Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 646: Tối hậu thư (1)


Tướng này lạnh nhạt trầm lành, dẫn đầu thiết giáp kỵ binh xông tới đánh phá trận hình quân Hoài Nam, trong ngàn quân bắt giữ Vương Hành Bổn.

Quân Hoài Nam nhìn thấy Kinh vương bị bắt. không người nào có thể tiến lẽn cứu viện, đều lui ra phía sau. một lần nữa vào trong sơn cốc. Quân Hoài Nam đã biết, bằng vào bọn họ hiện tại, tuyệt đối không có khả năng ờ ngoài núi, không dựa vào bất luận lá chắn nào mà có thể chống cự thiết giáp kỵ binh.

Nhưng cái này không thể nói thiết giáp kỵ binh là không thể chống cự, địa thế là phương phép tốt nhất để hạn chế tốc độ cùng uy lực cùa thiết giáp ky binh. Bọn họ khi thối lui vào trong núi, trông thấy Kinh vương đã ở dưới thương tướng này, đều là cảm thấy, Kinh vương xong đời rồi.

Gặp mặt không bằng không gặp, Kinh vương một lòng muốn *** thiết giáp kỵ binh đi ra chiến một trận, nhưng nếu biết được kết quả này, có lẽ hắn căn bản sẽ không đi ra khòi Giang Đô.

Vương Hành Bổn cũng cảm giác mình phải chết, từ bắt đầu đến bây giờ, tất cả thật giống như ở trong mộng vậy. Lý luận suông dù sao cùng với thực tế tác chiến có khác biệt rất

Tại Giang Đô chậm rãi nói chuyện, đến hiện tại mệt mòi chạy trốn, thất thù bị bắt, Vương Hành Bổn thần sắc hoảng hốt, rốt cuộc cảm giác được cổ họng lạnh như băng, kích khởi da gà toàn thân, Vương Hành Bồn run giọng nói: "Chớ có giết ta!"

Không đến sinh từ một đường, căn bản không thể tường được loại khùng bố gần với từ vong. Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Vương Hành Bổn là Kinh vương, trong đó hô phong hoán vũ. có tiền đồ tốt. hắn đương nhiên không muốn lập tức bị giết chết. Trong phút chốc này. hắn thặm chí cảm thấy được những binh tướng đầu hàng kia cũng không phải đáng giận như vậy. ở trên đời này, còn có cái gì so với tính mạng của mình quan trọng hơn?

Nhìn thấy tướng này cũng không trả lời, hỗn thiết thương rút về nừa tấc. Vương Hành Bổn thấy được hy vọng, nịnh nọt nói: "Tiểu nhân có mắt như mù, càng vọng tưởng cùng Tây Lương vương đối nghịch, thật sự không biết tự lượng sức mình..

Tướng này thu hồi hỗn thiết thương, mỉm cười nói:"Ngươi biết điểm ấy là tốt rồi".

Vương Hành Bổn thấy hắn giống như mười phần thích nịnh nọt. đánh bạo nói: "Nhưng tiểu nhân tằm nhìn hạn hẹp. còn không biềt cao tính đại danh của tướng quân?"

Tướngnày nói ngắn gọn: "Lý Tĩnh".

Vương Hành Bổn rùng mình một cái, trong lúc nhất thòi quên cả nịnh nọt. Hắn đương nhiên nghe nói qua đại danh củạ Lý Tình. Cũng biết rất nhiều người thua ờ dưới tay Lý Tình. Nhưng hắn không có nghĩ đến, Lý Trĩnh so với trong tưởng tượng cùa hắn còn muốn sắc bén hơn.

"Không biết Lý tướng quàn lần này tiến đến. Là muốn làm cái gì?" Vương Hành Bổn gượng cười nóira những lời này.

Lý Tình một chút bộ dáng buồn cưòi cũng không có, "Ngươi không phải tại thành Vĩnh Phúc, nói muốn gặp thiết giáp kỵ binh của Tây Lương vương?"

Vương Hành Bổn nhìn mũi thương sắc bén, chỉ có thể gật đầu. "Không sai".

