Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 661: Khí thế (2)


Hắn lấy Lý Đường xuất binh ủng hộ sĩ khí quân Hà Bắc. hưng trong lòng lại như ờ trong hoàng hôn thảm liệt, một con ngựa gầy ốm đi trong gió tây, bất đắc dĩ thẻ lương, tịch mịch mòi mệt.

Đậu Kiến Đức vô luận là xuất binh hay không. Đều là mục tiêu công kích cùa Tiêu Bố Y, Lý Đường chờ ngư ông đắc lợi, Tây Lương lại muốn tốc chiến tốc thắng. đã như vầy, hắn Đậu Kiến Đức sao không đường đường chính chính chiến một trận?

Oanh oanh liệt liệt quyết đấu với quân Tây Lương vô địch thiên hạ, cuộc đời có thể có bao nhiêu?

Có lẽ cho dù bại, có lẽ cho dù chết, nhưng hắn cũng không phụ một phen ưu ái của thủ hạ. Có đôi khi, yêu cũng là hại! Hắn là Trường Nhạc vương, hắn là hy vọng của Hà Bắc, hắn là định hải thần châm cùa các huynh đệ. hắn cho dù chết trận, cũng không có khả năng đầu hàng.

Cùng quân Tây Lương quyết đấu, căn bản không phải âm mưu quỷ kế nào có khả năng ngăn cản, cái này căn bản là đại thế đã định.

Đậu Kiến Đức rõ ràng, cho nên hắn chỉ có thể dốc sức chiến một trận, không phụ tẩm lòng cùa quân Hà Bắc!

Tiêu Bố Y trong vòng ba ngày, điểm đủ mười vạn kỵ bộ binh tinh nhuệ, trong thành sau khi tế trời, chia làm tam quân. Tam quân ra khòi Đông Đô. trong lúc nhất thòi vũ khí leng keng, tiếng vó ngựa ầm ầm, cờ xí che lấp mặt trời, thanh thế bức người.

Một đạo bụi vàng xông thẳng lên, che khuất ánh mặt trời, rít gào nhằm hướng đông mà

đi.

Quân Tây Lương mênh mông ra khỏi Đông Đô. xuôi theo Lạc Thủy đông tiến, qua Lạc Khầu, Hổ Khầu đi Huỳnh Dương, cứu viện Đông Binh, cuối cùng là cùng Đậu Kiến Đức đối mặt

Đối với Lý Đường cùng Đột Quyết liên thủ, Tiêu Bố Y trong lòng kinh sợ. nhung lại cười bò qua.

Hà Đông còn có ba nghìn tầiểt kỵ cùa hắn, còn có uất Trị Kính Đức huynh đệ này. Hắn chi đem tình huống nói cho Trương Công cần, Đan Hùng TÚI cùng uất Tri Kính Đức. Hắn phàn phó Trương Công cẩn, tình thế không ồn thi lui lại. ngàn vạn không cần phải liều chết đối kháng. Dù sao thiết kỵ Đột Quyết danh bất hư truyền. Đối với uất Trì Cung, hắn không có bất luận phân phó gi.

Mỗi người đều có lựa chọn cùa chính mình, uất Trì Cung cũng không ngoại lệ. mà Tiêu Bố Y hắn hiện tại quan trọng cần phải lo lẳng, chính là làm thế nào đánh bại quân Hà Bắc trước mắt!

Quân Hà Bắc hôm nay. hai lần xâm lấn Hà Nam, đã làm cho dân chúng Trung Nguyên tức giận. Bọn họ trông mong yên ổn đã quá lâu, cũng không có nghĩ đến. sau khi Lý Mật chết. Đậu Kiến Đức tới đây làm loạn.

Biết được đại quân Tiêu Bố Y đông tiến, chinh phạt Hà Bắc, dân chúng hoan hò tung tăng nhảy múa, noi nơi đón chào.

Thiên hạ đại loạn mấy trăm năm, Tùy triều nhất thống núi sông mấy chục năm, chưa bao giờ có một tĩận chiến mà được dân chúng ùng hộ hoan nghênh như hôm nay. Từ Đông Đô đến Huỳnh Dương, mấy tiăm dặm đường, có mấy chục vạn dân chúng tiến đến tiễn đưa.

