Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 612: Huyết lệ (2)


Mọi người vốn đã cảm thấy Tây Môn Quân Nghi vô tội. nhưng nghe Đỗ phu nhân nói, lại là bán tínbán nghi. Có người nôn nóng đã quát:"Tây Môn QuânNghi. đây là thực sao?"

Tây Môn Quân Nghi vẫn ôm thê từ, không nói một lời.

Đỗ phu nhân lại nói: "Ta tìm được Đức Tuấn, hiểu rõ ngọn nguồn, sợ ngươi ám toán, lúc này mới rời Lịch Dương, ẳn thân ở nông thôn. Ngươi không biết đem Phục Uy như thế nào, sau đó vẫn ung đung quay lại, gạt chúng ta nói Phục Uy vội vàng đi Giang Đô. Nhưng cho dù vội vàng, cũng phải lưu lại chút lời nhắn, hoặc là gặp chúng ta một mặt mới đúng, ngươi không biết bản thân bất tri bất giác lộ ra sơ hờ sao? Cũng may Phụ bá sáng suốt, nhìn ra lòng dạ lang sói của ngươi, khi ngươi quay lại nói Đỗ tổng quản đến Đông Đô tìm nơi nương tựa, một mực kéo dài, chính là muốn tìm ra ta cùng Đức Tuấn. Sau đó mới đem ngươi công bố ra! Ngươi hại Phục Uy một người còn chưa đủ, quá nửa lại đang được triều đình dụ dỗ, muốn ra tay đổi với quân Giang Hoài, ta tin rằng, phong thư này của Phục Uy, là ngươi giả tạo! Tây Môn Quân Nghi, võ công của ngươi có lẽ không được, nhưng cũng tính là văn vò song toàn, đi theo Phục Uy nhiều năm, đương nhiên có thể bắt chước bút tích của hắn. Ta tin tưởng rằng, phong thư này sẽ nói quân Giang Hoài đầu hàng, là bảo Phụ bá đi Đông Đô. Bời vì ngưoi cùng triều đình đều muốn đưa quân Giang Đô vào chỗ chết. Có đúng hay không?"

"Ta không có!" Tây Môn Quân Nghi khàn giọng rống giận, như núi lừa bộc phát, "Đỗ tổng quản không có chết, ngươi lại ờ đây vu oan cho ta, ta và ngươi có thù oán gì, ngươi vì sao phải oan uổng cho ta? Là ngưoi hại chết Ngọc Thục!" Hắn bỗng nhiên bật dậy, rút trường kiếm ra, thân hình nhảy lên, hướng về phía Đỗ phu nhân mà phóng đi.

Tây Môn Quân Nghi lùa giận phun trào, chỉ nhớ bộ đáng chết thảm của tầê từ, rốt cuộc lo lắng không được nhiều.

Mình bị oan uổng, thê tử bị oan uổng, mà tất cả ngọn nguồn tội ác này. đều ờ trên người Đỗ phu nhân. Hắn mặc kệ Đỗ phu nhân là ai, thẳm nghĩgiết Đỗ phu nhân báo thù cho vợ.

về phần một kiếm này đâm xuống, hậu quả như thế nào. hắn rốt cuộc không nghĩ tới.

Đỗ phu nhân thấy trường kiếm đâm tới, cũng không trốn tránh. Nhưng nàng là thê từ cùa Đỗ Phục Uy, ai cũng không thể để nàng bị thương. Một khắc này ít nhất có bốn người ra tay hướng về phía Tây Môn Quân Nghi, nhưng máu văng khắp nơi. lại không cản được Tây Môn Quân Nghi.

Tây Môn Quân Nghi mệnh đã không cần, thầm nghĩ giết Đỗ phu nhản rồi đồng quy vu tận, hắn dưới sự liều mạng, không người nào có thể ngăn!

Hắn thoáng qua đã vọt tới một tẳm kiểm, cánh tay chấn động, trường kiếm mới định đâm ra, một người đã ngăn ờ trước người Đồ phu nhân, hai tay cản lại nói: "Mau thân đi mau!"

Đỗ phu nhân sắc mặt khẽ biến, gấp giọng nói: "Đức Tuấn tránh ra!"

Ngăn ở trước người Đỗ phu nhân lại là Đỗ Đức Tuấn con trai cùa Đỗ Phục Uy!

