Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 541: Binh đến dưới thành (1)


Trước ánh bình minh, ven hồ Chiêu Dương tiến hành một hồi chiến tranh mưu đồ đã lâu.

Kết quả chính là Chu Văn Cừ thảm bại, mà ở trên chiến trường, hầu hết kết quả cùa bại chính là chết. Từ Sường, Chu Văn Cử mưu đồ đã lâu. nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến, thuyền nhò ven hồ cùng lúc trước trên hồ Bà Dương hiệu quả như nhau. Nhưng đáng tiếc Lâm Sĩ Hoằng đã không biết lưu lạc noi nào. bằng không ngược lại có thể nói cho Chu Văn Cừ một câu, có đôi khi, thuyền không phải là dùng để bơi!

Trình Giảo Kim đã đợi quá lâu. hắn tuân theo hiệu lệnh của Tây Lương vương, dẫn quàn sĩ ngựa không dừng vó chạy đến Kim Hương, binh sĩ dưới tay hắn, không đến hơn vạn!

Nhưng nhiệm vụ của hắn một chút cũng không nhẹ, hắn phải dùng những binh sĩ trên tay này ngăn chặn bảy tám vạn đại quân của Từ Sường, không để cho bọn họ đi tiệp viện quận Đông Bình.

Trình Giảo Kim tướng mạo thô lỗ, nội tâm lại tinh tế, chinh chiến nhiều năm, hiểu rõ nặng nhẹ.

Kinh nghiệm tác chiến cùa hắn, hoàn toàn là từ trong thực chiến tiến hành tích lũy, có lẽ không thể đề cao đến trình độ như Lý Tĩnh, sáng tạo quá nhiều kỳ tích, nhung mà ăn bồng lộc cùa vua, vẫn có thể cùng vua phân ưu. Hắn sau khi đến Kim Hương, cũng không vội tiến công, trên thực tế, kết quả hắn tiến công cũng chi là thất bại mà về. Quân Từ gia có bảy tám vạn tinh binh, hắn dùng bảy tám ngàn đi công, không thể nghi ngờ là lấy trứng chọi đá. Hắn đầu tiên chính là đem số binh không nhiều lắm này phàn ra hai nơi Kim Hương. Phương Dữ. sau đó chia ra ban ngày vào ban đêm ra, ngụy trang ra bộ dáng như không ngừng được tăng binh. Những ngày này, hắn không ngừng hoán đổi binh lực. tăng thêm doanh trại, làm ra bộ dáng tăng binh, thành công ngăn chặn đại quân Từ Sường.

Trình Giảo Kim đương nhiên không ctLỈ là như thể. hắn chẳng những muốn giữ chân, còn muốn tạo ra bộ dáng chù động tiến công. Học theo Lý Tình, không ngừng điều vận tăng cường đội thuyền. Hắn chưa từng có ý định vượt qua hồ Chiêu Dương, hắn chì ờ đó chờ người ờ đối diện đi tới. Kết quả như hắn dự tính. Chu Văn Cừ đưa tới trước cùa. Trinh Giảo Kim đã sớm bố trí mai phục, một nhát tiêu diệt Chu Văn Cừ.

Nhưng mà tiêu diệt Chu Văn Cừ, ở trong mắt Trinh Giảo Kim cũng không tính là chiến công hiển hách gì, cái này chi có thể nói là cho Từ Sường một giáo huấn. Còn làm thế nào tận lực giữ chân đại quân Từ Sường, mới là chuyện hắn vẫn một mực lo lắng.

Mang theo Khai Sơn cự phủ vẫn còn chảy ròng ròng máu tươi, Chu Văn Cừ vừa chết, không cẩn quá lâu sau. quân của Chu Văn Cử không còn lòng dạ chống cự, cơ bản đã bị tiêu diệt, còn lại liều chết nhảy vào trong hồ. Bên hồ Chiêu Dương, máu chảy thành sông, trên hồ Chiêu Dương, nước hồ như máu. Lúc này, mặt trời vẫn còn chưa lẽn. Trinh Giảo Kim vẫn cau chặt chân mày, có Thiên tướng hòi, "Trình Tướng quân, kế tiếp xừ trí như thế nào?" xem tại TruyenFull.vn

Trình Giảo Kim mỉm cười, còn chưa trá lời. phương xa có tiếng vó ngựa cấp tốc, một con ngựa như bay chạy tới, miệng sùi bọt mép, hiển nhiên mệt mòi không ít. Lập tức binh sĩ phi thân xuống ngựa, đưa qua quân văn nói: "Trình Tướng quân, quân văn khẩn cấp của Tây Lương vưang".

