Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 522: Hết đường chối cãi (1)


Đều nói không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa, Vũ Vãn Hóa Cặp đổi với Tiêu Bố

Y thật sự là không thể nhịn được nữa!

Chó cùng nhày tường, thỏ cùng còn cắn người. Vũ Văn Hóa Cặp cùng, cùng bắt chắp quá nhiều. Yêu cầu thấp nhắt của hắn là đầu hàng, nhưng lại bi ai phát hiện. Tiêu Bố Y căn bản không muốn cho hắn đường sống!

Nếu như đường sống cũng không có, hắn còn có thể cố kỵ cái gì?

Dù sao cũng chi còn đường chết, cẩn gì phải uất ức như thế đi tìm chết?

Ý nghĩ này ở trong đầu Vũ Vãn Hóa Cặp kịch liệt bành trướng, không thể ngăn chặn, hắn vốn đã say mèm, Bổ Tát bùn còn có ba phẩn tức giận, huống chi là hắn! Mượn V rượu oán hận đem bát rượu ném lên trẽn mặt đất. Vũ Văn Hóa Cập hung dữ nói: ""Được. Tiêu Bố Y, đâv là ngươi bức ta. Ngươi luôn nói ta tạo phản, ta đâv sẽ phản cho ngươi xem, ta muốn cho ngươi hiểu 1'ẳng, lão tử cũng không dễ chọc! Dù sao cũng là chết, chết cũng phải oanh oanh liệt liệt! Lão tử cả đời làm chó. hôm na V. ta muốn làm hoàng đế!"

Vũ Vãn Trí Cập bị dọa cho nhảy dựng, "Đại ca, người nói cái gi?"

"Chết sớm chết muộn, sớm muộn đều là con mẹ nó chết... Đã như vậy. lưng ta đã đeo tội danh hành thích vua, đương nhiên không thể uổng phi tội danh này. làm hoàng đế một ngày cũng được!" Vũ Văn Hóa Cặp lảo đảo, giơ bát rượu mà cười một cách điên cuồng.

Vũ Văn Trí Cặp sắc mặt khè biến, tiến lên đỡ nói: "Đại ca. người uống nhiều rồi".

Trong ba huynh đệ. Vũ Vãn Sĩ Cặp cuồng ngạo. Vũ Văn Hóa Cặp nhu nhược. Vũ Vãn Trí Cặp lại cục kỳ cẩn thận nhát gan. Hôm nay mọi người nghe theo chủ ý của Bùi Cù, vội vàng đi Vũ An cùng Dương Thiện Hội tụ hợp. Nghe Bùi Thị Lang nói. Dương Thiện Hội này rất trung quán ái quốc, cho rẳng Tiêu Bố Y, Đậu Kiến Đức đều là loạn thần tặc tử. lúc này mới ai cùng không đầu hàng. Người này bách chiến bách thắng, đã là hv vọng cuối cùng cùa bọn họ. Vũ Văn Hóa Cập lúc này đột nhiên nổi lên ý niệm làm hoàng đế trong đầu, không thể nghi ngờ là tự hủy trường thànỈỊ cũng trách không được Vũ Văn Trí Cặp sợ hài.

Vũ Vãn Hóa Cập đẩy đệ đệ ra, tức giận nói: "Ta không có uống say, ta hiện tại so với ai khác đều tinh táo hơn. Các ngưỡi xem ta vô dụng, thật cái gì cũng đều muốn đổ lên trên ngưỡi của ta? Thật sự chuyện gì cũng đều oan uổng cho ta? Mắt thắv ta đã muốn chết, còn muốn oan uổng ta. ngươi đến cùng có phải huynh đệ của ta hay không, các ngươi đến cùng có phải là người hay không?"' Hắn nói xong, nghẹn ngào khóc rống lên, nước mắt nước mũi ròng ròng.

Vũ Vãn Trí Cập khuyên nhủ: ""Đại ca, người đa tâm rồi".

