Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 535: Chủ động xuất kích (1)


Từ Thế Tích một khắc nhìn thấy Bùi Minh Thúy té xiu. trong đằu một hồi trống rỗng. Hắn giống như nhìn thấy một cái bình sứ rất yêu thích roi xuống, một khắc này. tim như bị đao cắt.

Ai cũng không biết Bùi Minh Thúy có nhiều nỗi khổ. nhung Từ Thế Tích lại rõ ràng cảm thấy được.

Một phen nói chuyện, Từ Thế Tích rất nhiều chỗ thật ra cũng không rò ràng lắm. nhung hắn rò ràng nhất chính là Bùi Minh Thúy buồn bã.

Mắt thấy Bùi Minh Thúy ngã xuống đất, không một tiếng hô. hắn chỉ cho là Bùi Minh Thúy đã mất mạng, dù là trải qua sóng to gió lớn, cũng luống cuống tay chân, hồi lâu bất động.

"Nhanh cõng nàng về trước đi" Một thanh âm truyền đến. đánh thức Từ Thế Tích. Từ Thế Tích quay đầu nhìn qua, trông thấy Tiêu Bố Y ánh mắt sáng quắc, phục hồi lại tinh thằn, "Bùi tiểu thư không có chuyện gì chứ?"

Tiêu Bố Y có chút cổ quái nhìn sang Từ Thế Tích, không hề nói nhiều, bước nhanh tiến lên, nhẹ nhàng đặt tay lên mạch môn của nàng, thở phào một hoi, trực tiệp đem nàng cong lên trên lưng, bước nhanh về phía vương phù.

Từ Thế Tích rốt cuộc tỉnh táo lại, liên tiệp phân phó xuống, cho binh sĩ đi mòi ngự y.

Bước chân dồn dập, binh sĩ thấy Tây Lương vương lung cõng người trở về, cũng khẩn trương không hiểu, như lâm đại địch. Tiêu Bố Y đem Bùi Minh Thúy đặt ở trên giường, cảm giác vừa rồi nàng nhẹ bổng không có phân lượng, không khỗi âm thẳm kinh hài.

Từ Thế Tích đi theo tiến đến. thấp giọng hòi, "Tây Lương vương, nàng hẳn là không sao chứ?"

"Hình như không ổn, chờ ngự y đến nói sau" Tiêu Bố Y trong lòng lo lắng, lại cố tự trấn định. Hắn hiểu qua y lý, đã nhìn ra tình huống của Bùi Minh Thúy tuyệt đối không thể lạc quan.

Ngự y như bay chạy tới, đến một lần chính là năm sáu người, ở đây tuy là Lê Dương, nhưng Tây Lương vương thường xuyên giá lâm, đương nhiên cùng phải phân phối ngự V chờ đợi.

Hiện tại Tây Lương vương tấm thân ngàn vàng. Quần thần Đỏng Đô làm thế nào dám chậm trễ

Các ngự y thấy Tây Lương vương sắc mặt ngưng trọng, thi không dám chậm trễ. Đã đầy một lão ngự y đi lên trước. Lào ngự y kia gọi là Bao Bất Tri. Cho dù Dương Quảng bị bệnh, cũng đến tìm hắn. vốn hắn danh tự là ý khiêm tốn. Từ Thế Tích vừa thấy hắn, lại dâng lẽn một cảm giác có điềm xấu.

Bao Bất Tri quả nhiên không có biểu hiện gì là may mắn. Bắt mạch hết cổ tay trái sang cồ tay phải, rồi lại đổi về cổ tạy trái, như thế ba lẩn, hàng chân mày càng nhăn càng chặt. Tiêu Bố Y hiểu rằng hắn bắt mạch là tra ngũ tạng lục phủ. khí huyết âm dương của Bùi Minh Thúy. Vừa rồi hắn chỉ là bắt mạch một chút, đã cảm thấy khí huyết của Bùi Minh Thúy cực kỳ suy yểu. Bao Bất Tri này trịnh trọng như thế, chỉ sợ là may ít rủi nhiều. Bao Bất Tri bắt mạch xong, lại không nói nhiều, chỉ mời một đám ngự y bên người bắt mạch. Năm sáu người thay nhau bắt mạch, mỗi người sắc mặt ngưng trọng, như cha mẹ chết vậy.

Từ Thế Tích đã biết không ổn. Quả nhiên, chờ các ngự y bắt mạch xong. Bao Bất Tri tiến lên muốn quỳ xuống. Tiêu Bố Y cuống quít đờ lấy, "Bao thần y. Có chuyện cứ nói thẳng. Bổn vương sẽ không trách".

