Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 589: Phản phục vô thường (1)


Tư Nam không thể nghi ngờ có loại trực giác hạv cảm. Nàng phân tích vẩn đề dị thường trực tiếp. Mặc dù có khi sẽ nhẩm lẫn. Nhưng mà nàng nói Bùi Minh Thúv sẽ không quan tám đến núi sông của Tiêu Bố Y. Điểm ắy Tiêu BÓ Y rắt tán đồng.

Bùi Minh Thúy hội giết, nhưng mà nàng tuyệt đổi sẽ không giết loạn, lại càng không muốn cùng núi sòng của Tiêu BÓ Y có liên quan gi.

Nhưng nếu không phải Bùi Minh Thúy hạ độc. Còn có ai hạ độc đổi với Cao Nhà Hiền. Mục vậy là cái gì?

Tiêu Bố Y nghĩ mài mà không rò. Nhưng hắn tạm thòi khôngmuốn nghĩ, bỡi vì vô luận là ai muốn giết Cao Nhà Hiền. Đối với hắn mà nói. đểu là chuyện tốt!

Thấy Tiêu Bố Y lộ ra nụ cười. TưNam hòi: "Ngươi nghĩ ra ngưỡi hạ độc là ai sao?"

"Không có!" Tiêu Bổ Y mim cười nói.

"Vậy ngươi cười cái gì?" TưNam nhíu mày. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

"Trên đời này. việc mà nghĩ không ra có rất nhiều. Nếu cái gì cũng suy nghĩ, chi sợ nghĩ đến tóc râu bạc trắng cũng không có kết quả gì. Cho nên... chúng ta hẳn là nên đem thời gian có hạn, đặt lên những chuyện càng có ý nghĩa hơn'".

Lô lào Tam thờ dài nói: "Tây Lương vương nói ít ý sâu. Thuộc hạ bội phục".

"Tiêu Bổ Y. Ta không có nghĩa vụ khen tặng ngươi như Lố lào Tam. Nhưng mà không thể không nói. ngươi nói rất có đạo lý" TưNam chán thành nói.

Lô lào Tam hé ra bộ mặt khổ qua. "Cò nương. Ta là thiệt tình".

Gặp Tư Nam nhìn minh chăm chăm. Lô lào Tam chi có thể cất lời giải thích: "Ý ta nói. ta ca ngợi Tây Lương vương là thật tâm chân ý. Ta đối với cô nương, cùng không có ý tứ kia".

TưNam nhịn không được cười khúc khích, trong lúc nhắt thời ánh dương tươi sáng.

Lô lào Tam cũng cười rộ lên. "Cô nương. Thật ra người sống ờ trên đời. cười nhiều một chút chẳng phải tốt hơn sao".

Tư Nam lần này cũng không trách Lô lào Tam nhiều chuyện, chi lắc đẩu hỏi: "Tiêu Bố Y... ngươi thật ra rất thông minh. Dù sao cũng không có việc gì. Không ngại suy nghĩ chút. Ngươi không quan tâm ai muốn độc chết Cao Nhã Hiền. Nhưng ta lại càng nghĩ càng cảm giác bên trong có huyền cơ".

Tiêu Bổ Y mim cười nói: "Ta hiện tại nghĩ không ra huyền cơ trong đó. Bất quá ta có thể khắng định một điểm".

"Khẳng định cái gi?" TưNam gấp giọng hỏi.

"Ta có thể khắng định, quản Hà Bắc đã không phải bền chắc như thép. Ta có thể thu mua tướng lãnh trong đó. Thi người khác cũng có thể thu muâ' Tiêu Bố Y thoải mái thờ ra một hơi. "Bởi vậy có thể thấy được. Đậu Kiến Đức bại vong không xa!"

Tư Nam lạnh lùng cười. "Ngươi không khỏi có chút lạc quan quá sớm. Phải biết rẳng hiện tại Đặu Kiến Đức đang cùng Lý Kiến Thành đàm phán, thương thảo làm thế nào ăn tươi Đông Đô của ngươi".

"Nếu thương lượng cũng có thể ăn tươi Đông Đỏ mà nói. Ta cũng có thể tìm người đi thương lượng" Tiêu Bố Y mim cười nói: "Quân Hà Bắc cùng Lý Đường, căn bán không có khả năng thương lượng ra kết quả gi!"

"Chuyện đó giải thích thế nào?" TưNam hỏi.

"Lý Đường cao cao tại thượng, cuộc sống xa hoa. Làm sao mà cùng lớp người quê mùa của quán Hà Bắc kia có chung tiếng nói?" Tiêu Bố Y nói: "Lý Đường cùng Đậu Kiến Đức liên thủ. đơn giản là muốn lợi dụng Đậu Kiến Đức kềm chế tiến độ của ta mà thôi. Đậu Kiến Đức cùng Lv Đưỡng liên thủ. là muốn đem Lv Đường kéo chung vào, hv vọng tạo thế chân vạc. hoặc là càng hv vọng chúng ta đánh Lý Đường trước. Bọn họ căn bản chính là đều có tâm nghi kỵ, ngay từ đầu đã không có chuyện hoàn toàn tín nhiệm. Nếu nói là Lý Đường ý đồ tiêu hao thực lực của Đậu Kiến Đức. tiến tới là có ý nghĩa mưu đồ phạt quắc trong đầu. Ta một điểm cũng không thấv kỳ lạ!"

