Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 599: Vinh hoa (1)


Lý Đường Tước Thử cốc bị chiếm đóng, lại là thời gian đầu xuân, Lưu Vũ Chu tọa trấn Thái Nguyên, xua binh nam hạ, thẳng đến các quận nam Tước Thừ cốc như Lâm Phần, Long Tuyền, Giáng Quận.

Thượng Đảng cũng ờ trong phạm vi tập kích của Lưu Vũ Chu. nhưng mà nơi đó địa thế cằn cỗi, không lợi để chiếm. Lưu Vũ Chu cùng Tiêu Bố Y tạm thời là quan hệ liên minh chiến lược. Thượng Đảng đã cùng địa bàn Tiêu Bố Y giáp giới, công kích đối với Thượng Đảng, Lưu Vũ Chu cũng không cần quan tâm.

Trước mắt ý đồ cùa Lưu Vũ Chu rất rõ ràng, lấy tiết vùng Hà Đông, sẵn sàng tiến công Quan Trung!

Lưu Vũ Chu có thể đánh hạ Thái Nguyên, phá được Tước Thừ cốc. chẳng những khiến cho Lý Uyên khiệp sợ, Tiêu Bố Y ngoải ý muốn, mà nhắm chừng cho dù bản thân Lưu Vũ Chu, cũng nhiều ít có chút ngoải ý muốn.

Sau khi qua Tước Thừ cốc, Lưu Vũ Chu dã tâm rất là bành trướng, mục tiêu rõ ràng, phục chế đường cùa Lý Uyên năm đó, lấy Quan Trung mưu đồ thiên hạ!

Lý Uyên xuôi nam xuống Quan Trang, một mực mưu đồ vùng Quan Lùng, lúc trước Hà Đông chỉ dùng mấy tháng đã lấy hết. có thể nói là cờ xí đến đâu. là thua chạy như gió lướt trên ngọn cỏ. Nhưng Lý Uyên khống chế đối với Hà Đông, hiền nhiên không có lực bằng đối với Quan Trung. Nếu không có người tạo phản, ngược lại ca múa thái bình, nhưng có người làm loạn, là rất nhiều người lại rục rịch.

Lưu Vũ Chu thể lực mạnh mẽ, trong lúc nhất thòi lại có đạo phỉ tiến đến đầu nhập vào. Lưu Quý Chân cùng đệ đệ Lưu Lục Nhân người Li Thạch dẫn đầu hưởng ứng, rất nhanh triậi tập mấy vạn binh mã, phối hợp Lưu Vũ Chu xuôi nam.

Đạo phì bu theo, uất Trì Cung, Tống Kim Cương lại đều là cao thủ dụng binh, hơn nữa có Trương Công cẩn, Đan Hùng tín âm thẳm tương trợ. Lưu Vũ Chu thiết ky thoáng qua đạp phá ba quận mấy huyện, Hà Đông toàn diện báo nguy!

Khi còn mùa đông, Bùi Tịch binh bại, Lý Nguyên Cát bỗ thành mà chạy, Lý Uyên đã lo lắng đến Hà Đông nguy hiểm, cho nên phái Lý Thế Dân đi cứu viện.

Lý Thế Dân mùa đông thùa dịp đóng băng dẫn binh từ Long Môn vượt qua Hoàng Hà. vốn muốn viện trợ Hoắc Ấp. bóp chăt Tước Thừ cốc,.không ngờ Lưu Vũ Chu thế công như nước thủy triều, phá Hoắc Ấp, hạ Hà Đông, thế không thể đờ.

Đường quân toàn bộ phòng tuyến sụp đổ, Lý Thế Dân tuy trải qua chiến tranh tôi luyện, đã qua non nớt, càng thêm dũng mãnh, nhưng dù sao độc mộc khó chống, liên tục bại lui. Đường quân một mực thối lui đến Giáng Quận, lúc này mới đứng vững gót chân.

Qua Giáng Quận, là đến Long Môn, qua Hoàng Hà là đã muốn nhập Quan Trung. Lý Thế Dân không dám lui nữa. Chỉ có thể liều chết bào vệ đạo phòng tuyến cuối cùng bên bờ Hoàng Hà cho Quan Trang.