"Cút ngay. Ta một điểm cũng không có nhạy cảm! Ta hiểu rõ, các ngươi đẩv ta cầm đầu. cũng không có ý tốt gì. Đơn giản là muốn đem ta làm kè chết thay mà thôi. Các ngươi quả thực cho là ta không biết. Ta thật ra cái gì cùng biết! Ta vô dụng. Ta vô năng . Nhưng các ngươi nhất định đem ta đặt ỡ vị trí Đại tướng quân, ủng hộ hoàng đế khôi lỗi. Dương Cảo là khòi lỗi. ta con mẹ nó cũng chẳng phải là khôi lỗi sao. Các ngươi có thể mọi việc đểu thuận lợi. nịnh nọt bốn phía. Nhưng chuyện đến trẽn đầu, chết đều là khòi lồi! Chết đều là ké đứng đẩu! Chết đểu là Đại tướng quán! Ngươi nếu thật xem ta là đại ca, ngươi vì sao không làm cái Đại tướng quán này? Lúc trước ta không biết gì hết. tắt cả đều nghe theo chủ ý của các ngươi. Nhưng ta hiện tại rốt cuộc hiểu rò, thi ra tất cả mọi ngưỡi đều hiểu rằng ta ngu xuẩn, đểu lợi dụng sự ngu xuần của ta! Các ngươi cũng biết ta sợ chết, nhưng các ngươi đều bức ta vào đường chết! Ta rốt cuộc làm sai cái gì. mà các ngươi đối với ta như vậy? Ngươi nói... ngươi nói đi! Chẳng lẽ ta trời sinh... chính là bị các ngươi lợi dụng . Chẳng lẽ ta cả đời... chính là bị các ngươi hãm hại?"

Vũ Văn Hóa Cặp thất hồn lạc phách, chụp lấv cổ của đệ đệ. liều mạng mà lắc.

Vũ Văn Trí Cặp hai mắt trờ nên trắng dã, cố gắng nói: "Ca... người... người buông tay!"

Hắn dùng lực đẩv ra. Vũ Văn Hóa Cặp lảo đảo lui về phía sau. đặt mông ngồi dưới đất. thất thanh nói: ""Dương Quảng ma quỷ kia cả đời đều xem ta là chó. Trước khi chết còn đùa giỡn ta như chó. Hắn phải chết là chuyện của hắn. Nhưng hắn vì sao lại dùng đao trên tay ta mà tự sát? Tên súc sinh này, cả đời chơi ta. đến trước khi chết cũng không cho ta sống vên ồn! Tiêu BÓ Y cũng là kẻ mặt người dạ thú. Nói cái con mẹ gì hắn lấv đức phục người, nhân nghĩa thiên hạ. Ta khinh! Hắn ác độc. lào tử đều rò ràng. Hắn cả đời này, so với ai khác đểu chán ghét hơn! Hắn cả đời cười trên đầu ta. đoạt vị trí Thái Phó Thiếu Khanh, bức từ cha chúng ta. Hắn và chúng ta cừu hặn vĩnh viễn không cách nào giải quyết. Hắn mỗi một bước đi. đều dùng vô sổ xương cốt của người ta mà xây nên. Hôm nay người chết ỡ trẽn tay hắn so với ai khác đều nhiều hơn. Cái này nếu như cũng có thể xem như là nhân nghĩa sao. thì lão tử ta chính là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn! Hắn tự cho nhân nghĩa, nhưng đối với chuyện lão tử năm đó hãm hại hắn hiển nhiên canh cánh trong lòng. Bẳng không cũng sẽ ai cũng có thể tha thứ cho. nhưng vẫn một mực không chịu tha thứ cho ta. Hắn so với ai khác đều âm hiểm hơn. hiểu rõ lào tử muốn đầu hàng, nếu như hắn muốn giết lão tử thì sẽ làm xấu cái danh nhân nghĩa của hắn. Cho nên hắn mới đem tội danh hành thích vua cài lẻn trên đẩu lão tử. Sau đó hắn mới đại nhân đại nghĩa mà giết ta! Lão tử thi chết oan uổng. Hắn lại được dân chúng ca tụng. Ngươi nói trên đời này. còn có người nào so với hắn càng ác độc hơn không? Các ngươi cùng biết điểm ắv có phải không? Cho nên các ngươi chuẩn bị vạn nhất không ồn, thì sẽ làm thịt lào tử. Sau đó có thể đến dưới tay Tiêu Bố Y làm một chức quan có phải không?"