TưNam trong lòng chợt lạnh, "Tiêu Bố Y. Ý ngươi là. Lý Uyên suy nghĩ chân thật gì là. trước tiêu hao thực lực của Đậu Kiến Đức cùng ngươi. Sau đó thùa dịp Đặu Kiến Đức không chú V, lấv vùng Hà Bắc để cùng ngươi đối kháng?"

Tiêu Bổ Y cũng không kinh ngạc, ""Đương nhiên là có khả năng này. ỏ trên đời này, giữa thế lực chi có ích lợi vĩnh viễn, không có ké địch vĩnh viễn. Thử hòi câu tâm đấu giác như vậy liên thủ với nhau, thì có thể sinh ra bao nhiêu uy hiếp? Theo ta thấv. Đậu Kiến Đức bức thiết cằn Lý Đường quân xuất binh. Nhưng thật hiển nhiên. Lý Uyên sẽ không xuất binh. Bời vì nhà của ngươi xuất hiện đạo tặc. ngươi sao có thể còn có tâm tư đi quán chuyện nhà người ta?"

Lô lào Tam khen: "Tây Lương vương có thể sử dụng ví dụ đơn giản nhất, để làm rõ đạo lý phúc tạp nhất. Thuộc hạ bội phục" Hắn thật ra cũng không phái là hạng người nịnh nọt. chi là thấy Tư Nam sát khí phóng lẽn trờỊ muốn hòa hoãn không khí.

Tư Nam cũng không chút đổi sắc. trực tiếp hòi: "Nói như vậy. Lý Kiến Thành tạm thòi sẽ không làm gì cả?"

"Hắn sẽ làm một việc" Tiêu Bố Y nghiêm mặt nói.

"Làm chuyện gì?" Tư Nam hiếu kv hòi. Nàng rò ràng bản thân có lẽ tại chi tiết ti mi so với Tiêu Bố Y chu đáo hơn. Nhưng nếu bàn về cái nhìn đại cuộc cùng cảu tâm đấu giác.

Nàng còn xa mới bẳng Tiêu Bố Y.

Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Hắn sẽ nói bản thán thật sự khó khăn. Hắn sẽ nói Đường quán gặp khó khăn. Hắn sẽ nói... hy vọng Đậu Kiến Đức cho hắn một ít thòi gian, để cho hắn thuyết phục Lý Uyên! Đương nhiên. Ý tứ của hắn vốn chính là ý tứ của Lý Uyên. Hắn thuyết phục Lý Uyên đó là trò cười! Lý Kiến Thành thật ra cũng là người thông minh. Ta cảm thấv... hắn rất có dáng vẻ của Lý Uyên. Lý Uyên có thể phái hắn đi cùng Đậu Kiến Đức liên thủ. Đó là đổi với Lý Kiến Thành rất tín nhiệm".

Tư Nam thờ dài nói: "Ta tuy không muốn đồng ý với quan điểm của ngươi. Nhưng lại không thể không nói, ngươi phán tích rất có đạo lý. Nói như vậy. Đặu Kiến Đức bị hai tên cáo già các ngươi tính toáiL chết trước nhắt định là hắn?"

"Ta tuy có chút ít linh hoạt, nhưng vẫn chưa tính là già mà" Tiêu Bố Y sờ sờ mặt cải chính.

Tư Nam trợn mắt nhìn. "Ngươi đương nhiên không tính là già. Ngươi so với gia gia ta thì tré hơn rất nhiều!"

Tiêu Bố Y cười thê thảm. "Chi hv vọng gia gia của cô nghe được càu này, sẽ vui vẻ rất nhiều".

TưNam nhải mày không vui, "Ta ngay cả phụ thân là ai cũng không biết. Càng không biết gia gia là người nào. Tiêu Bố Y. Ngươi nếu là Đậu Kiến Đức, ngươi sè ứng đối với nguy cơ lằn này như thế nào?"

"Đầu hàng Tây Lương vương!" Lô lào Tam tiếp miệng nói.

Tư Nam trợn mắt nhìn, "Không có khả năng. Đậu Kiến Đức bá chũ một phương. Hắn muốn đầu hàng, thủ hạ hắn cùng không chịu! Hắn thặt ra cùng đáng thương..

Lô lào Tam ngạc nhiên nói: "Hắn đáng thương? Cái này chi sợ là lời binh ly kỳ nhắt về Đậu Kiến Đức".

Tiêu Bổ Y giọng mia mai cười cười. "Thật ra đâu chi hắn đáng thương. Ta cùng Lý Uyên cùng đáng thương. Trên đời này, người đánh giá ba người chúng ta như thế không nhiều lắm. Tư Nam xem như là một trong sổ đó".

