Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 655: Thì ra là hắn! (2)


Từ lào đầu nghiêm nghị nói: "Thủ hạ Lý Bát Bách đoạt đi một con gái cùa Dung nhi công chúa. Dung nhi công chúa một mực nhớ nhưng người con thất lạc này. Thẳn tiên sau khi biết nói sẽ đi tìm. Nhưng tiếc thần tiên cũng cung không có làm được chuyện này. Dung nhi công chúa nhớ con gái, trượng phu đã chết, cực kỳ bi thương. Nhưng lại chưa bao giờ buông tha tìm kiếm người con gái này.

Nàng đẵn theo chúng ta, không biết ờ đâu tìm được tin tức, một đường nhằm hướng bắc mà tìm, đau khồ kiếm tìm. Nào đâu nghĩ đến trời xanh trêu người. Chúng ta trẽn đường đụng phải bọn cướp, đều bị tách ra. Từ đó về sau ta cũng không có gặp lại Dung nhi công chúa. Ta từ sau đó chìm nổi lưu lạc. nhung tìm mấy năm cũng tìm không Dung nhi công chúa. Sau đó bởi vì một chuyện ngoải ý muốn lưu tại Mã Ắp cho tới bây giờ. Chỉ sợ các nàng cũng đã không còn".

Nói đến đây, trong hai mắt đục ngầu cùa Từ lão đầu roi xuống mấy giọt nước mắt. Lau đi, lúc này mới nói: "Bài hát nọ, Dung nhi công chúa học được. Chủ công sau khi qua đời, nàng đều mỗi ngày hát. mỗi lần người ta nghe được thậm chí muốn roi lệ. Ta năm đó hát cũng không hiểu được. Qua một thời gian khúc chiết lưu lạc lâu dài. mới chính thức rõ ràng ý tứ cùa bài hát này. Nhưng ta đã quá già rồi".

Hắn nói đến đây. thổn thức thờ dài, lại ca lên bài hát.

Trong sảnh tràn đầy thanh âm tầê lương tang thương. Mông Trẳn Tuyết khi nghe được "Phú quý trăng rằm khó lâu dài. Hồng nhan già ờ trước nến đỏ", trong lòng cay cay, muốn rơi lệ. thoáng qua lại cảm thấy có chút may mắn.

Lòng chua xót là vì cảm khái thế nhân nhiều nỗi khổ. May mắn là bời vì minh gặp được Tiêu Bố Y.

Mọi người tâm tư phức tạp. Tiêu Bố Y hòi: "Bài hái này. Người thường xuyên hát sao?"

Từ lào đầu lắc đầu, cay đắng cười nói: "Rất ít. Ta vẫn cho là, có rất ít người biết được ý tứ chân chính cùa bài hát này. Nhưng ngày đó trông thấy người cùng tiểu thư kia cùng một chỗ. Ta cảm thấy được nàng rất bi thương, ta hy vọng người có thể khuyên nhủ nàng".

Tiêu Bố Y khẽ giật mình. Chua bao giờ nghĩ đến. lào nhân vậy mà lại có tâm tư như vậy. Nhìn thấy lão nhân đầy mặt tang thương. Tiêu Bố Y không khỗi cảm thấv kinh trọng.

Tất cả mọi người lại rơi vào trầm tư. Tư Nam đột nhiên run giọng nói: "Trong tỳ nữbên người Dung nhi công chúa, có một cô gái trên mặt có một vết sẹo hay không, vết sẹo từ trán cho đến bên tai?"

Từ lào đằu chắn động, "Cô nói là Hồng Anh sao? Lúc trước vi bão vệ con gái của Dung nhi công chúa BỊ kẻ cướp chém một đao, chọ nên để lại một vết đao rất khó coi".

Tư Nam bỗng nhiên đứng lên, tbãn liìnli có chút run rẩy. Từ lão đầu bị dọa cho nhảy dựng, "Cô nương, cô làm sao vậy?" Lão vốn đối với Tư Nam một mực cũng không lưu tâm. Nhưng nhìn thấy Tư Nam đứng lên, đột nhiên sắc mặt biến đổi lớn. duỗi ngón tay nói: "Cô... cô là..

Từ lão đằu lời còn chưa dứt, Tư Nam đã xoay người chạy ra khỏi sảnh. Nàng cừ chỉ mười phần đột nhiên, Tiêú Bố Y thậm chí ngay cả cơ hội ngăn đón cũng không có. Nhưng Tiêu Bố Y trong lòng lóe sáng, đã rò ràng tâm tư của nàng, cũng không ngăn đón.

Từ lão đầu nhìn thấy Tư Nam chạy đi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng cùa nàng, lầm bầm nói: "Không phải là Dung nhi công chúa. Công chúa sẽ không chạy đi nhanh nhưvậy".

Tiêu Bố Y hiểu rằng hắn là người hầu cùa Trằn Tuyên Dung, đối với Trẳn Tuyên Dung tất nhiên quen thuộc. Tư Nam tuy che mặt. nhưng Từ lão đầu vẫn có loại vừa quen vừa lạ, không dám xác nhận.

Tư Nam đã không nhận, Tiêu Bố Y không muốn miễn cường, chuyển hướng chù đề nói: "Lào nhân gia. Mà Ắp rất loạn, chỉ sợ qua một thòi gian ngắn sẽ càng loạn hơn! Người đã tới Đông Đô, không bằng ờ lại chỗ này an hường tuổi già có được không?"

Tiêu Bố Y là thành tâm giữ lại, Từ lão đầu lại lắc đầu, "Ta muốn trờ về". Hắn nói cực kỳ kiên định. Tiêu Bố Y không rõ lão vì sao kiên trì phải trở về, cũng không giữ lại. phân phó binh sĩ đem vàng tới.