Có ở tại lân cận, có trăm dặm chạy đến, có trèo đèo lội suối, có trèo non lội suối, có xuất ra khấu phẳn lương thực cả nhà, có dâng ra rau dại mới hái, có ôm gà mái trong nhà, có dê bò mới nuôi...

Gà mái cục cục, dê bò con mắt khép lại, trên đường mấy trăm dặm này, trong sự sôi trào ồn ào náo động, mang theo một sự kỳ vọng trầm trọng như núi. Thấy dân chúng tiến đến. chỉ nói một câu, bổn vương tất sẽ không phụ kỳ vọng của mọi người!

Tà đương chiểu xuống, roi vào trên thân thể cao lớn cùa Tiêu Bố Y trên lưng ngựa, hiện ra một tầng hào quang vàng nhạt, cồ động dân chúng, ai cũng tâm tình kích động. Tiêu Bố Y biết tâm ý của dân chúng, không đảnh lòng cự tuyệt, chỉ phân ra một đội nhân mã. chuyên môn tiệp đài dân chúng, dùng tiền bạc đổi lấy vật tư. những binh sĩ còn lại tốc độ hành quàn không giảm.

Tiêu Bổ Y thúc ngựa đi về phía trước, kim khôi kim giáp, ngựa trắng thiết thương, lung đeo cung lớn đúc bằng sắt. nhìn sang binh sĩ cùng dân chúng như nước thủy triều, không có hào hứng, mà có một loại ổn trọng trẳm ngưng mênh mông, trận chiến này, vô luận như thế nào, hắn cũng không thể bại.

Hắn hùng binh mười vạn, nhưng vẫn cẩn thận.

Hắn có thể có địa vị như hôm nay, cùng vói sự cẩn thận của hắn không thể phân cách. Hắn nhìn dãy núi xanh ở xa xa, mây trắng mờ ảo, hiểu rằng lúc nàỵ, Trường Nhạc vương Đậu Kiến Đức có lẽ cũng sẽ làm như vậy.

Hành quân khi đến Yẻn Sư, hắn có được tin tức ở tiền tuyến, Đậu Kiến Đức thay đồi sách lược, không hề từ chiến Đông Bình, mà là thuận Hoàng Hà đi xuống, mượn địa lợi Lê Dương, trực tiệp đánh hai quận Đông Quận, Tế m.

Đông Quận, Tế âm cùng ờ phía đông quận Đông Binh, nhung không có trọng binh thủ.

Tiêu Bố Y cho dù dưới tay hùng binh trăm vạn, nhung dù sao cũng không có khả năng chu đáo hết tất cà, hắn đem trọng binh tập trung ở Huỳnh Dương. Đông Bình, Trường Bình ba noi. Huỳnh Dương làm hậu phương. Đông Bình, Trường Bình lại dùng để ngăn chặn quán Lý Đường. Hà Bắc cùng Từ gia đánh tơi.

Mấy quận huyện từ Huỳnh Dương đển Đông Binh, lại ít có binh lực. ngoại trừ cố thủ vài tòa thành lớn ra, còn lại đều tạm thời buông tha. Nhưng một đường hát vang tiến mạnh, liên tục phá hai quận huyện thảnh, một đường đánh tới phụ cận Toan Tảo. Đậu Kiến Đức tạm hoàn tiết tấu tiến cộng, trú đóng ở lân cận huyện Toan Tảo. dùng kênh đào làm phòng tuyến tự nhiên, chờ đợi viện binh tới.

Quân Hà Bắc dốc sức đánh xuống, lại thêm hậu viện, đã gần đến hai mươi vạn quản.

Những binh lực này. ngoại trừ bão vệ Lê Dương ra, Vương Phục Bảo. Lưu Hắc Thát hai người phụ trách kiềm chế đại quân Đông Bình, không cho Trương Trán Chu đoạn hậu lộ. Binh lực còn lại đều tụ tập, đã có hơn mười vạn.

Tiêu Bổ Y sau khi biết được tin tức này, cũng không hoảng hốt vội vàng. Hắn mặc đù còn đang hành quân, nhưng tin tức cũng đã cuồn cuộn không dứt đưa đến. Hắn nhất định

phải xác định chù lực cùa quân Hà Bắc ờ noi nào, lúc này mới có thể dốc sức chiến một trận.

