Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 543: Gặp lại người quen (1)


Tiêu Bố Y một câu hòi tầm thường, đặt ờ trong hoàn cảnh không tầm thường, mọi người giải thích ý tứ tự nhiên là không giống nhau.

Vô luận binh tướng đầu tường hay binh sĩ chạy trốn dưới thành, trong lòng đều lo sợ.

Đám người Từ Sường ở trên đầu tường vừa nghe, tất nhiên kinh hãi khó hiều. thầm nghĩ Lưu Phục Lẻ này bại qua nhanh, làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thi ra là đã sớm đầu nhập vào Tiêu Bố Y, hắn chẳng những đem thành Lôi Trạch chắp tay dâng lên, lại cùng Tiêu Bố Y tới muốn lừa gạt Nhâm Thành, kỳ tàm đáng giết.

Tuy còn có người đối với cái này rất là nghi hoặc, nhung Tiêu Bố Y binh đến dưới thành, lúc nào cũng có thể phá thành mà vào, lúc này tín nhiệm Lưu Phục Lẻ. không thể nghi ngờ có khả năng sẽ có họa sát thân. Từ Sường cảm thấy Lưu Phục Lẻ được phụ thân tín nhiệm, sẽ không đơn giản phản bội, vẫn bán tín bán nghi, thi trên cổng thành Đại tướng Lý Công Dật đã chùi ầm lên: "Lưu Phục Lẻ, Từ Tổng quàn đối đài ngươi không tệ. ngươi cùng Tiêu Bố Y tiến đến muốn lấy Nhâm Thành, lương tâm đã bị chó ăn rồi sao?"

Lưu Phục Lẻ tay cầm trường thương, khóe miệng run rẩy, hiểu rằng đã hàm sâu vào oan khuất, nhưng cũng không thể nào biện luận.

Tiêu Bố Y chiêu này thật độc! Độc khiển cho hắn không có chút nào đường hoàn thủ!

"Từ Tướng quân... đừng trúng kế ly gián của Tiêu Bố Y" Lưu Phục Lẻ ngẳng đằu kêu lên: "Tiêu Bố Y một đường đuồi theo chúng ta, đại quân trong lúc vội vã khó có thể điều tới, hiện nay chỉ có hơn ngàn quân, xin phái binh ra khỏi thành, bảo đảm sẽ khiến cho hắn có đi mà không có về!"

Nghĩ tới đây. Lưu Phục Lẻ trong lòng có rung động khó hiểu, thẳm nghĩ Tiêu Bố Y một mình xâm nhập, nếu có thể bắt hắn, chẳng những có thể giải vây cho thành. còn có khả năng thu phục Đông Bình, tiến lấy Đông Đô! Kế hoạch này sau khi nồi lên trong đầu. không thể ngăn chặn, nhưng nhìn các tướng xung quanh mình, Lưu Phục Lễ trong lòng đã tỉnh táo lại quánủa.

Hắn dẫn theo mấy ngàn nhân thủ từ thành Lôi Trạch chạy ra, từ đêm khuya chạy trốn tới hoàng hôn, hiện nay trên tay chi còn có mấy trăm người. Thiết giáp kỵ binh của Tiêu Bố Y, mới đằu chính là hơn ngàn người, đến bây giờ cũng không giảm bớt. hơn nữa mỗi người thần thái sáng láng. Dùng nhân thù trước mắt muốn bắt Tiêu Bố Y, không thể nghi ngờ là si tâm mộng tưởng. Nhưng Từ Sường nếu phái binh ra khỗi thành, kết quả sẽ hoàn toàn khác.

Tiêu Bố Y rốt cuộc CÓ ỷ tứ gì? Lưu Phục Lễ đề nghị có thể tin được bao nhiêu? Nếu thặt sự xuất binh, để cho người ta nhân cơ hội công vào thành thi làm sao bây giờ? Hắn hồ nghi bất định, Lý Công Dật cũng đã thấp giọng nói: "Từ Tướng quân. Hai người này kẻ xướng người hoạ. Đề phòng có tĩá. Lưu Phục Lễ cốýnóiTiêuBố Y có thể bắt. nghĩ tới hắn uy danh hiển hách, tại sao sẽ độc thân phạm hiểm? Ta cảm thấy Lưu Phục Lẻ vẫn muốn lừa gạt mở của thành, hoặc... hắn muốn bất lợi đối với người".