"Người ngàn dặm xa xôi chạy đến. Ta thực sự rất cảm kích người. Nếu có thể giúp người làm chuyện gi, ta nhất định sẽ làm. Nhưng người nếu không có chuyện gì để cho ta đi làm. thi những cái này coi như là tâm ý của ta".

Từ lão đầu nhếch miệng cười, "Khách quan. Người quá khách khí rồi. Lúc trước người phái người tìm ta, bọn họ đã giúp ta giải quyết một vẩn đề khó khăn rắt lớn. Nói đến. biết có người biết được bài hát này. Ta nghĩ đến cố nhân" Lão nói đến đây, quay đầu nhìn về phía bên ngoải phòng, như có chờ mong. Tiêu Bố Y đành phải nói: "Không có cố nhân, chỉ là ta cảm thấy tò mò".

Từ lào đầu trên mặt tĩàn đầy vẻ mất mát, môi nhúc nhích hai cái rồi nói: "Ta là người vô đụng. Bảo vệ không được Dung nhi công chúa. Khách quan, người nếu có cơ hội gặp được các nàng, xin giúp ta nói cho các nàng biết. Ta thực sự vô năngvô lụe, hy vọng các nàng chớ có trách ta".

Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Muốn trách cũng chỉ có thể trách vặn mệnh trài đùa".

Từ lão đằu trong mắt tràn đầy cô tịch, lẩm bẩm: "Vặn mệnh?" Lào chậm rãi đứng lẻn. đối với mâm vàng lại làm như không thấy. Tiêu Bố Y nhắc nhở: "Lào nhân gia. Người đã quên cái gì đó".

Từ lào đằu quay đằu lại nhìn về phía mâm vàng, lắc đằu nói: "Cho đến bây giờ. ta lẻ loi một mình. Còn cần nó làm cái gi? Những vật này đối với ta mà nói, là vô dụng. Bất quá khách quan, người nếu muốn, cho ta một con la giúp ta trờ về là được rồi?"

Tiêu Bố Y nhìn hắn thật làu. lúc này mới nói: "Được!"

Chờ Từ lão đầu rời đi. Tiêu Bố Y tìm Lô lão Tam tới, phân phó vài câu, để cho hắn đưa Từ lão đầu trở về MăẮp. lúc này mới nghỉ ngơi một lát. Mông Trần Tuyết một mực yên lặng chăm chú nhìn cừ động của Tiêu Bố Y, thấy hắn nhìn về phía mình, thi nói khẽ: "Bố Y, chàng hẳn là nên đi xem TưNam".

Nàng trong sự ôn nhu có chứa sự kiên quyết. Tiêu Bố Y đứng lẻn. gật gật đằu. Khi sắp đi ra khòi sảnh, đột nhiên hỏi: "Nàng đã sớm hoài nghi là hắn? Vì sao không có nói với ta?"

Mông Trần Tuyết nhìn sang bóng lưng của Tiêu Bố Y, lắc lắc đầu nói: "Thiếp không biết là hắn! Thiệp cũng không muốn ảnh hưởng tới phán đoán của chàng! Nhưng thiếp hiểu rằng, hắn cho dù là Côn Luân, thì cũng như cẩu Nhiêm. Hắn cho đến bây giờ. chưa bao giờ làm chuyệnbất lợi cho chàng".

Tiêu Bố Y thờ dài, lắc đầu, cũng không biết mình đang nghĩ cái gì.

Đi ra khói sảnh, Tiêu Bố Y đi đến gian phòng cùa Tư Nam, đẩy cừa phòng ra. Tư Nam không có đi xa, đang đứng ờ trước tường.

Nghe được có người đến gần, Tư Nam không có bất kỳ phản ứng gi. Nàng cũng biết, người có thể đi vào gian phòng này, ngoại trừTiêuBố Y thì cũng không còn ai khác.

Tiêu BỐ Y khi cách nàng chừng ba bước, đã ngừng bước lại. Trong lúc nhất thời không biết nói như thế nào.

Hai người yên lặng đứng, không biết qua bao lâu, Tư Nam mới nói: "Ta nghĩ ngươi đã biết Côn Luân là ai?"

Tiêu Bố Y thở dài nói: "Ta nghĩ không đến là hắn. Nhưng trừ hắn ra. ta lại không thể nghĩ ra được người thứ hai".

Tư Nam đưa lưng về phía Tiêu Bố Y nói: "Côn Luân chính là Tôn Tư Mạc. Sẽ không còn có người thứ hai".

Tiêu Bố Y mặc dù sớm đã nghĩ đến đáp án này. nhưng trong lúc nhất thời trong lòng vẫn khiệp sợ. Rất nhiều chuyện, Tư Nam đã trải qua. Rất nhiều chuyện, Tiêu Bố Y cũng đã nói qua với TưNam. Tư Nam hiện tại hiểu biết cũng đã không thua gì Tiêu Bố Y.

"Vì sao không nói lòi nào. Ngươi còn không muốn thùa nhặn sự thật này sao?" Tư Nam

Tiêu Bố Y thật lâu mới nói: "Ta không lòi nào có thể nói".

TưNam cũng không xoay người lại, "Ngươi đối với Tôn Tư Mạc rò ràng bao nhiêu?"

Tiêu Bố Y chỉ có thể nói: "Rõ ràng thi thật sự không coi là nhiều. Nhưng cô vì sao khẳng định như thế? Cô hình như cũng không có gặp qua Tôn Tư Mạc".

Tư Nam hỗi ngược lại: "Làm sao ngươi biết ta chưa từng gặp qua?"

Tiêu Bố Y cười khổ nói: "Thì ra cô cũng đã gặp". Hắn ngoại trừ trả lòi như vậy ra. Thực sự không biết trả lời như thế nào. Chuyện hắn nói được, Tư Nam luôn chăm chú lắng nghe. Nhưng TưNam thực sự rất ít khi nói với hắn về chuyện quá khứ.

