Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 539: Châu chấu đá xe (1)


Tâv Lương vương chi là một con người, nhưng đối với quàn Từ gia mà nói. đã là một truyền thuyết.

Tuy ít có người gặp qua Tây Lương vương, nhưng chi thấv được khí phách này, thấv được uy vũ này. thắv được ngàn vạn người hướng tới trầm ngưng, tất cả mọi người cảm thấy, chi có hắn mới xưng được ba chữ Tâv Lương vương kia!

Ngày đã lẻn. ánh mặt trời chiếu lên trên người Tiêu Bố Y, khiến cho trên kim giáp của hắn, nổi lên ánh sáng chói lọi. Hào quang tòa ờ trên người Tiêu Bố Y. khiến cho hắn như thẩn hiển hiện ờ trước mặt tắt cả mọi người.

Quản Từ gia quên cả bắn tên. có chút trợn mắt há hổc mồm nhìn sang người kim giáp trước mắt kia. Tây Lương vương trong truyền thuyết. hinh như cùng với trước mắt rất có khác nhau.

Nhưng truyền thuyết, sao có thể tin hết?

Tiêu Bố Y người trên lưng ngựa, trên mặt vẫn có nụ cười, đối với loại nói chuyện trước khi đánh trận này. hắn kinh nghiệm phongphú. Binh pháp có càu, còng thành vi hạ. công tâm vi thượng, vô luận chiến tranh thảm thiết như thế nào. phán hoéụ thuyết phục vẫn là chuyện đàu tiên hắn phải làm. Cho nên hắn mới cho Trương Trấn Chu tạm dừng công thành, chính mình tự thân xuất mà.

Trương Trấn Chu cũng không phản đốỊ hắn và Tiêu Bố Y làm việc nguyên tắc khác nhau, nhưng mà hắn tôn trọng mồi một ý kiến của Tiêu BÓ Y, đây không thể nghi ngờ là tiền vốn của một nhân thần sống vên phận. Hắn trải qua ba đời quán vương, đã sớm xem thấu hưng suy vinh nhục, hắn còn có thể phục vụ quên mình, không phải vì vinh hoa phú quy, mà là vì lẻ dán bách tính.

Cho nên Tiêu Bố Y cũng rất tòn kính hắn. ỡ trên đời này. loại người này rất ít, nhưng khôngphải là không có!

"Lưu Phục Lễ tướng quân, kính xin đi ra một chuyến" Tiêu Bổ Y lỡn giọng nói.

Hắn cùng không có tận lực cao giọng, nhưng mà ba quân thành lâu đều nghe rõ ràng. Quản Từ gia nghe thắv, nhịn không được hoảng sợ.

Lưu Phục Lễ hơi do dự, rồi hiện ra thán ra, hét lớn nói: "Tây Lương vương. Không biết có chuyện gì chi giáo?""

TiẻuBổY than nhẹ một tiếng. ""Lưu tướng quân. Tabiếtcác hạ vốn là Tùy thần..."

Quản Từ gia hơi loạn, Lưu Phục Lễ bồng nhiên mặt đò lên. hiểu 1'ẳng đã tráng quỷ kế của Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y thoạt nhìn chẳng những rõ ràng thành Lôi Trạch, còn hiểu cả xuất thân của Lưu Phục Lễ hắn. Thi ra TrungNguyên đạo phi hoành hành, nhưng đạo phi hơi có chút kiến thức vẫn đối với triều đình có loại tự ti từ trong xương cốt Cho dù là Hà Bắc đại đạo Đậu Kiến Đức. cũng không có ngoại lệ. Từ Viên Lãng khởi sự tuy lâu. nhưng nói lời thặt. những tướng lãnh thủ hạ này có quá nửa là Tùy thần tới hàng. Dù sao bọn họ nhìn xa học rộng biết rộng, tuyệt không phải lớp người quê mùa co thể so sánh, Lưu Phục Lễ vốn là Tùv quan nho nhò. Khi đến tay Từ Viên Lãng thì được trọng dụng, cho trấn thủ thánh Lôi Trạch.