Từ Sường rùng mình một cái, "Lý tướng quân cảm thấy... ta nên như thế nào?"

"Để cho bọn họ tự tranh chấp với nhau!" Lý Công Dật trẳm giọng nói: "Từ Tướng quân... người để cho Lưu Phục Lẻ đi bắt Tiêu Bố Y, có thể thấy được chân tinh giả ý cùa hắn".

Từ Sường cảm thấy chủ ý không tệ, ờ trên đầu thành gọi to: "Lưu tướng quân, ngươi thân ở nghi ngờ, không phải ta không chịu mờ thành, chỉ cằn ngươi bắt được Tiêu Bố Y, chúng ta mới có thể tin ngươi".

Lưu Phục Lẻ cảm thấy giống như một gáo nước lạnh rót xuống, hồi lâu không nói gì.

Hắn sao có thể bắt được Tiêu Bố Y? Nhưng mà hắn sao có thể không chiến?

Nắm chặt trường thương trên tay. Lưu Phục Lễ buồn bả cười nói: "Từ Tướng quân, thời cơ này nếu bò qua, sẽ làchuyện ăn năn chung thân. Nhưng Lưu Phục Lẻ thân chịu đại ân của Từ Tổng quản, đương máu chảy đầu rơi. Tuy biết hẳn phải chết, lại không thể không chiến. Từ Tướng quân... mạt tướng có chết, Tiêu Bố Y thân đơn lực cô, kính xin Từ Tướng quân xuất binh chiến một trận, có thể được bá nghiệp".

Hắn nói bi tráng, trên thành dưới thành sắc mặt thay đồi. Từ Sường ý động nói: "Công Dật, ta cảm thấy Lưu Phục Lẻ không giống hư tình giả ý".

Lý Công Dật cuống quít nói: "Từ Tướng quân, cái này chắc là khồ nhục kế. Kính xin tướng quân chớ có mắc lừa".

Hai người trong khi ở đầu tường thương nghị, Lưu Phục Lễ ở trên lung ngựa, về phía đầu tường nói: "Tướng quân, xin nói với Từ Tổng quản, nói Lựu Phục Lễ, cuộc đời này không thể lại vì hắn mà dốc sức". Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Nói xong, Lưu Phục Lễ lớn giọng nói: "Tây Lương vứơng, ngươi tâm cơ thật tốt!"

Tiêu Bố Y lạnh nhạt nói: "Lưu tướng quân không cần phải gấp. lần này không lừa gạt mờ thành trì được, ngươi và ta thương nghị tiếp rồi hãy quyết định".

Lưu Phục Lẻ chỉ tay chùi mắng: "Tiêu Bố Y. Ngươi hại ta vào bất nghĩa. Ta chết cũng sẽ không bỏ qua ngươi. Các huynh đệ. là nam nhân, cùng ta tiến lẽn giết Tiêu Bố Y".

Hắn gào to một tiếng, thù liạ ầm ầm hưởng ứng, tuy là mấy trăm người, nhưng không khí bi tráng cũng lan tòa ra.

Từ Sường trong lòng khẽ động, không đợi nhiều lời, Lưu Phục Lễ đã thúc ngựa phóng về phía trước, thẳng đến Tiêu Bố Y!

Hắn hiểu rằng, Tiêu Bố Y nam chinh bắc chiến, đánh đỏng giết tây, võ công cực cao, thiết kỵ dũng mành, thiên hạ hiếm thấy. Hắn lần này xuất kích, tất bại không thể nghi ngờ, nhung hắn đã không có lựa chọn nào khác, trước mắt chuyện duy nhắt hắn có thể làm được, chính là dùn] máu để điểm tỉnh Từ Sường.

Hắn chỉ hận, Từ Viên Làng không ờ tại Nhâm Thành!

Mấy trăm người phóng ngựa vọt tới, khí thể bức người, Tiêu Bố Y người ở trên lưng ngựa, cũng có ý tôn kính ý. Lưu Phục Lẻ trung tâm, khiến cho hắn cũng có chút cảm động. Nhân tài như vậy, nếu có thể thu làm thù hạ...