Tư Nam ánh mắt phức tạp nói: "Ngươi cũng tính là hiểu không được nhiều lắm. Ngươi cũng có thể hiểu rằng, Tôn Tư Mạc một mực đều là nhân vật khó dò. Không có ai biết được tuổi chân thật của hắn. Có người thậm chí nói, hắn đến bây giờ đã gần trăm tuồi. Tuy thoạt nhìn, hắn chỉ như người mới hơn ba mươi". Thấy Tiêu Bố Y trầm mặc. Tư Nam lại nói: "Ngươi cũng tính là hiểu không được nhiều lắm. Ngươi cũng có thể hiểu rằng. T ôn Tư Mạc đã cứu Lý Huyền Bá khi còn bé. Lý Huyền Bá là người sắp chết, lại có thể học được một thân vò công kinh thế hãi tục. Hắn học được từ ai? Phải biết rằng. Lý kiến thành, Lý Thế Dân mặc dù có thể nói văn võ song toàn, nhưng mà võ công cùng Lý Huyền Bá căn bản không thể so sánh nổi. Nếu như Tôn Tư Mạc là Côn Luân. Thi tất cả đều có thể giải thích".

"Giải thích thế nào?" Tiêu Bố Y mất mát nói1. ( /

TưNamlập tức nói: "Tôn Tư Mạc là Côn Luân. Lý HuyềnBá được Côn Luân cứu giúp, trờ thành đệ từ của Côn Luân. Cho nên mới có được một thân võ công kinh thế hài tục. Đạo chủ Lý Bát Bách Lý gia đạo đã chết. Lý Huyền Bá lại có thể tiếp nhặn vị trí đạo chù Lý gia đạo. Nhưng đó là một bí mật, bí mật không thể để cho ai biết! Lý Uyên có lẽ biết, Lý Huyền Bá biết, Côn Luân biết. Nhưng mà bọn họ không có ý định để cho bất luận kẻ nào biết được. Bởi vì Dương Quảng nếu biết, người đầu tiên giết chính là Lý Uyên! Lý Huyền Bá từ nhỗ quen thuộc Thái Bình đạo. cho nên hắn có thể lấy giả thảnh thật chế tạo ra mai rùa lừa ngươi. Lý Huyền Bá bời vì rò ràng chuyện cũ cùa Thái Bình đạo. mới có thể mượn Bùi Cù phát động ám sát tại Bồng Lai. để cho Lý Uyên trốn đi, thay đổi đại cuộc. Bùi cù cáo già. nhung Lý Huyền Bá một điểm cũng không kém. Nếu nói hắn chính là đạo chủ Lý gia đạo. Ta sẽ không nghi vấn, bời vì hắn thật có tư cách này!"

Tiêu Bố Y chậm rãi ngồi xuống. "Hắn thật có tư cách này. Hắn là người thòng minh nhất mà ta đã từng gặp. Hắn so với ta cùng Bùi Minh Thúy đều muốn thông minh hơn!"

Tư Nam lắc đầu nói: "Ngươi cùng Bùi Minh Thúy cũng thông minh. Nhưng mà các người đều bị hắn đem hư tình giả ý đã động. Phải biết rằng đáng sợ nhất không phải là kẻ địch, mà là bằng hữu ngươi tín nhiệm. Các ngươi ở ngoài sáng. Lý Huyền Bá ở trong tối Cho nên mới có thể đã lừa gạt các ngươi. Lý Huyền Bá cái gì cũng biết, càng rõ ràng Tôn Tư Mạc. Cho nên vô cùng có khả năng cũng biết được người trong Nhân thư của Thái Binh đạo. đem bọn họ đùa bỡn ờ trong bàn tay".

Tiêu Bố Y sắc mặt khẽ biển, hưng vẫn không nói một lòi.

Tư Nam lại nói: "Ngươi nói lúc trước cầu Nhiêm Khách có linh đan diệu dược cùa Tôn Tư Mạc. Hôm nay cũng dể giải thích, cầu Nhiêm lăng phong. Côn Luân tuyệt đỉnh. Bọn họ vốn là quen biết nhau, cho nên cầu Nhiêm Khách mới có thằn được của Tôn Tư Mạc. Thật ra cằu Nhiêm Khách cũng không phải là giấu diếm ngươi, mà là đã sớm nói cho ngươi biết đáp án. Nhưng tiếc ngươi một mực vì tư duy có hạn, không thể nghĩ ra được điểm ấy. Nhưng Thiên Nhai đã có thể là Hoàng môn Thị lang. Vì sao Côn Luân không thể là Dược vương? Thái Bình đạo không noi nào không có. Cũng không phải là nói bọn họ một mực ản mà không gặp. Mà là nói, bọn họ cho dù đứng ờ trước mặt ngươi, ngươi cũng không biết thân phận chính thức cùa hắn".

Tiêu Bố Y quay đầu qua, cảm khái ngàn vạn, "Cô nói không sai. Ta khi gặp Tôn Tư Mạc, chưa bao giờ nghĩ đến cái khác".

Tư Nam nói: "Tôn Tư Mạc là Côn Luân. Cho nên hắn mới có năng lực giải quyết loạn ôn dịch. Lý Huyền Bá là đệ từ cùa Côn Luân. Cho nên mới có thể đem sư phụ ra tính kế".

Tiêu Bố Y cau mày nói: "Cô nói là ý gì?"

"Ý của ta là. Côn Luân có khả năng rất nhiều chuyện cũng không biết" Tư Nam nói: "Côn Luân lúc trước ước thúc bốn đạo. Đem tất cả mọi chuyện giao cho cầu Nhiêm Khách xừ lý. Sau đó đi nghiên cứu y đạo. phồ tế thế nhân. Nhưng Lý Huyền Bá lại lợi dụng điểm ấy, lừa gạt sư phụ. lừa gạt cầu Nhiêm mà gây sóng gió! cầu Nhiêm Khách không có giết Lý Huyền Bá, có lẽ chỉ bời vi hắn là đệ từ cùạCôn Luân!"

