Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 525: Trường Nhạc (2)


Mọi người vào phủ đệ, trước tiên ỡ trong đinh viện chờ đợi. không đợi bao làu. Đậu Kiến Đức đã cho gọi bọn họ đi hậu hoa viên gặp. Quản thần trong lòng không yên. theo thứ tự đi tới. Hậu hoa viên khá lớn. mọi ngưỡi tiến vào. lại không có chút nào chặt chội. Chi thấy được trong vườn dương liễu lả lướt, cuối cùng đứng một người, quay lưng về phía mọi người.

Phía trước ngưỡi nọ. lại đặt một cái quan tài. hoa tươi trải khắp, mùi thơm truyền đi.

Gió thổi nhẹ qua. làm cho hoa trắng bay lẻn. rơi lên trên quan tài, làm cho cả hậu hoa viên có phẩn thê lương quỷ dị.

Ai cũng không biết trong quan tài là ai. ai có thể cũng không hy vọng bản thân bị đưa vào trong quan tài kia, Vũ Văn Hóa Cặp so với quẩn thằn thi không được đài ngộ như vậy, khi bị trói gô đẩy mạnh lên. cảm giác quan tài kia hắn là thuộc về minh.

Tắt cả phồn hoa thắng cảnh đều đã rời hắn mà đi, cho tới bây giờ. quay đẩu nhìn lại, mới biết được chi là trăng nơi đáv nước.

Bản thân sau khi chết, còn có thể có một cái quan tài, cũng coi như không kém. Vũ Văn Hóa Cập nghĩ tới đây. khóe miệng xuất hiện nụ cười, suy nghĩ lại bước đường đời của minh, từ khi bắt đầu muốn giẫm lên Tiêu Bố Y, càng về sau lại là khôngmuốn bị Tiêu Bố Y giẫm, rồi sau đó đến muốn mạng sống, cho tới bãv giờ thầm muốn một cái quan tài. Hắn đã nghĩ thoải mái. suy nghĩ cùng rõ ràng, cuối cùng bắt quá cùng chi là chết. tử... thoạt nhìn cùng khôngphài là đáng sợ nhưvậy, đáng sợ là muốn sống lại gặp thống khổ vô cùng vô tận!

Quẩn thần nhìn thấv Vũ Vãn Hóa Cặp mim cười, đều cho 1'ẳng hắn điên rồi, bị dọa thành ngu ngốc, nhưng không có ai chính thức quan tâm trong lòng của hắn. Bời vì tất cả ánh mắt của mọi người đểu bị người ở dưới cây kia hấp dẫn.

Nguỡi nọ đương nhiên là Trường Nhạc vương!

Ai cũng nhìn thấy bóng lưng của hắn. lại cảm thấy hắn không phải Trường Nhạc vương, vì Trường Nhạc vương trong tưởng tượng khác nhau rất lớn. Bóng lưng Trường Nhạc vương thoạt nhìn rất u buồn, còn có chút cô đơn. Duy chi có thiếu khuyết là khí pháchngạo thị thiên hạ. Quẩn thẩn đại đa số mọi người đều trước ỡ tại Tây Kinh, đi theo Dương Quảng đền Đông Đô. Giang Đô. tuy thường xuyên nghe qua cái tên Đậu Kiến Đức này. nhưng trên thực tế. Đậu Kiến Đức vẫn ỡ Hà Bắc Sơn Đông liên tục chiến đấu, người nhìn thấy cũng không có mấy!

Trong mắt bọn hắn, Đậu Kiến Đức cùng Lý Mặt không có gì khác nhau, chi là một đầu lình đạo phi mà thôi, nhưng một khắc khi thấy được bóng lưng của hắn. bọn họ lại cảm thấv kinh ngạc, cảm giác này cũng không chính xác.

Đậu Kiến Đức là một người rất phúc tạp!

Đảy là cảm giác đầu tiên của bọn hắn, Đậu Kiến Đức xưng bá Hà Bắc. hôm nay cùng Tãv Kinh Lý Uyẻn. Đông Đô Tiêu Bố Y địa vị ngang nhau. Nhưng nói là người trong ba thế lực lớn trong thiên hạ. người như vậy. đương nhiên được xưng tụng bá chủ, người như vậy, đương nhiên hắn là hoa lệ trang nghiêm, nhưng người trang nghiêm này, trên chiếc áo xanh đang mặc lại có hai miếng vá!