Vũ Vãn Trí Cập sắc mặt khẽ biến, muốn nói cũng không được. Vũ Văn Hóa Cặp cả đời hồ đồ. nhưng say rượu nói ra lời thật, cũng đã nói ra chán tướng. Vũ Vãn Trí Cập không thể phủ nhận. Hắn có đòi khi quả thực có ý nghĩ này. Vũ Vàn Hóa Cập khi uống rượu. so với binh thường thì tinh táo hơn nhiều!

Vũ Văn Hóa Cặp nưỡc mắt nước mũi rơi xuống, "Hiện tại tất cả đều là sai lẩm của ta. Lão tử cả đời cũng không có làm được gì. vốn tường thòi vận không đủ. Hiện tại mới hiểu được vẫn luôn bị người ta coi như tượng gỗ mà bài bố. Hôm nay một chuyện cùng không thành, nhân mà ngày càng giảm bớt. còn đeo tội danh hành thích vua, người cả thiên hạ đều không tha. mắt thắv sẽ bị dií" ■ ■" '" cua ta_ viu còn đang lừa gạt

ta!"

VŨ Vãn Trí Cặp rốt cuộc thẹn quá hoá giận, "Đại ca, người nói chuyện tại sao không xét lại lương tâm. những đó đều là chủ ý của Sĩ Cập, cùng ta có quan hệ gì? Ta là đệ đệ của người, ta cả đời này. đền bây giờ có cái gì tốt? Ra trận thân huynh đệ. chiến tranh phụ tử binh, người chết, ta có chỗ tốt gì? Được, người không tín nhiệm ta. vậy người giết ta là được rồi, nếu như người giết ta. có thể trong lòng thoải mái chút ít mà nói, giết ta cũng không sao!"

Xoảng một tiếng, Vũ Văn Trí Cặp đã rát bảo kiếm ra, đảo ngược chuôi kiếm đưa cho Vũ Vãn Hóa Cặp.

Vũ Văn Hóa Cập một tay đoạt lấy bảo kiếm, mắt lộ ra hung quang. Vũ Vãn Trí Cập trong lòng hoảng sợ, nhịn không được lui về phía sau mòt bước. Vũ Văn Hóa Cặp lầm bầm nói:"Ta không thể giết ngươi, ta giết ngươi làm cái gì? Ngươi là thân đệ đệ của ta! Ta muốn giết một người, giết hắn, có thể làm hoàng để. Lão tử trên lưng đã mang tội danh giết vua, đương nhiên không thể ăn không, cũng p hải danh xứng với thực mới được!"

"Đại ca. ngưỡi không thể giết Dương Cảo" Vũ Văn Trí Cặp kêu lên.

Vũ Vãn Hóa Cặp ngửa mặt lên trời cười dài. "Cho tới hôm nay. ta còn ai không dám giết?"

Tay hắn cẩm bảo kiếm, lảo đảo đi ra ngoài cửa. Vũ Văn Trí Cập không dám ngăn trờ, không ngờ Vũ Văn Hóa Cặp đời này là kè vô tích sự. thật vất vả mượn rượu cố lấy dũng khí chuần bị làm một chuyện kinh hồn. lại bị cánh cửa ngăn trờ. Hắn một cước đá vào trúng cánh cửa. té ngã trên đắt. bảo kiểm cũng rời khòi tay.

"Đại ca!" Vũ Văn Trí Cặp kêu lên sợ hài. cuống quít tiến lẻn. thấy đại ca hai mắt nhắm nghiền, cùng đã say như chết, không khỏi lau mồ hòi lạnh, gọi binh sĩ đờ Vũ Văn Hóa Cặp lên giường nghi ngơi. Vũ Văn Trí Cặp thở phào một cái, lẩm bẩm: "Hắn say. tinh sẽ không việc gi".

Hắn là đệ đệ của Vũ Văn Hóa Cập, đương nhiên hiểu rò đại ca nhu nhược, lúc này đâv mới vên tám rời đi. Nhưng mới ra khòi cửa phòng, đã có đại thần vây quanh, đều hòi: "Tả Phó Xạ. Thế nào rồi?" Vũ Văn Hóa Cặp mặt ngoài một minh nắ. đại quyền, đem Vũ Văn Sĩ Cặp phong làm Nội Sử lệnh, đem Vũ Văn Trí Cập phong làm Tả Phó Xạ. cho nén quần thẩn xưng hô như thế. Chi tiếc Tả Phó Xạ này hữu danh vô thực, càng không có mưu kế gì. sau khi nói quanh co một hổi mới nói: "Đại tướng quân ngủ rồi. ngày mai hãy nói".