Bao Bất Tri xuất mồ hôi trán nói: "Bùi tiểu thư... Nếu như an tâm tĩnh dưỡng. Còn có thể sống thêm hai năm".

"Ngươi... ngay cả bệnh tình cũng không nói sao?" Từ Thế Tích tiến lên một bước, hai mắt trợn lên.

"về phần chứng bệnh..Bao Bất Tri muốn nói lại thôi.

Tiêu Bố Y đã chặn Từ Thế Tích lại, nhìn lướt qua sắc mặt các ngự y, gật đằu nói: "Ta biết rồi, các ngươi lui xuống trước đi".

Các ngự y như được đại xá, Bao Bất Tri mặt đẩy vẻ xấu hồ nói: "Tây Lương vương... có câu không biết có nên nói hay không".

"Ngươi cứ nói" Tiêu Bố Y vẻ mặt ôn hoà nói.

"Bùi tiểu thư bệnh này... thật ra bệnh căn đã có từ xưa, tích úc thành tật. đã thành bệnh nặng. Nếu như thiên hạ còn có một người có thể giải mà nói..

"Là Dược vương Tôn Tư Mạc sao?" Tiêu Bố Y bất đắc dĩ hỏi. Dược vương Tôn Tư Mạc học cứu thiên nhân, dưới gầm tròi này cũng chỉ có một. nhung hắn dù sao lẻ loi một mình, làm thế nào cứu được quá nhiều? Tôn Tư Mạc làm sách truyền lại đời sau, chắc hẳn cũng đã rõ ràng điểm ấy, nhưng thật sự người đắc đạo lại quá ít.

Bao Bất Tri ậm ừ nói: "Cho dù Dược vương đích thân tới, Bùi tiểu thư nếu không thay đổi sự phiền muộn. Chỉ sợ kết quả vẫn vậy" Hắn sau khi nói xong, hoảng sợ lùi ra, Tiêu Bố

Y nhìn sang Bùi Minh Thúy ờ trên giường, đột nhiên nhớ tới Bùi Bội, trong lòng cay cay.

Bùi Bội cùng Bùi Minh Thúy có khác nhau thật lớn. nhung mà tình trạng tao ngộ lại rất giống nhau.

Nhưng khi đó. Bùi Bội có nguyện vọng muốn sống mãnh liệt, nhưng Bùi Minh Thúy? Một tia muốn sống cuối cùng ờ trong đầu. đã bị chính nàng vô tình tự tay đánh vỡ. Bùi Minh Thúy... còn có đường sống sao?

"Đông Đô có ngự y tốt nhất" Từ Thế Tích đột nhiên nói.

Tiêu Bố Y gật gật đầu. "Được". Hắn phân phó nha hoàn chiéu cố Bùi Minh Thúy, đã cùng Từ Thế Tích thối lui ra khỏi phòng ngủ. Trờ lại trong sảnh ngồi xuống, thật lảu không nói gì. Từ Thế Tích nhịn không được nói: "Tây Lương vương, ngự y Lê Dương đã trị không được bệnh cùa Bùi tiểu thu; vì sao còn không sớm ngày đem nàng tới Đông Đô trị liệu".

"Tâm bệnh cẩn tâm dược để trị" Tiêu Bố Y chỉ một ngón tay vào ngực nói: "Bùi Minh Thúy bệnh là ờ trong tâm".

"ở trogn tâm?" Từ Thế Tích một hồi mờ mịt.

Tiêu Bố Y khẽ thờ dài: "Ta cùng nàng là bạn tốt, nàng bị bệnh, ta so với ai khác đều sốt ruột hơn. Nhưng ta cũng biết, lo lắng không giải quyết được vắn đề gì. Tâm bệnh của nàng, ta bất lực. Vừa rồi ta thật ra không muốn để cho nàng nói tiếp, nhưng mà ta không cách nào ngăn cản".

Từ Thế Tích lúc này mới cảm thấy được Tiêu Bố Y ý vị thâm trường, chặm rãi ngồi xuống hỏi, "Tâm bệnh của nàng là cái gì?"

"Đối với Bùi Minh Thúy, ngươi hiểu bao nhiêu?" Tiêu Bố Y hòi.

Từ Thế Tích cười khổ nói: "Vốn không nhiều lắm. nhung trải qua cuộc nói chuyện hỏm nay, ta phát hiện đã hiểu rõ không ít".