Hiện tại hắn tuy là đạo tặc. nhưng trước đó dù sao vẫn là Tùy thần, đó là một sự thật!

Tiêu Bổ Y dùng một sự thật khiến cho Lưu Phục Lễ không nói được gì, rồi nói tiếp: "Thiên hạ đại loạn, không phải bổn vương mong muốn. Nhưng bổn vương cũng biết, phạm thượng làm loạn, vốn cũng khôngphải là mong muốn của mọi người..

Từ gia quán đã thả ra cung tiễn trong tay ra, Lưu Phục Lễ vẻ mặt cũng phúc tạp. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

"Ai mà không muốn an cư lạc nghiệp. Ai mà không muốn phụ từ tử hiếu, ai mà không muốn đường đường chính chính địa làm người?" Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Nhưng ta hiểu 1'ẳng, mọi người vẫn... không có cơ hội này! Nhưng trước mắt. cơ hội đã ở trước mắt... buôngtha cho chống cự. bồn vương hứa. sè cho mọi người trở về cố hương!"

"Thúi lắm!" Lưu Phục Lễ rốt cục phục hồi lại tinh thẩn, khàn giọng quát: "Tiêu Bổ Y, ngươi muốn dùng giả nhân già nghĩa thu mua nhân tám sao?"

Tiêu Bổ Y lắc đẩu nói: '"Bổn vương cẩn gì giả nhân giả nghĩa, cẩn gì thu mua nhản tâm? Bồn vương nhất thống thiên hạ. đại thế có thể thấv. là hy vọng của vạn dãn! Lưu Phục Lễ, thành Lôi Trạch này trong mắt ngươi là tường đồng vách sắt. ỡ trong mắt bổn vương, lại không đáng để mắt! Một trận chiến hôm qua, không phải bồn vương muốn còng, mà đơn giản là muốn cho các ngươi hiểu 1'ẳng, chi cằn bổn vương thích, sẽ cho tòa thành trì này trờ thành phế tích, bất quá cũng là chuyện dễ dàng. Hòm nay tường đắt ỡ trước thành các ngươi cùng đã nhìn thắv. bẳng vào thực lực của đại quân bồn vương, cho dù không công, cái thành này trong bảy ngày cũng đổ lẻn tới đầu thành, đến lúc đó, các ngươi một tòa cô thành, không có tiếp ứng. lắv cái gì cùng bổn vương chống lại?"

Từ gia quán nhìn về phía dưới thànỈỊ đều lộ ra ý kinh sợ. Bọn họ hiểu rẳng, Tây Lương vương không phải là nói cho vui. những Hà mô binh này hiệu suất cực kỳ cao. trong vòng một đêm. đã đổ đắt cao bẳng hai người, thật muốn đem đắt đổ lên tới đầu thành, cùng không phải là chuyện không có khả năng.

Loại phương pháp công thành này. cùng không phải là chưa từng có, bời vì Dương Quảng đã từng làm qua một lần. Trong một lằn hắn chinh phạt Cao Lệ, Dương Quảng roi ngựa chi một cái. đại quân Tùv triều lưng đem bao cát qua. gằn như là chắt đống gằn bẳng thành trì!

Tùy quán năm đó. chính là dùng bao cát từ xa đến gần chồng chất ra một con đường thông đến tường thành!

Lần nọ nếu không phải Dương Huyển Cảm làm loạn, Dương Quảng phút chốc phải ngừng lại mà trò về Đông Đô. Tùy quân cơ hồ muốn cười ngựa xông lên đầu tưỡng, lúc ắy quán Cao Lệ thiếu chút nữa bị loại phương pháp công thành này hù chết. Loại phương pháp công kích hào khị xa hoa làng phị đơn giản mà cực kv rang động này, chẳng lè muốn tại hôm nay tái diễn?

Lưu Phục Lễ cười lạnh nói: "Tây Lương vương, ngươi không khòi quá xem trọng minh.

Ngươi phải biết rẳng, ta đã sớm báo động ra ngoài, đại quán Từ Sưởng sè tới tiếp ứng, Vận Thành làm thế nào để cho ngươi thoải mái lấp đắt?"