Trình Giảo Kim mở ra xem, tinh thần chắn động, trên đó chi viết mấy chữ, Lôi Trạch đã lấy, phân binh chuyển lấy Vận Thành, đại quân lập tóc xuôi nam. mời Trinh Tướng quân phối hợp!

***

Một đêm không ngủ không chi là quân T ây Lương ở Kim Hương. Mà quản T ây Lương ở xa ngoải mấy trăm dặm cũng không ngù!

Khi Từ Sường nhận được thư cầu viện, thật ra cũng không biết. Ngay trước khi Chu Văn Cừ xuất phát, thành Lôi Trạch đã bị phá. ở trong mắt Từ Sường, thành Lôi Trạch phi thường chắc chắn, lương thào sung túc, hơn nữa có Vận Thành nhìn lẫn nhau. Thù mấy tháng cũng không thành vấn đề.

Nhưng thủ thành tuyệt không phải nghĩ là có thả Từ Sường đem chuyện bên mình nghĩ quá phức tạp. nhưng lại đem phía Lưu Phục Lễ nghĩ quá đơn giản.

Dưới sự tuyệt vọng, chuyện gì cũng có thể phát sinh. Lưu Phục Lễ đã gần như tuyệt vọng, quân Từ gia thủ thành cũng rất là tuyệt vọng. Bọn họ nhin không thấy một dấu hiệu có thể có cứu viện. Bọn họ trước mắt nhìn thấy chỉ là quân Tây Lương cuồn cuộn như sóng triều.

Từ một khắc chính thức tiến công, quân Tây Lương quân đã bắt đằu thể hiện ra năng lực tác chiến cực kỳ khủng bố. Bọn họ công thành khí giới sung túc, xe công thành, máy ném đá đều được sừ dụng.

Xe công thảnh quân Tây Lương đã chuẩn bị hơn mười cỗ. Khi đưa lên đối điện thành Lôi Trạch, đã tạo thành áp lực khó có thể nói nên lời. Vô luận xe công thành, hay quân Tây Lương dưới mặt đất. Đều có năng lực công kích vô cùng mạnh áp chế quân Từ gia. Tên bắn như mưa. áp cho binh sĩ ở đầu tường gần như không thở nổi.

Nhưng dưới thế công mãnh liệt như vậy, quân Tây Lương vẫn không gấp gáp công thành, bọn họ vẫn chỉ đắp đất.

Dưới thành hơn một ngàn Hà mô xa chen chúc tới đồ đất, quản thủ thành ờ trên thành chi trơ mắt nhìn lũy đất dưới thảnh càng ngày càng cao lén.:

Trương Trấn Chu người mặc dù già nua, nhưng nếu nói tùy cơ ứng biển, cũng không chút thua kém. Đối với đề nghị cùa Tiêu Bố Ỵ, hắn cũng suy xét qua Tiêu Bố Y nói không sai, lần chiến dịch này thoạt nhìn tằm thường, nhưng lại có chỗ khác biệt rất lớn. ít nhất trước mắt xem ra, bọn họ đã ở vào một bước ngoặt củá chiến tranh. Bọn họ từ trước kia cố thủ bảo vệ gia viên, đến chù động công kích người bên ngoài gia viên. Quàn Từ gia dù sao cũng khác quân Giang Đô. quân Giang Đô là chó nhà có tang, bốn phía chạy trốn, nhung mà quân Từ gia lại vì gia viên của mình, vì bảo Vệ gia đình, những người này có thể kích phát ra sức chiến đấu trước đó chưa từng có.

Hai quân giao chiến, đương nhiên không phải đơn giản là so đấu trặn pháp, nhân số. trang bị hoàn mỹ! Tiêu Bố Y đối với mỗi một đối thù, cũng có thể nói là đều tránh đi mũi nhọn, diễn hóa ra càng nhiều tình huống có thể để đánh vào điểm yếu của hắn.

Quân Tây Lương hiện tại, cũng không phải là chính điện tiệp xúc với quản Từ gia. nhưng lại dùng loại phương phép đắp lũy đất này, từng chút một phá hùy niềm tin của quán Từ gia.