Tây Môn Quân Nghi ngưng lại cánh tay vận kiếm, đã hạ quyết tâm, một kiếm này nhắt định phải đâm, cho dù hắn thoáiig qua bị loạn đao phân thây, cũng không chùn bước, cho đù hắn trọn đời không đuợc siêu sinh, hắn nhất định cũng phải đâm, cho dù thực xin lỗi Đỗ Phục Uy, hắn nhất định cũng phải đâm!

Một kiếm đâm ra, từ nay về sau sinh từ ngăn cách, ân đoạn nghía tuyệt! Nhưng thù này hắn có thể nào không báo?

Vạn mã thiên quân, có thể giết hắn, nhưng lại ngăn không được một kiếm cùa hắn, nhưng một khắc thấy được đến Đỗ Đức Tuấn, Tây Môn Quân Nghi rốt cuộc đâm không ra một kiếm đẳng đẳng sát khí này.

Đỗ Phục Uy đối với hắn không tệ. hắn không thể giết con của Đỗ Phục Uy. vô luận như thể nào cũng không thể!

Hắn chỉ lưỡng lự một lát, đã cảm giác sau đằu chẩn động, bị một vật gì đó nặng nề đánh xuống, mềm nhũn ngã lăn ra trên mặt đất, một khắc lâm vào vực sâu tối tăm, trước mắt bóng người lắc lư, sinh từ một đường, hắn lại chỉ nghĩ tới khuôn mặt tươi cười cùa thê từ trước khi chết.

Hám Lăng nhanh chân chạy tới, không có giết Tây Môn Quân Nghi, chỉ đảo ngược chuôi đao đánh một phát lên ót cùa Tây Môn Quân Nghi.

Hắn lách mình tiến lên, cũng ngăn lại đao kiếm sau người, Tây Môn Quàn Nghi mặc đù bị thương, nhưng còn chưa chết. Hà Thiếu Thanh tiến lên. một đao hướng về Tây Môn Quàn Nghi bồ tới.

Hám Lăng duỗi đao ra, Hà Thiếu Thanh bị đẩy lui một bước, phẫn nộ quát: "Ngươi làm cái gì?".

Hám Lăng lạnh lùng nói: "Ngươi đang làm cái gì?"

"Tây Môn Quân Nghi giết tổng quản, hôm nay lại muốn giết Đỗ phu nhân, cấu kết triều đình đối với chúng ta bất lợi. người như vậy, chúng ta sao có thể lưu?"

Hám Lăng trầm giọng nói: "Ta cuối cùng cảm thấy, chuyện này... có kỳ quặc!"

"Có cái gì kỳ quặc?" Hà Thiểu Thanh oán hận nói: "Hám Lăng, chẳng lẽ... chuyện này cùng ngươi cũng có quan hệ?"

Hám Lăng sắc mặt khẽ biển, Đỗ phu nhân thản nhiên nói: "Ngươi không tin hắn là hung thủ, đó chính là cho rằng Đức Tuắn nói dổi?" Hám Lăng thở ra một hoi, chậm rãi thu hồi trường đao, ôm quyền hướng về phía Phụ Công nói: "Phụ bá, ta vẫn cảm thấy sự tinh có chút không đúng, không bằng đem Tây Môn Quân Nghi tạm thời bắt giữ. ta muốn sau khi tra ra chân tướng thì mới quyết định".

"Ngươi tính là gi?" Trần Chính Thông ở một bên nói: "Phụ bá không nói gì. ngươi đã hạ kết luận? Ngươi cho rẳng ngươi là ai?"

Từ Thiậi An đứng ra nói: "Ta đồng ý với cách nói của Hám Lăng".

Miêu Hải Triều cũng đứng ở sau lưng Hám Lăng nói: "Cũng cần phải tra cho rõ ràng mới được, đệ muội Ngọc Thục lấy cái chết vì phu quân đòi công đạo. Chúng ta cũng phải cẩn thận làm việc". Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Đằng sau rầm rầm đứng ra một đám nghĩa tử, "Chúng ta đồng ý với cách nói cùa Hám tướng quân!"

Mọi người đồng lòng, Hà Thiểu Thanh sắc mặt khẽ biển. Từ Thiệu An lại nói: "Vừa rồi ai giết Ngọc Thục tỷ?" Vừa rồi tuy là hỗn loạn, nhưng dù sao có mấy cao thù trong đó. đã xem tinh tường, mấy người đều nhìn về phía Hà Thiếu Thanh. Hà Thiếu Thanh cồ nhướng lên, "Là ta, làm sao vậy? Từ Thiệu An, ta không muốn giết Vương Ngọc Thục. Chỉ là nàng

xông lên, ta thu đao không kịp! Đương nhiên, ngươi có thể nói là ta giết!"