Tiêu Bố Y kinh ngạc nói: "Ta vốn cho rằng, cô sẽ hận Côn Luân. Không ngờ cô lại vì hắn mà giải thích".

Tư Nam lạnh nhạt nóị: "ĩíếù nói là dĩ vãng, ta có khả năng sè hận hắn. Tất cả mọi chuyện đều hướng tới chồ sai lằm mà suy nghĩ. Cho đù khi mới từ trong sảnh lao ra, ta vẫn còn như vậy. Nhưng đi theo ngươi lâu như vậy, ta đã thay đổi rất nhiều. Cho nên cho dù mẹ đẻ buông tha ta, đem ta giao cho nha hoàn. Ta cũng không có quá nhiều oán hận".

"Thì ra cô cái gì cũng biết" Tiêu Bố Y thờ phào một cái.

Tư Nam buồn bã nói: "Ta tất cả đều biết. Ta biết Côn Luân là Tôn Tư Mạc. Cũng biết hắn vì sao lại thu ta làm đệ từ. Bời vì lúc trước Lý Bát Bách làm loạn, hắn cũng có trách nhiệm. Cho nên hắn tìm được dường mẫu Hồng Anh cùa ta, đem ta mang theo trên người, dạy ta một thân võ công. Mẹ đẻ vì tìm tỷ muội của ta, đem ta bò lại không để ý tới. về sau cũng không tìm đến ta. Nhưng ta cũng không có hận người". xem tại TruyenFull.vn

"Vì sao?" Tiêu Bố Y khó nhọc hòi. Hắn nhìn thấy TưNam xoay người lại. trong mắt mịt mờ nước mắt, lọc đi hào quang vốn có, trong lòng rất đau đớn.

"Bời vì người trải qua hiển nhiên so với ta còn khổ hơn" TưNam trong sự hờ hững mang theo nỗi đau xót khôn cùng, "Ta không cần chờ Côn Luân. Bời vì ta đã biết được chuyện muốn biết. Tiêu Bố Y ta phải đi".

Tiêu Bố Y chắn động, "Cô muốn đi đâu?"

Chươna 505: Địch thủ chân chính (1)

Tiêu Bố Y khi nghe đến Tư Nam phải đi, trong lòng rung động. Tư Nam khi ờ bên cạnh hắn. giống như không khí, nhưng đến khi thật phải đi. hắn mới cảm giác được sự quan trọng của không khí.

Hắn quen có người lắng nghe hắn tịch mịch, thích cùng Tư Nam chia xẻ từng ly từngtv.

Khi phá giải bí ẩn, hắn tuy có chút khoái hoạt, nhưng càng vui mừng hơn khi nghe Tư Nam nhẹ giọng đánh đổ giả thiết của hắn.

Hắn quyền vị càng cao. thì người xem hắn là bẳng hữu càng ít. Vò luận hắn muốn nói rõ như thế nào. hắn và các huynh đệ vẫn là tình như thủ túc, nhưng mà địa vị, uy nghiêm, danh vọng cùng quyền lực khiến cho các huynh đệ bất giác phán chia giới hạn cùng hắn. Hắn có lẽ cho tới bâv giờ mới hiểu được. Dương Quảng tịch mịch, cô đơn cùng ngờ vực. Hắn đã thật lâu không có nghe người gọi hắn Tiêu lào đại. chứ đừng nói chi là có người gọi thẳng hắn là Tiêu Bố Y.

NhưngTưNam một mực gọi hắn là Tiêu Bổ Y.

Tư Nam một mực đem nàng cùng Tiêu Bố Y đặt ỡ vị trí ngang hàn, Tiêu Bổ Y chẳng những không có tức giận, ngược lại có loại vui sướng nhè nhẹ, loại cảm giác này thật rất khó hình dung, nhưng mà hắn rất cần.

Nhưng Tư Nam muốn đi? Tiêu Bố Y khi hỏi ra, nhìn thấy Tư Nam hai mắt sáng ngời, không chút gợn sóng. Đã rõ ràng hắn không cách nào ngăn trở.

"Ngươi nên biết ta đi nơi nào"TưNam nói khẽ. bình bình đạm đạm.

Tiêu Bổ Y bồng nhiên đứng lên nói: "Ta... đi cùng cô!" Hắn nói vội vàng, sau khi nói xong, trong lòng bàn tay lại đổ mồ hôi. Tư Nam nhìn hắn thật làu. lúc này mới nói: ""Không cần. Ngươi... cùng không phải là loại người đó".

Tiêu Bố Y chầm rãi ngồi xuống, có chút vô lực. Tư Nam đã bưỡc chân ra khòi phòng, nhưng không nghe thấy động tình của Tiêu Bố Y. nhịn không được quay đẩu nhìn lại. tròng thắv Tiêu Bố Y không có nhìn qua. chi lắv hai tay òm đầu, khôngbiết đang nghĩ cái gi.

TưNam trong lòng trong phút chốc này mềm ra. nói khẽ: "Tiêu Bố Y..

"Chuyện gi?" Tiêu Bố Y cũng không ngẩng đầu lẽn.

Tư Nam lúc này mỡi có thể không kiêng nể gì nhìn sang nam tử mà nàng vẫn đi theo này, "Đối với những gì mà Côn Luân cùng Lý Huyền Bá gãv nên. Ta chi là suy đoán, không dám nói chuẩn xác".

"Thì sao? Chẳng lẽ cò muốn phủ định sao?" Tiêu Bố Y đứng thẳng lên. lại nhìn vào góc phòng. Hắn tựa như cố ý không muốn nhin lại Tư Nam, hoặc chi có như vậy, hắn mới không có ý giữ lại.