Lý Tĩnh lại nói: "Tây Lương vương nói ngươi mười phần nhiệt thành, đáp ứng ngươi trong một tháng, nhất định cho ngươi nhìn thấy? Ngưai nói chỉ sợ thấy đến là thiết giáp quy binh?"

Vương Hành Bổn gật đầu lia lịa, "Ta xác thực có nói như vậy. Nhưng Lý tướng quân, người cũng biết. Có một số người, nhiều khi, chi nói cho vui".

"Buồn cười không?" Lý Tĩiih lạiih lùng hòi.

Vương Hành Bổn định cố rặn ra chút nụ cười. Nhưng nhìn thấy khuỏn mặt lạnh như băng của Lý Tĩnh, rốt cuộc nuốt nước miếng, "Hình như... một chút cũng không buồn cười".

Lý Tĩnh nói: "Tây Lương vương lời hứa đáng giá nghìn vàng, cũng không sưa đổi. Người nói cho ngươi nhìn xem thiết giáp kỵ binh. Chúng ta sẽ để cho ngươi xem thiết giáp kỵ binh, người nói muốn phá được thành Giang Đô. Chúng ta nhất định phải đánh hạ thành Giang Đô!"

Hắn trong giọng nói tràn đầy tự tin, Vương Hành Bồn trong lòng khẽ động, nghĩ tới điều gì, rốt cuộc cố lấy dũng khí nói: "Ta hiểu rõ. Ta đương nhiên hiểu rõ. Tây Lương vương phân phó ta đem lời nói cùa hắn tại đằu tường, nói lại với Thánh Thượng... Ta cũng nhất định phải làm điểm ấy!"

Vương Hành Bổn sau khi nói xong câu đó, tội nghiệp nhìn sang Lý Tĩnh, hy vọng Lý Tĩnh có thể nghe thấy huyền cầm là biết nhã ý.

Lý Tình quả nhiên là một con người tao nhã, mỉm cười nói: "Ngươi biết là tốt rồi, ngươi đi đi". Hắn làm ra tư thế xin mời. Vương Hành Bồn nhất thòi lại không cách nào kịp phản ứng, chất phác hòi, "Đi noi nào?"

"Đương nhiên là trờ lại Giang Đô" Lý Tĩnh nói: "Tây Lương vương nói qua, muốn ngươi nhất định phải nói với Vương Thế Sung sự tình hôm nay. ngươi cằn phải nhớ rõ. Bằng không... ngươi đã biết hậu quả".

Mấy chữ cuối cùng. Lý Tình nhẩn mọng giọng nói, Vương Hành Bồn rốt cuộc tinh ngộ lại, "Người muốn thả ta đi?"

Lý Tình nói: "Đương nhiên, Tay Lương vương cũng không nói là muốn giết ngươi, cũng không nói là muốn bắt ngươi, chỉ là muốn mòi ngươi nhìn xem thiết giáp kỵ binh. Ngươi nếu như đã thấy được, thì nên đi làm chuyện nên làm".

Vương Hành Bồn liên tục gật đầu, cuống quít đứng lên. Nhìn tháy ngoại trừ Lý Tĩnh, đã không có người nào chú ý tới hắn, mới muốn quay lại trong núi, Lý Tĩũh lại nói: "Tây Lương vương nói qua, cho ngươi đi truyền lời. những quân Hoài Nam này. thi không cằn phải trở

Vương Hành Bổn giống như bị một chậu nước lạnh dội xuống đầu, Lý Tĩnh rõ ràng là nói cho hắn biết, hai vạn quân Hoài Nam, có thể trờ về thi chỉ có một minh hắn!

Những binh sĩ này đều là tiền vốn để Thánh Thượng mưu đồ thiên hạ. Vương Hoằng Liệt tổn thất gần vạn, hắn tổn thất hai vạn, Thánh Thượng nếu biết được điểm ấy. không biết sẽ nghĩ như thế nào?

Nhưng hiện tại bời vì họ là dao thớt, Vương Hành Bồn không thể quăn được quá nhiều, mới hoảng sợ định đi, Lý Tĩnh đã lệnh cho thù hạ dắt qua một con ngựa, mỉm cười đem dây cương đặt ở trên tay Vương Hành Bổn, "Cách Giang Đô còn xa, hy vọng ngươi cần thận nhiều hơn".