Chỉ dùng một ngày một đêm, quân Tây Lương đã đem bức lũy đất này đắp lẻn độ cao bằng một phần ba tường thành.

Cái loại cảm giác áp bách này hầu như khiến quân Từ gia nồi điên, bọn họ không ai viện

trợ, lại nhìn thấy lũy đất cùa quân Tây Lương, cảm giác như mình đang bị quân Tây Lương từng phần mà chôn sống, đối với loại phương thức công thành này, bọn họ thúc thù vô sách. Phương phép duy nhắt đương nhiên là ra khòi thành kháng địch, nhung bọn họ lúc này, có thể nào dám mở thành xuất kích?

Quân Tây Lương công kích cực mạnh, nhưng tĩả giá cực nhò, vào đêm khuya ngày thứ ba, đã đắp ra một con đường đất đi tới đầu thành, sau đó bộ binh Tây Lương, mang thưcmg cầm thuần, bắt đầu tiến công về phía đầu tường!

Quân Từ gia nhìn mà choáng váng, thấy từng hàng binh sĩ trước mắt sải bước xông lên đầu tường, không biết ứng đối như thể nào. Tiêu Bố Y nói không sai, đã không còn thành trì dựa vào, quân Từ gia chẳng khác nào đang trần truồng ở nơi hoang dà đối mặt với hổ sói. Tây Lương vương nói, bảy ngày có thể đổ lên đằu tường, kết quả quân Tây Lương chỉ dùng ba ngày!

Quân Từ gia cũng không biết, trong quân Tây Lương có vô số binh sĩ có kinh nghiệm, hiệu suất cao. thành lớn ở Hồi Lạc Thưong chính là một đêm quật khởi, chín doanh liên hoàn cũng bất quá chỉ dùng mấy ngày. Thành Lôi Trạch mặc dù không tính là lùn, nhung ở trong mắt quân Tây Lương, tuyệt không phải không thể vượt qua!

Công thành chiến rất nhanh đã biển thảnh trận đối chiến, quản Tây Lương sau khi san bằng về địa th4 cũng không có ngừng lại mà bắt đầu hướng về phía đầu tường phát động thế công như nước thủy triều. Cho dù địa thế nghiêng, cho dù hoàn cảnh khác lạ, cho dù lúc này đây tác chiến khác với trước đây, nhưng bọn họ vẫn bảo trì đội ngũ. bảo trì biến hóa.

Thiết huyết kỷ luật vĩnh viễn là yếu tố tiên quyết để bọn họ thủ thắng.

Vô luận là hoàn cảnh nào, loạn tức là bại, bại chính là chểt. Bọn họ không thể bại!

Trường thương thủ, đao phù thủ, thuẫn bài thủ, cung tiễn thù trước sau hô ứng, hợp thành tường đồng vách sắt, mặc dù thong thả, lại kiên nghị không thể chống cự áp lên đầu tường...

Đầu tường tên bắn như mưa, kiệt lực tiến hành chống cự cuối cùng. Vô số quản Tây Lương ngà xuống, nhưng càng nhiều quân Tây Lương bồ sung lên. ở trong mắt quân Từ gia, quân T ây Lương đã trở thành một dòng nước lũ, xen lẫn nhiệt huyết, không thể tường tượng nổi vọt tới đằu tường, xông qua thành lâu!

Cuộc chiến tranh đoạt đầu tường, phi thường thảm tầiết. (

Trận đại chiến này. bắt đằu từ đêm khuya, đánh trọn vẹn một canh giờ. quân Từ gia rốt cuộc sụp đổ!

Nguyên do sụp đổ rất đơn giản, bọn họ đã nhìn không thấy hy vọng, bọn họ phát hiện quân Tây Lương đối diện, có ý chí như sắt thép!

Khi quân Tây Lương công thànli. Tiêu Bố Y cũng không có làm gương cho binh sĩ, hắn hiện tại, xác thực đã không cần mỗi lần đều phải dũng mãnh xỏng lên phía trước. Chỉ thích hợp ủng hộ sĩ khí, việc còn lại giạo cho binh tướng thủ hạ đi làm là được rồi.

Đây là giai đoạn cần phải trải qua, cũng là một loại tín nhiệm.

Hắn hiểu rằng, Trương Trắn Chu sẽ không phụ tín nhiệm của hắn, thiẻn hạ to lớn. hắn chi có thể cố hết sức làm ra việc hữu dụng nhất. Trước mắt đêm lạnh như nước, hắn cũng không có nhàn nhà.