Hiểu 1'ẳng Tư Nam phải đi. Tiêu Bố Y đã rõ ràng nàng muốn đi đàu. Tư Nam vốn là kiếm khách vô song, nhưng không trải qua tôi luyện, tuy ít có thắt tinh lục dục. nhưng mà một khi thế sự đả kích, ngược lại so với bất luận kè nào đểu muốn mãnh liệt hơn. Nhưng nàng những ngày này. giày dụa tuy nhiều, nhưng cũng là một loại tôi luyện. Vừa rồi nhìn thấy đòi mắt hắc bạch phán minh của nàng, hắn đã rò ràng rất nhiều, Tư Nam trước mắt đã phá kén trùng sinh, đánh nát tâm ma. Đă đền một cảnh giới khác.

Tư Nam chậm rãi lắc đầu. "Ta chưa bao giờ nhìn thấv loại thiên tài võ học như ngươi. Ngươi tựa như trời sinh chính là thể chất luyện võ. Ngươi hiện tại võ công rắt cao. so với ta còn cao hơn, ta thật ra ờ bèn cạnh ngươi, bảo vệ ngươi ý nghĩa đã không lớn".

Tiêu Bố Y lại đẩv vẻ tinh táo. cô đon nói: '"Bời vì ta là thiên cơ. bỡi vì ta là người chết. Dịch Cân kinh có thể thoát thai hoán cốt, nhưng lại chưa bao giờ có thể cải tạo giống như ta. Ta vốn đã chết qua một lằn, đương nhiên có thể làm ít công nhiều. Tư Nam, Cao Lệ có thám tử của ta. cô nểu muốn..

TưNam lắc đầu. "Tựminh đi tìm là được rồi".

Tiêu Bổ Y gặt gặt đầu. không cẩn phải nhiều lời nữa. Tư Nam khè cắn cặp mòi đò mọng. "Vò còng của ngươi mặc dù cao. nhưng đối thủ cùng không vếu. Dưới tay ngươi binh nhiều tướng mạnh, lương thảo sung túc, nếu thật đánh nhau, làm gì chắc đó. bọn họ sớm muộn cùng bị ngươi xô đồ".

"Cảm ơn cô cổ vũ"Tiêu Bổ Y cười cười nói.

Tư Nam lại nói: ""Nhưng vô luận Bùi Củ hay Lý Huyền Bá, đều là hạng người vô cùng xảo trá. Ngươi cũng nói qua, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, bọn họ vò công đều cùng ngươi..."

■"Bọn họ có lẽ so với ta còn muốn cao hon chút ít" Tiêu Bổ Y nói tiếp.

Tư Nam do dự một chút. "Cho dù cao hơn chút ít, chắc hẳn chênh lệch cũng đã càng ngày càng nhò. còn muốn đột nhiên giết ngươi, cùng đã rắt không có khả năng. Hôm nay đà

tới đưỡng cùng, chó cùng rứt giậu, bọn họ muốn thi triển thủ đoạn ác độc. ngươi... phải cẩn thận".

Tiêu Bố Y ngậm miệng, nhìn sang bức tường phía trước, gật đầu nói: "Ta biết. Cao Lệ mặc dù không có cao thủ, nhưng nơi đó khí hậu không tốt, cô phải bào trọng nhièu hơn. Nếu như... có thể nhìn thầy cha ta mà nói. thay ta thăm hòi".

Haingưỡi nói đến đâv. đã không lòi nàođểnói. TưNam buồn buồn thờ dài. xoayngưỡi hướng ra phía ngoài chậm rãi ròi đi. Nàng đi chậm, tựa như sau lưng có một sợi dây nói lại không cách nào nhìn thấy.

Tiêu Bố Y chi nhìn sang bức tường, tựa như nơi đó có bí mật gì, cho đến khi Tư Nam biến mất không thấv, Tiêu Bố Y vẫn không có quay đều đi nơi khác, hắn ờ trong phòng, ngơ ngác ngồi xuống cho đến khi trời tối.

Đèn thắp lên rực rỡ. bốn phía từ tối đến sáng, Tiêu Bố Y lúc này mới hoạt động gân cốt, đứng lên đi ra ngoài, nhin thấy Mông Trần Tuyết, Bùi Bội cùng Viên Xảo Hề đểu ỡ cách đó không xa chờ đợi.

Tiêu Bố Y có chút áy náy, chậm rãi đi qua, nói khè: "Muộn rồi, đi nghi ngơi thôi".

"Tư Nam đi rồi?" Viên Xảo Hề nhịn không được hòi. Lòng dạ đàn bà là vô cùng tinh tế, Tiêu Bố Y mặc dù không nói. nhưng ba nữ đều nhìn ra Tiêu Bố Y đối với Tư Nam có cảm giác.

Tiêu Bố Y gặt gặt đầu. "Nàng muốn đi Cao Lệ, nơi đó có đáp án mà nàng muốn. Hoặc không nên nói là đáp án. mà là một người cằn phải tìm kiếm".

"Có lè... chàng hắn là nên giữ nàng lại" Mòng Trẩn Tuyết nói. Nàng thật sự tinh tường con người của Tiêu Bổ Y, hắn bất luận khi làm cái gì, cũng không thích làm cho người mà mình thương yêu khó xử. Loại tính cách này của hắn. chưa bao giờ thay đổi.

Tiêu Bố Y thờ ra một hơi. mỡ ra rộng hai tay nói: "Là ta. chung quy vẫn là ta. Không phải ta thì cũng sẽ không có kết quả này. Đã nhưvậy. cằn gì khiến cho khó xử lẫn nhau?"

