Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 681: Phục giết (2)


Dũng khí lóe lên tức thì, hắn không muốn bỏ qua. Hắn cầm đao noi tay, trên mặt đột nhiêu lộ ra nụ cười chân thành.

Nhìn thấy Vương Tiểu Hồ rút đao, Lưu Nhã tay đè chuôi đao. âm thẳm đề phòng. Đậu Kiến Đức lại kêu to một tiếng. "Tiểu Hồ!" Hắn muốn vọt tới, đoạt đao trong tay Vương Tiểu Hồ. hắn có bản lãnh này!

Nhưng Đậu Kiến Đức mới khỏi thân, thi một câu nói của Vương Tiểu Hồ đã ngăn hắn lại, "Ta không muốn ngươi cứu ta lần thứ năm".

Đậu Kiến Đức cứng đờ, ngón tay đều không nhúc nhích được một phần. Nhung là râu mệp dưới ngọn đèn chiếu rọi, rang rung lên.

Vương Tiểu Hồ đảo ngược cổ tay, một đao đâm xuống, trên mặt một mực mang theo nụ cười.

Lưu Nhà vươn tay vứt bò đao, tiến lên chụp lấy cổ tay cùa Vương Tiểu Hồ quát: "Ngươi vì sao ngu như vậy? Tiểu Hồ, bên ta mới..

Vương Tiểu Hồ một đao vào bụng, cơ nhục trên mặt không tự chù đau đớn, "T a không trách ngươi, bời vì ta cũng đã có lúc như ngươi. Ta... chết... hy vọng có thể cứu... vài cái huynh đệ".

Hắn sau khi nói xong, đầu nghiêng qua, cười mà chết đi. Đậu Kiến Đức đứng ở đó. dung nhan một khắc không hề thong dong, mà có sự già nua nói không nên lòi.

Lưu Nhã nhìn thấy nụ cười của Vương Tiểu Hồ tiểu dung, trong lòng vừa căng thẳng vừa nóng bòng, cảm giác nhiệt huyết trùng trùng dâng lên, thắt hồn lạc phách mà đứng lẻn. Nhưng trong lòng của hắn, lại có sự khủng bố càng lớn hơn.

Lúc trước Cao Nhã Hiền khi chết, trong mắt tràn đầy sự không tin cùng ngạc nhiên. Cao NM Hiền võ công không kém. người có thể một kiếm giết chết, võ công cao minh có thể thấy, nhưng mà có thể suy ra, Cao NM Hiền có khả năng nhận thức, bằng không sẽ không ngay cả đường hoàn thù cũng không có, trên giấy ghi một chữ "Vương". Đậu Kiến Đức hoài nghi là Vương Tiểu Hồ, cũng là có tình có lý. Nhưng hiện tại, Vương Tiểu Hồ đã chết, hắn sắp chết không cần phải nói dối, nói như vậy, Cao NM Hiền chết, cùng hắn không quan hệ.

Nhưng trong từ sĩ còn lại. họ Vương đã có thể đếm được trẽn đằu ngón tay. ba hổ dưới tay cùa Đậu Kiến Đức chẳng phải còn có một người họ Vương?

Nhưng Vương Phục Bảo tại sao sẽ phản bộiĐậu Kiến Đức?

Nhưng trước đó một thời gian ngắn, còn nghe nói Tiêu Bố Y cùng Vương Phục Bảo thư tín kết giao rất thân.

Nghĩ tới đây. Lưu Nhã bị sự khùng bố bao phủ, hắn kinh hài không phải bời vì bên người còn có nằm vùng, mà là nghĩ, Vương Tiểu Hồ từ, chỉ là một bắt đằu. quân Hà Bắc trước mắt, nghi kỵ lẫn nhau, chì sơ vũứi viễn không ngày yên tùứL

Có lẽ nghi kỵ không phải từ hôm nay mới bắt đằu. mà có phải là từ khi liên hợp Lý Mật, từ khi La Sĩ Tín tìm nơi nương tựa, hay khi tiệp nhặn Tùy thần đầu hàng đã bắt đằu. Các huynh đệ thật ra đều bị triều đình truy hại, lúc này mới phất cờ mà dậy. nhưng Trường Nhạc vương lại đối với Tùy thẳn rất tốt, khó tránh khỏi khiến cho các huynh đệ bắt màn.

