Giang Sơn Mỹ Sắc

Chương 429: Huynh đệ (2)


Mấy huynh đệ Biển Bức sắc mặt như đất. thẩm nghĩ chi bẳng ba chuyện này, Tiêu Bố Y xử lý như thế nào với lão Nhị cũng là binh thường. Hơn nữa Tiêu Bố Y nếu thật là lòng dạ độc ác. vi trừ hậu hoạiL mấy huynh đệ bọn họ cũng không thể may mắn thoát khòi.

Nhưng đã đến lúc này, bọn họ cũng đã ít lo lắng đến chuyện của bản thân. Mồi người đều kinh ngạc nhìn sang lão Nhị. nhớ tới chuyện cũ như khói sương, trong lúc nhất thòi đểu phảng phất giống như trước mắt.

Một người nếu như đến cái tên cũng không muốn nói ra. vậy hắn không thể nghi ngỡ đã bị quá nhièu ngăn trờ cùng đau xót. Thậm chí muốn quên đi tất cả quá khứ. Mà năm người đều là không đề cập tới quá khứ. không thể nghi ngờ đó là một hồi tai nạn.

Tiêu Bố Y nhìn sang lào Nhị. trong lúc nhắt thòi cũng không biết hòi cái gì, quay đầu nhìn về phía Biển Bức. tròng thấy hắn sắc mặt lộ vẻ sầu thảm. Tiêu BÓ Y lắc đẩu nói: "Ta còn muốn hòi một câu. Ngươi sao lại sảng khoái nói cho ta biết những cái này như thế?"

Lão Nhị khóe miệng rốt cuộc lộ ra nụ cười thê lương, '"Bời vì... bỡi vì... ta muốn nói..."

Hắn nói chuyện đột nhiên đứt quãng, mấy huynh đệ còn chưa kịp tinh ngộ. thì Tiêu Bố

Y đã cảm giác được cổ quái, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn qua, nhìn thấy khóe miệng lào Nhị đã chảv ra máu đen.

Tiêu Bổ Y trong lòng chợt lạnh. "Ngươi trúng độc?"

Tiếng của hắn vừa dứt. Biển Bức đã xông tới. ôm lắv lào Nhị. khàn giọng nói: "Vì sao? Chẳng lè nhiều năm như vậy, ngươi vần không bỏ xuống được?"

Độc phát tác rắt nhanh, thoáng qua trên mặt lào Nhị đã hiện lẻn màu đen chết chóc. Tiêu Bố Y thoáng qua đã hiểu được, thì ra lão Nhị đã quyết tâm chết, chắc là trong miệng sớm đã có ngậm độc. lúc này chi cẩn cắn nát. Chi là hắn đã muốn chết, vì sao vẫn nói rò ràng ra như thế?

Tiêu Bố Y nhìn thấy sắc mặt lào Nhị. đã rò ràng hắn không thể nghi ngỡ là phải chết. Chi không khỏi cười khổ. trong đêm nay. hắn đã hai lẩn đổi mặt với cái chết của hai người, đều là chết một cách sạch sẽ gọn gàng, không chút lưu luyến.

Lão Nhị hai mắt đã vô thẩn, môi mấp máy động hai cái. thanh ảm yếu ớt. Biển Bức đã áp qua nghe, Tiêu Bổ Y thính lực tinh xảo, ngược lại nghe rò ràng, lão Nhị lúc sắp chết chi nói mấv chữ: "Thực... xin... lỗi".

Hắn đã nghiêng xuống, đã vô lực mềm nhũn ra. đã không còn tiếng động . Nhưng chi một lúc trước đó. một lào Nhị vốn không có tiếng tàm gì. thậm chí ngay cả cái tên cùng không ai biểt này. đã muốn làm nên một chuyện thay đổi càn khôn!

Hắn nếu thành công. Đông Đỏ sè đổi chủ. hơn nữa trực tiếp có thể ảnh hưởng đến xu thế của thiên hạ sau này. Nhưng hắn cuối cùng vẫn thất bại, làm việc không có tiếng tăm gì. chết cùng không có tiếng tăm gì; chết đi một cách sạch sè gọn gàng, nhưng lưu lại những nghi vẩn khó giải. Tiêu Bổ Y nhìn sang khuôn mặt của hắn đã biển thành màu đen, đột nhiên nhớ tới cái trong đém tuyết kia. dưới lửa lớn hừng hực. An Già đã đã khản cả giọng hô lên. bọn họ nhắt định sẽ tìm được ngươi, nhắt định!

