Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 560: Đấu trận (2)


Đã hơi ngăn được thể công của địch, Tần Thúc Bảo đã phát động mệnh lệnh, kỵ binh tản ở phía xa từ hai cánh trái phải xuyên thẳng lưng bụng của quân Hà Bắc.

Kỵ binh nhận được mệnh lệnh, hóa thảnh hai đạo gió lốc, vu hồi cấp tốc từ hai cánh xông vào chỗ yếu nhất của đối thù.

Quân Hà Bắc hơi có xao động, cho rằng đây là thiết giáp kỵ binh nổi tiếng thiên hạ. Tẳn Thúc Bảo lại biết không phải, nhung hắn có lòng tin đùng những kỵ binh này đến đánh loạn lưng bụng của quân Hà Bắc.

Chi cần trận hình của La Sĩ Tín vừa loạn, đó chính là cơ hội phản kích của hắn.

Tần Thúc Bảo chỉ huy đã định, đương nhiên chính là chờ đợi cơ hội này.

Kỵ binh trên tay Tần Thúc Bảo mặc dù không phải thiết giáp kỵ binh, nhưng so với thiết kỵ của quân Hà Bắc mà nói, cũng không kém chút nào.

Thiết giáp kỵ binh cùa Tiêu Bố Y có hơn tám ngàn, nhung ky binh cùa hắn lại ít nhất có mấy vạn, mà chiến mã cùa hắn, lại càng nhiều hơn.

Tiêu Bố Y những năm gần đây, một mực từ mã trường chọn lựa những con ngựa nhanh nhất, tốt nhất bổ sung vào trong thiết giáp kỵ binh, một mực bảo tri thái độ thà thiều không ẳu. xây dựng hắc giáp thiết kỵ thiên hạ vô song. Mà trong hắc giáp thiết kỵ, được phân phổi chiến mà ưu tú nhất, huấn luyện nghiêm khắc nhất, giáp giới hoàn mỹ nhất, còn có tiếp tế sung túc nhất.

Nhưng tám ngàn thiết kỵ tuy là không ít, đối với địa vực rộng lớn của Tiêu Bố Y mà nói, vẫn là quá ít. Trên thực tế, hiện tại hắc giáp thiết kỵ ờ Đông Đô đã bị mấy lộ rút sạch, Thái Nguyên, Lĩnh Nam hai noi đã dùng đại bộ phận hắc giáp thiết kỵ, cái này tuyệt không thể tiết kiệm. Trình Giảo Kim muốn dẫn binh tập kích bất ngờ Lang Tà, đã mang đi nửa số kỵ binh tinh nhuệ của Tiêu Bố Y. Trước mắt Tiêu Bố Y tuy là Tây Lương vương, nhưng hắc giáp thiết kỵ trên tay có thề phối hợp cùng Trương Trấn Chu cũng chỉ hơn ngàn, nhung trong doanh Trương Trắn Chu còn có hơn bảy tám ngàn kỵ binh, Tiêu Bố Y đem hắc giáp thiết kỵ ẳn thân trong đó, chỉ chờ cho Từ Viên Lãng một kích trí mạng nhất.

Cũng may hiện tại quân Tây Lương cho dù không bằng hắc giáp thiết ky. nhung cũng có thể làm cho đối thù sợ hài.

Hắc giáp thiết kỵ đã rất thiếu thốn, cho dù Tiêu Bố Y cũng chi có hơn ngàn thiết kỵ tinh nhuệ nhất có thể dùng. Tẳn Thúc Bảo đương nhiên không có cơ hội chỉ huy. Nhung thiết ky mà Tẳn Thúc Bảo có, cũng tuyệt đối là kỵ binh gần với hắc giáp thiết ky trong quân Tây Lương!

Cái này đã là đội kỵ binh tốt thứ hai trong ky binh trận doanh cùa Tiêu Bố Y.

Tiếng vó ngựa ầm ầm, như thủy triều tràn tới. hơn nữa một thản hắc giáp, đánh giết như gió táp mưa sa, cho dù La Sĩ Tín trông thấy cũng có chút thay đổi sắc mặt.

Hắn đã sớm phòng bị thiết kỵ của đối thủ, cho nên vẫn ẩn kỵ binh ờ hai cánh một mực không có xuất động. Nhìn thấy Tằn Thúc Bảo động, cũng không chút đo dự cho hai đội thiết kỵ quay đằu nghênh đón.

Hắn tuy nghe qua uy danh của thiết giáp kỵ binh, cũng biết bất quá cũng chỉ là người, mà không phải là thần, hắn không cho rằng thiết kỵ do mình huấn luyện kháng không được lực xung phong của đối thủ.