La Sĩ Tín... Lưu NM cắn chặt hàm răng, nhớ kỹ cái tên này. Người này hiển nhiên là một tai tinh, hắn đi tới chỗ nào, tai họa liền đi theo ờ đó!

***

Trăng sao sáng rõ. gió đêm quét qua, lá cây xoạt xoạt rung lẻn.

Ánh trăng nhu hòa chói lọi roi xuống đỉnh núi, trên cây cối. nham thạch, đất đen đã như màu tuyết vậy.

Tiêu Bố Y đóng ờ sườn Vọng Phong sơn, đưa mắt trông qua. không nhìn thấy ánh trăng, lại chỉ thấy đại doanh quân Hà Bắc.

Nhìn về nơi xa, doanh trại phân bố phảng phất như sao rơi vào trong sơn cốc. Mặc dù nhìn thấy, nhưng noi này cách đại doanh quân Hà Bắc. thật sự còn khá xa.

Hắn tới đây, là theo đường nhò tiến đến, vốn tưởng rằng muốn nhổ trạm gác ngầm, không ngờ rằng, ở đây một bóng người cũng không có.

Có lẽ ở đây thật sự cách đại doanh quân Hà Bắc có chút xa, cũng có lẽ. quản Hà Bắc người người cảm thấy bất an, không có ai muốn chạy đến giữa sườn núi này canh gác.

Từ sườn núi mà nhìn, thấy cách đại doanh quân Hà Bắc một khúc, nhung thiên quản vạn mã muốn tới, lại sẽ không từ noi này tới. Quân Hà Bắc đã rõ ràng điểm ấy, có binh lực. cũng sẽ mai phục tại tuyển đầu, mà không ờ tại sườn núi.

Tiêu Bố Y ờ trên sườn núi, đã quan sát hồi lâu.

Bên người Tiêu Bố Y có Tư Nam đang đứng. Triển Kình Thiên, Đường Chính, Thiết Giangba người lại ờ sau lưng Tư Nam. Sau lưng ba thiết vệ đi theo mấy chục thân vệ, bảo hộ an toàn cùa hắn. cổ Nhuận Phủ, lý Văn Tương cũng ở bên người Tiêu Bố Y. ngưng mắt nhìn đại doanh quân Hà Bắc.

"Doanh trại này bố trí có chút môn đạo. muốn đánh, cũng không dễ dàng" cổ Nhuận Phù thấp giọng nói.

Lý Văn Tương lại lớn tiếng nói: "Không dễ đánh, cũng phải đánh".

Tiêu Bố Y nhưng lại cau mày nói:"Đậu Kiến Đức ờ tại chỗ này làm cái gì?" Đây là chuyện mà hắn một mực nghi hoặc, thì ra quân Hà Bắc binh lùi Ngưu Khẳu. Tiêu Bố Y vẫn cho rằng, quân Hà Bắc phương pháp sáng suốt, đó chính là tạm thời lui giữ Lê Dương, dựa vào Lê Dương cùng hắn tác chiến. Ngưu Khầu tuy địa thế hiểm yếu. nhung chỉ là nơi tạm thời đóng quân, chứ không phải là noi nhất định phải giữ.

Quân Hà Bắc mặc dù tại Tứ Thủy tổn thất thảm trọng, nhưng trước mắt còn có bảy tám vạn binh lực, muốn bỏ qua cũng không có khả năng.

Tiêu Bố Y lần này tự mình tiến đến. đã động sát cơ, thẳm nghĩ làm sao đem những người này một mẻ hốt gọn.

Quân Hà Bắc tại đạo phì trong thiên hạ binh lực có lẽ không phải sắc bén nhất, nhung hiển nhiên là đoàn kết nhất, muốn phân hoá cũng không dễ dàng. Tiêu Bố Y mặc dù dùng qua thủ đoạn thu mua, nhưng hiệu quả hiền nhiên không tốt.