Khuất Đột Thông, ân Khai Sơn dốc hết toàn lực. Đại quàn đóng quản dùng lũy cao hào sâu, phòng thù mà không chiến. Rốt cuộc ngăn càn được thế công của Lưu Vũ Chu. Lưu Vũ Chu thấy vội vàng khó hạ Long Môn, chiến tuyến trải rộng ra. Chuyển công các quận huyện quanh thân Giáng Quận. Hà Đông quá nừa đã roi vào tay giặc. Quan Trung kinh sợ

Lý Uyên thấy chinh phạt bất lợi, ngồi không ổn Quan Trang, ngự giá thản chinh, qua Hoàng Hà, đích thân tới hỗ trợ chỉ huy tác chiến. Đại quân Lý Kiến Thành ở Thượng Đảng, chi còn chờ cùng Đường quân chung đánh Lưu Vũ Chu. Đương nhiên sẽ không xuôi nam cùng Đậu Kiến Đức liên thù.

Thiên hạ đại chiến. Chiến dịch chù yểu lại tập trung ờ Giang Đô, Hà Đỏng cùng đỏng bắc Hà Nam.

Chiến dịch ở ba noi này, Tiêu Bố Y cũng có tham dự. Nhưng hắn chiến tranh tiêu hao cực nhò, bời vì Hà Đông hắn chỉ dùng ba nghìn thiết giáp, lương thảo có người khác cung ứng. Lý Tĩnh ờ Giang Nam càng lấy chiến nuôi chiến. Mỗi một chiến dịch luôn cầu một kích đắc thù, toàn thắng mà về. Cho nên tiệp tế không lo. Trận chiến tại Đông Bình, dùng thủ thay công. Cho tới bây giờ, tiêu hao so với quân Hà Bắc thi ít hơn rất nhiều.

Lần này cố thù, đã so với Đông Đô năm đó giao chiến thi đễ dàng hơn rất nhiều.

Lúc này đây quân Hà Bắc, quân Từ gia nhất thòi kết minh, nhìn như hung hàn. Nhung mùa đông thoáng qua, quân tâm mòi mệt, cũng vẫn chưa động được đến căn bản của Đông Đô. Tiêu Bố Y thấy đối thù khí thếđã yếu, chuần bị chuyển thù thành công!

Trước hạ Từ Viên Lãng, lại công Hà Bắc, Đông Đô đã chuần bị thật lâu. lương thảo sung túc, sĩ khí đang thịnh, vô luận bách quan hay là dân chúng, đều cảm thấy hẳn là nên xuất binh bình định thiên hạ, trả lại an bình cho Hà Bắc. Sơn Đông.

Khi Tiêu Bố Y đem ý tường nói ra, đám người Lô Sờ đều gật mạnh đầu. "Tây Lương vương nói rất đúng, trước mắt đã là cơ hội phản công rất tốt!"

Tiêu Bố Y thấy quần thần ùng hộ, quân dân đồng lòng, trong lòng vui mừng, lặp tức cùng đám người Từ Thể Tích nghiên cứu chi tiết tấn công.

Từ Thế Tích nói: "Lưu Hắc Thát giòi về dụng binh, hôm nay cùng Bùi Tướng quân, Sừ Đại Nại giằng co không dứt. Nhưng Hà Bắc hoang vắng, lương trữ không đủ, khó chịu nồi tiêu hao làu dài. Hơn nữa quân Hà Bắc mặc dù có thể chịu được cực khổ. nhung lại dùng hộ vệ quê quán là chính, hôm nay viễn chinh lâu ngày, khó tránh khỏi nhớ nhà. Chỉ cần chúng ta lại tăng binh công kích Lưu Hắc Thát, nhát địiđi có thể bại". Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Tiêu Bố Y gật đằu nói: "Thế Tích nói không sai, chỉ cằn quân Hà Bắc một khi bại, chúng ta xuất binh Lỗ Quận, lấy hết các huyện của Lỗ Quận, chờ Nhâm Thành trở thành một tòa cô thành, toàn lực đánh. Nếu có thế vây giết Từ Viên Làng. Lang Tà tự sụp đổ!" Từ Viên Làng khởi nghía nhiều năm, vốn liếng trên tay có ba quận, Đông Binh đã bị Tiêu Bố Y lấy, Lang Tà là đại bản doanh, hôm naỹ còn có thể tại Lỗ Quặn kiên trì, chỉ là bởi vì Từ Viên Làng cùng mười vạn quân Từ gia còn ờ đó, nếu có thề một nhát đánh tan. Lang T à tuyệt đối không cách nào chèo chống.

Ngụy Chinh nói: "Nầưng mà cũng phải phòng Đậu Kiến Đức chó cùng rứt giậu, cho nên tạm thòi đánh nghi binh Hà Bắc, giữ chân binh lực của hắn. Chờ sau khi bình định Từ Viên Làng, thì toàn diện tiến công Hà Bắc! Đương nhiên ờ trong đó. chúng ta cũng có thể tạm thời liên hợp La Nghệ tiến công Đậu Kiến Đức, khiến cho hắn trước sau đều gặp khó".

