng khó chịu sao?" Hiểu rằng hòi như vậy là ngu xuản, Đậu Hồng Tuyến lại nói: "Thiệp trước đắp thuốc cho chàng, ngày mai còn phải xông ra ngoài, chàng không thể có việc".

La Sĩ Tín thẫn thờ nhìn xuốngmũi chân, thật lâu mới nói: "Không chết được đâu!"

Bình luận