Cho đến hôm nay, đạo phỉ trong thiên hạ đều đã bị Tiêu Bố Y đánh hết bảy tám phẳn. cũng không cần quá lo lắng thu mua nhân tâm như đối phó với Địch Nhượng, mà chuyển đổi sách lược, biến thành thủ đoạn lôi đình.

Nếu có thể một nhả đánh chết quân Hà Bắc ờ đây. thặm chí đánh gục Đậu Kiến Đức, hiển nhiên đối với thu phục Hà Bắc, cực kỳ có lợi.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Tiêu Bố Y đã muốn hành động, hơn nữa lập tức tới đây quan sát địa hình.

Xuất binh không biết địa thể, hiển nhiên tự rước đường chết. Nhưng mà quan sát hồi lâu, Tiêu Bố Y không khỏi thở dài, phương phép hạ trại ở đây có chút cao minh, cường công, hỏa công đều không đủ để được việc, muốn đối phó như quân Hoài Nam, cũng không có khả năng.

Tiêu Bố Y nếu muốn ra tay. địa thế đã ờ vào thế bất lợi một cách cực đoan. Kể từ đó. hắn nếu như muốn đánh, chỉ sợ sẽ tổn thất thảm trọng, hao tồn sĩ khí

Nhưng khiển cho Tiêu Bố Y nghĩ mãi mà không rõ là, Đậu Kiến Đức ở lại chỗ này. cũng không phải là cứ điểm, hắn muốn làm cái gi?

Tiêu Bố Y không sợ Đậu Kiến Đức khí thể hung hãn, nhung lại sợ hắn dụng ý không rõ. thế lực phụ cận hắn đã sớm tính rõ ràng sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện binh lực gì.

Từ Viên Làng hầu như đã không đáng kể, bời vì trước mắt quân Từ gia tự bảo vệ mình còn có vấn đề. Cho dù Lý Kiến Thành binh xuất Thượng Đảng. Lý Uyên binh xuất Đồng Quan, Võ Quan, Tiêu Bố Y cũng sẽ không sợ hãi. Hắn đã sớm ờ những nơi này bố trí trọng binh, hiện tại hắn phòng ngừa Lý Uyên xuất quan tiến công, nhưng sau khi diệt quàn Hà Bắc, ba chỗ này, chính là căn cứ để hắn tiến công Quan Trung.

Vứt bỏ Lý Uyên đi, Đậu Kiến Đức thật ra đã tứ cố vô thản, nhung hắn lại tuyệt không phải là hạng người ngồi đợi chết.

Tiêu Bố Y nghĩ mãi mà không rõ, trong lòng hoang mang, nhung không có nói ra. cổ Nhuận Phủ đột nhiên nói: "Tây Lương vương, có câu. không biết có nên nói hay không".

"Cứ nói đừng ngại" Tiêu Bố Y cổ vũ nói.

"Thật ra trong mắt của ta, Đậu Kiến Đức đã tự hàm tử lộ" cồ Nhuận Phủ nói.

"Chuyện đó giải tầích thể nào?" Tiêu B ố Y rất có hứng thú hòi.

Cổ Nhuận Phủ nghiêm nghị nói: "Ngưu khẩu này, tây có Tứ Thủy, nam gần Thước Sơn, bắc dựa Hoàng Hà, mặt đông lại là quản sơn liên miên. Mặc dù địa thế hiềm ác. lại cung cấp không tiện, nếu như chúng ta xuất binh, cũng không cằn công, chỉ cằn lệnh Hà Nội thủ Phi Long độ khẩu (bến qua sông), phòng ngừa bọn họ từ nơi đó mà chạy, sau đó dùng binh khóa chặt Ngưu Khấu, lại đến Binh Trạch, đánh tan đạo phỉ noi đó. cắt đường về cùa hắn. Quàn Hà Bắc không có lương thực, nhất định không công tự bại. Đến lúc đó bọn họ chỉ cằn ròi cốc, địa lợi một khi mất, chính là iủc chúng ta đại thắng'".

Tiêu Bố Y trầm ngâm thật lâu, "Ngươi có thể biết, lương thực bọn họ có thể chống bao lâu?"