Hắn tràn đầv vui vẻ nhìn sang Mòng Trần Tuyết, Mông Trần Tuyết nhớ tới việc năm đó. nhắt thời thẹn thùng, nhất thời cảm khái.

Bùi Bội mim cười nói: ""Phu quán chính là người như vậy, chàng có lẽ sẽ yêu người thì yêu cả hành động của người đó. Quý trọng là phúc, không quý trọng ngược lại không thể nói là họa. chi có thể nói là có duyên không phận thôi" Nàng nói đến đây. trên mặt lộ ra vẻ tưởng nhớ. lại đưa tay vuốt bụng.

Tiêu Bổ Y đi qua, nhẹ nhàng nắm tay Bùi Bội. kéo nàng ngồi xuống.

Bùi Bội đã hoài thai gần mười tháng, hắn thoạt nhìn rất nhanh sè có thêm một đứa con gái. Sự phiền muộn khi Tư Nam rời đi, rất nhanh bị sự vui sướng về đứa con gái sắp sinh ra thay thế. Tiêu Bổ Y nói: "Bội nhi, thái V bắt mạch nói ra sao?"

"Nói tất cả đều tốt" Bùi Bội thòa mãn nói: "Tiêu đại ca. thiếp có lúc, thật rất sợ..."

Nàng cũng không nói gì sợ cái gì. Tiêu Bố Y cũng hiểu được. Bùi Bội vốn là sát thủ. thậm chí có thể nói là đã bị bệnh nan y, nhưng nàng lại rốt cuộc vượt qua được, ở trong lòng Bùi Bội. trước mắt chi sợ không có ai quan trọng hơn so với cục cưng ờ trong bụng. Hiểu được tâm tinh của Bùi Bội. Tiêu Bố Y cười nói: "Rồi sẽ tổt đẹp hết cả thòi. Bội nhi, sát khí của nàng đã diệt hết. ta nghĩ... ông trời cũng sẽ chiếu cổ cho nàng".

"Phu quân, chàng thích con trai hay con gái?" Bùi Bội hỏi.

Tiêu Bố Y lại cười nói: "Con trai con gái ở trong lòng của ta đều như nhau. Quan trọng nhất là nàng cùng con đều binh an. Bội nhi. đêm đã khuya, đi về nghi ngơi đi. ta không sao. Nhưng mà... ta muốn yên tình một minh".

Ba nữ nhìn nhau, lặng lẽ lui xuống.

Chờ khi không thấy Tiêu Bố Y. Viên Xảo Hề lo lắng nói: "Phu quán không có sao chứ?" Nàng chưa bao giờ nhìn thắv Tiêu Bố Y trầm mặc nhưvậy, khó tránh khòi trong lòng lo sợ. Mòng Trần Tuyết nói: "Yên tám đi. Phu quán so với muội thi kiên cường hơn rất nhiều. Chàng... chi là muốn suy nghĩ đối đài với Còn Luân như thế nào? Bội muội muội, muội nói đúng hay không?"

Bùi Bội ngậm miệng, thật làu mới nói: "Nếu như Bùi tiểu thư ỡ đâvthì tốt rồi".

Tiêu Bổ Y thấv ba nữ rời đi, ngòi ờ ghế đá đình viện, ngơ ngác nhìn sang đại thụ phía trước. Gió đém quét, thần sắc hắn thẫn thờ. nhưng tư duy một khắc này, lại vô cùng linh động.

Từ khi hắn đến thảo nguyên, gặp Khả Đôn. trờ lại Đông Đỏ. gặp Dương Quảng, đi lên như diều gặp gió. quan bái Đại tướng quân, một bước lên mây. Rồi lại đột nhiên bị đuổi giết, một lằn nữa lên xuống, qua nhiều sự tôi luyện, cho tới bây giờ là Tây Lương vương. Chính hắn hồi tưởng, cũng giật minh tưởng như giấc mộng.

Chươna 505: Địch thủ chân chính (2)

Cảnh trong mộng khó bề phân biệt như thế. gian khổ hiểm ác, bị lạc vào không gian ngàn năm trước, có đôi khi hắn từ trong mộng tinh lại, thậm chí cảm thấy đây bất quá là một giấc mộng khác.

Đột nhiên nhớ rõ lúc trước nhìn thấy Bùi Minh Thúy nói. trang chu mộng điệp, phi mộng phi điệp, nhân sinh tự huyễn, quang âm nhược phi (Trang Chu mộng điệp, không phải mộng không phải điệp, nhàn sinh giống như huyễạ ngày tháng như thoi đưa). Lúc trước nghe được Bùi Minh Thúv nói. Tiêu Bố Y tuyặt đổi không thể tường được ngày sau. Tiêu Bố Y lúc trước kia, cùng chưa bao giờ giống như hôm nay. thắm thiết cảm thụ mười sáu chữ

Hắn đột nhiên nghĩ đến. có lẽ lúc trước Bùi Minh Thúy khi nói ra những lời này. cũng đang điểm tinh hắn. Chi tiếc, nhiều khi, nói ra thì dễ dàng, làm mới khó khăn.

Tiêu Bổ Y kinh ngạc ngồi thật làu. cơ hồ đã thông suốt mạch lạc.

Mà tất cả những cái này. cùng hắn là thiên cơ. hoặc nói. từ khi đi tới nơi này. hắn đã không thể tránh khòi cuốn vào dòng nước lũ tranh chấp này. Một khắc khi gặp được An Già Đà, hắn cùng với Thái Bình đạo đã không thể phán cách.

Hắn từ bắt đẩu hồn hồn độn độn, đến bây giờ khống chế đại cuộc. Đối với Thái Bình đạo căm thù đến tận xương tủy. cho tới hiện tại đã dần dần tiếp nhận.

Một khắc khi đoán được TônTưMạc là Côn Luân. Tiêu Bổ Y chẳng những không có bị giấu diễm mà phẫn nộ, ngược lại có loại thoải mái rộng mở trong sáng. Hắn thậm chí đã rõ ràng nồi khổ tâm của cẩu Nhiêm Khách.