Càu nói kia giờ đây nhớ tới. vẫn không rét mà run, Tiêu Bố Y mấy lằn đã muốn quên đi, nhưng mấy lẩn lơ đãng lại nhớ tới. Hắn vẫn cho là mình cùng Thái Bình đạo không có vấn để gì. nhưng trẽn thực tế. căn bán không có khả năng!

Thái Bình đạo đã sớm thẳm thấu đến các phương diện của hắn. hoặc hiệp trợ. hoặc xúi giục, hoặc trợ giúp, hoặc đã kích. Thái Bình đạo cùng không p hãi là vững như núi. đứng ờ đó trong khiến cho ngươi nhìn thấy, bọn họ như nước như gió, luôn ở vào lúc ngươi lơ đãng mà đánh tới!

Trong gió lạnh, Biển Bức da mặt run rầy. nước mắt từng giọt chảv xuôi xuống, chi lẩm bẩm nói: "Vi sao? Vì sao... ngươi..

Mấy người Lô lào Tam cũng không quản quá nhiều, đều vây quanh, yên lặng rơi lệ, sự bi ai khó có thể ức chế. Cho dù bọn họ hiểu rò sự bi ai này có khá năng khién cho bọn họ mang họa sát thân, nhưng bọn họ đã không quan tâm nữa.

Tiêu Bố Y rốt cuộc ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Ngụy Ngự sử. đem thi thể của lào Nhị mai táng, những chuyện còn lại đều không cần truy cứu. Lát nữa đền phủ của ta. ta có việc cần bàn với ngươi".

Ngụv Chinh ứng tiếng, Tiêu Bố Y chậm rãi đi xuống thành, chi nghe thấy thanh âm nghẹn ngào lờ mờ truyền đến. chẳng biết tại sao. đột nhiên nhớ tới một càu nói, đàn ông có lệ không dễ roi. chi là chưa tới chồ thương tâm!

Đi vài bưỡc, gió lạnh thổi tới. lạnh thấu xương, Tiêu Bố Y nghe được tiếng khóc, đột nhiên nghĩ rò ràng rất nhièu chuyện. nghĩ rò ràng rất nhièu nghi hoặc. Đổng Kv Phong cảm thấy quá có lỗi với Tôn Thiếu Phương, lão Nhị cũng cảm thấy quá có lỗi với huynh đệ. Hắn thật ra muốn chết thì sớm đã có thể chết, hắn tới gặp mình, không phải vì muốn sống, mà là vi huynh. đệ phải sống. Hắn cổ ý lạnh lùng đối với huynh, đệ. cổ ý cắt đứt quan hệ, cổ ý nói ra việc này cùng với huynh đệ không có quan hệ. cố ý nói ra chán tướng sự việc với Tiêu Bố Y. Lão Nhị rất kiêu ngạo, nhưng trong sự kiêu ngạo lại chôn dấu nguyện vọng nhỏ nhoi.

Hắn hy vọng với cái chết của mình, các huynh đệ sẽ quên hắn, hắn hv vọng với cái chết của mình, các huynh đệ có thể sống sót. Một khắc cuối cùng, hắn nói ra thực xin lồi. chi là bởi vì chân tình, thật sự áv náy. Một khắc khi hắn chết, có phải cùng suy nghĩ giống như khi Đổng Kỳ Phong sắp chết hay không?

Đám người Biển Bức có rò hay không. Bọn họ nếu không rõ. tại sao lại khóc? Bọn họ nếu không rõ, tại sao lại khóc thương tâm như thế? Huynh đệ đi rồi, rốt cuộc không thể quay đầu lại. Loại đau xót này. ai có thể hiểu rò?

Đó là một đối thủ đáng kính nể. cùng là một đối thủ khó chơi. Tiêu Bố Y vừa suy nghĩ vừa giẫm lẻn tuyết đọng vang lên tiếng xào xạc. Nguyệt Quang đi theo sau lưng chủ nhân, nhẹ nhàng đong đưa cái đuôi, không rò chủ nhân hôm nay vi sao tâm sự nặng nề. có một số chuyện, nó vĩnh viễn không cách nào rò ràng được!

Mới quay lại Lương Công phủ. Tiêu Bố Y đã phát hiện Xảo Hề. Hòe mập cùng tiểu đệ đều ngồi ờ đó. Xảo Hẻ có chút lo lắng, tiểu đệ ngáp, Hòe mập lại không uống rượu, chi bất an xoa xoa tay.

Trông thấv Tiêu Bố Y quay về, ba người không hẹn mà cùng quay đầu lại, nhìn lẫn nhau, khôngbiết mở miệng nhưthế nào.

