Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 430: Chiêu hàng (2)


"Điểm ấy ta cũng có chỗ lo lắng" Tiêu Bố Y lại cười nói: "Ta chỉ cần Địch công viết một lá thư. mời Đan Hùng tín đi ra một chuyến, về phần còn lại cứ để ta làm là được rồi".

"Tây Lương vương... muốn..Địch Nhượng chợt rùng mình, đã không dám nói nữa.

Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Địch công chẳng lẽ không muốn làm?"

Địch Nhượng vội vàng lắc đầu. "Cũng không phải là không muốn. Chỉ là Hùng Tín mấy lần cứu tính mạng của thần, chỉ mong Tây Lương vương đến lúc đó hạ thù lưu tình".

Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Đan Hùng Tín này là người trung nghĩa khó được, Địch công yên tâm, ta tuyệt sẽ không hại tính mạng của hắn!"

Địch Nhượng rốt cuộc đã an tâm một chút, Tiêu Bố Y làm việc gọn gàng, sớm đã phân phó người chuần bị bút mực, Địch Nhượng tuy là đạo phị nhưng chữ viết cũng như rồng bay phượng múa, Tiêu Bố Y khen: "Không nghĩ tới Địch công lại văn võ song toàn".

Địch Nhượng không khỗi cười khổ, thẳm nghĩ thực xin lỗi Đan Hùng tín. Chỉ là thời khắc này đã sớm không thể quản nhiều. Sau khi viết thưxong. Địch Nhượng mòi Tiêu Bố Y xem qua. Tiêu Bố Y lại cho Ngụy Chinh đọc lên, trong thưĐịch Nhượng chỉ nói là từ biệt đã lâu, rất là mong nhớ, hôm nay có chuyện khó xừ kính xin Đan Hùng Tín hỗ trợ, cho nên mời Đan Hùng tín đến Ngưu Khầu Dụ để gặp.

Ngưu Khẩu Dụ là ờ phía bắc Lạc Khẩu Thương, ờ giữa Bắc Mang sơn cùng Thước Sơn, địa thể giống như cái miệng trâu cho nên mới có cái tên như vậy. Địch Nhượng không đợi Tiêu Bố Y phân phó đã chọn chỗ này, hiển nhiên cũng rất có ánh mắt.

Tiêu Bố Y nghe Ngụy Chinhđọclên, cảm thấy không tệ. mim cười nói: "Thật ra còn có chuyện làm phiền Địch công".

Địch Nhượng cười khổ. thầm nghĩ Đông Quặn Công này cũng không dể làm, Tiêu Bố Y ngược lại bắt cóc nặn ra nước tiểu, nhung lúc này từ chối chỉ sợ Tiêu Bố Y bất mãn, đành phải cắn răng nói: "Tây Lương vương đã có phân phó, tại hạ tuyệt không thể không theo".

Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Tốt lắm. từ hôm nay kính xin Địch công đi theo ờ bèn cạnh ta Nghĩ đến đạo phỉ Hà Nam lâu ngày, khỏi nghía lại không phải là ý nguyện vốn có. Bổn vương vẫn lo lắng về vẩn đề này, thẩm nghĩ muốn đưa giặc về làm nông, để cho thiên hạ chúng sinh thái bình. Nhưng nghĩ tới lũ giặc tàn sát bừa bãi không chịu hối cải. nguyên nhản phần lớn là có cố kỵ trùng trùng, cho nên kính xin Địch công nếu có thể..

Địch Nhượng nghe huyền cầm đã biết nhà ý liền nói: "Cho nên T ây Lương vương muốn dẫn thần theo bên người, để bò đi băn khoăn của những người kia, để cho những người kia sớm ngày quy phụ?" Ngụy Chinh nghe xong, thẳm khen ngợi, thẳm nghĩ Tiêu Bố Y chiêu này thật sự là lợi hại.

Tiêu Bố Y vỗ tay nói: "Địch công thông minh như vậy, bổn vương đúng là có ý này!" Hắn vươn người đứng dậy, hướng về phía Địch Nhượng thi lễ nói: "Nghĩ tới đạo phỉ dân chúng cũng đều có già trẻ vợ con. chinh chiến không ngớt, không biết ngày nào mới chấm dứt. kính xin Địch công trợ giúp ta một tay, sớm để cho Hà Nam anbình!"