Ngưỡi nọ ống tay áo đã tàn phá, trắng bệch cả ra. Nhưng hắn vẫn tùv tùv tiện tiện mặc lên trên người, không chút quan tâm. Hắn tuy mặc quần áo vá, nhưng ai nhìn thấv hắn lẩn đẩu tiên, chú ý cũng không phải là miếng vá trên quần áo của hắn, mà là bóng lưng cô đơn của hắn.

Trường Nhạc vương... thoạt nhìn cũng không có sung sướng!

Nghe được tiếng bưỡc chân truyền đến, Trường Nhạc vương chậm rãi xoay ngưỡi lại, mim cưỡi.

Mọi người lúc này mới nhìn thấy mặt hắn, Trường Nhạc vương ước chừng bốn mươi tuồi, chân mày của hắn mày rất rậm, môi hắn hơi dày. mũi cao. đôi mắt của hắn lại đằv vẻ đa tình.

Đa tinh cũng không phải là loại đa tinh giữa nam và nữ, mà là nói trong mắt của hắn rất giàu cảm tình, ai nhìn thấv đòi mắt của hắn. đểu có thể cảm nhận được, người này. rắt cơ trí. ai nhìn thấv đòi mắt này, đều có thể cảm thấv. rất nhièu lời nói. không cằn phải nói ra.

"Bổn vương đi chuyến. này. vốn vì tiếp đón Tùy Đế, không ngờ... vẫn muộn một bước" Đậu Kiến Đức than nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn về phía quan tài, trên mặt có vẻ khổ sỡ.

Thanh ảm của hắn trầm thấp, mơ hồ có từ tính, âm điệu của hắn không lớn. nhưng hắn lúc nói chuyện, tất cả mọi người đều phải chăm chú lắng nghe.

Người chân chính có quyền lợi. không cằn bẳng âm điệu để tranh thủ sự chú V, chi có những phụ nữ chanh chua mới dốc kiệt sức mà lớn tiếng. Trường Nhạc vương sau khi nói một câu, mọi người đểu im lặng. Trường Nhạc vương im lặng thật lâu. như là trầm tư, hoặc như là thương cảm. nhưng trong hoa viên, ngoại trữ tiếng chim tiểng gió. không còn động tình gì nữa!

Vũ Văn Hóa Cặp thầm nghĩ, lại là một ngụy quán tử giả nhản giả nghĩa. Theo hắn thấv, Đậu Kiến Đức muốn tiếp đón Dương Cảo cũng không khó giải thích, dù sao Đường vương, Tâv Lương vương trước mắt đểu là hồ trợ thiên tử để hiệu lệnh thiên hạ. bọn họ trước mắt đểu giả làm phẩn lực lượng cuối cùng của Tùy triều. Đậu Kién Đức hiển nhiên cũng muốn noi theo, lúc này mới tới đón Dương Cảo. Nhưng hắn tính sai. cho nên khó tránh khòi khổ sỡ.

Đậu Kiến Đức thương tâm cũng không phải bỡi vi Dương Cảo chết, mà là bởi vì không có chiểm được tiện nghi. Vũ Văn Hóa Cập nghĩ như thế.

Sau khi suy nghĩ cẳn thận điểm ắy, Vũ Văn Hóa Cặp đột nhiên có chút kỳ quái, thẩm nghĩ minh cùng nghĩ ra chuyện nạy, Bùi Củ không có lý nào không rõ, nhưng vi sao Bùi Củ ai cũng lo lắng đi đẩu nhập, nhưng lại chi có bài trà Đậu Kiến Đức?

Chẳng lẻ bắt quá là vi Đậu Kiến Đức là xuất thán dán nghèo, những quý tộc như bọn họ từ trong đáv lòng đều xem thường?

"Các ngươi khổ cực rồi"Đậu Kiến Đức rốt cuộc mỡ miệng lằn nữa. "Tùy Đẻ là ai giết?"