Nguyệt Quang đứng như một bức tượng, cùng chù nhân nhìn về phía thành tày Lôi Trạch. Nó đã nhạy cảm hiểu rằng, chủ nhân lại muốn một lằn nữa xuất chinh.

Sau lưng Tiêu Bố Y, là hơn ngàn thiết giáp kỵ binh. Trong đèm tối, giống nhưu linh, làm cho người ta khó có thể phát giác. Hơn ngàn binh mã, lặng yên không một tiếng động!

Hơn ngàn thiết giáp kỵ binh, đánh lúc bất ngờ, sức chiến đấu so với hon vạn bộ binh còn muốn khủng bố hơn.

Ba mặt thành Lôi Trạch đều là tiếng kêu giết rung trời, chỉ có thành đỏng vẫn còn rất yên tĩnh. Tiêu Bố Y, Trương Trắn Chu sách lược vẫn như trước công ba mặt. thà một mặt.

Chó gấp nhảy tường, thò gấp cắn người, người nếu lùi cũng không thể lùi, thi cũng đã không còn gì để sợ. Cho nên bọn họ vì tránh khòi tử chiến, vẫn cho quân Từ gia lưu lại một đường lui.

Đường lui này là sinh lộ của quân Từ gia, cũng là sinh lộ của quàn T ây Lương.

Bởi vì con đường này, quân Từ gia sẽ không toàn tâm chống cự. quàn Tây Lương có thể giảm bớt tổn thất, ở chỗ xa xa, thỉnh thoảng có quân Từ gia vụng trộm bò chạy, có hướng bắc, có hướng nam, lại ít có hướng đông. Hướng nam đương nhiên là muốn trở về Lỗ Quận, Lang Tà, bời vi nơi đó là chỗ căn cơ của quân Từ gia. Từ Viên Làng, Từ Sường còn có hơn mười vạn đại quân, có thể chiến một trận. Hướng bắc là bời vì noi đó có Lịch Son, Tây Lương vương có nói qua, tại Lịch Sơn đằu hàng, người đầu hàng không giết. Hiện tại tất cả mọi người hiểu rằng, Tây Lương vương có thói quen không hề giết người đầu hàng, ngoại trừ loại đầu sò như Lý Mật, Vũ Văn Hóa Cập ra, cho dù là đám người Địch Nhượng. Vương Nho Tín, Tần Thúc Bảo. Trình Giảo Kim, đầu hàng đều binh yên vô sự. Theo rất nhiều người xem ra, chỉ cần có thể còn sống, ở dưới tay ai thật ra đều như nhau!

Hướng đông, chính là chạy tới Vận Thành, nhưng môi hở răng lạnh, hiện tại đã không có ai cho rằng, Vận Thành có thể thù được.

Cho nên Vận Thành mặc dù cách bọn họ cũng gần. nhung đi tìm nơi nương tựa ngược lại là ít nhất.

Đối với quân lính tản mạn, Tiêu Bố Y cũng không thèm để ý. ánh mắt của hắn sáng ngòi nhìn sang cừa thành phía Tây, hắn đang đợi Lưu Phục Lễ. Hắn hiều rằng Lưu Phục Lễ trung thành, tuyệt sẽ không đằu hàng, nhưng còn có sinh cơ mà nói, hắn hẳn là cũng sẽ không tận lực muốn chết.

Không biết qua bao lâụ. chỗ xa xa, đột nhiên truyền đến tiếng hô vang trời, trong tiếng hô bi tráng xen lẫn vui sướng, Tiêu Bố Y nhướng mày. hiểu rằng phía tây thành Lôi Trạch đã bị phá.

Thành tây vừa vời chuyện còn lại chỉ là nước chảy thành sông. Tiêu Bố Y hắn vì đối với Từ Viên Lãng khai chiến, chuần bị mấy tháng, kết quả dùng năm ngày, đã dẹp xong tòa thành trì đệ nhất của Từ Viên Làng tại Đông Bình.

Đương nhiên, đây bất quá chỉ là một sựbắt đầu, Từ Viên Làng. Mạnh Hải Công. Vương Bạc chiếm cứ Sơn Đông, hắn hiện tại muốn làm chính là, duới sự chuẩn bị sung túc. nhanh chóng đánh bại Từ Viên Làng, thu phục nửa vùng Sơn Đông.

Bình luận