Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 626: Sơ hở (l)


Vương Thế Sung khi nghe được Phụ Còng cầu kiến, có chút ngạc nhiên, hắn không biết Phụ Còng tại sao lại ròi khòi Lịch Dương, mà mò tới đảv.

Nhưng trước mắt, Phụ Công có thể nói là thắt bại thảm hại.

Phụ Công cùng Đỗ Phục Uy kinh doanh nhiều năm, một văn một võ, một sáng một tối, chèo chống quán Giang Hoài, mà giống như Lý Mặt. mất đi quán tâm thi hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Vương Thế Sung một khắc biết được Phụ Còng đã rời đi, đã biết hắn không còn lực xoay người.

Đối với loại người này. Vương Thế Sung đã không hề quan tâm.

Sụ thật chính là tàn nhẫn như thế, Vương Thế Sung cũng không quan tám tới một người không có giá trị lợi dụng, hắn đã tìm không thấy giá trị của Phụ Cõng, thậm chí một lời dư thùa cũng không muốn nói cùng hắn.

Hắn khoát khoát tay nói: ""Không gặp".

Khi thấy binh sĩ lui ra. Vương Thế Sung đột nhiên cải biến tám tư, "Mời hắn vào". Đồng thòi lại phán phó Nhạc Bá Thông, nhanh chóng thông báo cho Vương Hoẳng Liệt, tạm thời lui ra đợi lệnh. Chờ tắt cả an bài thòa đáng, Nhạc Bá Thông thủ vệ một bên, Phụ Công lúc này mới đi tới. Vương Thế Sung cười ha hả. đứng lên nắm tay Phụ Còng nói: '"Phụ bá đến đâv. không biết có gì chi giáo?"

Vương Thế Sung bản lãnh là ỡ chỗ này. hắn cho dù sau một khắc muốn chọc ngươi một đao. thì giờ khắc này cùng không ngại cùng ngươi xưng huynh gọi đệ. uống máu kết minh.

Phụ Còng không lộ ra chút biểu tinh nào. khi ngồi xuống trầm giọng nói: "Vương Thế Sung, ngươi gặp nguy hiểm".

Hắn không xưng Thánh. Thượng, hiển nhiên đổi với ngôi vị hoàng đế của Vương Thế Sung cũng không tán thành, Vương Thế Sung trong lòng không vui. nhưng trẽn mặt nụ cười càng đậm. "Không biết ta có nguy hiểm gi?"

"Chuyện ta thất bại ngươi đương nhiên biết" Phụ Công nói.

Vương Thế Sung giả ý an ủi: "Phụ bá, cuộc đời ai không có thất bại? Mấu chốt là xem có thể Đông Sơn tái khởi hay không!" Nói đền đâv. Vương Thế Sung có chút đắc ý, hắn dù sao cũng đã là Đông Sơn tái khởi.

Phụ Công cũng không có vẻ mặt gì nhìn sang Vương Thế Sung, điều này làm cho Vương Thế Sung rất không thoải mái. bởi vì Phụ Công như là nhìn sang một người chết.

Hắn hiện tại nói như thế nào thì cũng là hoàng đế. Phụ Công thái độ vô lễ. khiến cho Vương Thế Sung thậm chí hối hận đã gặp hắn. vốn dựa theo ý của Vương Thế Sung, hắn muốn an ủi Phụ Công một phen. Không có ai so với hắn biết chắc, chuyện đồng tinh với thắt bại là chuyện làm cho người ta vui vẻ cờ nào. Nhưng dưới mắt xem ra, Vương Thế Sung hắn càng giống như là kẻ thất bại.

"Phụ bá, ngươi nếu có lời nói. thì mời nhanh chóng nói ra. người nếu không có gì muốn nói. ta cũng có thể an bài cho ngưỡi một chồ nghi ngơi'" Vương Thế Sung không kiên nhẫn nói.

Phụ Công lại yên lặng thật làu, khi Vương Thế Sung muốn nổi giận thì nói ra một càu long trời lờ đất. "Ta nghĩ... Tiêu Bố Y đã đến Lịch Dương!"