Quản thẩn nhất trí nhìn phía Vù Vãn Hóa Cập. Tô Định Phương tiến lên phía trước nói: "Khỡibẳm Trường Nhạc vương, vừa rồi Vũ Văn Hóa Cập nói. là hắn giết chết!"

Đậu Kiến Đức hai con mắt ngưng tụ, đã nhìn qua trên người Vũ Văn Hóa Cập, lạnh nhạt hỏi. "Vũ Văn Hóa Cặp, Tô tướng quán nói là thực?"

Vũ Văn Hóa Cặp nhìn thấy Đậu Kiến Đức binh tình, một cỗ lửa giận lại xông ra, hắn hiện tại hận nhất chính là loại điềm tình này. bởi vi hắn chưa từng có loại điềm tĩnh này. nhìn thấy Đậu Kiến Đức, hắn đột nhiên lại nhớ tới Tiêu Bố Y.

Đậu Kiến Đức cùng Tiêu Bố Y hoàn toàn khác nhau. Nhưng Vũ Văn Hóa Cặp lại thoáng cái đã nhìn ra, bọn họ có vài chồ rất giống nhau. Đó chính là bọn họ đều có một loại trầm ồn, một loại thái độ xử sự không sợ hài. một loại cười nhạo đem vạn vật khống chế ở trong tay. Mà hắn, hận nhất chính là loại thái độnày! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

"Là ta giết thì thế nào?" Vũ Văn Hóa Cặp cắn răng nói: "Dương Quảng là ta giết, Dương Cảo cũng là ta giết. Lào tử muốn giết kè nào. thi giết kè đó! Giờ đây lão tử là hoàng đế. ngươi muốn báo thù. tìm ta là được rồi".

Quẩn thẩn im lặng, Đậu Kiến Đức cũng không tức giận, trên mặt chi có ưu thương, than nhẹ noi, "Rất tốt".

"Rất tốt?" Vũ Văn Hóa Cập ngơ ngẩn, trong lúc nhất thòi không biết ý của Đậu Kiến Đức ra sao.

"Ngồi đi" Đậu Kiến Đức vung tay lên. Đã sớm binh sĩ đưa ghế tới. quẩn thẩn ngơ ngần, nhưng lúc này đừng nói là ngồi, cho dù Đậu Kiến Đức bảo bọn họ xuống vạc dầu, bọn họ cùng phải nhảv xuống. Ngượng ngùng ngồi xuống, cùng không rõ ràng Đậu Kiến Đức rốt cuộc tính toán cái gi. Trong quần thần, chi có huynh đệ Vũ Văn không có ghế ngồi, Vũ Văn Hóa Cập đã biết không ổn. tức giận nói: '"Đậu Kiến Đức, muốn giết thì cứ giết, cẩn gì nhiều lời?"

"Đáng chết sẽ giết. Ngươi cũng không cằn nóng lòng nhắt thời'' Đậu Kiến Đức lạnh nhạt

Vũ Văn Trí Cặp lại quỳ xuống, cầu khẩn nói: "Trường Nhạc vương, tất cả mọi thứ cùng ta cùng không có bất luận quan hệ gì, cầu người đừng giết ta!"

Vũ Văn Hóa Cặp nghiêm nghị quát: "Trí Cập, đứng dậy! Không cần phải làm mất mặt nhà Vũ Văn!" Hắn cả đời chưa từng có kiên cường như thế. thật sự là một khắc này đã từ trong mắt của Đặu Kiến Đức nhin ra, hắn hắn phải chết không thể nghi ngờ! Hắn một đường chạy tới cuối cùng, Đường vương. Tãv Lương vương. Trường Nhạc vương đều giống nhau, bắt lấy hắn, phải giết không thể nghi ngờ! Thiên hạ to lớn. đã không có chồ cho hắn dung thân. Tuy hắn bị oan uổng, tuy hắn cảm thấy bất công, nhưng mà hắn đã không định giải thích, giải thích cũng vô dụng! Đậu Kiến Đức nói không sai, đáng chết sẽ chết, nhưng định nghĩa đáng chết như thế nào. chi có thể nói là cá lớn nuốt cá bé. Trẽn đời này. vốn chính là ai quyền đầu cứng, thì đồ đao nẳm ở trên tay người đó!