Ý niệm trong đầu chợt lóe lên. nhìn thấy Lưu Phục Lễ trong mắt hừng hực lừa giận. Tiêu Bố Y không hề có ý nghĩ chiêu hàng trong đầu nữa. Hắn một đường điên cuồng đuổi theo, thật ra có rất nhiều cơ hội trực tiệp giết chết Lưu Phục Lẻ. nhung mà hắn cũng không có làm như vậy. Mục đích của hắn vốn chính là muốn ở dưới Nhâm Thành, ly gián quan hệ giữa Lưu Phục Lễ cùng Từ Sường, dao động quân tâm của quân Từ gia!

Chù ý này, hắn không muốn sừa đổi. Nhân từ nhất thời, sẽ mang lại thương vong lớn cho thù hạ, Tiêu Bố Y không làm. cũng không thể làm.

Trường thương vung lên. hắc giáp thiết kỵ đột nhiên hành động. Lưu Phục Lẻ cùng thủ hạ tràn đầy bi tráng, nhung hắc giáp thiết kỵ vừa động, cho dù Từ Sường trên đầu tường trông thấy, cũng nhịn không được hoảng sợ thất thanh nói: "Trên đòi lại có kỵ binh như thế sao?"

Hắc giáp thiết kỵ như rồng trên trời, như hổ xuống núi. trong khi xông tới, đã chia làm ba bộ phận. Có lẽ người đích thân trải qua, chỉ có thể cảm giác hắc giáp thiết kỵ sắc bén nhanh nhẹn dũng mành, nhưng người ờ trên đầu tường, mới thấy được hắc giáp thiết kỵ chi huy linh động, hồn nhiên liền lạc.

Hắc giáp thiết kỵ như rồng như rắn, hồn nhiên một thể, vô luận xung phong như thế nào, cùng có thể xuất ra lực trùng kích lớn nhất của kỵ binh.

Đều nói ai binh tất thắng (quân đội đau buồn bi phẫn sẽ thắng trận), nhung ai cũng có thể thấy ra, Lưu Phục Lễ có bi phẫn thì bi phẫn, nhưng đã không có nửa phần tất thắng!

Mưa tên đầy trời, người ngựa ngã xuống bên cạnh Lưu Phục Lễ vô số, còn chưa tới gần hắc giáp thiết kỵ, đã bị loạn tiễn bắn chết non nừa, nhưng hắn rốt cuộc cũng tiếp cận Tiêu Bố Y, chỉ còn cách một thương.

Thương vong thảm trọng hắn đã không tiếc, hắn chỉ cầu có thể cùng Tiêu Bố Y chiến một trận, tay hắn nắm trường thương, trong một khắc, dùng sức đâm-mạnh tới! Có thể đâm chết Tiêu Bố Y, hắn chết cũng không uổng.

Tiêu Bố Y trong hai mắt mang theo phần than thờ. mang theo chút tôn trọng, càng nhiều lại là sự lành khốc vô tình. Hắn hiểu rằng Lưu Phục Lễ muốn chết. Hắn hiều rằng Lưu Phục Lễ muốn giết hắn. Nhưng hai quân tranh chấp, sinh từ một đường. Chính là ờ chỗ một đường này, đã là Lưu Phục Lễ khe rành suốt đời không thể vượt qua.

Dưới sự tập trung tinh thần của hắn, tất cả động tác của Lưu Phục Lễ đều chậm lại. Lưu Phục Lẻ một thương đâm ra, đối với người khác trong mắt thấy là bi tráng uy mãnh, thế không thể đờ, nhưng ờ trong mắt của Tiêu Bố Y. cũng không đáng lo ngại.

Hắn hơi né người qua, trựờng thương lạnh như băng cùa đối thù đã lướt dưới xương sườn cùa hắn mà qua, thậm chí chạm đến thiết giáp của Tiêu Bố Y, nhung Tiêu Bố Y đã sớm tính rõ thế, hiểu rằng Lưu Phục ịễ uy hiệp đến đó là ngừng. Hắn lắc nhẹ người tới. trường thương điểm ra, một đâm tới là thu, nhưng đã xuyên thủng cồ họng của Lưu Phục Le!

Lưu Phục Lễ sau khi hoi chút dừng lại, hai ngựa đã giao thoa, rồi rơi xuống khỏi ngựa. Tiêu Bố Y ngoái đằu nhìn lại. lắc lắc đằu, rồi tiệp tục dẫn đội tàn sát mấy trăm quân Từ gia ở dưới thành.

