Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 531: Đại bàng giương cánh (1)


Nghe được có tin tức của Tiêu Đại Bẳng, Tiêu Bổ Y chi có kinh ngạc, hắn không ngờ Bùi Minh Thúy ngàn dặm xa xôi tới đâv. chi là vì Tiêu Đại Bẳng.

Đối với Tiêu Đại Bẳng. Tiêu Bố Y thật sự không biết xử lý như thế nào. Người cha tuy không phải thán nhản mà hơn hắn thân nhản của hắn hiện tại không biết ỡ nơi nào?

Tiêu Bố Y thật ra là ngưỡi khéo hiểu ý người, vô luận đổi phương làm chuyện gì, hắn ít nhắt cùng chọn thái độ tôn trọng, cho dù đối với Tiêu Đại Bẳng cùng là như thế.

Hắn hiểu rõ tư vị yêu mến một người, càng hiểu tư vị yêu một người mà không thể gặp. Thái độ của Tiêu Đại Bẳng đổi với Tiêu hoàng hậu. thái độ của Tiêu hoàng hậu đối với Dương Quảng, người khác có lẽ không thể giải thích, nhưng mà Tiêu Bổ Y lại rất hiểu. Dương Quảng đã chết, bi ai nhất không phải là con cái thẩn tử, mà là Tiêu hoàng hậu đã cùng hắn trong lúc hoạn nạn mấy chục năm kia. Tiêu BÓ Y bởi vì hiểu, cho nên mới để cho Tiêu Đại Bẳng tự mình xử lý, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến Tiêu Đại Bẳng đột nhiên bốc hơi vô tung vô ảnh. cho dù hắn đem hết toàn lực cùng không cách nào tìm kiếm được.

Khi nghe được Bùi Minh Thúv nói đến Tiêu Đại Bẳng, Tiêu Bố Y nhịn không được hòi: "Cha ta... đang ờ nơi nào?"

Trương Trấn Chu ở bên cạnh nói: "Tây Lương vương, lào thần còn có việc, xin được cáo lui trước"' Trương Trấn Chu là cựu thần tử. đương nhiên hiểu rẳng rất nhièu chuyện hắn không cẩn tham dự. thân là nhân thần, quan trọng nhất chính là an thủ bồn phận.

Trương Trấn Chu lui ra. Từ Thế Tích vẫn ngồi ờ chỗ cũ, muốn đi nhưng trong lúc nhất thòi lại có chút do dự. Tiêu Bổ Y cười nói: "Thế Tích cứ lưu lại đi".

Bùi Minh Thúv uống nước trà, ánh mắt lại lạc ờ bản đổ trên bàn. mim cười nói: "Tiêu huynh, muốn đánh Từ Viên Lãng?"

Tiêu Bổ Y không thể khôngbội phục Bùi Minh Thúy thông minh, trên bản đồ tiêu điểm là ỡ hai vùng Lang Tà, Đòng Bình, Bùi Minh Thúy liếc qua đă xem thấu ý đồ của hắn. rất có kiến thức.

Trẽn thực tế, Tiêu Bố Y hiểu rõ, Bùi Minh Thúy này sáng suốt không thua kém một ai, chi là tâm tư của nàng không ờ tại nơi này mà thôi. Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

"Có quyết định này, nhưng còn chưa có hành động'" Tiêu Bổ Y nói.

Bùi Minh Thúy không hề thảo luận chuyện Từ Viên Lãng, trực tiếp nói: '"Bội nhi lúc trước đền Giang Đô, đã từng đi tìm ta".

"Nàng nói cò đã cạn kiệt tâm lực. Nhưng gia phụ mất tích lại vô cùng đột nhiên" Tiêu Bố

Y cảm kích nói: "Không ngỡ Bùi tiểu thưnhững ngày này vẫn không có quên'".

"Ngươi không cằn vội vả cảm ơn ta" Bùi Minh Thúy nói: "Ta chi là phát hiện hành tung của lệnh tôn. Nhưng hắn hiện tại đi nơi nào. ta cũng không rõ".

Từ Thế Tích nhịn không được hòi. "Phát hiện hành tung ỡ nơi nào?"

Bùi Minh Thúy cô đơn cưỡi cười, "Tiêu huynh. Phụ thân củ ngươi cũng không đon giản".

Tiêu Bổ Y hồi làu mới nói: "Như thế nào là không đơn giản?"