Đậu Kiến Đức không đễ ý tới Vũ Văn Trí Cập. chi nói khè: "Ta vốn tưởng rẳng, các ngươi sẽ đẩu nhập vào Đông Đô. cho nên cũng không để ý tới. Nhưng không ngờ... các ngươi lại đi đến chồ của cùa ta. Khi biết Tùy Đế ỡ đâv, ta ngựa không dừng vó chạy đến. nhưng vẫn muộn một bước. Bổn vương vốn là Tùv thằn, sau khi bị người hãm hại. bất đắc dĩ phắt cỡ khởi nghĩa. Tiên đế đi ngược lại lòng trời, ba lằn chinh phạt Cao Lệ. lại gặp thiên tai. dán chúng Hà Bắc. Sơn Đông hai vùng lầm than, mười phẩn mất chín, bổn vương vô cùng đau đớn. bắt đắc dĩ chi có thể tự bão vệ mình, cùng không cần biết quá nhiều. Ta cùng là vì dân chúng yên ổn mắv chục năm, cùng vì hai đời Tùv triều, nay Vũ Văn Hóa Cặp hành thích vua. đại nghịch vô đạo. ta xem là thù. cũng là thù của Tùy thẳiL thiên hạ đại loạn, đại đạo bất công, bổn vương còn đang ở Hà Bắc. Vũ Văn Hóa Cặp đã đưa tới cửa. bổn vương đương nhiên vì chư còng mà đòi lại công đạo".

Quẩn thần hai mặt nhìn nhau, chưa bao giờ nghĩ đến Đậu Kiến Đức sẽ nói ra những lời

này.

Ai cũng cho rẳng Đậu Kiến Đức là đạo phi, ai cũng cho rẳng Đậu Kiến Đức cùng Đại Tùy thế bất lưỡng lặp. ai có thể nghĩ đến. vi Dương Quảng báo thù lại là Đậu Kiến Đức. Nhưng càng nhiều người chi nghĩ rằng, Đậu Kiến Đức cũng giống như Tiêu Bố Y, đơn giản là muốn lấv thanh danh mà thôi.

Đậu Kiến Đức mặc kệ suy nghĩ của quẩn thần, chi phất tay một cái, thủ hạ đã đẩv lên một chiếc xe phủ lụa trắng, xe đi kêu ken két. tựa như chở vật rất nặng. Quẩn thẩn im lặng, thẳm nghĩ cái này không biết là lợi khí giết người gì đâv. Không nghĩ tới Tô Định Phương xốc lụa trắng lên. có ngán quang lặp loè. trên xe chất đằv những nén bạc.

Đậu Kiến Đức nói khẽ: ""Bổn vương thẳm muốn bảo vệ một phương bình an. không muốn cùng các ngươi là địch. Các ngươi đã đến đảv. muốn lưu lại thi có thể lưu lại. bổn vương sẽ không bạc đài. muốn đi xin cứ tự nhiên, ở đây chính là lộ phi của chư vị. Bồn vương hiểu rằng chư còng cùng không quan tâm tới chút tài vật này, cùng chi là chút lòng thày. Đi Tây Kinh cùng tốt, đi Đông Đô cùng được, cho dù đi thào nguyên tới chỗ Nghĩa Thành công chúa, bổn vương cùng sẽ phái binh hộ tống các ngươi qua Hà Bắc. Rốt cuộc đi con đường nào. kính xin chư công tự mình định đoạt".

Quần thẩn ngạc nhiên, chưa bao giờ nghĩ đến lại là loại kết cuộc này. mọi người có lưỡng lự. có hoài nghi, có cảm ơn, trong lúc nhất thòi không cách nào đưa ra lựa chọn. Đặu Kiến Đức ánh mắt lại rơi lên trẽn quan tài, mơ hồ có sự bi thống. ''Quán Giang Đô đều có thể rời đi, nhưng Vũ Văn Hóa Cặp cùng những người liên quan, phụ tử huynh đệ chịu ân cùa Tùv triều, thân ờ cao vị, mà đi giết vua, nếu không giết đi, bồn vương cùng không cách nào bàn giao với thiên hạ. Định Phương..

"Có thuộc hạ" Tô Định Phương bước nhanh tiến lên phía trước nói.