"Bảy tám vạn quân Hà Bắc ăn cơm, ta sợ lương thảo chỉ cần hơn tháng sẽ hết sạch" cồ Nhuận Phù trầm ngâm nói. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Tiêu Bố Y cười cười, "Căn cứ theo tin tức cùa ta, lương thực cùa bọn họ có thể đủ ba tháng".

Cổ Nhuận Phù nhíu mày, Tiêu Bố Y lại thẳm nghĩ. Đậu Kiến Đức thặt làm cá chết lưới rách, phải ở chỗ này kháng ba tháng, ngăn cản đại nghiệp của mình. Bời vì theo tin tức của hắn, Lưu Vũ chu đã không thể lạc quan, nói như vậy, Đậu Kiến Đức còn ảo tưởng chờ Lý Uyên sau khi đánh bại Lưu Vũ Chu, chạy đến cứu viện, bắt lấy một tia cơ hội cuối cùng?

Nhưng mà ý nghĩ này. nhiều ít vẫn không thể khiến cho Tiêu Bố Y tin phục.

Nhìn thấy cổ Nhuận Phù có chút lo lắng, Tiêu Bố Y cười cười, vỗ vỗ vai hắn, "Ngươi nói cũng có đạo lý. dù sao cũng đã tạm thời không thể phá được Ngưu Khảu. trước hết dùng kế cùa ngươi, lại mưu cái khác".

Cổ Nhuận Phù trong lòng khẽ vui mừng, đối với cừ chỉ cùa Tiêu Bố Y cũng dờ khóc dở cười.

Nhưng loại cừ chỉ cùa Tiêu Bố Y đối với hắn mà nói, lại làm cho hắn cảm thấy thân thiết.

Tiêu Bổ Y cũng không nghĩ nhiều nữa. phân phó nói: "Đà hoàn thành chưa?" Có binh sĩ tiến lên trình lên địa đồ doanh trại quân Hà Bắc, Tiêu Bố Y ra hiệu Triển Kinh Thiên cất kỹ, mọi người xuống núi.

Lên Vọng Phong sơn, Tiêu Bố Y vì xem cho rõ doanh trại, ngược lại lẻn khá cao.

Từ trên núi nhìn xuống, chỉ thấy được tùng bách như sóng lớn. sóng xanh phặp phồng, giống như quái thú chiếm giữ.

Chờ khi tới gần chân núi, mọi người thờ phào một hơi, bước chân nhẹ nhàng, cùng nghĩ xuyên qua phiến rừng rậm, theo đường cũ phản hồi, chỉ cần đi thêm một khoảng cách, là có thể quay lại doanh trại ngù ngon giấc. Lúc này, Tiêu Bố Y lại đột nhiên ngừng bước.

Mọi người theo Tiêu Bố Y mà làm. đều đừng lại, mang theo sự khó hiểu. Tiêu Bố Y lại hòi, "Chúng ta trong này có phái lính gác không?"

Hắn sau khi dứt lòi, nhắm hai mắt lại. thần sắc nghiêm nghị.

Mọi người lúc này mới nghĩ đến, thi ra Tiêu Bố Y khi lẻn núi, tại chân núi lưu lại trạm gác. nếu có sự tình, sẽ kịp thời thông báo. Lúc này Tiêu Bố Y xuống núi. lính gác nên đi ra nghênh đón.

Nhưng hiện tại không có người đứng ra, cái này nói rõ lính gác đã xảy ra chuyện ra khỏi ngoài ý muốn.

Mọi người rùng mình, đã biết sự tình không đúng. Tiêu Bố Y nhắm hai mắt lại. hai tai dốc sức lắng nghe, trong lòng đột nhiên giật thót. Bời vì một khắc khi hắn linh đài thanh minh, đã nghe ra trong rừng, bên cạnh sườn núi mơ hồ truyền đến tiếng hít thở yếu ớt.

Loại hô hấp này cực lực áp chế, lại như quái thú hồng hoang ẩn nấp. ở phụ cận, không biết từ lúc nào. đã mai phục mấy trăm người, hơn nữa thoạt nhìn, mỗi người đều là cao thù!...

Bình luận