Kỵ binh trong không gian gần tiệp chiến, người rống ngựa hí. hai cánh quàn Hà Bắc đã loạn cả lên.

La Sĩ Tín mặc dù có tin tường chống cự hắc giáp thiết kỵ của Tiêu Bố Y, nhung mà thủ hạ của hắn, lại không có lòng tin như vậy. Dưới uy danh cùa hắc giáp thiết kỵ, đã khiển cho trong lòng quân Hà Bắc có bóng ma.

Hai quân giao chiến ai dũng sẽ thắng, thiết kỵ Hà Bắc sĩ khí không bằng, khí thế đã hoi yếu, Tần Thúc Bào thấy thể, trong lòng hoi mừng, hiệu lệnh trong quân kích trống. Tiếng trống vang lớn, thiết kỵ ở hai cánh một lần xung phong, đã đánh Thiết kỵ Hà Bắc liên tiếp lui về phía sau.

La Sĩ Tín hai hàng chân mày cau chặt, nhưng vẫn chỉ huy như đã định.

Hắn rõ ràng giờ phút này không thể sợ, không thể loạn, bời vì kết quả cùa bối rối chính là binh bại như núi. Tẳn Thúc Bào tiến đến hết sức, hiển nhiên nhẳm vào khí thế của hắn mà có phương pháp ứng đối. Trải qua xung đột, Tần Thúc Bảo đã mài mòn đi nhuệ khí của quân Hà Bắc.

Đến khi nhuệ khí quân Hà Bắc mất hết, đó chính là lúc quân Tây Lương phản công.

La Sĩ Tín truyền lệnh, thuẫn bài binh, trường thương thù đã phân ra hai đường, trong nháy mắt vọt tới hai cánh. Tẳn Thúc Bảo thẳm than, thấy trận hình của đối phương không loạn, cũng đã hạ lệnh, cho kỵ binh hai cánh tạm ròi đi.

Kỵ binh Tây Lương đột nhiên mà đến, trong nháy mắt rút lui, kỷ luặt nghiêm minh, khiến cho La Sĩ Tín cũng âm thẳm kinh hãi. Thoáng qua đã rút lui khỏi phạm vi công kích của quân Hà Bắc, sẵn sàng phátđộng, chờ đợi đợt giao phong tiệp theo.

Yển Nguyệt tĩận lúc này đã chém liên tục mấy lần. nhưng vẫn không thể làm gì được quân Tây Lương, bỗng nhiên chỗ đao phong, lại bị điều ra không ít binh lực. đã hiện lẻn vẻ suy kiệt.

Quân Tây Lương chính diện xông lên. Hà Bắc quân bại lui. hình thảnh hình cung ngược, quân Tây Lương cũng không truy kích quá mạnh, chỉ khôi phục hình dạng phương trận, chậm rãi áp lên.

Hai quân loạn chiến, nhưng trận hình nhưng lại thay đổi liên tục. không thấy chút bộ dáng hỗn loạn nào.

Tẳn Thúc Bảo âm thẳm nhíu mày, La Sĩ Tín cũng không khỏi kêu khổ.

Hai người kề vai chiến đấu nhiều năm, đương nhiên rõ ràng tâm ý lẫn nhau. Kỵ binh Hà Bắc so với thiết kỵ Tây Lương tuy hoi thua kém. nhung còn có thể có lực đánh tĩã, cộng thêm thuẫn bài binh, trường thương thù tiệp tế, chỉ cần có thể ngăn chặn kỵ binh Tây Lương, là có thể một lần nữa phản công, đánh bại kỵ binh Tây Lương. Tần Thúc Bảo mặc đù chiếm ưu thế, nhưng đã biết chỗ bẩy rập. không cầu một nhát đánh lui địch, mà hiệu lệnh ky binh tạm rời đi.

La Sĩ Tín một kế không thành, lại sinh một kế. khiến cho Yẻn Nguyệt trận hoi hiện lỗ hổng, dẫn quân Tây Lương đến công.

Chi cần quân Tây Lương sát nhập, hắn sẽ khiến binh sĩ hai cánh bọc đánh đường lui. cung nỏ thủ bắn chết địch đến. Nhưng Tần Thúc Bảo kinh nghiệm già dặn, đôi mắt có chút độc ác, quân Hà Bắc mặc dù lùi nhung trận hình không loạn, hiển nhiên là dấu diếm mai phục, hắn sao có thể sẽ trúng kế? Lúc này đây Tẳn Thúc Bảo chỉ cho quàn Tây Lương bày ra phương trận chậm rãi đánh sâu vào, tiến công kẻ địch.