"Vũ Văn Hóa Cặp hành thích vua, đương nhiên giết cửu tộc. đem huynh đệ Vũ Văn cùng con cháu đều trói lại. ngày mai buổi trua chém ỡ chợ để răn đe!" Đậu Kiến Đức nói khè.

Vũ Văn Trí Cập nghe xong, giống nhu ngũ lôi oanh đinh, trực tiếp hỏn mẻ bất tinh. Vũ Văn Hóa Cặp cả giận nói: '"Đậu Kiến Đức. ngươi thật độc. ta thành quỷ cũng sẽ không bò qua ngươi" Thì ra hắn còn có hai đứa con trai, đang ờ trong quân Giang Đò, Đặu Kiến Đức hành động như vậy không thể nghi ngờ là đem nhà Vũ Văn trảm thảo trà căn.

Đậu Kiến Đức xoay người sang chỗ khác, lạnh nhạt nói: "Vũ Văn Hóa Cặp, bổn vương không thẹn với lương tâm, gì sợ quỷ thần? Chết đã đến nơi. không biết ngươi còn có lời gì muốn nói?"

Chươna 435: Đao nânađao hạ (1)

Đậu Kiến Đức phá huyện Ngụy, bắt Vũ Văn Hóa Cặp. đánh bại quânGiang Đô . tất cả đều nhẹ nhàng.

Hắn nói chuyện binh tình, không có nhìn lên người nào, cũng không xem nhẹ người nào, cho dù đổi với Tùy thằn bị bắt. đổi với muốn giết Vũ Văn Hóa Cặp. cùng khách khách khí khí.

Ai có thể đều nhìn ra, hắn đã ra quyết định, chém đinh chặt sắt. chân thật đáng tin!

Vũ Văn Hóa Cập nghe nói còn có cơ hội nói chuyện, cười lên ha hả, tính mạng đã đến bước cuối cùng, có hèn mọn cũng không thể có mạng sống, vì sao không cao ngạo đi tìm chết?

"Đậu Kiến Đức, ngươi lúc nào cũng nói vì thiên hạ. ngươi cho 1'ẳng ngươi là ai?"

"Ta là Đậu Kiến Đức" Trường Nhạc vương thản nhiên nói.

Vũ Văn Hóa Cặp thở ra một hơi. "Ta muốn nói cho ngươi biết một điểm, ngươi giết ta. sau này nhắt định sẽ hối hận!"

Quẩn thần âm thẳm lắc đầu, không ngỡ Vũ Văn Hóa Cặp cho tới bây giỡ vẫn lớn lối đe dọa. Đậu Kiến Đức lại nhìn Vũ Văn Hóa Cặp thật lâu. lúc này mới trầm giọng nói: "Ngươi nói có thể là đúng, ta có lẽ sẽ hối hận, nhưng mà hiện tại. ta vẫn muốn chém ngươi!"

Vũ Văn Hóa Cặp không có phẫn nộ. chi là thoải mái. "Chết với ta mà nói. cũng không phải là kết quả xấu nhất".

Đậu Kiến Đức than nhẹ một tiếng. "Vũ Văn Hóa Cặp. vô luận ngươi trước kia đại nghịch bất đạo như thế nào. nhưng mà Vũ Văn Hóa Cập hôm nay. cuối cùng không để cho người ta khinh thị. ta sẽ nói người của ta cấp cho ngươi một đao thống khoái" Hắn muốn xoay người đi, Vũ Văn Hóa Cập đột nhiên kêu lên: "Chờ một chút..

"Chuyện gì?" Đậu Kiến Đức hỏi. Hắn từ khi xuất hiện cho tới giờ. xử lý sự tình đều không chút lộn xộn, không kiêu không nịnh. Nhưng hắn đối với ai cũng có một thái độ, đó chính là trịnh trọng.

Vũ Văn Hóa Cặp trầm giọng nói: "Ngươi nói là Tùy thần, đương nhiên hiểu rò quy củ của tử tù".

Đậu Kiến Đức trả lời: "Ngươi có thinh cầu gì? Nếu như có thể làm được, không vi phạm thường quy. Ta đương nhiên sẽ làm cho ngươi".