Lố lào Tam càng khó hiểu. Tư Nam như có điều suy nghĩhòi: "Nhu vậy còn có những người khác đánh giá như vậy. Bùi Minh Thúv không thể nghi ngờ xem như một trong số đo?"

Tiêu Bổ Y buồn buồn nói: "Tư Nam. cò nói không sai. Cô cùng Bùi Minh Thúy không quen, nhưng cô giống như hiểu rắt rõ Bùi Minh Thúv. Có lè cô tuy khác với Bùi Minh Thúv, nhưng mà cô cùng nàng lại giống nhau. Bời vì ngươi cùng nàng có thể từ góc độ người ngoài cuộc mà nhìn chúng ta".

Tư Nam ánh mắt có chút phúc tạp, "Đúng vậy. Thật ra ta cảm thấy trên đời này có rất nhiều người đều có đường lui. Nhưng chính là Lý Uyên, Đậu Kiến Đức cùng ngươi thi không có. Ba người các ngươi đền vị trí như hôm nay. nhất cử nhất động đều liên quan đền ích lợi của quá nhiều người. Mà Uy vọng của ba người các ngươi, lại cực lớn như thế. Cái uy vọng này là chuyện tốt cũng là chuyện xấu. Tốt là ỡ chồ. các ngươi có thể hiệu lệnh một phương, nhưng mà chỗ xắu lại là. các ngươi căn bản không có khả năng đầu hàng! Bời vì không có bất kỳ một quán vương nào sẽ dễ dàng tha thứ loại người này ỡ bên người. Cho dù Tiêu Bố

Y ngơi cũng không ngoại lệ".

Lô lào Tam nói: "Ta cảm thấv cô nói không đúng. Đậu Kiến Đức nếu thật đấu nhập váo Tãv Lương vương. Tây Lương vương tuyệt sẽ không giết hắn! Ngòa Cương Địch Nhượng cho tới bây giờ còn chưa chết, chính là minh chứng rất tốt".

TưNamnhìn về phía Lò lào Tam nói: "Ngươi thật quá ngây thơ".

Lô lào Tam thiếu chút nữa khóc lên. Hắn đã nhận được rất nhiều đánh giá. nhưng chưa bao giỡ nghĩ đền. thậm chí có cô gái nói hắn ngây thơ.

■"Địch Nhượng làm sao có thể so với Đậu Kiến Đức? Hắn có tu cách gì cùng Đậu Kiến Đức so với? Địch Nhượng chi là trại chủ Ngòa Cương. Mà Đậu Kiến Đức lại là bá chủ thiên hạ! Đặu Kiến Đức quy thuậiL cho dù Tiêu Bố Y không muốn giết Đặu Kiến Đức. Nhưng ta nghĩ, những người như Lý Tình, Từ Thế Tích. Ngụy Chinh, Lò Sờ vi sơn hà xà tắc ồn định, cũng nhất định phải giết Đậu Kiến Đức! Đen lúc đó. Giết hay không không thấv là do Tiêu Bổ Y làm chủ! Đậu Kiến Đức, Lý Uyên cùng Tiêu Bổ Y cho tới bây giờ. bại có ý nghĩa là chết. Hơn nữa trong ba người nhắt định phải chết hai!" Tư Nam chém đinh chặt sắt nói: "Ba ngưỡi bọn hắn cơ hội sống sót cũng không tính là lớn. Đến bây giờ. ngươi còn cảm thấv bọn họ là may mắn sao?"

Nhìn thấv nụ cười tự giễu trên mặt Tiêu Bố Y, Lô lào Tam chi có thể nói: "Ta tuy không muốn đồng ý với quan điểm cùa cô. Nhưng lại không thể không nói. ngươi phàn tích rắt có đạo lý".

Những lời này là TưNam vừa rồi nói. Lô lào Tam lặp lại lần nữa, lại có chút ít tư vị bất đắc dĩ.

Tiêu Bổ Y tự giễu cười cười, lẩmbẩmnói: "Ba người chi có thể sống một?"

"Tiêu Bổ Y. Ngươi nếu là Đậu Kiến Đức. Ngươi sẽ ứng đối nguy cơ trước mắt như thế nào?'" TưNam đột nhiên hòi.

Tiêu Bố Y thờ dài. "Hắn chết so với ta chết vẫn tốt hơn. Đã như vậy. Ta vì sao phải vì hắn mà bày mưu tính kế?" Nhìn thầy Tư Nam nhin chằm chẳm vào minh, Tiêu Bố Y trong lòng khè động. Rốt cuộc nói: "Ta nếu là Đậu Kién Đức. tuy vô lực xoay chuyển trời đắt Nhưng mà vẫn phải nhảy nhót đôi ba cái. Hắn tuy không thể đầu nhập vào ta. nhưng mà có thể cùng ta kết minh, hướng về phía Lý Đường tạo áp lực. Buộc bọn hắn xuất binh! Nói như vậy..." Tiêu Bố Y khóe miệng xuất hiện nụ cười khó có thể nắm bắt. "Cơ hội của chúng ta sẽ lại đền?"

Bình luận