Vương Thế Sung chi cảm thấy như một chậu nước lạnh dội lên trên đầu, hồi làu mới nói: "Ngươi nói cái gì?"

Tiêu Bổ Y đi theo Đỗ Phục Uy xuôi nam, nhưng thật ra là chuyện bí mặt. ít có người biết, về sau hắn cải trang đến Lịch Dương, cùng chi có rất ít người biết được. Lúc này đãv Vương Thế Sung cũng khôngthể xác định hành tung của Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y xưa nay đều là hành tung bất định, làm cho người ta khó có thể nắm bắt. Hắn hôm nay có thể ở tại Đông Đô. Ngày mai đã có thể ỡ tiền tuyến ngoài mấy trăm dặm. hắn hôm qua còn đang ở Tương Dương, nhưng có thể hôm nay đã đến Thước Đẩu.

Ngựa hắn nhanh, hành động nhanh chóng, muốn làm cái gì thì làm cái đó. nhưng mồi khi đến một chồ nào, thì hiển nhiên đểu muốn giải quyết một chuyện cực kỳ quan trọng.

Mà Phụ Công cũng không phải là đánh rắm không không, Vương Thế Sung thật ra đã căn cứ theo một ít tin tức. dự đoán Tiêu Bố Y đền Thước Đẩu trấn, nhưng sau khi trải qua Phụ Công xác định, vẫn nhịn không được cảm thấy lạnh cả người.

Tiêu Bố Y đến Lịch Dương, chẳng lè chi là vì quán Giang Hoài?

Vương Thế Sung không nói. Phụ Công cũng chẳng khác gì tượng gồ. Hai người tâm tinh khác nhau, không biết qua bao lâu. Vương Thế Sung lại hòi. "Ngươi nói Tiêu Bố Y đến Lịch Dương, ngươi đã gặp qua hắn?"

"Không có" Phụ Công đáp gọn gàng sạch sẽ.

Vương Thế Sung thật muốn đem hắn một cuỡc đá đi. cổ nén tức giận hòi. "Ngươi vì sao khẳng định như thế?"

Phụ Còng nói: "Ta ra khòi thành Lịch Dương, thì gặp sự theo dõi trước đó chưa từng có, cũng may ta thoát khỏi theo dõi! Đồ Phục Uy sẽ không giám thị ta, hắn muốn giết ta. tại thành Lịch Dương đã có thể" Nói đến đãv, Phụ Công cúi đầu xuống, làm cho người ta nhin không thấy vẻ mặt của hắn.

Vương Thế Sung ha hả cười. "Cho nên ngươi cho 1'ẳng giám thị ngươi là Tiêu Bố Y?" Nhìn thấy Phụ Công liếc nhin minh, Vương Thế Sung rắt không thoải mái. "Có người theo dõi ngươi, cùng Tiêu Bố Y đi tới Lịch Dương có quan hệ gi?"

Phụ Còng thản nhiên nói: "Ta chi biết 1'ẳng, hôm trước khi ta thua, Thước Đầu trấn đột nhiên tăng mạnh đề phòng, kiểm tra quá mức nghiêm ngặt, quán doanh Lý Tình, như làm đại địch. Ta còn biết 1'ẳng. hành tung của Đỗ Phục Uy, cũng tuyệt đối bí mặt. ta càng biết 1'ẳng, ngày hôm đó ỡ trong phòng nghị sự. bên người Miêu Hài Triều có hai tuyệt thế cao thủ. một trong đó rất có thể chính là Tiêu Bổ Y! Tiêu Bố Y thả ta đi, lại theo dõi ta. là vì muốn đem thế lực của ta trảm thảo trà căn".

"Cho nên ngươi căn bản không có phản kháng, trực tiếp rời Lịch Dương? Đỗ Phục Uy xuôi nam cực nhanh, thậm chí làm cho ngươi không thể có chuẩn bị sung túc" Vương Thế Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Sung ra vẻ thoải mái nói: "Ngươi biết. Tiêu Bố Y nhìn chẳm chẳm vào cử động của ngươi. Đỗ Phục Uy ảnh hưởng lại lớn, chi bẳng vào một mình ngươi, cho dù còn có mai phục, cũng tuyệt đổi không phải đối thủ cùa bọn họ. Ngươi không phản kháng, bọn họ sè thà ngươi đường sống, ngươi nếu phản kháng, ngược lại làm cho bọn họ có lý do tru sát ngươi?"