"Ta trước khi chết, muốn cùng Bùi Thị Lang nói vài lời" Vũ Văn Hóa Cặp tinh táo nói.

Đậu Kiến Đức nhìn về phía Bùi Củ dò hỏi: "Bùi Thị Lang. Ỷ của người như thế nào?"

Bùi Củ nói: "Ta không phản đối. Nhưng không biết... Vũ Văn tướng quán muốn nói gì với ta?"

"Đây là chuyện giữa các ngươi. Không cằn người khác biết được" Đậu Kiến Đức nói: "Ngày mai sau khi chém Vũ Văn Hỏa Cặp, mọi ngưỡi có thể hạ quyết định. Ta rất nhanh phái trờ về. kính xin mọi ngưỡi nhanh chóng lựa chọn".

Hắn sau khi nói xong, đã biến mất không thấy, quẩn thẩn hai mặt nhìn nhau, nếu như không phải trước mắt còn có ngán quang lóng lánh, thì còn tưởng rẳng đang nẳm mộng. Vài binh sĩ tiến đến. đem huynh đệ Vũ Văn áp giải đi. có một người nhã nhặn đi tới nói: "Chư vị đại nhân, bắt tài Tống Chính Bổn. Trường Nhạc vương để cho ta đưa các vị đến nơi nghi

ngơi".

Mọi người lại cả kinh- không ngỡ trước mắt chính là đệ nhắt mưu sì Tống Chính Bồn dưới tay Đậu Kiến Đức.

Đậu Kiến Đức khỏi nghĩa Hà Bắc. dưỡi tay mãnh tướng văn thần cũng đông đảo, Lưu Hắc Thát. Tô Định Phương. Vương Phục Bảo các mãnh tướng đểu cũng có cái dũng vạn người khó ngăn, mà Đậu Kiến Đức sau khi đánh tan Tiết Thế Hùng, thế lực nhanh chóng khởi dậv. chiểm cứ quá nửa lãnh thổ Hà Bắc. nghe nói đều là Tống Chính Bồn nghĩkế.

Đậu Kiến Đức được Nghĩa Thành công chúa tứ quan, tại Nhạc Thọ mỡ đàn tự xưng Trường Nhạc vương, thiết hạ bách quan, Tống Chính Bổn này cực kỳ được coi trọng, cho nên được phong làm Nạp Ngôn, có thể nói là quyền cao chức trọng.

Tống Chính Bồn cũng như Đậu Kiến Đức. đều không kiêu không nịnh, sau khi dẫn mọi người đến chồ nghi ngơi, phán phó hạ nhân chiếu cố, sau đó xoay người rời đi. Mọi người thấy chồ ở cũng không có binh sĩ canh gác. Đối với Đậu Kiến Đức muốn thả bọn họ càng tin vài phần.

Có vốn định vụng trộm trốn đi, có thể tưởng tượng hoàn cảnh binh hoang mà loạn, lẻ loi một minh, nếu gặp được đạo phị nói không chừng là chết nơi xứ người. Hơn nữa Đậu Kiến Đức thoạt nhin cũng không tệ lắm, không ngại lưu lại xem tinh thế rồi định! Nếu như Đậu Kiến Đức thật thế lực rộng rãi, cho dù đi theo hắn, cũng rất có khả năng!

Quẩn thẩn Giang Đô thật ra vẫn xem thường Đậu Kiến Đức, đày cũng là sụ thật. Cái này giống như quý tộc bị rơi xuống thành ăn xin, thì vẫn xem thường ăn xin trời sinh vậy.

Loại cảm giác về sự ưu việt, thám căn cố đế. rất khó trừ khử!

Nhưng mà hôm nay. quẩn thẩn Giang Đô bồng nhiên phát hiện, Đậu Kiến Đức tuy ăn mặc quần áo rách rưới, áo vải tầm thường, nhưng so với bọn hắn lại cao quý hơn nhiều. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến, Đặu Kiến Đức so với bọn hắn còn quy tộc hơn. Loại khí chất này cũng khôngphải là trời sinh, mà là trải qua thiên chuy bách luyện.