Tiêu Bố Y thản nhiên nói: "Ta đối với nàng cũng không dám nói rõ ràng, xem ra ngươi cũng giỏi hiểu lòng người..

Hắn muốn nói lại thôi. Từ Thế Tích hơi đỗ mặt nói: "Tương đối mà thôi".

"Đúng vậy, tương đối mà thôi" Tiêu Bố Y thần sắc ảm đạm, "Ngươi nếu có hứng thú . không ngại hãy nghe ta kể tại sao có thể quen biết với Bùi Minh Thúy, nghe ta nói ta hiểu nàng như thế nào".

"Có" Từ Thế Tích chỉ nói một chữ.

Tiêu Bố Y cười cười, "Nói thật, ta khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng, thật không cho rằng nàng là phụ nữ, nhưng ta đến bây giờ mới phát hiện, nàng thật sự là phụ nữ. hơn nữa là một... phụ nữ làm cho người ta rất khó quên..

Hắn hai mắt chợt buồn vô cớ, nhớ lại những chuyện lúc trước, từng ly từng tý kể lại trước đây cùng Bùi Minh Thúy quen biết, hiểu lầm, rõ ràng cùng hiểu nhau...

Đó là một câu chuyện dài, Tiêu Bố Y khi kể lại, đột nhiên phát hiện, hắn thật sự cùng Bùi Minh Thúy cũng không nói qua quá nhiều lời, Bùi Minh Thúy đối với hắn mà nói, chỉ như là một người xa lạ mà quen thuộc.

Bùi Minh Thúy trong khi hữu ý vô ý, cùng với tất cả mọi người vẫn duy trì một khoảng cách, nàng thưởng thức Tiêu Bố Y, nhưng mà xưa nay vô sự không trèo lẽn tam bảo điện. Nàng buồn bã, Tiêu Bố Y hiểu nàng khổ, nhưng Bùi Minh Thúy chưa bao giờ đối với Tiêu Bố Y phàn nàn qua dù là một câu!

Coi như là hôm nay lúc kích động nhất. Nàng cũng không có phàn nàn, nàng chi có thắm thiết bi ai.

Tiêu Bố Y chứng kiến nàng từng bước một đi về phía vực sâu không thể tự kềm chế, nhưng lại bất lực, bởi vì đây là mệnh, con đường của Bùi Minh Thúy, trong mệnh đã định!

Tiêu Bố Y nói rất cẩn thận, nói cũng rất chậm, đêm đài đằng đẵng, hắn và Từ Thế Tích cứ mặt đối mặt nói chuyện với nhau, hoặc là cũng không thể nói là nói chuyện với nhau, chỉ có thể nói, Tiêu Bố Y đang nói, Từ Thế Tích đang nghe.

Cho đến khi sao đêm đã nhạt, Tiêu Bố Y lúc này mới đem chuyện có quan hệ với Bùi Minh Thúy nói xong, sau đó hắn thở phào một hơi. nâng chung trà lên. mới phát hiện nước trà sớm đã lạnh nhưbăng.

"So với các người, ta phát hiện... ta thật rất đơn thuần" Từ Thế Tích đột nhiên nói câu.

"Đơn thuần không phải chuyện xấu. Phức tạp cũng không phải chuyện xấu" Tiêu Bố Y nói: "Mấu chốt là... đây là ngươi lựa chọn là tốt rồi" Hắn nhìn sang nước trà trong tay nói: "Cái này như nước người uống, ấm lanh tự biết. Ngưai lựa chọn, cho nên ngươi mới có thể đi tới".

Từ Thế Tích trong lúc nhất thời không thể giải thích tư duy cùa Tiêu Bố Y, thặt lảu mới nói: "Chúng ta nên lấm-cái gì bây giờ?" Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

"Những lời này hẳn là phải đồi lại, ngươi là Bùi Minh Thúy, ngươi phải làm sao bây giờ? Chúng ta có quyền lợi gì cho Bùi Minh Thúy lựa chọn?" Tiêu Bố Y hòi.

Từ Thế Tích sừng sốt, thật lâu mới nói: "Người nói đúng. Ta không phải Bùi Minh Thúy, ta không biết phải nên làm như thế nào".

Hắn thật rất khó quyết định, nhưng hắn vẫn nhịn không được hòi: "Nếu theo cái nhìn của nười, Bùi Minh Thúy thương tâm nhất cũng không phải Dương Quàng chết. Dương Quảng si tình, mà là nam nhân mà nàng trong cả đời yêu thương nhất, lại lừa gạt nàng?"