Tiêu Bố Y mim cười nói: "Phải không? Căn cứ theo tin tức của ta. mấv vạn tinh binh của bổn vương đã gần đến Nhâm Thành Lỗ Quận, đại quán Từ Sưởng hòm nay như con rùa đen còn núp ỡ trong Lỗ Quận không dám ló đầu. về phẩn Vặn Thành Trương Quang Diệu, ta thật rất hv vọng hắn tới cứu ngươi, ngươi nếu còn có con mắt. không ngại quay đầu nhìn lại mà xem".

Lưu Phục Lễ trong lòng chợt lạnh, quay đầu tròng qua. chi thấv được ờ phương đòng xa xa. khói đặc cuồn cuộn, lại là ỡ phía Vận Thành.

■"Bổn vương đã sớm phái ra tinh binh đi công Vận Thành..Tiêu Bố Y lạnh nhạt nói: ■"Bọn họ còn có thể rút ra một người tới cứu các ngươi sao?"

Quán Từ gia ngây ra như phồng, Tiêu Bố Y âm thầm buồn cười, thì ra hắn đã sớm cho thủ hạ tại khu vực ờ giữa Lôi Trạch cùng Vặn Thành châm phong hòa. chế tạo biểu hiện giả Vận Thành bị công kích, cái này mới khiến cho Lưu Phục Lễ hồ nghi bất định. Khi đánh quận Đòng Binh, nghiên cứu chẳng những là địa thế, binh lực, ngoại viện vân vân... cho dù tính cách của chủ tướng, cũng ờ trong phạm vi bọn họ suy xét.

Tri kỷ tri bi, bách chiến bách thắng (biết người biết ta. trăm trận trăm thắng), binh pháp cổ nhân đã nói, Lý Tình rõ ràng. Trương Trấn Chu rõ ràng, Tiêu B ố Y cũng chậm rãi học tập nắm giữ. Căn cứ vào tin tức trên tay bọn họ. Lưu Phục Lễ đổi với Từ Viên Lãng có chút trung tàm, tướng thủ Vận Thành Trương Quang Diệu lại có phẩn nhát gan nhu nhược. Cho dù nhin thấy phong hòa, cũng không dám đơn giản dẫn binh ra khỏi thành.

Lưu Phục Lễ chưa bao giờ nghĩ đến. ngón từ một ngưỡi lại có thể có tác dụng sắc bén như thế. Tiêu Bố Y chi bẳng một phen ngôn từ, đã đoạn tuyệt sinh cơ của bọn họ, đã khiến cho quán Từ gia nhân tâm hoảng sợ.

Nói lời này. hắn nhận không ra thật giả. nhưng mà không hề nghi ngờ. đại bộ phận thủ hạ hắn đã tin tường.

Một cỗ lửa giận tràn ngập trong lòng. Lưu Phục Lễ lỡn tiếng nói: "Tiêu Bố Y. hòm nay có ngươi không tạ có ta không có ngươi. Từ Tổng quản đối đài với ta ân trọng như núi. mặc cho miệng ngươi nỡ hoa sen, cũng không làm nén chuyện gi".

Tiêu Bố Y thấv Lưu Phục Lễ tức giận, ngược lại cười rộ lên, "Đúng đó. Từ Viên Lãng đổi với ngươi ân trọng như núi, cho nên ngươi sè nhẫn tâm đem tính mạng của thủ hạ bỏ mặc!"

Quản Từ gia im lặng, nhưng trong lòng đã khác hẳn.

Tiêu Bố Y lẩn này công tâm thuật, hiển nhiên lại nổi lên không ít tác dụng. Hắn trước dùng thế lôi đinh cho trọng binh đánh, sau sử dụng thủ đoạn dụ dồ một mình khuyên bảo. cuối cùng lại dùng kế ly gián phân hóa quan hệ giữa tướng lãnh cùng thủ hạ cùa đối thù, cho tới bâv giờ. quân Từgia đã chôn xuống hạt giống làm loạn.