Từ Yẻn Sư đến Hổ Lao, Tiêu Bố Y lại được tin tức, Đặu Kiến Đức tụ tặp binh lực. đã qua kênh đào, tiến công Trinh Châu, Huỳnh Dương hai noi. nhưng đều vô công mà về.

Thù tướng hai thành hiểu rõ Tây Lương vương lập tức sẽ đến. đều liều chết chống cự, quân Hà Bắc tuy thế công như nước thủy triều, nhưng quân Tây Lương chi bảo vệ thảnh trì không mất. phòng thù mà không chiến.

Tiêu Bố Y khi nghe đến đó thì mỉm cười. Trong lòng cùa hắn thậm chí có chút phấn chấn. Đậu Kiến Đức từ Nhạc Thọ xuất binh, lấy Lê Dương, đến Trịnh Châu, từ Hà Bắc đánh tới Hà Nam, chiến tuyến đã kéo quá dài.

Chiến tuyển dài như vậy, hơn mười vạn đại quân, chỗ yếu kém nhắt đương nhiên chính là đường lương. Hắn hiện tại đã nhắm vào đường lương của Đậu Kiến Đức.

Quân Hà Bắc khí thế hung hàn, nhưng một đường tiến nhanh, đã là quanh thản sơ hờ. Tiêu Bố Y hiểu rõ điểm ấy, càng không vội. Khi biết được Đặu Kiến Đức đã dời binh bàn Chít lưng dựa vào HoàngHà, Tiêu Bố Y dứt khoát hạ lệnh. "Binh đến Tứ Thủy!"

Lúc này. đúng là sáng sớm. Bố Y không muốn lui nữa. Hắn cũng không cần lui nữa. Quân Hà Bắc quân đã tụ tập binh lực, thế tới mênh mông. Nhưng quàn Tây Lương cũng đã chuẩn bị, khí thế như hồng thủy!

Hắn đã xem ra, Đậu Kiến Đức muốn cùng hắn chiến một trận.

Loại tình hình này, nếu muốn cầu ổn, đương nhiên cố thù Hổ Lao, vườn không nhà trống, đoạn đường lương cùa quân Hà Bắc. sẵn sàng công kích quân Hà Bắc. Nhưng Tiêu Bố

Y đã không muốn cầu ổn, Hà Đông tình thế trong nháy mắt vạn biến, hắn yêu cầu nhanh chóng đánh bại quân Hà Bắc, rồi sẽ cùng Lý Uyên quyết chiến.

Nếu chờ sau khi Lý Uyên đánh bại Lưu Vũ Chu, cho dù không thể cùng Đậu Kiến Đức đồng lòng, nhưng nhiều lộ công kích. Đông Đô sẽ nguy rồi.

Tiêu Bố Y thấy qua tầiết kỵ Đột Quyết dũng mành, khó có thể tưởng tượng mười vạn thiết kỵ chà đạp Trang Nguyên, sẽ là loại cảnh tượng gi.

Nhìn sang nước sông sáng ngời, ngày đêm chảy xuôi, Tiêu Bố Y đột nhiên có loại ý niệm kỳ quái trong đằu. Đậu Kiến Đức có phải cũng rõ ràng hắn nghĩ gì hay không, lúc này mới tụ tập binh lực chiến một trận?

Đậu Kiến Đức hiểu rõ Lý Uyên xuất binh, cho nên cho Tiêu Bố Y cơ hội quyết chiến, đương nhiên, Đậu Kiến Đức cũng cho mình một cơ hội.

Hai người tựa như không hẹn mà cùng muốn kết thúc ở đây.

Đậu Kiến Đức nếu như thắng, chẳng những có thể đả kích sĩ khí quàn Tây Lương, bức quân Đông Đô co trờ lại, hơn nữa thật đối với Trương Trấn Chu tại Đỏng Bình tạo nên đả kích. Tiêu diệt đại quân Đông Binh, không thể nghi ngờ sẽ làm cho Đông Đô thiệt hại nghiêm trọng!

Mà hai mươi vạn binh lực quân Hà Bắc nếu như có thể làm cho quàn Tây Lương thiệt hại nghiêm trọng, thi có tlíể chuyển sang xu thế. thậm chí có thể chính thức chia ba thièn hạ. mà không cần phải bị quản chế ở người khác.