Tiêu BỔ Y đưa mắt nhin Viên Xảo Hề, mim cười nói:"Xảo Hề, nàng là người dũng cảm".

Viên Xảo Hề trên mặt toả sáng, được một câu này của Tiêu Bổ Y, làm cho tất cả lo lắng cùng mòi mệt của nàng đều vứt lên chín từng mây. Tiêu Bố Y vỗ vỗ vai tiểu đệ nói: "Tiểu đệ, ngươi là người làm đại sự".

Tiểu đệ cũng hưng phấn không thôi nói: "Tiêu đại ca. khi bọn họ bắt ta. ta một điểm cũng không sợ hài, ta sợ hài... đều là giả bộ".

Tiêu Bố Y cười cười, nhìn thấv Hòe mập né tránh không dám nhìn mình, khẽ thở dài: "'Hoe mập, ngươi là một ké si tình".

Hòe mập ngạc nhiên, ngẩn ra tại chồ không biết như thế nào cho phải. Tiêu Bố Y vỗ vỗ vai hắn. "Đi về nghi ngơi đi. ai cùng si tình, qua, nhưng mà si tình phải có chừng mực. Ngủ một giấc, tất cả mọi chuyện coi như một giấc mộng là được rồi".

Hắn luân phiên đổi mặt với tử vong, trong lòng trong khoảng khắc này cảm khái, tuy biết Hòe mập đã làm ra chuyện, nhưng lại chưa bao giờ sinh ra ý niệm trách cứ trong đẩu hắn. Vốn là Hòe mập bị lão Nhị đầu độc. thôi miên muốn bắt Xảo Hề, tiểu đệ áp chế Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y sớm đã phát giác, cũng không động thanh sắc. loại chuyện này thật ra không trách được Hòe mập. vô luận ai bị đẩu độc đều thất hồn lạc phách, Tiêu Bố Y lúc trước tuy trách cứ Hòe mập. lại vẫn thấv áv náv với hắn. lúc này mới tại Đại Hưng điện nói Hòe mập căn bản không có bị thôi miên. Hòe mập sau khi tinh táo lại, đổi với tất cả những gì đã phát sinh đều mơ mơ màng màng.

Hòe mập môi mấp máy rụt rẻ nói: "Thiếu đương gia... ta sai rồi... nhưng ta khi đó thật như nhập ma, khó có thể khống chế bản thân... cho dù là hiện tại, ngẫm vẫn còn cảm thắv đau lòng!"

Tiêu Bố Y gương mặt có phẩn khổ sỡ. ""Không cằn lo lắng, thòi gian có thể hòa tan mọi chuyện".

"Thật sao?" Hòe mập lẩm bẩm nói: "Ta chi hiểu rẳng, trong ngực vẫn luôn đau đớn, càng ngày càng đau đớn. không có giảm bớt. Ta muốn uống rượu, không ngừng uổng rượu mới có thể làm cho nó tẻ dại. Thiếu đương gia. ta thật rắt hâm mộ người, người cái gì cùng đều rất ưu tú. lại có nhiều nữ nhân thương người như vậy. Ta chi là vẻu một người, nhưng đểu là không có được..."

Tiêu Bố Y không phản bác. nhưng tiểu đệ lại lớn tiếng nói: "Ngươi đã hiểu rõ ưu tú thì mới có người yêu ngươi, thì nên trờ nên ưu tú, chứkhòngphảiđứngđó mà tự oán tự hận!"

Viên Xảo Hề giặt giặt ống tay áo tiểu đệ, thấp giọng nói: "Tiểu đệ..."

Phụ nữ luôn bị một sổ si tình cảm động. Viên Xảo Hề cũng không ngoại lệ, nàng tuy không đồng ý với cách làm của Hòe mập, nhung lại cũng không đồng ý tiểu đệ đem muối xát lên vết thương của người ta.

Tiểu đệ đối với Viên Xảo Hề cũng không có sợ hài như đổi với tỷ tỷ, vẫn cứng cổ nói: "Hắn mắt hứng ta cùng muốn nói nhưvậy. Hòe mập... đại ca, người so với ta lớn hơn nhiều, ta cùng rò ràng đạo lv này, vì sao người lại không rò ràng?"

Tiêu Bố Y nhíu mày. "Tiểu đệ... ngươi còn quá nhò. chờ ngươi một ngày kia đến tuổi của Hòe mập. có lẽ cũng sẽ hồ đồ như vậy".