Trương Trấn Chu ngưỡi đang ờ trong quân, không khỏi mim cười, hắn phát hiện Tãv Lương vương đánh võ mồm thật làm cho người ta khó lòng phòng bị. Chiêu này của Tiêu Bố Y, tùy người mà sử dụng, nhất là đối với những đạo phi bất đắc dĩ tạo phản kia. Đặc biệt hữu dụng!

Lưu Phục Lễ giận không kềm chế được, mới phát hiện điểm độc ác của Tiêu Bố Y.

Đối với Tiêu Bố Y, hắn cẩn thận có thừa, hiểu 1'ẳng quán Tâv Lương dũng mãnh vô địch, hắn trước tiên lùi về thành trì chuẩn bị chiến tranh, chi hy vọng Từ Viên Lãng sớm cứu viện. Không ngờ gằn mười vạn đại quân trong tay Từ Sường, lại án binh bắt động. Lúc trước đồn đài. Tiêu Bố Y ờ bờ sông Kv Thủy, mấv càu đã tan rà hơn mười vạn đại quán Giang Đô. Hắn còn không tin, cảm thấv nói quá sự thặt. nhưng hôm nay vừa thấv. mới biết được tâm tinh của Vũ Văn Hóa Cặp lức đó. cùng hiểu 1'ẳng trước trận cùng Tiêu Bổ Y nói bắt luận lời nói gì đểu là hành động sai lẩm.

Nhưng mà Tiêu Bổ Y một mình tìm hắn nói chuyện, hắn có thể nào tránh mà không gặp, lời nói như vậy, hắn sẽ đối mặt với thủ hạ như thế nào?

Tiêu Bố Y âm ngoan cay độc. trước trận một phen giả nhân giả nghĩa, lại thành công dao động quân tàm của quân Từ gia. Hắn vươn tay cầm cung, một mùi tên giận bắn tới. Lưu Phục Lẻ quát lên: "Tiêu Bố Y nhận lấv cái chết!"

Một mũi tên này mặc dù lực mạnh, thực sự không nghĩ tới chuyện bắn chết được Tiêu Bổ Y. Dù sao Tiêu Bố Y bách chiến thành danh, võ cõng cao. làm cho người ta khó có thể tưởng tượng. Nhưng một mũi tên này đã đại biểu hắn và Tiêu Bố Y thế bắt lưỡng lặp. không có khả năng tiếp tục hòa giải!

Tên dài mới tới cách trước ngực Tiêu Bố Y vài thước. Tiêu Bố Y đưa tay vung thương, chi nghe đinh một tiếng, mũi tên đã rơi xuống mặt đắt.

Thì ra một thương của Tiêu Bổ Y. đã đánh tráng mũi tên. một thương này vô luận tinh chuẳn, tốc độ cùng dũng khí, cũng khiến cho ba quân đổi sắc. Quản Từ gia biến sắc. giờ mới hiểu được Tâv Lương vương bách chiến bách thắng tuyệt không p hải tự nhiên.

Quản Tãv Lương thấv thế, quán tâm đại chấn, bỗng nhiên giơ thươnghétto: "Tây Lương vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Mấv vạn đại quán quát lên, rung động núi xa sông gần. chim chóc bay lẻn trời, mẩy vạn đại quán chinh tể nhất trí. khí thế bức người.

Quản Tây Lương hò quát, phát ra từ phế phủ, đơn giản là mồi lần Tãv Lương vương xuất chinh, đều mang đến cho bọn họ dũng khí khó hiểu. Tắn thán ngàn vàng, không ngồi dưới từng đổ, Tiêu Bố Y lại dùng thân thể vạn tôn. làm gương cho quân Tây Lương, thì làm sao mà binh sĩ không tăng dũng khí cho được?

Tiêu Bố Y đánh rơi tên, trường thương hạ xuống, quán Tãv Lương quán im lặng không một tiểng động. Loại vô thanh vô tức này, thật sự so với tiếng hô quát đất rung núi chuyển còn khiến cho quàn Từ gia run sợ hơn. Đơn giãn là từ đến cuối, Tây Lương vương đã hướng về phía quán Từ gia thể hiện ra một loại thiết huyết hùng phong, loại áp lực vô hình này. cũng là một loại sách lược mà Tiêu Bố Y ti mi bố trí ra!

Bình luận