Đông Đô nếu như một hơi tổn thất nhiều binh tướng như vậy, đả kích cho dù Tiêu Bố Y cũng không cách nào thừa nhận. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Dù sao đối với Tiêu Bố Y mà nói, hắn có thể có thành tựu hôm nay. không rời khỏi thiết huyết phù binh mà Đại Tùy huấn luyện ra! Quàn Tây Lương của Tiêu Bố Y có thể bách chiến bách thắng, cũng là nhờ căn cơ phù binh cùa Đại Tùy.

Đậu Kiến Đức chỉ cần đánh bại Tiêu Bổ Y. buộc hắn lui giữ Hồ Lao. sau đó sẽ tạo nên một cục diện mới sáng rò hơn, nếu có thể lại bại Trương Trắn Chu. chỉ cần Lý Đường xuất binh, Đột Quyết xuôi nam, Đông Đô thoáng qua đã bị mấy lộ đại quân vây kín, khó mà phát triển, trơ mắt mà nhìn đối thủ lấy các noi còn lại.

Đậu Kiến Đức không muốn lại co đầu rút cồ ở Hà Bắc, tùy ý để cho người khác đánh tới cùa nhà, chính là muốn từ chiến đến cùng. Đậu Kiến Đức quyết đoán như vậy, có thể nói là bắt lấy điểm đột phá duy nhất để thay đổi tình thấ

Đậu Kiến Đức tuy tính cách thong đong, không vội không chậm, nhưng trời sinh tíiih thích mạo hiểm, thích được ăn cả ngã về không, cái này từ việc hắn chỉ đem hơn hai trăm người đi đánh đại quàn của Tiết Thế Hùng là có thể thấy được.

Tiêu Bố Y nghĩ tới đây, tuy bị thiết kỵ ầm ầm làm cho trong lòng nhiệt huyết sôi trào, nhưng suy nghĩ càng tinh táo. trận chiến này, mình không thểbại! Trận chiến này. cũng là cơ hội tốt nhất để hắn toàn lực đánh tan quân Hà Bắc!

Binh ra khòi Hồ Lao, đao thương loảng xoảng, bầu tròi bị khí giết phạt che khuất, mặt trời đò tựa như cũng đã đoán được binh đao tàn lãnh, giữ chặt đám mây che ờ trước mặt là lẩn trốn, bầu trời, đã âm trầm một mảng.

Quân Tây Lương hiểu rằng đối đầu với đại địch, phấn chấn tinh thầiỊ thành phương trặn đi về phía trước, không vội không chậm. Núi xa, thành lớn. nưóc chày, hoa roi đều bị tiến độ làm cho rang động, không ngừng run rẩy.

Khắp nơi trong không trung, chỉ vang lên tiếng ngựa hí, tiếng bước chân trầm trọng cô đọng. Đại quân Tây Lương im lặng đi về phía trước, khí thế tăng vọt, dâng lên bụi vàng cuồn cuộn.

Kỵ binh lui tới tuần tra ở hai cánh, không ngừng bẳm báo quân tình. Tiêu Bố Y người trên lưng ngựa, chỉ nghe quân tuần tra liên tục bẩm báo.

Quân Hà Bắc đãrờiBảnChừ!

Quân Hà Bắc đã đến Ngưu Khầu!

Quân Hà Bắc qua Ngưu Khấu, quân tiên phong bắc dựa Hoàng Hà. nam dựa Thước Sơn, đã gằn đển Tứ Thùy!

Quân tình khẳn cấp, Tiêu Bố Y cũng không chờ bẳm báo. đã thấy đến phương xa đất đen quay cuồng, che cả mặt trời. Quân Hà Bắc hầu như cùng quân Tây Lương đồng thời đến bên bờ Tứ Thủy, bụi vàng đất đen hòa lẫn nhau, kích động trên không trang, dữ tợn hung mành, vó sắt ầm ầm, lại dằn dần chim ẩn. Đến khi chỉ còn lại tiếng gió thổi, hai bờ sông Tứ Thủy, đã sớm che kín vô số tinh binh. Trường thương như mây. giáp hiện hàn quang. Hai quân im lặng nhìn nhau, giờ phút này bụi màu vàng đất đen lúc này mới phiêu nhiên rơi xuống về phía Tứ Thủy, vạch ra màn che hai quân quyết đấu!

Bình luận