Phụ Công hờ hững nói: "Vương Thế Sung, ngươi quả thật thông minh. Nếu như ngươi là Tiêu Bố Y, ta không ra khòi thành Lịch Dương được!" Thấy Vương Thế Sung dương dương tự đắc, Phụ Công lại nói: ""Đáng tiếc, ngươi không phải là Tiêu BÓ Y, cho nên hiện tại thành Lịch Dương gió êm sóng lặng, cho nên hiện tại Tiêu Bố Y đã bắt đẩu muốn cướp đại bàn của ngươi!"

Vương Thế Sung trong lòng khè run, "Vặy ngươi tới đâv làm cái gì, sẽ không chi muốn nhắc nhờ ta chứ?"

Phụ Công nói: "Ta chính là muốn nhắc nhờ ngươi, bời vì ta không muốn ngươi bại nhanh như vậy".

Vương Thế Sung sắc mặt khẽ biến. "Tiêu Bổ Ylà người, không phải thần!"'

Phụ Cóng nói: "Ngươi cũng là người, không phải thần!"

Vương Thế Sung trong mắt sát khí hiện lẻn. nụ cười càng đậm. "Ngươi cũng là người, không phải thần!" Ba câu. nhưng lại mang ba ý tứ hoàn toàn khác nhau. Người đương nhiên sè chết. Vương Thể Sung khi nói ra những lời này. đã không muốn để cho Phụ Công ra khòi quân doanh. Giết người đối với Vương Thế Sung mà nói. thật sự là chuyện quá tầm thường. Nhưng mà Phụ Công nói một câu, lặp tức loại bỏ đi sát khí của Vương Thế Sung.

Phụ Cóng nói: "Vương Thế Sung, chúng ta còn có cơ hội đánh bại Tiêu Bổ Y".

Vương Thế Sung thờ ra một hơi. "Là ta. mà không phải chúng ta! Ta đến bây giờ nhìn không ra ngươi có bất kỳ chồ nào có thể trợ giúp ta".

Phụ Công lạnh lùng nói: "Mục đích của Tiêu Bố Y đến Lịch Dương tuyệt không phải đơn giản là trần an quán Giang Hoài. Ta nghĩ, mục tiêu của hắn khẳng định chính là ngươi! Ta hiểu rẳng ngươi đã phái Vương Hoẳng Liệt chuẩn bị tiến công Lịch Dương, mặt ngoài cho thấy, hỗn loạn trước mắt là cơ hội. Nhưng ta hiểu rõ, đâv tuyệt đối là bẫy rập. Nếu như ngươi còn không muốn chút tiền vốn khồ tám kinh doanh tiêu xài không còn một đồng, thi phương pháp tốt nhất chính là tạm thòi thủ vững, bóp chăt đường tiến cõng Giang Đỏ của Tiêu Bo Y..."

"Sau đó thì sao?" Vương Thế Sung thản nhiên hòi. nhưng trong lòng đã có sự ngạc nhiên, hắn phát hiện Phụ Công cùng suy nghĩ của hắn không mưu mà hợp.

"Vương Thế Sung, nói thật, chi bẳng thực lực của ngươi hiện tại, muốn đổi kháng cùng Tiêu Bố Y. Không thể nghi ngỡ là si tâm mộng tưởng. Nếu như ngươi thích, ta lại đề nghị ngươi học như Từ Viên Lãng, cùng người bên ngoài liên hợp lại, đãv mới là phương pháp tốt nhất để đối phó thiết kỵ Tiêu Bố Y".

"Ngươi bảo ta liên hợp Trầm Pháp Hưng?" Vương Thế Sung giọng mia mai nói.