Tiểu đệ nửa hiểu nửa không, nhưng Tiêu Bổ Y đã lẻn tiếng, hắn cũng có chút sợ hài, không dám nhiều lời. Hòe mập lẩm bẩm nói: "Người ưu tú. ta lại có thể ưu tú như Thiếu đương gia sao?"

■"Đều đi về nghi ngơi đi, ta cũng mệt mỏi rồi" Tiêu Bổ Y ngáp một cái.

Xảo Hề biết điều lòi kéo tiểu đệ rời đi trước. Hòe mập lại do dự nói: "Thiếu đương gia. trời lạnh, người đừng lưu lại lâu".

Tiêu Bổ Y khó hiểu ý, đành phải nói: "Hòe mập, đa tạ ngươi, ngươi cũng vậy".

Hòe mập gặt gặt đầu. khi đi đến sảnh, đột nhiên lại xoay ngưỡi nói: "Bảy huynh đệ lúc trước tại sơn trại. Đắc Chí đă đi rồi, Mạc Phong, Tiễn Đẩu mấv năm không thắv. ta rất nhớ họ... rất nhớ thời gian mà mọi người ờ chung với nhay. Nhưng... Thiếu đương gia. ta biết minh làm không đúng, nhưng người đại nhân đại lượng, mong người tha thứ".

Tiêu Bố Y nghiêm nghị nói: "'Hoe mập, bình thường những ngưỡi nguyện ý lưu lại cùng với ngươi, mới là người chân chính quan tâm tới ngươi. Mắv huynh đệ chúng ta đã trài qua mưa gió nhiều năm như vậy, còn chuyện gì mà không thể tha thư".

Trẽn gương mặt tiều tụy của Hòe mập lộ ra vẻ cảm động, rụt rè nói: "Đa tạ Thiếu đương

gia".

Hắn chậm rãi nhập vào trong bóng đêm. bóng lưng có chút thẻ lương. Tiêu Bố Y bất đắc dĩ lắc đầu, không biết giải quyết như thế nào. Ngồi không biểt bao lâu. Ngụy Chinh rốt cuộc vội vàng đi tới, thắp giọng nói: "Tây Lương vương, đám người Biển Bức đã trờ lại, chi là mang theo thi thể của huynh đệ. vẫn rất thương tâm".

Tiêu Bổ Y vỗ vỗ lên ghế bên người. "Ngụy tiên sinh, tới ngồi đi. Chuyện của bọn họ, cứ để cho bọn họ tự minh đi xử lý là được rồi".

Ngụy Chinh chậm rãi ngồi xuống, Tiêu Bố Y lại nhìn về phía phương xa, "Chúng ta có nhiều chỗ tính sai. nhưng vô luận như thế nào. nội loạn Đông Đô cuối cùng đã kết thúc" Ngụv Chinh liên tục gật đầu nói: "Tây Lương vương, chúng ta thật có chút tính sai... Nhưng những cái này cũng không phái là chúng ta có thể quyết định, nhưng vô luận như thế nào, Vương Thế Sung đã không đủ gãv sợ hãi. Hắn mặc dù không chết, nhưng Vương Biện. Vương Huyền Thứ hưng binh tạo phản, chứng cớ vô cùng xác thực, chúng ta thảo phạt hắn. đã là hợp lý. Theo tin tức mới nhầt của thần, Vương Thế Sung suốt đêm nhổ trại nhẳm hướng nam mà đi, ta nghĩ quá nửa là quay lại Giang Đô. Tây Lương vương xảo thi diệu kế, trước trà đại họa trong lòng, sau này chinh chiến không lo, thật sự là đáng mừng".

Hắn khi nói đến chinh chiền không lo, phát hiện Tiêu Bố Y lông mày khè động, cho rẳng nói sai cái gì rồi. không ngờ Tiêu Bố Y bỗng nhiên đứng lên, trầm giọng nói: "Tôn Thiếu Phương hiện tại thể nào rồi?"

"Cũng không đáng ngại" Ngụy Chinh trả lời.

TiêuBổY caumàynói: "Nhanh chóngtim người đi xem Vô Ưu công chúa, ta chi sợ Vô Ưu công chúa lần này có chuyện!"

Chươns 386: Chiêu hàũ2 (1)

Tiêu Bố Y khi nói đến Vô Ưu công chúa. Ngụv Chinh trong lòng cùng trầm xuống.

Đối với Tiêu Bổ Y, Ngụy Chinh thật ra rất khám phục, càng cảm thấy ngưỡi này là minh chũ hiểm thấy. Từ khi gặp ỡ Yển Sư, Ngụy Chinh đã cảm thấy Tiêu Bố Y rất khiêm tổn. có cơ trí người thường khó có thể với tới. càng thành thục vượt quá tuổi tác của hắn.