Hai người đấu trận đấu mưu, không phân biệt được cao thấp. La Sĩ Tín thấy quản Tây

Lương cũng không mắc mưu. hiệu lệnh xuống, quân Hà Bắc gia tốc lui bước, tiếp qua một lát, hai quàn đã ròi khỏi mất tầm tên.

La Sĩ Tín âm thẳm nhíu mày, hiểu rằng nhuệ khí đã mất, cho dù một lần nữa xung phong, chỉ là giẫm lên vết xe đổ, quyết định thật nhanh, cho đại quân lui lại.

Tẳn Thúc B ảo thấy, cũng không truy kích, sau khi than nhẹ một tiếng, thật lảu không nói

gì-

Hai quân càng đi càng xa, nếu không có máu tươi chảy đầy mặt đất, từ thi khắp noi, thi mọi thứ như chưa từng phát sinh. Nhận được tình hình chiến đấu ở Lương Sơn, Trương Trển Chu biết Tần Thúc Bảo đã đánh lui La Sĩ Tín xâm phạm, thờ một hơi dài nhẹ nhòm nói: "Tây Lương vương, Tần Thúc Bảo quả nhiên danh bất hư truyềạ không phụ kỳ vọng cùa Tây Lương Vương".

Tiêu Bố Y cau mày nói: "La Sĩ Tín này... thật rất cổ quái". Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Trương Trắn Chu kinh ngạc hòi, "Hắn... có cái gì cổ quái?"

Tiêu Bố Y lại nhớ tới chuyện cũ, hắn cùng La Sĩ Tín gặp là ờ mê cung dưới lòng đất. Sau đó cũng ít khi cùng xuất hiện. Nhưng mà trong cảm giác của hắn, La Sĩ Tín này thặt khắp noi nhằm vào mình, chẳng lẽ La Sĩ Tín cùng hắn kiếp trước là oan gia? Nhưng khi bị ám sát tại Thước Sơn, La Sĩ Tín ra tay ngăn trờ Phù Bình Cư giả. trợ giúp hắn một tay, thoáng qua không biết tung tích, vốn Tiêu Bố Y còn muốn đem hắn lôi kéo đến dưới trướng, nào đâu nghĩ đến hắn lại có thể một lần nữa hưng binh xâm phạm.

Lắc đầu, Tiêu Bố Y nói: "Hắn vốn là tướng quân dưới tay Trương Tu Đà, vô duyến vô cớ trước đầu nhập Lý Mật, sau đầu nhập Đậu Kiến Đức. thật sự làm cho người ta cân nhắc không thấu".

Trương Trển Chu trầm ngâm nói: "Có đôi khi. Có một số người đã không có đường để quay đầu lại".

Tiêu Bố Y hừ lạnh một tiếng, "Cái loại người gian ngoan mất đi suy nghĩ, xác thực không có đường quay đầu lại, cho dù rơi vào trong tay ta, cũng nên chém không tha. Hắn cũng biết, một trận chiến tại Lương Sơn, quàn Tây Lương quân có bao nhiêu người vì hắn mà mất đi tính mạng?"

Trương Trấn Chu khuyên nhủ: "Tây Lương vương chớ có tức giặn. nghĩ tới quản Hà Bắc cũng chết không ít. Một trận, có thể nói là không phản biệt được thắng bại".

"Quan Hà Bắc cũng là người. Quân Tây Lương cũng là người" Tiêu Bố Y lạnh lùng nói: "La Sĩ Tín tùy ý làm bậy. giữ lại hắn chỉ là tai họa, hắn chớ có roi vào trong tay ta".

Trương Trấn Chu rất ít khi trông thấy Tiêu Bố Y có loại thằn sắc này. trong lòng chợt

lạnh.

Tiêu Bố Y đột nhiên chân mày nhướng lên, "Phía Từ Viên Làng có động tĩnh gi?"

"Không có, phía Nhâm Thành cũng không có bất luận động tác gì. thoạt nhìn bọn họ cũng không có cùng quân Hà Bắc hợp mưu" Trương Trấn Chu lắc đầu nói.

Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: "Cái này cũng có chút kỳ quái. Theo lý thuyết với cách làm người cùa Đậu Kiến Đức, đã dám vào công chúng ta, đương nhiên sè có chút ít nắm chắc. Hôm nay quân ta đang cùng Từ Viên Lãng đối chiến, bọn họ không có đạo lý không liên lạc với Từ Viên Lãng mà đã tự tiến công. Loại người như Đậu Kiến Đức, tại sao lại làm ra loại hành động khó hiểu như thế?"