Từ Thế Tích từ đại thể lo lắng, Tiêu Bố Y càng ưa thích đánh thành chiến lũy, mà Ngụy Chinh nhiều ít là từ phương diện lo lắng chu toàn mà tiễu phi Ba người họp tác nhiều năm, có thể nói là lấy thùa bù thiếu, cực kỳ ăn ý.

Tiêu BỐ Y nhìn về phía Lô Sờ nói: "Lô đại nhân, không biết người có đề nghị gi?"

Lô Sờ có thể nói là nguyên lão ba triều, kinh nghiệm cũng phong phú. trẳm giọng nói: "Nếu là Văn đế tại vị, ứng sẽ ân uy đều xem trọng. Sau khi cho bọn hắn mấy cây gậy. không ngại cho điểm ngon ngọt. Tây Lương vương, quân Hà Bắc cũng là dàn chúng xuất thản, các tướng bên người Đậu Kiến Đức có lẽ dũng mành thiện chiến, nhung ánh mắt thiển cận, ta nghe nói bọn họ lần trước sau khi chinh phạt Mạnh Hải Công, bời vì chia của không đều, rất nhiều có lời oán thán. Nếu như dựa vào hạ quan đề nghị, nếu có thể dùng tiền tài thu mua. Có thể chờ quân Hà Bắc thua vài trận chiến, sĩ khí yếu đi, thi không ngại dùng cao quan hậu tước để dụ hàng..

Ngụy Chinh tán thường nói: "Lô đại nhân nói rất đúng. Nếu thật đao thương tiền tài cùng lúc sừ đụng, quân Hà Bắc muốn không bại cũng khó khăn".

Tiêu Bố Y nghe xong, vỗ bàn nói: "Kế này rất hay, ta nghe nói Đậu Kiến Đức bản thân cực kỳ tiết kiệm, nhưng anh vợ cùa hắn Tào Đán lại cực kỳ hào lợi. Tào Đán tham tài háo sắc, Vương Phục Bảo đã sớm nhìn hắn không vừa mắt, hai người trong đó rất có mâu thuẫn..

Nhìn thấy Từ Thế Tích trên mặt phát khổ, Tiêu Bố Y cười to nói: "Thế Tích tất nhiên là đã suy nghĩ cho ta..

Từ Thế Tích vẻ mặt đau khổ nói: "Thằn xác thực nghĩ đến Tây Lương vương ra diệu sách gi. Chắc là thu mua Tào Đán, hãm hại Vương Phục Bảo? Vương Phục Bảo vô luận là chết là hàng, các huynh đệ cùa Đậu Kiến Đức tất nhiên lòng sinh khoảng cách, đến lúc đó tái chiến, chúng ta không thể nghi ngờ ít đi nhiều khí lực!"

Lô Sờ khen: "Từ Tướng quân cao kiến... vậy mà nghĩ ra bực diệu phép này".

Từ Thế Tích thẳm nghĩ, đây không phải chính mình suy nghĩ, năm đó Tiêu Bố Y chính là đùng chiêu này ly gián hắn và Địch Hoằng. Hồi tưởng chuyện cũ. trong buồn cười lại có thổn thức. Nghĩ đến kết nghía năm đó, không khòi cảm khái ngàn vạn.

Không sợ địch thù như hổ. chỉ sợ đồng đội như heo. Ngõa Cương có một Địch Hoẳng. quân Hà Bắc có một Tào Đán, sông lớn đi về hướng đông, lịch sử đã có sự tương tự kinh người.

Mọi người tìm cách đối sách, một mực thương nghị đến hoàng hôn, lại có quân văn đưa đến. Nhưng lại là quân văn tám trăm dăm cấp tốc của Lý Tĩnh ờ phía nam.

Tiêu Bố Y mờ thư ra, mừng rỡ nói: "Lý tướng quán mỗi lần đưa tin tới, tất có tin vui, nhưng không biết lần này là tin tức tốt gì".

Từ Thế Tích cười nói: "Xác thực như thấ Lý tướng quân bách chiến bách thắng, bày mưu nghĩ kế, bại Lâm Sĩ Hoằng. chém Trương Thiện An, bình Lĩnh Nam, lằnnày chẳng lẽ là Giang Đô có tin tức tốt?"

Tuy hiểu dựa vào khả năng cùa Lý Tĩnh. Bình định Giang Đô chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng hiện tại cho dù là Tiêu Bố Y cũng không cho rằng Lý Tình đã lấy được Giang Đô. Nhưng nếu không phải nhưthấ Lý Tĩnh rất nhiều chuyện có thể làm chù. không biết có biến hóa gi?