"Hình như là như vậy".

"Bùi tiểu thư bời vì được Dương Quảng tín nhiệm, di nương nhắc nhờ, cho nên cả đời đều vì đại nghiệp của Dương Quảng mà cố gắng. Mà dựa theo ý tử cùa Bùi tiểu thư. Lý Huyền Bá hiển nhiên là nhân vật quan trọng trong Thái Binh đạo, nhưng Lý Huyền Bá vẫn một mực lén che dấu đi sự thật này".

"Hìnlinhưlàiứiưvậy"TiêuBố Y vẫn không chút gợn sóng.

"Lý Huyền Bá lừa Bùi Minh Thúy, cũng lừa người, chẳng lẽ người một chút cũng không phẫn nộ?" Từ Thế Tích khó hiểu hòi.

"Ta phẫn nộ thi hữu dụng sao?" Tiêu Bố Y thản nhiên hòi.

Từ Thế Tích ngơ ngần, Tiêu Bố Y nói không sai, người đã chết, phẫn nộ thì làm được

gì?

"Lý gia quật khởi, tránh họa Thái Nguyên, xưng bá Quan Trung. Lý Huyền Bá anbài có thể nói nổi lên tác dụng rất quan trọng" Từ Thế Tích nói: "Di ngôn của hắn khiến cho Lý Thế Dân cùng người kết minh, để cho Lý Thế Dân yếu thế, biểu hiện khờ dại vô sỉ. Hiển nhiên bất quá cũng là kế tạm thích ứng. Hắn làm mọi thú; có thể nói đều cùng suy nghĩ của Bùi Minh Thúy đi ngược lại. Nhưng thứ hắn làm, cũng có thể nói là biến tướng lợi dụng tình cảm của Bùi Minh Thúy. Mà giữa tình nhân, sợ nhất chính là lợi dụng cùng giấu diếm. thưcmg tâm nhất chính là lừa gạt!"

Tiêu Bố Y cười rộ lên, "Ngươi rất giống cáo thủ tình trường, nhung mà ngươi nói với ta những cái này, thi làm được gi?"

Từ Thế Tích sùng sốt, "Chúng ta phải hiểu nàng, mới có thể cứu nàng!"

"Hiện tại không ai có thể cứu nàng! Có thể cứu nàng chỉ có chính nàng! ít nhất ta hiểu rằng... Bùi Minh Thúy đã bị bệnh mấy năm, rất nhiầi người đều nói nàng sống không được bao lâu. nhung mà nàng còn có thể kiên trì" Tiêu Bố Y thở ra một hoi. duỗi lưng mòi ra nói: "Đông Đô có ngự y tốt nhất, cỏ thuốc trân quý nhất, cũng không thể chữa khòi tâm tinh bi thương. Giờ đây duy nhất hy vọng, chính là thời gian" Khóe miệng mang theo nụ cười mia mai, Tiêu Bố Y lại nói: "Thế tích, ông trời rất bất công, bời vì hắn mang đến quá nhiều ưu thương bất hạnh, nhưng ông trời lại rất công bình, bời vì hắn mang đến khoái hoạt hạnh phúc, ông trời lại rất buồn cười, cuối cùng dùng thời gian để khỏa lấp mọi thứ. Người luôn như thể, khi hạnh phúc, thì không thèm lưu ý, tất cả tinh, lực lại đặt ở trẽn những chuyện thống khổ".

Từ Thế Tích vuốt những sợi râu như châm nói: "Người rốt cuộc là muốn nói cái gì?"

"Muốn khoái lạc, muốn ưu thương, là do nguơi chọn" Tiêu Bố Y đứng lẻn. hai mắt lóe lên vẻ kỳ dị. hắn như là nhìn sang Từ Thế Tích, hoặc như là nhìn sang sau lung cùa hắn, "Ngươi xem đó là chuyện vui mừng, thi ngươi mới vui mừng, ngươi xem đó là ưu thương, thi ngươi sẽ ưu thương. Bùi Minh Thúy chẳng những so với ta thòng minh hơn, còn so với ngươi thông minh hơn, tất cả những gì ngươi nói, tất cả những gì ta nói, nàng đương nhiên rõ ràng. Nhưng rõ ràng là một chuyện, có thể làm được hay không lại là chuyện khác, nếu như nhưng chuyện làm trên đòi đều ăn khợp. trên đòi này tại sao có thể có nhiều chuyện hoang

Bình luận