Đương nhiên Ngụy Chinh cũng không biết, Tiêu Bổ Y thật ra đã hai đời làm người, nhưng Ngụy Chinh hiểu một điểm 1'ẳng, người có thể tập hợp các điểu kiện vào thân như Tiêu Bố Y cũng không có nhiều, còn có thể bảo trì sự tinh táo như Tiêu Bố Y thì lại càng ít.

Cơ hội rắt nhiều người có, nhưng mà để nắm chắc thì rắt nhiều người mất đi phương hướng, vi dụ tốt nhắt đương nhiên chính là Dương Quảng, Ngụy Chinh tuyệt đối không hv vọng Tiêu Bố Y trờ thành một Dương Quảng khác.

Dương Quảng thật ra cũng đã từng khiêm tổn. nghĩ tới khi hắn trờ thành Tấn Vương, cũng cầu tài như khát, chiêu hiền đài sĩ, bẳng không cũng sẽ không có nhièu đại thần ủng hộ hắn đăng cơ như vậy. Nhưng sau khi ngồi lên trên ngòi vị hoàng đế. Dương Quảng đã biến đổi. đơn giãn là quyền lợi làm cho người ta điên cuồng, quyền lợi cùng làm cho người mẻ mang!

Nhưng tại Đại Hưng điện Tiêu Bố Y chi giết đầu đảng thủ ác. trước Huy An món càng không liên quan đến huynh đệ Biển Bức, điểu này làm cho Ngụy Chinh rất là vui mừng. Nguyên Văn Đô cuối cùng cũng như Tiêu Bố Y dự tính, đúng là không có nhặt lên cãv đao kia, rất ít người chết không quay đẩu lại nhìn, nhưng lại không ít người thà 1'ẳng sống chui sống nhủi. Nguyên Văn Đô mặc dù biết hắn phải chết không thể nghi ngỡ, nhưng vẫn không thể cố lấv dũng khí tự sát. đã bị Hình, bộ đưa đến đại lao giam giữ. Quần thằn tròng thấv Tiêu Bố Y đối với Nguyên Vãn Đô tạm thời không có tru sát. trong lúc nhất thời đều an tàm. cái này là thế lực mới cũ giao chiến với nhau, một khi không lưu tâm thì sau này sẽ lưu lại họa ngầm. Ngụy Chinh cảm thấy Tiêu Bố Y xử lý cực kỳ sáng suốt, trước sau cùng Hoàng Phủ Vô Dặt. Nguyên Văn Đô hai cổ thế lực xung đột. Ngụy Chinh đã biết, thế lực ngoan cố của Đông Đô đã được chinh đốn. lúc này không thích hợp trắng trợn tàn sát. mà thích hợp yên ồn dân tàm. Cho nên khi hắn nghe được Tiêu BÓ Y để cặp tới Vò Ưu công chúa, thì vẫn còn có chút lo lắng, hắn chi sợ Tiêu Bổ Y bởi vì Đồng Kỳ Phong mà giận chó đánh mèo lãv sang Vô Ưu còng chúa, nhưng khi nghe được hắn nói Vô Ưu công chúa sẽ có chuyện, không khỏi kinh ngạc.

Không kịp hòi nhiều. Ngụy Chinh trước tim đến Tòn Tấn cùng Trương Khánh. Lệnh cho bọn họ cầm thủ dụ của Tây Lương vương đi tới nội cung gặp Vô Ưu còng chúa, nếu không có việc gì. thi cũng không cằn nói thêm gì nữa. nểu có chuyện thi lặp tức quay lại bẩm báo.

Sau khi an bài tốt tất cả. Ngụy Chinh mới hòimột câu. "Tâv Lương vương. Vô Ưu công chúa chi là một công chúa Tùy thất lạc phách, sẽ có chuyện gi?"

"Ta chi sợ có quan hệ với Đồng Kỳ Phong phản loạn" Tiêu Bổ Y nhíu mày trả lời.

Tiêu Bố Y nhớ tới Vô Ưu là do bốn chữ chinh chiến vô ưu của Ngụy Chinh.

Đối với còng chúa này, hắn ngoại trà thương cảm ra. thì vẫn không có tinh cảm gì. Thứ tinh cảm này cũng kỳ quái, theo lý thuyết hắn và Vô Ưu công chúa gặp mặt sớm nhất, thậm chí còn gặp qua nàng tắm rửa. Nhưng hắn vẫn đối với nàng không có cảm giác nào. Lúc trước tại hội hoa xuân Lạc Dương hoa nỡ gặp qua một lần. cho tới bây giờ đằv trời băng tuyết, hắn cùng chưa từng gặp lại Vô Ưu.