"Có thể làm cho gia phụ. ta. Lại Hộ Nhi còn có Tây Lương vương ngươi tìm khắp nơi không thấy hành tung người, sao có thể dùng từ đơn giản để hình dung?" Bùi Minh Thúv thản nhiên nói. Tiêu Bố Y trầm mặc xuống.

Bùi Minh Thúy một càu nói toạc ra huyền cơ. Tiêu Bố Y thậm chí cũng có cảm giác này. hắn cùng cảm thấy người cha này cùng không đơn giản. ít nhất người cha này của hắn làm sơn tặc cũng rất có hình dáng, cho dù là đứa con trai là hắn cũng đều phát hiện không được sơ hở. Tiêu BÓ Y khi mới đến thòi đại này. vẫn cho là người cha này chi là một sơn tặc. nhưng qua một thòi gian ngắn, lại phát hiện hắn là một đào binh. Đào binh này chức vị cao nhất chi là một Thiên tướng, đào binh này nói. không chịu nổi Dương Quảng tam chinh Liêu Đông. Lúc này mới vào rừng làm cướp. Nhưng rất nhanh, Tiêu Bố Y lại phát hiện, thì ra người cha này là hậu nhân Tãv Lương, lại có thể cùng Tiêu hoàng hậu có quan hệ. hơn nữa đối với Tiêu hoàng hậu có chút áy náy. ở trong mắt Tiêu Bố Y, người cha này là một kè si tinh, cũng không phải là tắt cả nam nhân đều muốn làm đại sự. Tiêu Đại Bẳng thẳm nghĩ làm bạn với Tiêu hoàng hậu vượt qua quãng đời còn lại, điểm ắỵ làm cho người ta đồng tình. Cũng làm cho Tiêu Bố Y hiểu được, vốn cho rẳng thân phận của Tiêu Đại Bẳng cũng đã rõ ràng, không ngờ sau một chuyến đi thảo nguyên mới phát hiện, người cha này nguyên cùng công chúa Bắc Chu từng có liên quan, điều này khiến cho Tiêu Bố Y rắt là kinh ngạc, hơn nữa hắn nhớ rõ, Tiêu Đại Bẳng ban đầu ỡ trên thuyền rồng, đã hướng về phía hắn hỏi thăm qua Lý Uyên! Tiêu Đại Bẳng tại sao lại quen biết với Lý Uyên? Nhưng mà hắn lại vẫn có thể nhịn được không hỏi. bời vì hắn tôn trọng người cha này, hiểu 1'ẳng người cha này vô luận như thế nào. cũng còn rõ ràng tinh lý, sẽ không làm khó đối với đứa con trai là hắn. Nhưng mà chờ hắn rốt cuộc muốn hòi. thì lại phát hiện người cha màu không biết đi về đàu.

Người có thể làm cho Bùi Minh Thúy cũng cảm thán, sao có thể dùng chữ đào binh để hình dung?

Hắn một mực không rõ. bời vì hắn không phải con của Tiêu Đại Bẳng, nhưng cho dù là con của Tiêu Đại Bẳng, thi có hiểu rò tắt cả về phụ thán hay không?

"Lúc trước Thánh Thượng tự sát..Bùi Minh Thúy nói rất chậm, tựa hồ có chút thâm ý, "Ta tuy là thương tâm, nhưng nghĩ đến Tiêu hoàng hặu cùng lệnh tôn đểu có chỗ nguy hiểm. Cho nên không đợi Bội nhi tìm đến. ta đã phái người đi tìm Tiêu hoàng hậu. Dù sao Tiêu hoàng hậu đối đài với ta cùng không tệ. Nào đâu nghĩ đến. ta mặc dù nhanh, nhưng vẫn tìm không được hai người này. Ta nghĩ tới có ba phương thế lực có khả năng nhúng tay vào việc này. một phương thế lực đương nhiên chính là Tiêu huynh, ta hiểu rẳng địa bàn của Tiêu huynh hiện tại có lẽ không có nhất thống, nhưng mà thế lực cũng đã phán bố tại hai bỡ Hoàng Hà, đại giang nam bắc. Nhưng khi Bội nhi tới tìm ta. ta mới phát hiện, thi ra Tiêu huynh cũng không có nhúng tay. Tiêu huynh không cằn phải có tâm tư đùa giỡn này, cho nên ta nghĩ Tiêu hoàng hậu mất tích, có thể là kết quả của hai cồ thế lực đấu tranh. Hai cổ thế lực này đương nhiên là Lai Hộ Nhi cùng cha của ta".

Tiêu BỔ Y nói: "Ta lúc ấy cũng cho rẳng nhưvậy".