Địch Nhượng mặc dù không biết Tiêu Bố Y có mấy phần chân tình, nhung thầm nghĩ Tiêu Bố Y nếu nhử thực hiện chính sách này, hiển nhiên muốn trọng dụng minh, đối với mình chỉ có chỗ tốt, chứ không sao có chỗ nào xấu. Sau này chỉ cần theo bồn phận làm việc, nói không chừng có thể hường phước tới già. Nhìn thấy Tiêu Bố Y thi lễ. cuống quít đứng lên hoàn lễ nói: "Nếu Tây Lương vương đã để ý tới mớ xương già này, vi thần đương nhiên cúc cung tận tụy chết cũng phải làm!"

Chờ Địch Nhượng rời đi, thi sắc tròi đã sáng rõ, Tiêu Bố Y một đêm vất vả, nhung tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn.

Phân phó Ngụy Chinh lập tức đi làm việc, tĩẩn an dàn tâm. Nội đung đương nhiên chính là tuyên bố Nguyên Văn Đô, Vương Thế Sung trong ngoài cấu kết, tội không thể tha, chỉ là Tây Lương vương khoan hồng độ lượng, chỉ giết đầu đảng thù ác, đem Nguyên Văn Đô đưa đến Hình bộ xừ lý, nhưng lại cho các quận huyện dọc đường truy nà Vương Thế Sung, nếu có thể đuồi bắt. quan thăng lên ba cấp.

Đương nhiên hy vọng đuổi bắt cũng không tính là lớn, nhung ít nhất cho thấy thái độ của Đông Đô. Tiêu Bố Y xử lý xong tất cả, lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhòm, nhiều ít cảm thấy có chút thoải mái.

Đông Đô nội đấu thật sự khiến cho hắn áp lực đã lâu. lần này thù thắng ý nghĩa không chỉ là có thể công hàm Ngõa Cương. Từ khi hắn đến Đông Đô, chỉ có bắt đầu từ hôm nay, mới tính, là chính thức đem Đông Đô khống chế trong tay!

Quá trình trong vô cùng gian khổ. cũng may hắn rốt cuộc cũng đã thảnh công. Hắn hiện thắng người xuống. khép hai mắt, thư giãn tinh thần, hiểu rõ còn phải nghênh đón một cuộc ác chiến nữa, hắn và Lý Mật rốt cuộc cũng đã tới lúc phân ra thắng bại.

Một người nhẹ nhàng đi tới, người chưa tới, mùi hương đã ngửi thấy trước, Tiêu Bố Y đưa mắt trông qua, nhìn thấy là Xảo Hề, không khỏi mim cười.

Viên Xảo Hề bưng khay tới, trên đặt trà thơm, nhìn thấy Tiêu Bố Y mở mắt ra. khẽ a một tiếng, "Tiêu đại ca... huynh đã tinh?"

"Nàng không có nghỉ ngoi sao?" Tiêu Bố Y nhẹ nhàng giữ chặt bàn tay mềm mại của nàng, tiệp nhận cái khay. Viên Xảo Hề ngồi ờ bên cạnh hắn nói khẽ: "Chàng cũng đàu có ngủ? Thiệp chuyện khác không làm được, thẳm nghĩ có thể cùng Tiêu đại ca đồng cam cộng khổ cũng là tốt rồi".

Nàng nói chân thành, Tiêu Bố Y có chút cảm động, vươn tay ôm vòng eo nhò nhắn của nàng, "Cô bé ngốc".

Viên Xảo Hề lại ngọt ngào cười, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì, chỉ nhẹ nhàng tựa vào trong lòng Tiêu Bố ỸỊ cảm thụ sự ấm áp khó được.

Thật lâu sau, Viên Xảo Hề nghe được bên ngoài phòng có tiếng bước chân, thì giặt mình nhìn lên, mới phát hiện phụ thân đứng ở bên ngoài phòng, không khỏi có chút đỏ mặt. giày dụa muốn đứng lên. nhưng Tiêu Bố Y vẫn ôm lấy cái eo nhỏ nhắn cùa nàng không tha.

Viên Xảo Hề chỉ giày dụa, nhưng cũng không đứng lên. gục đầu xuống, đò bừng cả khuôn mặt.

Mặc dù biết sớm muộn cũng sẽ gả cho Tiêu Bố Y, nhung đối với trước mặt người khác vẫn không quen, mặc dù người bên ngoải là phụ thân của nàng.

Viên Lam chậm rãi đi tới, sắc mặt nghiêm nghị, cũng không có nhìn qua con gái, quỳ gối xuống nói: "Tây Lương vương, tại hạ dùng người không đúng, sinh ra đại họa, kính xin Tây Lương vương trọng trách".