Vương Hành Bổn không biết nên mắng to hay là nên cảm ơn, trở người lẻn ngựa, trực

tiệp nhằm hướng nam bò chạy. Hắn rốt cuộc hiểu rò một điểm, đó chính là Tiêu Bố Y không có khà năng tránh thoát giám thị cùa hắn, nhưng Lý Tĩnh thì có thể. Trong khi hắn hưng binh đi dẫn dụ Tiêu Bố Y, Lý Tĩnh rất có thể đã sớm ra roi thúc ngựa chặt đứt đường lui cùa hắn.

Nhìn thấy Vương Hành Bổn rốt cuộc biến mất không thấy, Lý Tĩnh lúc này mới quay người lại, "Trương Lượng".

"Có thuộc hạ" Trương Lượng cung kính nói.

"Đem đường ra ờ đây thiết hạ phục binh, tốt nhất có thể bố trí chướng ngại vật trên đường, làm cho bọn họ không thể thuận lợi ròi núi. Buổi tối tìm cách thièu quân nhu của bọn họ. những quân Hoài Nam này ờ lại trong núi không cách nào lao ra, chỉ cần không có lương thực, rất nhanh sẽ sụp đổ" Lý Tĩnh nói.

"Thuộc hạ tuân lệnh".

Lý Tình lại truyền xuống, "Cho thám từ trong núi mật thiết chú ý động tĩnh của đại quàn Hoài Nam là được. Dương Công Khanh đã là chim sợ cành cong, hơn nữa địa thế có hạn, Dương Công Khanh rất khó tổ chức phá vây quy mô lớn. Đẻ đại quân chúng ta khống chế yểu đạo, ít nhất bố trí ba tầng mai phục, ai hàng không giết, chúng ta cằn nhất là tránh tiêu hao binh lực".

Trương Lượng hòi: "Lý tướng quân, Vương Hành Bồn ở trong quân Hoài Nam có địa vị rất cao, vì sao không lưu hắn lại?"

"Hắn có địa vị rất cao, nhưng chưa chắc đã có uy tín rất cao" Lý Tĩnh cười nói: "Địa vị cùng uy tín không thể đánh đồng với nhau, ngưai nói để cho hắn tới khuyên quân Hoài Nam hàng sao?"

Trương Lượng gật đầu nói: "Vương Hành Bồn nếu như hàng, đối với quân Hoài Nam nhất định là một đả kích thật lớn".

Lý Tĩnh nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Những quân Hoài Nam này đối với dòng họ Vương thị, cũng không có bao nhiêu hảo cảm. Bọn họ hôm nay vì Vương Hành Bổn mà đầu hàng, ngày mai có lẽ sẽ vì Vương Thế Sung mà đằu hàng, ta muốn là... bọn họ vì Tây Lương vương mà đầu hàng!"

Trương Lượng tuy là thông minh, nhung cũng cái hiểu cái không. "Nhưng nếu không hàng?"

Lý Tình lạnh lùng nói: "Loại tình hình này. nếu như còn không hàng, chỉ có một đường chết".

Trương Lượng không chút nào ngoài ý muốn, "Tốt, ta lập tức cho đám người Trương T ế lẻn vào trong núi, sẵn sàng thiêu quân nhu của bọn họ. Lý tướng quản, Dương Công Khanh thì làm sao bây giờ? Người này võ công không kém, muốn bắt hắn. phòng chừng sẽ tốn chút ít công phu".

Lý Tĩnh trầm ngâm hồi lâu, "Hắn nếu không chủ động quy thuận, thì nghĩ biện phép giết, tranh thù không cho hắn lại tĩốn về Giang Đô. Người này dù sao cũng có tài năng, không để Tây Lương vương sờ dụng thì đương nhiên phải trừ khử!"

Vương Hành Bổn sau khi lên ngựa, một đường chạy như điên, cuối cùng hắn dưới sự thất hồn lạc phách, vẫn còn nhớ được đường. Vào lúc hừng đông, rốt cuộc đã chạy về Giang Đô.

Đến khi nhìn thấy Vương Thế Sung. Vương Hành Bồn đã chẳng khác gì là người chết.