"Nhưng về sau ta phát hiện ra minh lại sai rồi, vi Tiêu hoàng hậu. ta tự minh đi tìm gia phụ, sau khi cùng hắn nói chuyện một phen. Ta cho 1'ẳng... gia phụ không có bắt cóc Tiêu hoàng hậu cùng lệnh tôn".

"Bùi tiểu thư nói không có, cơ bản là không có" Tiêu Bố Y không chút do dự nói: "Bùi tiểu thư thật sự cũng không cằn phái gạt ta ỡ loại chuyện này".

Hai người nhìn nhau cười, tinh cảm ấm áp hòa thuận vui vẻ. Từ Thế Tích ỡ một bên nhìn thấv. trong lòng cũng ấm áp. Hai người trước mắt này có thể nói là dị số của Đại Tùy. ăn V trong lòng khó được, cùng không địch ý.

"Lúc ấy ta đã nghĩ, nếu như gia phụ không có động thủ. động thủ chẳng lè là Lai Hộ Nhi? Nhưng nghĩ lại cảm thấv không có khả năng, bởi vi Tiêu hoàng hậu là mẹ của thái tử. được Lai Hộ Nhi ủng hộ, đang phải dựa vào Tiêu hoàng hậu. tại sao lại đem nàng dấu đi? Tuy nghĩ như vậy. nhưng ta vẫn âm thẳm xem xét. phát hiện Lai Hộ Nhi cũng đang lo lắng tìm kiểm khắp nơi. cơ bản có thể khẳng định, hắn cũng không biết Tiêu hoàng hậu ờ đâu. bởi vì hắn cũng muốn bày trờ ỡ chuyện này. Nhưng cái này lãm vào bể tắc. ta thật sự không hiểu nổi còn có ai sè quan tâm đền Tiêu hoàng hậu ?" Nhìn thấy Tiêu Bổ Y muốn nói lại thôi. Bùi Minh Thúv cười nói: "Tiêu huynh đương nhiên đoán được, quan tâm Tiêu hoàng hậu đương nhiên còn có một người, chi là người này chúng ta vẫn một mực xem nhẹ".

Tiêu Bổ Y bắt đắc dĩ cười. "Không sai. quan tâm Tiêu hoàng hậu còn có một người, đó chính là cha ta!"

"Đúng vậy." Bùi Minh Thúy thờ dài nói: "Cái này thật là một chồ nhẩm lẫn, bởi vì lệnh tôn thật sự hèn mọn. Hèn mọn làm cho người ta đều cho là hắn là người bị hại. Nhưng không ai lưu ý, thì ra hắn vốn ỡ lại bên cạnh Tiêu hoàng hậu. quả thực là một mực muốn bảo vệ Tiêu hoàng hậu! Hơn nữa. hắn cũng có năng lực bảo vệ Tiêu hoàng hặu!"

Tiêu Bố Y hai hàng lông mày dựng lên. "Người có cái gì năng lực?"

Bùi Minh Thúy giảo hoạt cười. "Chẳng lè ngươi làm con mà còn khôngbiết?"

Tiêu Bố Y lắc đầu. "Bùi tiểu thư. thực không dám dấu diếm, ta thật không biết".

Bùi Minh Thúy hai mắt trong tích tắc không chớp, chẳm chẳm vào hai mắt của Tiêu Bố Y, buồn buồn thờ dài. "Ta vẫn luôn cho 1'ẳng, nếu như ngươi biết tiền căn hậu quả mà nói. Tiêu huynh thật sự là người phụ tám cơ nhất trên đời này. nhưng hiện tại xem ra. Tiêu huynh thật sự là không biết rõ tình hinh. Nói như vậy, lệnh tòn có rất nhièu chuyện, căn bản không có nói đối với ngươi. Hắn gạt ngươi, có lẽ có nồi khổ tâm bất đắc dĩ. Nhưng Tiêu huynh có thể phát triển đến hóm nay. chắc hắn lệnh tôn cùng không thể tưởng tượng, bẳng không... lúc trước Tiêu huynh cũng sẽ không chật vật bị người đuổi giết".

Nàng nói rắt có thám ý, Tiêu Bố Y mắt lộ ra trầm tư, Từ Thế Tích nghe lại là mây mù dày đặc. chi có thể vẻn lặng uổng trà. Hắn muốn nói chen vào, nhưng phát hiện hắn căn bản khôngbiết hai người đang nói cái gì!

"Gia phụ có nồi khổ tâm gì?" Tiêu Bố Y hỏi.