Hắn không có nhớ tới Vô Ưu, không có nghĩa là người khác không có nhớ tới vỏ Ưu. ít nhất trong suy nghĩ của Đổng Kv Phong, Vô Ưu là đứa cháu gái duy nhắt của hắn.

Tiêu Bố Y một mực suy nghĩ, Đổng Kv Phong vì sao phải phản bội hắn? Đổng Kv Phong tuy là hoàng thất, nhưng mà Dương Quảng đã chết, hắn hẳn là không có lý do vì hoàng thất mà hiểu trung. Đột nhiên nghĩ đến Thái Binh đạo cái gì cũng nhúng tay vào. nếu dùng Vô Ưu áp chế Đổng Kỳ Phong mà nói, ngược lại mới có thể khiến cho Đổng Kỳ Phong tạo phản. Dù sao Vô Ưu trong suy nghĩ của Đổng Kv Phong cũng có phán lượng rất nặng.

Ngụy Chinh nghe được Tiêu Bố Y đem hoài nghi nói qua một lằn. cau mày nói: "Nếu quả thật như Tây Lương vương nói. Thái Bình đạo thật sự đáng giận. Thái Binh đạo này giống như hổng thủy mãnh thú. nếu như Tây Lương vương một ngày kia xưng đế. xử trí Thái Bình đạo như thế nào cũng là chuyện cằn hết sức cẩn thận". Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Tiêu Bổ Y gặt đầu. "Chuyện xử trí Thái Binh đạo như thế nào vẫn là chuyện sau này, nhưng nhiệm vụ quan trọng nhắt trước mắt là phải bìnhNgõa Cương trước. Ta được tin tức. thúc phụ Tiêu Vũ tại đắt Ba Thục khuyên bão cùng không thuận lợi. ngoại trừ quặn Ba Đòng, thi ba quận Sơn Nam Hán Xuyên, Tây Thành- Phòng Lăng đều bị Lý Hiếu Cung thuyết phục, đáp ứng quy thuận Lý Uyên".

Ngụy Chinh thắt thanh nói: "Ba Thục đã gần nửa rơi vào tay Lý Uyên".

Tiêu Bổ Y trầm ngâm nói: "Xác thực như thế. tình thế trước mắt đối với chúng ta bất lợi. không ngỡ Lý Hiếu Cung thật không ngờ lại lợi hại như vậy, chi với miệng lưỡi đă vượt mấy vạn đại quân. Giờ đảv các quặn huyện còn lại của Ba Thục thi đang nhìn ngó. LÝ Hiếu Cung cùng đang nắm chắc thời gian hoạt động. Lv Uyẻn muốn lẩy Ba Thục, dụng ý rò ràng, chính là muốn thuận Trường Giang xuôi nam, lấy vùng Kinh Tương của ta . Lý Hiếu Cung này không thể khinh thường, thúc phụ hình như ứng phó không được. Cũng may lần này thứ nhắt là vừa lúc trời đông giá rét. lương thảo cung ứng cách trở, Lý Hiếu Cung chi chờ mùa xuân mới có thể xuất binh, thứ hai là Lý Uyên cùng Tiết Nhân Quá đang kịch chiền tại Phù Phong, lũv cao hào sâu. trong lúc nhắt thời không rảnh bận tâm tới vùng Ba Thục, hơn nữa xuắt binh Tán Quan, không thể không lo Tiết Cử chận đừng rút, cho nên trong mắt của ta, Lý Uyên nếu có thể đánh bại Tiết Nhân Quả, khắng định mới lo tới việc lấy Ba Thục. Chi là hắn hiện tại cùng ta biểu hiện là chung sống hòa thuận, không thể thể tùy tiện động binh, bẳng không chính là do phía ta tuyên chiến, chúng ta nếu là đánh nhau, không thể nghi ngờ sẽ tiện nghi cho người khác. NhưngBa Thục thật là cầu bắc giữ Kinh Tương Quan Trung, ta chi chờ xong việc nơi đày. sẽ đi Ba Thục một chuyến, vô luận ra sao. cũng không thể để cho nơi đâv rơi vào trong tay Lý Uyên!"