Có lẽ Trương Giác dụng ý là tốt, nhưng trải qua hơn trăm năm diễn biến, dụng ý lúc trước, sớm bị hậu nhân hiểu thành nghĩa khác. Cho dù Tiêu Bố Y, cùng không hiểu hoàn toàn được dụng V cùa Trương Giác, huống chi là những hậu nhân kia.

Ý thức vượt sớm quá mức. đều bị coi là yêu nghiệt tai họa, bị thế nhân mâu thuẫn hoặc diệt trừ. Ví dụ về phương diện này nhiều vô số kể, Thái Binh đạo ý thức vượt sớm quá mức. mặc dù làm cho bọn họ có lực lượng đầu độc. nhấc lẽn sóng gió kinh thiên, nhưng rốt cục ở dưới áp lực cường đại của thế tục. dần dần bị đồng hóa hoặc bị trà khử.

Bởi vì trước mắt không có bất kỳ một triều đinh nào. có thể dung chứa loại quan niệm này tồn tại. Tiêu Bố Y để tay lên ngực tự hỏi, nếu là minh khống chế núi sông, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ! Cho dù hắn tán đồng, nhưng cựu phiệt, tân quý, thương nhân, hoa tộc trẽn đời này làm thể nào sè tán đồng? Những người này. nắm giữ thế lực trong thiên hạ!

Hắn tán đồng Thái Binh đạo kết quả chi có một. đó chính là chỡ đợi núi sông một lẩn nữa bị lặt đổ! Hắn hiện tại được Đòng Đô ủng hộ. bỡi vì hắn bảo đảm ích lợi của những người này. nếu hắn tổn hại đến lợi ích, thi những người này sẽ ủng hộ hắn sao?

Tiêu Bổ Y sớm đã tinh tường, thời đại này. cho dù là hoàng đế, cũng tuyệt không thể muốn sao làm vậy. vết xe đổ của Dương Kiên. Dương Quảng, hắn sao có thể lại giẫm lên?

Tôn Tư Mạc. cẩu Nhiêm Khách đều là người thông minh tuyệt đinh, bọn họ thông minh, thực sự không phải là nói võ công bọn họ cực cao. bản lình xông pha sinh tử trên đường đời. mà là bản thân có quả cảm anh minh.

Bọn họ nhìn rò ràng tinh thế. không muốn loại họa loạn này tiếp tục. mà bắt đầu thuận theo tự nhiên. Nhưng người trong bốn đạo quan niệm đã sớm thâm căn cổ đế, muốn thay đổi thật nói dễ vậy sao.

Nhưng Tôn Tư Mạc thật có đại thần thòng, đại trí tuệ. Chẳng những ngăn lại Thiên Nhai Lâu Quan đạo làm loạn, còn giết Lý Bát Bách Lý gia đạo. hoặc cũng đã khống chế Vương Viễn Tri. bời vì Mao Sơn đạo một mực cùng không có động tác gì lớn. Những người này đểu là hạng người kiệt xuất, nếu làm loạn, đương nhiên sẽ tạo nên sóng gió ngập tròi. Nhưng những người này dưới áp lực của Tôn Tư Mạc. chi có thể âm thẩm làm việc. Thời gian còn lại của Tôn Tư Mạc. đương nhiên không phải ngạo khiếu thiên hạ, làm nhưng chuyện ảo tưỡng không thực tế. Hắn chi đem những chuyện còn lại giao cho cầu Nhiêm Khách xử lý. sau đó sửa công V thuật, phổ tế thiên hạ. chinh lý Thiên Kim phương, tạo phúc cho đời sau.

Loại phương pháp này của hắn, có lẽ cách đại đạo của Thái Bình đạo có chút xa XÕỊ nhưng không thể nghi ngờ là cách làm phù hợp với thực tế nhất.

Thái Bình đạo di hoạn võ cùng, Tôn Tư Mạc bẳng vào lực của bản thân, ước thúc Thái Bình đạo làm hại, ngăn cơn sóng dữ. liên thủ phật tồ Tăng Sán, Tùv đế Dương Kiên, rốt cục khiến cho thiên hạ trờ về thái bình mấy chục năm.

Người như vậy, sao có thể khiến cho Tiêu Bổ Y tức giận?

Nếu nói là Tôn Tư Mạc đã làm một chuyện sai. đó là đương nhiên là cứu LÝ Huyền Bá. thu hắn làm đồ đệ. Tiêu Bố Y tin tưởng phán tích của Tư Nam. hơn nữa bản thân cũng tin tưởng vững chắc, tất cả đều là do Lý Huyền Bá làm loạn. Nhưng Tôn Tư Mạc khi cứu Lý HuyềnBá, đương nhiên chưa bao giờ nghĩ đến. sẽ lưu lại một mầm tai họa.

Tôn Tư Mạc sẽ không thấy chết mà không cứu. Lý Huyền Bá cũng đích xác thông minh tuyệt đinh. Hắn chẳng những thành công lừa gạt Tiêu Bố Y. hơn nữa khién cho Bùi Minh Thúy tin tưởng vững chắc, hắn chi sống được một năm nữa mà thôi. Trà cái đó ra, thành tích lớn nhắt của hắn đương nhiên chính là đã thành công lừa gạt Tôn Tư Mạc!

Tôn Tư Mạc tuy là Côn Luân, nhưng dù sao cũng không khả năng mọi chuyện đểu biết được, hắn đánh giá thắp dà tâm của Lý Huyền Bá, cuối cùng tạo thành cục diện hòm nay.

Lý Huyền Bá là người cực kỳ giảo hoạt, hắn một mực âm thẩm vận chuyển, am hiểu nhắt chính là mượn lực đánh lực.