Bùi Minh Thúv cười nói: "Ngươi cùng không biết, ta là người ngoài làm sao mà biết được? Thật ra khi ta hoài nghi đền trên người lệnh tôn. Lập tức một lằn nữa đi vào nội cung, đã có nồi băn khoăn này, muốn tìm điểm đáng ngờ thì dễ dàng hơn rất nhiều. Theo dấu vết để lại. ta đã đưa ra một kết luận, đó chính là Tiêu hoàng hậu đi cũng không vội vàng, lệnh tôn ròi đi cũng không vội vàng, hai người rời đi. hiển nhiên đã sớm chuẩn bị".

"Nhưng Tiêu hoàng hậu người..Tiêu Bổ Y muốn nói lại thỏi.

"Tiêu hoàng hậu đổi với Thánh Thượng mối tình thắm thiết, theo lý thuyết Thánh Thượng mới băng hà. Sẽ không kiên quyết đi như thế. nhưng ta nghĩ... Tiêu hoàng hậu cũng sợ phụ thân ngươi nguy hiểm, cho nén lúc này mới ròi hoàng cung. Lệnh tôn không để ý nguy hiểm ỡ lại bên cạnh Tiêu hoàng hậu. Tiêu hoàng hậu làm sao có thể để cho lệnh tòn lấv thân phạm hiểm? Dù sao chính thức tưởng niệm một người, trong lòng là được, không cằn lúc nào cùng canh ở trước mộ" Bùi Minh Thúy khi nói đến đâv. quay đầu nhìn về phía phòng ngoài. Từ Thế Tích một khắc khi nàng quay đầu. thi phát hiện khóe mắt nàng lấp lánh.

Tiêu Bổ Y lại đứng dậy vì Bùi Minh Thúy đi rót chén trà. hắn đương nhiên hiểu rõ Bùi Minh Thúy cảm xúc bộc phát. Tường niệm thoạt nhìn chẳng những không có theo thời gian mà ảm đạm xuống, mà lại như những giọt nước tích tắc rơi xuyên vào đá. Thời gian càng làu. khắc ghi càng rò ràng.

Chờ khi cảm thấy Bùi Minh Thúy tám tinh đã binh phục. Tiêu Bổ Y lúc này mới hòi. "về sau thì sao?"

"về sau ta đương nhiên phải đi tìm" Bùi Minh Thúy khi quay đầu lại. đã lộ ra nụ cười. "Ta lằn nữa thảm bại, khó tránh khỏi không phục..

"Thật ra Bùi tiểu thư là vì Bội nhi thinh cầu" Tiêu Bổ Y cảm kích nói. Thì ra Bùi Bội. Tiết BÓ Nhân đến Giang Đô, lặp tức đi tìm Bùi Minh Thúy. Bùi Bội nóng vội, đương nhiên sẽ cẩu Bùi Minh Thúy. Đột nhiên nghĩ đến Tiết Bố Nhân, nghe nói hắn còn đang ỡ Giang Đô. Tiêu Bố Y nhíu mày. chuyện Tiêu Đại Bẳng, chính minh không biết, chẳng lẽ Tiểt Bố Nhân là huynh đệ của cha từ nhỏ cũng khôngbiết sao?

"Ngươi không cằn phải nghĩ ta vĩ đại như vậy. chuyện mà ta làm. chi bẳng tò mò. không có tình nghĩa gì đáng nói" Bùi Minh Thúv nói: "Ta lập tức phân ra hai đường đi tìm, một đường hướng bắc. một đường hướng tãv. Ta lúc ấy nghĩ là. lệnh tôn dẵn theo Tiêu hoàng hậu, hắn là nén đi tìm ngươi, hiện tại Tây Lương vương Trung Nguyên không ai là không biết, hắn tim được ngươi, mới có thể an định lại".

Tiêu Bố Y lắc đầu. "Người không có tìm ta. đến bây giờ. ta chưa bao giờ thấy qua cha".

"Đúng vậy," Bùi Minh Thúy lại thở dài nói: "Ta rất nhanh phát hiện, thì ra ta lại sai rồi. Lệnh tòn hiển nhiên cũng lo lắng đến điểm ấy, lúc này mới dùng phương pháp trái ngược, khién cho Lai Hộ Nhi. ta còn có Bùi Bội dẫn người đều không được gi. Hắn tìm Tiêu huynh là chính đạo. ai cùng không nghĩ đến. hắn lại chọn tuyến đường đi về hướng đông".

Bình luận