Lý Uyên bách nhẫn thành kim (trăm lần nhẫn nại thành vàng), Tiêu Bố Y bách luyện biến cương (trăm lần luyện biến thành cứng rắn). Mà Đậu Kiến Đức nếu có thể nói. thì đó là bách ma chung thành đại khí (mài nhiều cuối cùng cùng thành châu báu).

Đậu Kiến Đức tự xưng Tùy thần, nhưng hắn ỡ trong mắt quẩn thẩn. thật sự không tính là thẩn tử gì. bởi vì hắn chi là loại hèn kém nhắt trong Tùy thần. Đậu Kiến Đức gia thế làm nghề nông, chức quan lớn nhất là Lý Chính. Mà Lý Chính là thế nào? Tùy triều có định, dân gian năm trăm ngườit hành một hương, lập ra một người gọi là Hương Chính. Một trăm người thì gọi là lý, lập một người gọi là Lý Chính.

Đậu Kiến Đức trước kia chi là một Lý Chính khôngbao giờ lẻn đài được!

Loại quan này. có thể nói chức quan nhò nhắt cùng cao hơn hắn. nhưng chi là một Lý Chính nhưvậv, trải qua trăm đau khổ, ngàn gian nan. cho tới bâv giờ. thành một bá chủ phàn chia thiên hạ Đại Tùy, có thể sánh vai cùng Tiêu Bố Y. Lý Uyên.

Sóng cồn đào cát, xoá hết thiên cố phong lưu, Tùy mạt đại loạn cho đến nay. cự đạo cũng phải hơn ngàn, tính ra có danh tiếng cũng có chừng hơn trăm người nhiều. Mà hôm nay, cự đạo còn có thể còn sống sót. có thể làm cho người coi trọng cũng chi còn hơn mười người, những người này cuối cùng có thể còn sổng sót. đương nhiên là có bản lănb. hơn người của hắn!

Coi như là minh, chủ Lý Mặt của thiên hạ quẩn đạo. tụ chúng trăm vạn, binh động Đông Đò thì thế nào? Hắn giống như một ngôi lưu tinh sáng chói, kéo lẻ một cái đuòi cực kỳ xinh đẹp mỹ lệ sáng lạn. nhưng mà rơi rụng cũng không thể làm gì được.

Mv lệ. nhất định ngắn ngủi, mà thật thà. mới có thể làu dài không suy.

Rất nhiều người cảm thấy Đậu Kiến Đức cũng tương tự với Lý Mặt. cũng rất ít người chú ý. Đậu Kiến Đức cùng Lý Mặt có sự khác nhau rất lớn.

Bản chất của Lý Mặt thật ra là một quý tộc. mà Đậu Kiến Đức căn cơ chính là áo vải. Tiêu Bố Y cũng là áo vải, nhưng lại hồn hợp biến dị giữa hai loại này.

Lý Mặt có tài, không phải có tài binh thường, hắn có thể đơn giản hiệu triệu ra hùng binh trăm vạn, hắn có thể đơn giản huy động trăm vạn dân chúng, điểm ấy ít có người làm được, nhưng Lý Mật thùa kế Bồ Sơn Công, vẫn là quý tộc. trong xương cốt có loại kiêu ngạo trời sinh, chưa từng xem dân chúng vào trong mắt!

Cái loại quy tộc ngạo mạn cùng thành kiến này. cho dù là Lý Mật cũng không thể tránh được.

Hắn cao ngạo, cho nên hắn tịch mịch, hắn giống như một con phượng hoàng trong chuồng gà. cả ngày cùng gà làm bạn, xem thường những con gà này, lại chi có thể chi huy những con gà này. Nhưng mà cuối cùng, mới bi ai phát hiện, vô luận phượng hoàng này có năng lực cờ nào. muốn bay cao cờ nào. Nhưng lại không thể đem những căn cơ không thể vượt quá ba thước cách mặt đắt này vượt qua thiên sơn vạn thủy. Cuối cùng hắn thất bại thảm hại. nhưng hắn vì cao ngạo nên vẫn vỗ cánh bay lên, hắn thà 1'ẳng cao ngạo đi tìm chết, cũng không nguyện hèn mọn mà sống, cho nên hắn cao ngạo mà cô đơn chết đi, hắn từ khi khời nghĩa tại Ngòa Cương, đă không thể dung nhập vào căn cơ sinh tồn mà hắn dựa vào.