Hai quân vừa giao thoa nhau, thiết giáp kỵ binh đã sớm cầm thuần noi tay, bảo vệ quanh thân cùng ngựa, nhưng trường đao vẫn không chút lưu tình bổ tới. Máu tươi bắn ra bốn phía, người rống ngựa hí. trên chiến trường ánh đao bóng thương, lành khốc vô tình, chỉ qua một đợt công kích, quân Từ gia chỉ còn lại có hơn tĩăm người.

Cái này hoàn toàn là tàn sát thiên về một bên!

Đầu tường nhìn thẩy. kinh hãi khó hiểu, mặc đù không có tự mình lảm vào. nhung tim vẫn đập thình thịch, giống như cũng bị kích xuất huyết! Bọn họ giờ mới hiểu được vì sao hắc giáp thiết kỵ có thể tung hoành thiên hạ, không ai có thể địch lại! Loại sức chiến đấu kỵ binh này, bọn họ đừng nói là không có, cho dù nghĩ cũng không dám nghĩ.

Lưu Phục Lẻ chết, nhưng chân vẫn dính ờ trên bàn đạp, bị ngựa buông lỏng đi về phía trước, cô đơn, máu tươi đầm đìa một đường. Tiêu Bố Y lúc này đã dẫn đội quay lại, chuản bị đợt công kích thứ hai.

Đã ra tay, đương cầu chém tận giết tuyệt, mang đến cho binh sĩ trẽn thành áp lực cùng rung động lớn nhất. Nhưng khi quay trờ lại, Tiêu Bố Y hơi ngạc nhiên, dưới thành còn lại chừng tiăm người, không có tán loạn, đều quay đầu ngựa, căm tức nhìn Tiêu Bố Y.

Tướng quân đã chết, bọn họ còn sống, còn có tư vị gì?

Lùa giận hừng hực, lúc này, chết đối với bọn họ mà nói, đã mất nừa phần sợ hãi. sống đối với bọn họ mà nói, cũng không có nùa phản lưu luyến.

Chết trận, là kết quả mà bọn họ khát vọng. Huy động binh khí trong tay địa. khoác vầng hào quang tà dương lạnh nhạt, hơn tĩăm người gào rú vọttới. không chút chùn bước. Tiêu Bố

Y nét mặt lạnh như băng, cũng không chút do dự huy động trường thương, xuất ra hiệu lệnh.

Hắc giáp thiết kỵ lần này cũng không có trực tiệp tiến lên, mà là tán ra hai cánh, thành hình nừa vòng cung xông qua, binh phép có câu, gấp mười thì vây, Lý Tình huấn luyện ra thiết giáp kỵ binh thiên hạ vô song, chẳng những đem uy lực kỵ binh đưa đến mức vô cùng tinh tế, hơn nữa còn đem binh phép của cổ nhân dung nhập vào trong đó.

Đối thù bát quá trăm người, đùng hơn ngàn thiết kỵ. đương nhiên phương phép hữu hiệu nhất, lành khốc nhất chính là, vây mà diệt! Hắc giáp thiết kỵ tiến thối tự nhiên, tụ tán như gió, trong giây lát đã vây quanh quân Từ gia còn lại, hơn trăm người như sóng triều bao phù, sau khi gào thét, dung nhập lòng biển mênh mông, không còn chút tiếng động.

Lưu Phục Lễ toàn quân bị diệt!

Đầu tường Từ Sường đãrơi lệ nói: "Mờ thành, xuất binh, ta đã phụ Lưu tướng quân!"

Thế sự luôn như thấ sau khi chết, mới có thể phàn biệt rõ ra thật giả. mới có thể làm cho người tự trách. Từ Sường thấy Lưu Phục Lễ toàn quân bị diệt, kinh run sợ sức chiến đấu của hắc giáp thiết kỵ. nhưng cũng bi thương Lưu Phục Lẻ chết thảm. Một điềm quan trọng hơn là, hắn trơ mắt nhìn Lưu Phục Lẻ đi chịu chết, quân Từ gia sẽ nhìn hắn như thế nào? Hắn muốn vãn hồi quân tâm, càng quan trọng là, phụ thân đã bí mật truyền lệnh tới. đích thân dẫn đại quân đến kháng Tiêu Bố Y, nhưng hôm nay Từ Viên Làng còn chưa tới, đã mất đại tướng, Từ Viên Làng sao có thể tha cho hắn?

Bình luận