"Nhưng ngoại trừ vùng Ba Thục, thì vẫn còn có góc Hà Bắc" Ngụv Chinh cau mày nói: "Tây Lương vương, nếu đánh bại Lý Mặt. chúng ta sè ở vào vùng tứ chiến. Quan Trang. Hà Bắc. Giang Đô. Ba Thục bốn góc đều là đại họa. chúng ta mặc dù ngồi ỡ giữa, nhưng nếu bốn nơi này công ta. khó tránh khỏi mệt mòi".

Tiêu Bổ Y mim cười nói: "Những người này nếu thật đồng lòng như thế. thiên hạ này cũng sẽ không loạn. Chúng ta đương nhiên cầu liên kết với vếu trà mạnh, làm cho bọn họ không rảnh xuất binh là tốt nhất. Mấv ngày trước đây ta đã sớm tnivển lệnh xuống. phongĐỗ Phục Uy làm Tổng quản Giang Đô"

"ĐỖ Phục Uy dà tâm bừng bừng, không có khả năng tiếp nhận Tây Lương vương sắc phong" Ngụy Chinh nghi ngờ nói. Hắn nội chính mặc dù tinh, nhưng nếu nói lãnh binh quyền mưu. thì lại không kịp Tiêu Bố Y, trong lúc nhất thòi không thể rò ràng được hàm nghĩa của Tiêu BÓ Y.

"Đồ Phục Uy vốn đã thiếu ta một mạng, trước mắt thấy ta tạo quan hệ tốt, quá nửa sẽ không cự tuyệt" Tiêu Bố Y trong mắt lóe lên nụ cười giảo hoạt. "Cho dù hắn không chịu tiếp nhận phong thưởng của ta. nhưng ta sẽ cho người tuyên dương ra bốn phía, đám người Vù Văn Hóa Cặp tắt có kiêng kị. có thể làm cho bọn họ tri hoãn chuyện quay lại".

"Tây Lương vương quả nhiên diệu sách" Ngụy Chinh khám phục nói.

Tiêu Bố Y lại trầm ngâm nói: "Nội loạn họa ngẩm Vương Thế Sung đã trừ. Có Lý tướng quán cùng Ngụy tiên sinh giúp ta trển thủ Đông Đô, ta mới có thể an tám nhập Thục, nhưng trước mắt vẫn phải giải quyết triệt để Lý Mặt là tốt nhất, đúng rồi... Địch Nhượng hiện tại thế nào rồi?".

"Hắn sau khi được Lý tướng quân hộ tống đến Đông Đô, một mực đóng cửa không ra, chi sợ trêu chọc thị phi" Ngụy Chinh trả lời.

"Trước mắt đã đến lúc dùng hắn" Tiêu Bổ Y ngẳng đầu nhìn về phía bầu trời, tròng thấv bầu trời tối đen như mực. tính toán thời gian, thẳm nghĩ đám người Vương Biện canh ba vào thành, giẳng co đã lâu. thực sự rất nhanh sẽ đền sáng sớm. "Cho người mời hắn đến đày".

Ngụv Chinh gặt đầu. thầm nghĩ hiện tại Tiêu Bố Y lớn nhất, bắt quá lúc này cho mời Địch Nhượng, chi sợ muốn đem hắn hù chết.

Tuy là một đêm thức trắng, hai người thoạt nhìn cũng đều là không có mệt mỏi gì. Ngụy Chinh đem việc nội chính Đông Đô nói rõ với Tiêu Bố Y, mười điểu đề nghị trong đã có hai ba điều là do Mã Chu đưa ra. Tiêu Bố Y mim cười nói: "Mã Chu này đích xác là một nhân

tài".

Ngụv Chinh gật đầu nói: "Tây Lương vương chọn lựa nhân tài không bám vào khuôn mẫu, Đông Đỏ chắn hưng có thể thấv được".

Hai người nói chuyện tận hứng, Ngụy Chinh ổn trọng, đưa ra đề nghị phẩn lớn là phương pháp ổn thõa đúng trọng tâm. Tiêu Bố Y lại luôn luôn đưa ra một số suy nghĩ kỳ lạ cồ quái, thinh thoảng lại để cho Ngụy Chinh dẫn dắt. không khòi đều tràn đẩv hứng thú. Hai người trong khi đang nói chuyện vui vẻ, thi Tôn Tấn đã lặng vên quay lại, thấp giọng nói: "Khời bắm Tâv Lương vương. Vô Ưu công chúa hôn mê bất tỉnh. Thằn hỏi thăm cung nữ Tiểu Nguyệt. nghe nói Vô Ưu công chúa những ngày này một mực không khỏe, bộ dáng có vẻ bị bệnh. Hôn mê là chuyện sáng sớm hôm qua. nhung Đổng Kv Phong lại không cho người đi tìm ngự V, thật sự có chút cổ quái".