Viên Xảo Hề lúc này mới cả kinh, bỗng nhiên nhớ tới năm người Biền Bức vốn là nhân tài mà phụ thân tìm được, tiến cừ cho Tiêu Bố Y, hôm nay có người phản bội, phụ thản xác thực cũng có sai lầm!

Tiêu Bố Y rốt cục đã buông Viên Xảo Hề ra, đứng lên đi tới, nâng Viên Lam dậy nói: "Viên tiên sinh, rất nhiều chuyện khó có thể đoán trước, ta biết người đã tận tâm hết sức, nhưng mà nhân tâm khó dò, cũng không phải người có thể khống chế được. Bồn vương đối với người, cũng không có nùa phần ý trách cứ, Xảo Hề, có đúng không?"

Viên Xào Hề ngượng ngùng đóng lên, "Cha... Tiêu đại ca nói không có việc gì. thi nhất định là không có việc gi".

Tiêu Bố Y lại đưa tay nắm lấy tay Viên Xảo Hề, mỉm cười nói: "Viên tiên sinh. Ngòa Cương đã sắp bại, ta lúc trước có nói qua, ngày Ngõa Cương bại, chính là lúc ta cưới lệnh thiên kim về làm vợ, kính xin Viên tiên sinh sớm ngày chuản bị, nếu ta đến lúc đó không lấy được lệnh thiên kim, vậy cũng sẽ thật muốn trọng trách Viên tiên sinh".

Hắn nói xong cười ha hả, Viên Lam thờ phào một cái, trầm giọng nói: "Đa tạ Tây Lương vương khoan hồng độ lượng, ta sẽ chuần bị ổn thòa, không để cho Tây Lương vương thất vọng". nguồn TruyenFull.vn

"Đúng rồi... Ta còn có một chuyện muốn thinh Viên tiên sinh giúp đờ" Tiêu Bố Y đột nhiên nhớ ra cái gì đó.

"Tây Lương vương xin phân cứ phó".

"Năm huynh đệ Biển Bức... hiện tại chỉ có bốn người, mấy ngày nữa ta muốn dẫn bọn hắn ra ngoải làm việc, kính xin Viên tiên sinh thay ta đề cập một tiếng".

Viên Lam mắt lộ ra vẻ khâm phục, ôm quyền thi lễ nói: "Tuân lệnh".

Tiêu Bố Y chỉ làm hai việc vô cùng đơn giản, cũng đã trển an Viên Lam, chuyện thứ nhất đương nhiên là đúng hẹn cưới Viên Xảo Hề làm vợ. khiến cho Viên Lam yên tâm, chuyện thứ hai là tỗ vẻ còn có thể trọng dụng mấy người Biển Bức. mong Viên Lam đi nói chuyện với bốn người này, Viên Lam mưu tính sâu xa, làm sao mà nghe không ra ngụ ý.

Ngụy Chinh lúc này lại từbên ngoài phòng chạy đến, nhìn thấy ba người cùng một chỗ, hoi ngạc nhiên một lát, Viên Lam đã nhìn ra hắn có chuyện quan trọng, biết điều dẫn Xảo Hề rời đi. Tiêu Bố Y có phẳn kinh ngạc Ngụy Chinh vì sao lại lần nữa quay lại, Ngụy Chinh thấp giọng nói: "Tây Lương vương, Trương đại nhản ở Bách Hoa cốc phái thản tín truyền đến công văn khẩn cấp".

Tiêu Bố Y trong lòng hơi giật mình, không biết Trương Trấn Chu đã xảy ra điều gì ngoải ý muốn. Nhìn thấy trên thư đóng hòa ấn, phi thường trịnh trọng mở ra xem, chỉ là chỉ đọc qua, trên mặt đã có sự vui mừng khó ức chế mà nói:"Tròi cũng giúp ta".

Ngụy Chinh vẫn luôn trông thấy Tiêu Bố Y trầm ồn tỉnh táo. hiếm khi thấy hắn mừng rờ như thể, không khỏi kinh ngạc. Tiêu Bố Y lại đem công văn đưa cho Ngụy Chinh, Ngụy Chinh chỉ là đưa mắt nhìn qua, bùng lộ ra vẻ vui mừng, "Nghĩ tới Tây Lương vương quảng thi nhân nghĩa, lúc này mới có thê có được kết quả như thế! vốn tường rằng sẽ là một hồi ác chiến, nhưng trước mắt xem ra, Ngõa Cương ngược lại đã sắp bại tới noi rồi. Chỉ cần chúng ta có thể trợ giúp, muốn phá đại quân Lý Mật cũng không có gì lạ".