Nhưng Đậu Kiến Đức lại cùng Lý Mật có sự khác biệt rắt lớn. khi thế lực của hắn ít nhất, bên người bắt quá chi còn lại có mấy người.

Nhưng mà hắn là áo vải. thuần khiết áo vải, hắn hiểu dán chúng nghĩ cái gì, hắn có thể đem bán thân hoàn toàn dung nhập vào vùng Hà Bắc kia, hắn có thể đem bản thân hoàn toàn dung nhập vào trong dân chúng. Một khối cát đá không có ý nghĩa, nhưng mà thiên sơn vạn thủy đem cát đá trải ra, đã biến thành đại mạc rất khó chinh phục. Cho nén cho dù là Tiêu BÓ Y, Lý Tình khi muốn khai chiền đối với Hà Bắc. đểu luôn cân nhắc, tìm kiếm thời cơ.

Khai chiến đối với Hà Bắc. khai chiến đổi với Đậu Kiến Đức. Là bẳng hướng về phía dán chúng Hà B ắc khai chiến!

Trăm vạn đại quán của Lý Mặt. có thể một lần là tan thành mây khói, nhưng mà hon mười vạn đại quán của Đậu Kiến Đức, lại bền chắc như thép, hơn nữa dán chúng làm căn bản, rất khó rung chuyển.

Đậu Kiến Đức bị người hãm hại, phất cờ khỏi nghĩa, lúc trước cùng hắn một chỗ tạo phản có đám người Tôn An Tổ, Cao Sĩ Đạt so với hắn còn nồi danh hơn. nhưng cuối cùng sống sót lại chi có Đậu Kiến Đức. Nhưng hắn vẫn hèn mọn như cò cây, ít có người chú ý. Cho dù Trương Tu Đà. Dương Nghĩa Thẩn cùng không có đem hắn đặt ờ trên mắt. nhưng khi không có người nào chú ý thì hắn lại làm ra một đại sự kinh hồn. đó chính là Đặu Kiến Đức chi bẳng hơn hai trăm tử sĩ, thùa dịp sương mù tập kích doanh trại Tiết Thế Hùng, đánh tan mấv vạn quán chính quy của Tiết Thế Hùng! Từ sau đó. Đậu Kiến Đức mũi nhọn rốt cuộc không che dấu nữa, hắn tích lũv mấv năm rốt cuộc đã bạo phát ra, lần này dễ dàng đánh bại quán Giang Đô. bắt Vũ Văn Hóa Cặp. tắt cả địa mọi người cho là hắn sẽ tự hào. sè cao cao tại thượng, nhưng biểu hiện của Đậu Kiến Đức lại làm cho tất cả mọi người kinh ngạc.

Hắn vẫn khiêm tốn bình tĩnh trước sau như một.

Hắn tự nhận là Tùy thằn, đổi với Tùy thằn trước kia chút ít đều có tác uy tác phúc, hắn cũng không có không thể chờ đợi mà cười lên trên đầu bọn họ. hắn thậm chí đối với bọn họ còn có sự tôn kính.

Vò luận đổi với Dương Cảo. hay là đổi với Dương Quảng, tắt cả mọi người đều có cảm giác, hắn tôn kính cũng không phải là làm ra vẻ.

Dương Quảng nếu là trên trời có linh thiêng, hiểu 1'ẳng cuối cùng lên tiếng vi hắn. cũng không phải là thất quý mà hắn tín nhiệm, không phải Lý Uyên bà con của hắn, không phải Tiêu BÓ Y cháu hắn. Mà là Đậu Kiến Đức áo vải mà hắn vẫn xem thường, khôngbiểt hắn sẽ có cảm tưởng gì?

Hắn khẳng định trong lòng đủ loại tư vị. ngọt bùi cay đắng mặn đều có!

Quần thẩn hiện tại chính là loại cảm giác này, trong ngượng ngùng nhiều ít có chứa chút ít chờ mong, bọn họ lưu vong quá lâu. cùng muốn được vẻn ổn. Vô luận ngày mai như thế nào, bọn họ ít nhắt hiểu 1'ẳng, đêm nay có thể ngủ an giấc.

Bình luận