Từ Thiệu An thờ dài, không nói thêm lòi nào. Hám Lăng ôm quyền nói: "Phụ bá, mòi người định đoạt!" Hắn không hỏi Đỗ phu nhân, hiển nhiên là đối với nàng có lòng hoài nghi. Vốn hắn là nghĩa từ cùa Đỗ Phục Uy, vô luận quan hệ thân sơ. đều hẳn là đứng về phía Đỗ phu nhân. Chỉ là Vương Ngọc Thục chết thảm, Tây Môn Quàn Nghi bi phẫn mọi người đều nhìn thấy. Hám Lăng là một trong những nghĩa tử mà Đỗ Phục Uy tín nhiệm nhất, đương nhiên rất có đầu óc, lòng nghi ngờ đã có, nhưng vẫn chưa động thanh sắc.

Phụ Công nhìn Hám Lăng thật lâu, "Chúng ta đợi không được quá lâu".

"Phụ bá đây là ý gi?" Hám Lăng khó hiểu hòi.

"Hôm nay quân Tây Lương đối với chúng ta nhìn chằm chằm, Vương Thế Sung đã hướng về phía chúng ta tìm kết minh"Phụ Công không lộ ra chút biểu tinh nói: "Nếu nhưĐỗ tồng quản là vì không đồng ý đầu nhập vào Đông Đô, lúc này mới bị Tây Môn Quân Nghi làm hại mà nói. Ta nghĩ... không có ai sẽ đầu nhặp vào Đông Đô".

Hám Lăng nghiêm mặt nói: "Đây là tất nhiên. Ý tứ cùa Đỗ tổng quản, chính là ý tứ cùa chúng ta".

"Tây Lương quân thế mạnh. Ta đã chuẩn bị cùng Vương Thế Sung liên thù, cùng đối kháng Lý Tĩnh. Hắn hẹn ta, ba ngày sau quyết định!"Phụ Công nói: "Nhung Tây Môn Quàn Nghi nếu là người của Đông Đô, chúng ta nên chém hắn để thể hiện ý liên thù".

"Ba ngày sau?" Hám Lăng giật mình.

Phụ Công nói: "Thật ra chi có hai ngày, bời vì ta hôm qua đã cùng Vương Thế Sung ước định. Hám Lăng, ngươi nếu là có nghi vấn, ta cho ngươi thời gian hai ngày".

Hắn sau khi nói xong, xoay người rời đi, nhìn cũng không nhìn Đỗ phu nhân. Đỗ phu nhân đứng ở noi đó, lôi kéo tay con. thẳn sắc có sự cô tịch nói không nẻn lòi.

Cũng không có bất luận kẻ nào nhìn nàng, tất cả mọi người nghĩ đến. Phụ bá hạ lệnh. Tây Môn Quân Nghi... chi có thể sống thêm hai ngày!

Tây Môn Quân Nghi, có lẽ vốn không nên chết! Hắn mà chết ị kế tiếp chết sẽ là ai?

***

Vương Ngọc Thục đã chết, Tây Môn Quân Nghi bị nhốt, quân Giang Hoài chia năm xẻ bảy, tan rã, sau hai ngày, muốn cùng Vương Thế Sung liên thù!

Xem lời ở trên thư. Lý Tình không lộ ra chút biểu tình nào. Đỗ Phục Uy hai tay lại có chút run rẩy, có chút thất thần nhìn sang ngọn đèn. tay run lẽn. thư roi xuống đất. Tiêu Bố Y khẽ vươn tay. đã bắt được thư, nhẹ nhàng đặt ở trên bàn.

Ba người đều không có lên tiếng, Tiêu Bố Y, Lý Tình tuy có thể xuất binh, là có thể dẹp yên quân Giang Hoài, nhưng không có năng lực dẹp yên sự kích động trong lòng của Đỗ Phục Uy giờ phút này!

Ba người yên lặng ngồi, không biết bao lâu. Ngọn đèn kêu lụp bụp. Đỗ Phục Uy lúc này mới phục hồi lại tinh thằn, nắm chặt nắm tay, nặng nề đánh lên trên bàn.

Một tiếng ẩm vang lên. cái bàn đã bị hắn một quyền đánh tan, có thể thấy được trong lòng của hắn phi thường phẫn nộ.