Tiêu Bố Y gật đầu. nhung lại đốt thu; trầm giọng nói: "Ngụy Chinh... Hoả tốc giúp ta đi làm một việc... Ngưoiđi thông báo cho Bùi Tướng quân, bảo hắn làm như thế như thế..."

Sau khi phân phó xuống, Ngụy Chinh một lần nữa rời đi, Tiêu Bố Y lại đi tới đi lui trong đại sảnh, khi thì nhíu mày, khi thì vui sướng. Đến khi mặt trời lên cao, Tiêu Bố Y lúc này mới hít một hơi dài, chuẩn bị đi ra. A Tú cùng Chu Mộ Nho lại chạy tới gấp giọng nói: "Tiêu lào đại, Hòe mập đi rồi".

Tiêu Bố Y nhíu mày, "Hắn đi đâu?"

"Cũng không nói gi" A Tú lắc đầu, lại đưa qua một phong thư. ở trẽn ghi mấy chữ vô cùng đơn giản, ta đi rồi, chớ để ý tới ta!

Chu Mộ Nho quan tâm nói: "Chúng ta có cần đi tìm hắn hay không?" A Tú thì lại lạnh lùng nói: "Còn tìm cái rắm gì, cứ để hắn đi chết là được rồi! Tên mập mạp chết bằm này, có chút đằu óc nào hay không? Hiệ tại chúng ta vốn đã nhiều chuyện đếm không hết. hắn không giúp chúng ta còn chưa tính, còn không ngừng tìm phiền toái cho chúng ta, chuyện trước đó Tiêu lão đại cũng không truy cứu, hắn còn không biết đổi ý, lại mắc thèm sai lầm nữa, huynh đệ như vậy, không có cũng được".

Chu Mộ Nho hiếm khi thấy A Tú tức giận như thế. trong lúc nhắt thời nói không ra lòi, Tiêu Bố Y than nhẹ một tiếng rồi nói: "Trời sắp tuyết rơi, người phải có gia đinh, cứ để hắn đi thôi. A Tú nói không sai, trước mắt chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn, chúng ta có thể giúp đờ Hòe mập nhất thời, nhưng lại không thể giúp đờ hắn một đời".

Hai huynh đệ chuyển đề tài nói: "Lão đại, có chuyện gì cần làm?"

Tiêu Bổ Y tinh thần chắn động, trầm giọng nói: "Xuất chinh! Lằn này là chính thức xuất chinh! Hiện tại... đã đến thòi khắc cuối cùng diệt trừ Ngõa Cương! " p

***

Máu nhuộm mặt đất thành một màu đen sẫm, chỉ thấy đừợc đông một đám tây một đám đao gày cờ rách, tôn thêm sự thảm thiết cùa chiến trường.

Đại kỳ phần phật, hai bờ sông Lạc Thủy trận địa đều đã sẵn sàng đón địch, Lý Mật trong lòng lại xuất hiện sự lo lắng.

Hắn là người tự tin, ít khi có sựbất an như thế. nhung cả quá trinh chinh chiến, Tiêu Bố

Y lại vẫn không có xuất hiện, điều này khiến cho hắn cảm giác có chút không đúng.

Lần này Tiêu Bố Y lại cùng hắn choi trò gì đây, Tiêu Bố Y đang ở đâu. hắn cũng không rõ ràng, điều này làm cho hắn lại có cảm giác bị xem thường.

Từ hôm qua đến buổi trưa hôm nay, bộ binh kỵ binh Tùy quản hò ứng lẫn nhau, đã cùng quân Ngoà Cương giao phong mấy lần. Tùy quân không có chiếm được thượng phong, nhưng quân Ngoã Cương cũng không có được chỗ tốt nào.

Binh lực hai bên giằng co, không phân biệt được thắng bại.

Lý Mật vốn cũng không nóng lòng, hắn tới nơi này mục đích cũng không phải là cầu thắng, trước mắt đối với hắn mà nói, mấu chốt nhất chính là cuốn lấy đại quân cùa Tiêu Bố Y, không cho hắn quay lại Đông Đô. Chỉ cần cuốn lấy mấy ngày, đến lúc đó Vương Thế Sung lấy được Đông Đô, quân Ngoã Cương tất nhiên sẽ không chiến mà thắng . Nhưng lại luôn không thấy được bóng dáng của Tiêu Bố Y, khiến cho trong trực giác của hắn cho rằng. Tiêu Bố Y lần này lại đùa giỡn choi hắn!

Bình luận