Linh Tuyền có đại quân ẳn hiện, quẩn thẩn trong lòng bàng hoàng, lúc này mới tìm Vũ Văn Trí Cập hòi kế. Vũ Văn Trí Cặp đến hòi đại ca. nào đâu nghĩ đến nghe được đại ca ôm hận. thiếu chút nữa bị đại ca bóp chết.

Quẩn thẩn ở ngoài cửa. ít nhiều cũng nghe được một sổ. đều âm thẳm lắc đầu. sinh lòng rời đi.

Người rơi xuống nước, cho dù chụp được một cọng rơm, cũng sẽ bắt lấy không tha. nhưng khi bắt lấy cọng rơm, cũng sẽ không ngại đi tìm cọng rơm tiếp theo. Hiện tại còn có người không muốn ròi đi. cũng không phải là đối với Vũ Văn Hóa Cặp tình thám ý trọng, mà là trông cặv vào Bùi Củ còn có thể mang về sinh cơ.

Một đêm không nói chuyện, Vũ Văn Hóa Cặp khi tinh lại, đã đến trưa ngày hôm sau. cảm thấy ánh dương chướng mắt. Vũ Văn Hóa Cập nhìn vào gương, phát hiện người trong kính dung nhan tiểu tụy, tràn đẩy vẻ suy sụp tinh thần, thì thở dài một tiếng.

Tiếng thở dài còn chưa dứt. đột nhiên nghe được ngoài cửa vang lẻn tiếng ầm ẩm. Vũ Văn Hóa Cặp cảm giác say đã qua. oán khí vẫn còn. đoạt lắy trường kiếm trên tường nơi tay, đùng đùng nổi giận chạv ra quát: "Chuyện gì ằm ĩ?" Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn

Đột nhiên phát hiện quẩn thần đều ở tại đó. hon nữa sắc mặt cục kỳ quỷ dị. Tát cả mọi người đều đang nhìn mình, trong mắt hàm nghĩa ngàn vạn. Vũ Văn Hóa Cập trong lòng nàng minh, run giọng hòi: "Chuyện gì... ẩm ĩ... vảy?"

Vũ Văn Trí Cặp V quan không chinh tề. trên mặt kinh hoàng nói: "Đại ca... nguỡi thật làm sao?"

"Làm cái gì?" Vũ Văn Hóa Cặp cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.

Vũ Văn Trí Cặp sắc mặt lộ vẻ sầu thảm. "Chuyện cho tới bây giờ. đại ca người cằn gì giấu diếm".

Quẩn thần im lặng, nhưng mỗi ngưỡi đều là sắc mặt xám ngắt, như cha mẹ chết vậy. Vũ Văn Hóa Cập thấv, trong lòng bồng nhiên xuất hiện ý lạnh, "Ta... ta làm... cái gì?"

Hắn nói đến đày. thanh âm khàn khàn, một ý nghĩ đáng sợ xiện hiện ở trong đẩu. Đã không có cảm giác can đảm khi say, hắn một lằn nữa khôi phục bản sắclại vô năng.

Vũ Văn Trí Cặp sắc mặt sầu thảm nói: "Đại ca. không ngỡ ngươi thật giết Dương... Thánh Thượng! Cho tới bây giờ. chúng ta phải làm thế nào chophải?"

Vũ Văn Hóa Cặp lùi mấy bước, bảo kiếm leng keng rơi xuống đắt. thắt hồn lạc phách nói: "Ta giết Dương Cảo? Ta không có giết, ta không có giết, các ngươi lại muốn oan uổng cho ta!"

Hắn thanh âm ám ách. sắc mặt tái nhợt, chi cảm thấy toàn thán vô lục. lại như rơi vào trong một tắm lưới đánh cá lớn. mặc dù liều mạng giãv dụa, lại bị càng trói càng chặt.

Hắn biết minh bị oan uồng, hắn không có giết Dương Cảo. tuyệt đối không có!

Nhung này trên đời. chính mình trong sạch cùng không phải là có thể tự mình chứng minh, mà là cần có người bên ngoài! Đâv không thể nghi ngờ là bi ai của thế nhàn, cùng là bi ai của Vũ Vãn Hóa Cập!

Bình luận