Trong võ còng, mượn lực đánh lực là môn kỹ nghệ cao thâm, trong thế lực tranh đoạt, mượn lực đánh lực cũng là một pháp môn cực kỳ xảo diệu. Bùi Củ thấy thiên hạ đại loạn, rốt cuộc nhịn không được vượt lên động trước, muốn cướp lấv quán đội Đông Đô. khống chế Đông Đô. nhắt thống thiên hạ. Lý Huyền Bá lại mượn lúc Bùi Củ hành động, mượn lực đánh lực. mượn chuyện này lừa gạt Dương Quảng, vì Lý Uyên giành lấy căn cơ Thái Nguyên.

Loại xảo thủ này có thể nói là ung dung thản nhiên, thần không biết quỷ không hay. tắt nhiên làm cho người ta khó có thể cảnh giác. Nhưng loại phương pháp này. không phái có tuyệt đinh thông minh, thì khó có thể vặn dụng, không phải có bụng dạ tàn nhẫn, thi không cách nào làm được.

Lý Huyền Bá thành công đem ánh mắt của cầu Nhiêm Khách, Bùi Minh Thúv. đều chuyển dời đến trên người Thiên Nhai. Lúc này mới vì hắn hành sự sau này mà chiếm lắv thời cơ.

Mà thòi gian còn lại, Lý Huyền Bá cũng không phải là ẳn không làm gì, mà là cực lực trợ giúp đảo loạn thiên hạ. thậm chí muốn trực tiếp giết chết Dương Quảng! Tiêu Bố Y vẫn có một nghi hoặc, đó chính là tập kích tại Lạc Thủy, Bùi Củ vốn không cằn giết Dương Quảng, bởi vi khi đó Bùi Củ giết Dương Quảng cũng khó mà lấy được núi sông thiên hạ. Thế lực Đông Đò tuyệt không phải giết một Dương Quang là có thể làm chủ được, cho nén muốn giết Dương Quảng đương nhiên là Lý Huyền Bá!

Bởi vi khi đó. Lý Uyên đã có vùng Thái Nguyên. đã có tiền vốn tranh đoạt thiên hạ, mà Tiêu Bố Y hắn, bất quá vẫn là một Hữu kiêu vệ Đại tướng quân, còn không tấc đắt cắm dùi.

Lúc này Dương Quảng mà chết. Lý Uyên đã có thể nắm được thiên thòỊ mà Tiêu Bố Y lại cực kv bất lợi.

Tôn Tư Mạc là Côn Luân, trên tay đương nhiên là có tam thu. mà căn cứ theo dự đoán thi Nhân thư. chính là danh sách Thái Binh đạo đồ. Những Thái Bình đạo đồ này, tuyệt không phải ẩn cư không ra. mà là lẫn vào trong các tầng lóp trong thiên hạ. Có tướng quân, có binh sĩ. có ma đạo. GÓ đại phu. Nếu như LÝ Huyền Bá là đệ tử của Tòn Tư Mạc. hắn có thể biết được Nhân thư. hơn nữa lặng lẽ mượn danh nghĩa Tôn Tư Mạc. an bài Tư Nam tiến hành ám sát. Khi đó Tư Nam thật chẳng khác gì một tờ giấy trắng, sẽ vững tin không nghi ngờ. Nhưng quá nửa LÝ Huyền Bá cùng không có nghĩ qua. Tư Nam vẫn không có đắc thủ. Mà lần ám sát này mặc dù không có thành công, lại tạo cho Đại Tùv một bước ngoặc, cùng làm cho Đại Tùy hồn loạn đền bước rốt cuộc không thể thu thập".

Mà Tư Nam lằn thứ hai hành thích, lại là Bùi Củ một tay an bài. Tiêu Bổ Y thủy chung nghĩ mài mà không rõ quan hệ ỡ trong đó. nhưng cho tới hiện tại, hắn bỗng nhiên tinh ngộ. cái này đương nhiên lại là chướng nhãn pháp (phép che mắt) của Lý Huyền Bá. Lý Huyền Bá hiểu rẳng Tư Nam và Tiêu Bố Y cùng một chồ. chi sợ hai người này sè hoài nghi lên trên người mình, cho nên lại mượn lệnh của Côn Luân, an bài ám sát lẩn thứ hai, để làm lẫn lộn tầm mắt. kết quả đương nhiên là hắn thành cõng.

Lẩn này ám sát Dương Quảng, đối với Bùi Củ đương nhiên ý nghĩa trọng đại. nhưng đổi với Lý Uyên mà nói, cũng có chút có ý nghĩa, ít nhất Dương Quảng chết, hắn có thể danh chính ngôn thuận hồ trợ thiên tử hiệu lệnh thiên hạ.

Bùi Củ không giống như cùng Lý Huyền Bá liên thủ, hai người thoạt nhìn càng giống là âm thầm cấu kết. lợi dụng lẫn nhau theo nhu cầu. Nhưng như thế xem ra, Bùi Củ thậm chí cũng đã bị Lv Huyền Bá tính toán, làm quán cờ của Lý Huyền Bá.

Vồn mọi thứLv Huyền Báđă an bài gọn gàng ngăn nắp, nhưng lực lượng mới của Tiêu Bổ Y xuất hiện, đánh bại Lý Mật. lấy được quyền khống chế Đông Đò. Cái này đã làm rối loạn kế hoạch của LÝ Huyền Bá cùng Bùi Củ. Bùi Củ không kiềm chế được, bày ra ám sát lần đầu tiên, muốn quét sạch chướng ngại quay về Đông Đò. Lý Huyền Bá một lần nữa mượn lực đánh lực. mượn cái tên Phù Bình Cư, lại tiến hành ám sát lẩn thứ hai, nhưng lại ôm mục đích nhắt thống núi sòng.

Bình luận