Tiêu Bố Y không muốn khuyên, cũng không khuyên, trên thực tế. người phản bội Đỗ Phục Uy đã rất rò ràng, một là Phụ Công huynh đệ kết nghía của hắn, một lại là vợ hắn!

Bất cứ người nào kinh qua loại phản bội này. đều là không thể nào khuyên giải.

Đỗ Phục Uy một quyền đánh nát bàn, thấy Tiêu Bố Y, Lý Tình trầm mặc không nói, nghiêm nghị nói: "Thật có lỗi".

Lý Tình nói: "Có lực khL đối phó kẻ địch" Hắn nói đơn giản sáng tò. Đỗ Phục Uy lại lộ ra sự thống khổ, chậm rãi ngồi xuống, nhìn lên đinh trướng bồng nói: "Ta cả đời này, có thể nói là kẻ vô tích sự".

Tiêu Bố Y nói: "Không phải nhất định làm hoàng đế thi mới có thành tựu".

"Lời nói là nói như vậy, nhung ta hiểu rằng, ta phụ quá nhiều người" Đỗ Phục Uy mệt mòi nói: "Ta khởi sự nhiều năm như vậy, từ Sơn Đông chạy trốn tới Giang Hoài, từ Giang Hoài đến duyên hải, lại từ duyên hải về tới Giang Hoài. Vùng Giang Hoài nghe được cái tên Đỗ Phục Uy, có thống hận, có phắn chấn, thống hận là vì hắn là một tên đạo tặc làm chuyện ác. phấn chấn là hắn có thể dẫn đầu các huynh đệ đối kháng quan phù. Nhung ta thật nhìn không thấy được đường ra phía trước. Chẳng lẽ những huynh đệ này đi theo ta, chỉ có thể bị người chán ghét, cuối cùng chết ở dưới đao thương của quan phủ?"

Tiêu Bố Y trầm mặc không nói gì, hiểu rằng đám người Đỗ Phục Uy trong thiẻn hạ phản tranh, không đầu nhập vào ai, thật ra chi có một con đường chết.

"Ta từ nhò đã quen biết với Phụ Công, khi đó ta thường xuyên bị đói. hắn đã trộm dê ờ trong nhà cho ta, để cho ta sống sót trong nạn đói, hắn là huynh đệ của tá!"

Hắn khi nói ra hai chữ huynh đệ, trong mắt tĩànđằy thống khồ. Tiêu Bố Y cùng Lý Tình nhìn nhau, quyết định để cho hắn nói tiếp.

"Ta về sau quen biết thê tử của ta, nhiều năm lên xuống lưu lác. nàng cho tới bây giờ đối với ta vẫn không rời, mỗi ngày chỉ có cùng nàng cụng một chỗ, ta mới biết được mình còn sống!" Đỗ Phục Uy đột nhiên đứng lên, "Tây Môn Quân Nghi là huynh đệ cùa ta. theo ta bảy năm, ra sinh vào tử, mấy lần cứu tính mạng của ta, Vương Ngọc Thục là đệ tức cùa ta, năm đó ta bị Lý Tử Thông ám toán, thiếu chút nữa mất mạng, là nàng một hạng nữ lưu còng ta chạy hơn mười dặm, đã cứu ta một mạng!"

Khóe miệng của hắn run rẩy. trên mặt có khắc sự bị thương nồng đậm, "Bốn người này. là sinh mệnh ta, là bốn ngựời quan trọng nhất, nhưng hôm nay, thê từ hãm hại huynh đệ của ta, cô gái cứu mạng ta cuối cùng cũng không có cứu được tính mạng bản thân. Đại ca kết nghĩa của ta rốt cuộc phản bội tá, ai có thể nói cho ta biết, vì sao? Vì sao!"

Hắn một tiếng gào rú, cơ thịt trên mặt phình ra nhích động, hai mắt đo hồng lên, rất là dọa người. Tiêu Bố Y vẫn ngồi, không phản bác được.

"Ai cũng không biết?" Đỗ Phục Uy lộ vẻ sầu thảm cười nói: "Được, ta đến hỗi bọn họ!"

Hắnxoay người muốn ròi đi, Tiêu Bố Y bỗng nhiên đứng lên, "Ta đi cùng ngươi".

Đỗ Phục Uy thân hình trầm ngưng một lát, chậm rãi lắc đầu, "Mong T ây Lương vương để cho ta tự minh đi giải quyết".

Tiêu Bố Y đã dừng lại, Đỗ Phục Uy từng bước lớn rời đi. cũng không quay đầu!

Bình luận