Trong nội tâm lo lắng, mở thư ra, Tiêu Bố Y đưa mắt nhìn qua. trên mặt biểu hiện cực kỳ cồ quái.

Lô Sờ lo lắng hòi: "GiangĐô có cản trờ gì sao?"

"Một tin tức tốt, một tin tức xấu" Tiêu Bố Y nhướng mày. "Tin tức xấu chính là. Vương Thể Sung sau khi chiếm lùứi Giang Đô. Thanh thế to lớn, Trẳm Pháp Hung đã bị hắn đánh liên tục bại lui. Tin tóc tốt là, Đỗ Phục Uy quy thuận chúng ta, Lý tướng quân đã phái người hộ tống, hẳn là hai ngày sau sẽ tới Đông Đô. Đỗ Phục Uy chỉ đem nghĩa từ Vương Hùng Đản tiến đến. hẳn là thành tâm quy hàng".

Mọi người không có bị Vương Thế Sung làm đảo loạn tâm tư, lại đều bị Đỗ Phục Uy quy thuận mà ngạc nhiên.

Ngụy Chinh nói: "Tây Lương vương. Đây chính là tin tức vô cùng tốt. Đạo phỉ trước đây đều là bị bức chịu không được mới chịu hàng. Đỗ Phục Uy còn có lực tái chiến. Luận uy vọng, thực lực, so với Từ Viên Lãng còn hơn một bậc. Hắn quy thuận, có thể thấy được đạo phi thiên hạ đã tán thành nên nhân chính của Đông Đô, cho rẳng Tây Lương vương có thể nhất thống thiên hạ, thật sự là một bước ngoặc mấu chốt!"

Lô Sờ thật ra vốn có dị nghị, dù sao Ngụy Chinh là hàn môn xuất thản, hắn lại xuất thản môn phiệt, thẳm nghĩ hiện tại Đông Đô, có thể tính là một món thập cẩm. chẳng những hàn sĩ có thể làm quan, cho dù đạo phỉ cũng có thể. Địch Nhượng đến đây, Đỗ Phục Uy cũng tới, chỉ sợ thu lưu xuống, sẽ làm dàn chúng bách quan bắt màn.

Nhưng nghe Ngụy Chinh phân tích, cũng biết trước mắt Đỗ Phục Uy này đầu hàng, có thể nói là quan hệ trọng đại, lúc này đây cũng đồng ý nói: "Nếu có thể phong thường Đỗ Phục Uy, thiên hạ đạo phỉ thấy được, cũng kiên định tâm lý đầu hàng của bọn họ. Đỗ Phục Uy này, cũng phải tiệp kiến cho tốt mới được".

Tiêu Bố Y thấy mọi người tán thành, trẳm ngâm nói: "Chuyện Đỗ Phục Uy quy hàng, thích họp đối xử long trọng. Bồn vương muốn mượn lần chiêu hàng này thông báo cho thiên hạ, thuận ta thi sống, nghịch ta thi chết! Đạo phi nào còn vọng tường chống cự, bổn vương tuyệt không khinh xuất tha thứ! "

***

Đỗ Phục Uy khi đi vào Đông Đô, đã là mấy ngày sau khi mấy người Tiêu Bố Y thương nghị.

Giang Nam cùng Đông Đô thông tin với nhau, so với Đỗ Phục Uy cười ngựa tiến đến còn nhanh hơn rất nhiều. Đỗ Phụè Uy một đường đi tới, chỉ thấy dương liễu lả lướt, xuân phong di động, sau khi sang sông, riếu như nói vùng Giang Hoài, vẫn còn có chút thê lương, thì ờ Hà Nam, dân chúng đã yên ổn, vui sướng thái bình.

Trên đường không thấy đạo phi, phóng mắt nhìn sang, chỉ thấy dân chúng đang cày cấy.

Những người này. trước đây có lẽ còn nắm đao thương, nhưng cho tới bây giờ. cái cuốc trâu cày đã là bạn của bọn họ. Đỗ Phục Uy từ còn trẻ khởi nghĩa cho tới bây giờ. chưa bao giờ nghĩ đến, Đại Tùy còn có lúc yên ổn.

Hắn một khắc này, đột nhiên có loại ảo giác, giống như về tới trước đàu. Khi đó. thiẻn hạ an khang, dân giàu nước mạnh. Khi đó hắn cũng giống như những người này, kéo ống quần vất vả cần cù trồng trọt, gối đầu lên nghĩ tới bà nương.

Bình luận