"Ý của Tây Lương vương là?" Trương Tĩẩn Chu cũng cảm thấy quả nhiên cổ quái.

"Ta chi sợ... lần tiến công này là La Sĩ Tín một mình làm ra" Tiêu Bố Y cau mày nói.

"Tây Lương vương, người ý nói Đậu Kiến Đức đối với tình hình này cũng không biết rõ?" Trương Trấn Chu ngạc nhiên nói. Nếu quả thật nhưTiêu Bố Y nói, La Sĩ Tín hành động lần này thật cùng với phản bội chẳng khác gì nhau. La Sĩ Tín trước phản Trương Tu Đà, lại nghịch Lý Mật, hôm nay lại muốn phản loạn Đậu Kiến Đức. người này hành động, quả thực không thể nói lý.

"Đậu Kiến Đức có biết hay không cũng không quan Trọng" Tiêu Bố Y lạnh nhạt nói: "La Sĩ Tín đã dám khai chiến, chúng ta sao có thể thờ ơ. Trưong đại nhãn, đem tin tức này truyền đến Đông Đô. trắng trợn tuyên bố Đậu Kiến Đức dà tâm ý đồ tiến công Đông Đô, chờ sau khi diệt Từ Viên Lãng, chúng ta xuất binh Hà Bắc cũng là thuận lý thành chương, đến lúc đó... những kẻ bảo thủ kia ngòi cũng không thể ngăn cản chúng ta xuất binh, chúng ta cũng có thể dùng cái danh chính nghĩa".

Trương Trán Chu cười nói: "Tây Lương vương quả nhiẻn sẽ không bỗ qua bất luận cơ hội gi, ta chỉ sợ, đến lúc đó cho dù Tây Lương vương không xuất binh, bách quan Đông Đô cũng sẽ mời người xuất binh".

Tiêu Bố Y mỉm cười, nhung trong lòng suy nghĩ. Đậu Kiến Đức bên ngoài bày ra vẻ nhân hậu, nhưng lại quyết đoán cay độc, biết mình muốn công Vũ Văn Hóa Cập. vượt lên trước chém Vũ Văn Hóa Cập, lần này mình muốn mượn lằn công kích này cùa La Sĩ Tín, không biết Đậu Kiến Đức có thể chém La Sĩ Tín hay không?

***

Từ Viên Lãng khi nghe được Đậu Kiến Đức xuất binh Dương Cốc, trong lúc nhất thời vẫn khó có thể tin.

Tiêu Bố Y khi đến công, hắn thật ra trước tiên nghĩ đến phải liên lạc Đậu Kiến Đức. nhưng Đậu Kiến Đức cũng đã cự tuyệt Từ Viên Lãng.

Từ Viên Làng tuy bất màn, thực sự hiểu cách làm cùa Đặu Kiến Đức. Nếu Tiêu Bố Y đi đánh Hà Bắc. hắn cũng tuyệt đối sẽ không dẫn lùa vào thân chủ động công kích Tiêu Bố Y.

Hiện tại Tiêu Bố Y thế lực mạnh mẽ, càng hơn Lý Mặt năm đó. Muốn đánh ai là đánh, ai cũng chờ đợi hắn đánh muộn nhất, sẽ không đơn giản chủ động tiến công. Từ Viên Làng hiện tại cũng lòng nóng như lửa đốt, không biết như thề nào cho phải.

Mọi người thương nghị, nhưng vẫn chưa kết luận được, có người chủ trưcmg lặp tức xuất binh cùng Đậu Kiến Đức công kích Tiêu Bố Y, cũng có người chủ trương ngồi đợi hai hồ tranh chấp, Từ Viên Làng trong lúc nhất thòi tâm loạn như ma. lúc này có đạo phi vội vã vào báo,"La SĩTínxingặp".

Năm chữ vừa nói xong, trong điện tĩnh lặng một mảng.

Từ Viên Làng trong lúc nhất thời trong đầu trống rỗng, không biết qua bao lâu, lúc này mới phân phó: "Mời tiến vào".

Lưu Thế Triệt lập tức nói: "Từ tổng quản, La Sĩ Tín dũng mãnh vô địch, võ công cao minh, chúng ta không thể không phòng" La Sĩ Tín thân là Đại tướng dưới tay Đậu Kiến Đức. ai cũng không rõ hắn tới đây làm gì, nhưng hôm nay trước mắt, trong lòng đều lo sợ.

La Sĩ Tín khi chậm rãi đi vào đại điện, sắc mặt trẳm ngưng, khi gặp Từ Viên Làng, thi lễ nói: "Từtồng quản, đã lâu không gặp".

Bình luận