■"Không sai" Phụ Công nói: "Ngươi nếu có thể liên họp Trầm Pháp Hưng, chia ra tấn còng Tiêu Bố Y, không thể nghi ngờ so với hai hồ tương tranh, để cho Tiêu Bổ Y ngư ông đắc lợi thì tốt hơn rất nhiều. Nếu như ngươi thích. Ta có thể đi Ngô Quận đàm phán cùng Trầm Pháp Hưng!-"

Vương Thế Sung trầm mặc thật làu mới hòi. "Phụ Còng, ngươi vì sao giúp ta?"

Phụ Công trầm giọng nói: '"Bời vì ta thống hận Đông Đô, chi muốn cùng chúng đấu tới cùng!"

Vương Thế Sung vui mừng cười nói: "Có Phụ bá giúp ta. xem ra đại sự có thể thành. Người đã muốn tìm Trầm Pháp Hưng đàm phán, không bẳng ta phong ngươi làm Nội Sử Lệnh có được không?"

Phụ Công đứng dậy thi lễ nói: "Tạ ơn Thánh Thượng. Vi thần đương nhiên sẽ cúc cung tận tụy. đến chết mới ngưng".

Vương Thế Sung cười ha hả. "Phụ bá, Đỗ Phục Uy có mắt không tròng, không nhìn được đại tài của Phụ bá. May mà người tới tương trợ. Nghĩ tới ta rốt cuộc đã đền lúc chuyển vặn. Đúng rồi, không biết người chuần bị khi nào thi đi thuyết p hục Trằm Pháp Hưng?""

"Chi cẩn Thánh Thượng hạ chi. Thẩn ngày mai có thể xuất hành" Phụ Công đạo.

Vương Thế Sung gặt đầu nói: "Đã như vậy. trẫm ngày mai hạ một đạo chi. Kính xin Phụ bá vất vả. Sắc trời đă tối, ngưỡi đâu..Có binh vệ tiến lên. Vương Thế Sung nói: ""Đưa Phụ bá đi nghi ngơi cho tốt. không được chậm trễ".

Chờ sau khi Phụ Còng rời đi, Vương Thế Sung cau mày. nhìn về phía Nhạc Bá Thông nói: "Ngươi cùng nghe được chứ".

Nhạc Bá Thông nghi hoặc hòi. "Nghe được, khôngbiết Thánh Thượng có gì phân phó".

"Trẫm lệnh ngươi ngày mai chờ sau khi Phụ Cóng rời đi, lập tức triệu tập nhân mà, cùng Quách Thiện Tài chia làm hai đường đại quán đi lấv Ngó Quận!"' Vương Thế Sung lãnh đạm nói.

Nhạc Bá Thông rất là kinh ngạc."NhưngPhụ Công hắn?"

"Thật ra trẫm vừa rồi vốn muốn giết hắn, nhưng lúc này giết hắn, không khỏi quá mức vô vị" Vương Thể Sung cười âm trầm. "Người này đến đẩu nhập vào trầm, đương nhiên không có ý tốt gì. Theo trầm suy nghĩ, hắn quá nửa muốn âm thẩm đầu độc. mưu toan ngư ông đắc lợi. trầm sao có thể để cho hắn thực hiện được? Bá Thòng, ngươi nói Trầm Pháp Hưng trong khi cùng Phụ Còng đàm phán, nghe nói trám đánh quận huyện của hắn, thì sẽ có phản ứng gi?"

Nhạc Bá Thông rùng mình một cái, "Thẩn nghe nói Trầm Pháp Hưng làm người tàn nhẫn thô bạo. chi sợ... hắn sè đem Phụ Công nấu ăn tươi".

Vương Thế Sung cưỡi ha hả. vỗ vỗ vai Nhạc Bá Thông, "Ngươi nói không sai, kết quả này không phải rất tốt sao?" Hắn cười có chút đắc ý, duỗi lưng mỏi. mim cười nói: "Trầm đã không thể chờ đợi được muốn nhìn loại tinh hình này, nhất định là cực kỳ thú vị".

Nhạc Bá Thông trông thấy nụ cười của Vương Thế Sung, mơ hồ có sự điên cuồng, nhịn không được lại rùng minh một cái.

Bình luận