Tiêu Bổ Y mặc dù có dự đoán, trong lòng vẫn khẽ run. Ngụy Chinh lại cắn răng nói: "Thật sự đáng giận" Tiêu Bố Y suy nghĩ một lát. "Việc này có kinh động đến người khác không?"

Tôn Tấn lắc đầu, Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Các ngươi làm rất tốt. đem việc này nói cho Tôn Lang tướng. Nhớ kỹ, việc này không cằn phải nói cho người khác biết".

Tôn Tấn gặt đầu lui ra, Địch Nhượng đã sợ hài tiến vào, tròng thấy Tiêu Bổ Y liền cuống quít quỳ xuống nói: "Ngõa Cương tội nhản Địch Nhượng tham kiến Tây Lương".

Tiêu Bố Y vươn tay nâng Địch Nhượng dậy. khè thờ dài nói: '"Địch trại chủ. ta và ngươi lại gặp mặt".

Địch Nhượng trong lúc nhất thời mặt đò lẻn. liên tục nói: "Tội nhân Địch Nhượng đáng chết, vốn vẫn muốn cầu gặp Tây Lương vương, nhưng lại thấv không tiện, hòm nay được gặp. trong lòng kinh sợ".

Nguyên sau khi Ngòa Cương nội chiến. Địch Nhượng. Vương Nho Tín hai người hoảng sợ chạy về trại Ngòa Cương, vốn cho rẳng Tiêu Bố Y sẽ bị Phù Binh Cư giết, không dám có cử động gì. về sau lại nghe Tiêu Bố Y quả thực so với ai khác đều tinh thần hơn, lúc này mới kiên định quyết tâm. chuẩn bị đẩu nhập. Bọn họ vẫn V theo kế hoạch trước kia, đi tới Lẻ Dương tim Lý Tình nương tựa trước. Lý Tình quả nhiên không kể hiềm khích lúc trước, đem hai người khoản đãi. rồi phái thân vệ hộ tống bọn họ đến Đông Đô.

Địch Nhượng rất biết thân biết phận, đến Đông Đỏ nếu không có Tiêu Bổ Y che chờ. quá nửa sẽ bị dân chúng đánh chết, lúc này mới một mực đóng cửa không 1'a. Tiêu Bố Y một là bận rộn, hai là cùng dùng chiến thuật tâm lý, đổi với hai người vẫn không để ý tới. Hai người này đến Đông Đô. từ từ có điểm hối hận, cảm thắv không được trọng dụng, Địch Nhượng không nghĩ đến tròi đông giá rét như thế, đột nhiên lại được Tiêu BÓ Y triệu kiến, khôngbiết là phúc hay là họa. khó tránh khòi trong lòng lo sợ.

Tiêu Bổ Y lại kéo tay Địch Nhượng ngồi xuống, Địch Nhượng nhìn thấy hắn cử chi thân mặt. cảm thầy an tâm một chút, phấn khởi xung phong nói: "Tâv Lương vương mấy lẩn cứu tính mạng của thần, Địch Nhượng vẫn không báo đáp được, nếu có phán phó, Địch mồ nhất định sẽ dốc hết toàn lực đi làm'".

"Thật ra hôm nay ta tim Địch công, chủ yếu là có hai việc" Tiêu Bổ Y mim cười nói: ■"Địch công bò gian tà theo chính nghĩa, thật đáng mừng. Nếu như đạo phi trong thiên hạ cũng hiểu chuyện như Địch cõng, thi nào có loạn thế? Ta vẫn bặn rộn, không rảnh đến gặp Địch cõng, kính xin Địch công thứ tội. Ta có ý phong Địch công làm Đòng Quận cõng, bổng lộc theo tứ phẳm, khôngbiết Địch công có hài lòng không".

Địch Nhượng nghe xong, vừa cao hứng vừa sợ hãi. "Có một câu của Tãv Lương vương, tại hạ máu chảv đầu rơi. cùng không chối từ" Cái gì bồng lộc quan cấp thật ra đă không phải là chuyện Địch Nhượng lo lắng, hắn hiện tại chi cầu bảo toàn tính mạng. Nghe Tiêu Bố Y phong thưởng, cái này đại biểu cho thái độ của Tiêu Bổ Y đối với hắn, không khòi trong lòng mừng rờ.

Tiêu Bổ Y cười nói: "Thật ra ta cũng có chồ thực sự dùng được Địch công".

Bình luận