Nhưng vẻ mặt của Vương Thế Sung cũng không tốt hơn bao nhiêu so với Vương Hành Bổn. Vương Thế Sung hai mắt đỏ hồng, dung nhan tiều tụy, mái tóc trên đầu thậm chí non nửa đã biến thành màu trắng.

Vương Hành Bổn trông thấy bộ dáng của Vương Thế Sung, không khỏi có chút kinh ngạc. Hắn rốt cục phát hiện, Vương Thế Sung có phần già rồi. Vương Thế Sung cũng không phải là lẻ loi một mình. Vương Huyền ứng, Nhạc Bá Thông. Quách Thiện Tài còn có một đám vương thất tông thân đều ở đây.

Tất cả mọi người sắc mặt nặng nề, đã biết tính nghiêm trọng của tình thế.

Vương Thế Sung xưng vương không đến mấy tháng, trong khi tất cả mọi người đều cho rằng tiền đồ bừng sáng, bỗng nhiên lại lại lâm vào trong vũng bùn, hon nữa càng lún càng

Vốn vinh quang đơn giản là bẫy lập, hơn nữa xem ra quan cấp càng lớn. kết cuộc lại càng không ổn.

Vương Hành Bổn vốn vẫn cảm thấy Vương Thế Sung rất kiên cường, bời vì Vương Thế Sung cho dù từ Đông Đô chạy trốn, vẫn không có quá nhiều mất mát, chỉ nghĩ tới ngóc đầu trờ lại. Nhưng lúc này đây. ai cũng nhìn ra, Vương Thế Sung đã đến cực hạn của áp lực.

Nhìn thấy Vương Hành Bổn đến, Vương Thế Sung như nhìn sang người xa lạ, một lòi cũng không nói.

Những lời mà Vương Hành Bổn định nói toàn bộ đều nuốt tĩở vào. mới từ dưới tay Lý Tình thoát được tính mạng, hắn còn nhiều ít có chút ít may mắn . Nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Vương Thế Sung, hắn không chút nào hoài nghi. Vương Thế Sung nghe xong những lời cùa Tiêu Bố Y, tất sẽ chém hắn.

Hôm nay Vương Thế Sung, tuy mòi mệt. nhưng mà vẫn đáng sợ.

"Hành Bổn, nói đi. Không biết ngươi lại mang đến cho chúng ta tin tức tốt gi" Vương Thế Sung cao cao tại thượng nói. Hắn giọng điệu rất nhẹ nhàng, nhung ai cũng biết, sự thoải mái này có ý nghĩa như thế nào.

Vương Hành Bổn quỳ xuống, nức nờ nói: "Chất nhi đã phụ sự phó thác cùa Thánh Thượng". Hắn đập đầu nhưbămtỏỊ gõ đến mặt đất bang bang rang động, trên trán thậm chí có máu tươi chảy ra.

Vương Thế Vĩ cũng ờ trong điện, nhìn thấy đứa con khóc cầu xin tha thiỊ sắc mặt tái nhợt, nhưng lại nhịn xuống không nói gi.

Vương Thế Sung nhìn thoáng qua Vương Thế Vĩ, rốt cuộc khoát tay nói: "Đứng lên đi".

Vương Hành Bổn nhìn trộm sắc mặt của Vương Thế Sung, không thấy được tàm ý của hắiỊ không dám đứng dậy, chỉ nghiêm nghị nói: "Chất nhi tội đáng chết vạn lằn. Nhưng mà... chất nhi vẫn một mực nghe Dương Tướng quân phân phó".

"Dương Công Khanh?" Vương Thế Sung nắm chặt nắm tay. Hắn một điểm cũng không ngu ngốc, tuy còn không biết rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, nhưng tình huống xấu nhất đương nhiên là, Vương Hành Bổn lại toàn quân bị diệt. Cái này ở trong mắt Vương Thế Sung, đương nhiên là chuyện không có khả năng.

Nhưng trước mắt Giang Đô phong thanh hạc lệ, thảo mộc giai binh (nghe tiếng gió thổi cò lay cũng tường là binh - ý chi thần hồn nát thằn tính), bất luận chuyện không có khả năng nào cũng có thể biến thành sự thật.

Bình luận